Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 58
Ánh sáng yếu ớt để lộ ưu tư trong mắt Nguyễn Thời Ý nhưng qua lòng bàn tay run rẩy và dính ướt của nàng Từ Hách cảm nhận một nỗi sợ hãi hiếm thấy
Trong chớp mắt bỗng sinh lòng ảo giác suýt nữa cho đây là ái thê yểu điệu nhút nhát của xuyên qua dòng thời gian đằng đẵng để bên cạnh
Hắn theo bản năng đưa đèn lưu ly góc tường để dành hai tay ôm nàng ngực ôm chặt như đang ôm bảo vật trân quý nhất đời
Với mà nàng đúng thật là trân quý nhất
Nguyễn Thời Ý ngày xưa ôm chặt thì nửa kháng cự nửa sa
Mà nay nàng dán khuôn mặt lên lồng ngực phập phồng của nàng đưa tay lên giẫy một chút thì chống cự nữa
Hôm nay đột nhiên kinh ngạc phát hiện nhận thức tích lũy cả đời chắc đã đúng; ở chỗ nàng thấy ẩn chứa quá nhiều điều bí mật…
Nàng cần chậm một chút
Trước trượng phu du lịch bộ ở nương gia nàng đều dời xuống phía Nam đó phụ mẫu Từ Hách lần lượt qua đời nàng đành cắn chặt răng một chống đỡ tới khi con cái thành gia lập nghiệp chống đỡ tới khi con cháu đầy nhà chống đỡ tới ngày chết hôm đó
Vốn tưởng rằng đã vượt qua muôn ngàn thử thách lửa thành thép sẽ sợ gian nan hiểm trở nữa… Thế nhưng nàng thừa nhận dù giả vờ mạnh mẽ hơn thế nào thì sâu trong nàng từ tới nay đều xóa tan sự nhu nhược khó quyết của giới nữ lưu
Giờ phút lồng ngực bao lấy nàng ấm áp vững chãi rộng lớn đáng tin
Cho nàng dựa một chốc ngắn ngủi lẽ sẽ giúp nàng chỉnh đốn chút can đảm còn ngăn cản những âm mưu xa thế gian
Từ Hách bởi sự ngoan ngoãn bất ngờ của nàng làm cho khiếp sợ trong lòng ân cần lo âu đẩy lui những cảm giác vui vẻ nhộn nhạo mơ hồ
Hắn khép đôi môi đang chỉ mong thể lặng lẽ ủng hộ và bảo vệ nàng
Hai yên lặng ôm ám thất ngầm đơn sơ mà mù mịt hoa y lệ phục mỹ tửu giai hào bất cứ sự vật gì xem là “ ” thế nhưng ở đây bọn họ sự bầu bạn ấm áp thời gian dài xa cách
Hồi lâu Nguyễn Thời Ý mới ngẩng đầu khỏi lồng ngực
Từ Hách hỏi một cách dò xét: “Hay là… trở về đã”
“Không” Nàng chắc chắn “Xuống một chuyến dễ dàng gì vẫn còn kì hạn năm giờ rưỡi nữa chúng một đoạn thì cứ thêm một đoạn”
Từ Hách kì kèo nữa vuốt vuốt tóc nàng đó cầm đèn trong tay lặng lẽ bước chậm dọc theo lối hướng Tây Bắc
Mỗi khi đến một mật thất Nguyễn Thời Ý liền làm một kí hiệu nhỏ ở góc khi là kí hiệu khi chất đống mấy viên đá vụn cố để theo dõi; Từ Hách thì lấy giấy bút tùy thân đánh dấu đơn giản đại khái tính toán cách và phương hướng
Gặp ít cửa đã phong bế hai thêm một dặm nữa thì thấy tiếng bèn vội vàng vòng vèo tính toán hướng Tây để đến một cửa mật thất
Sau khi kết luận cửa Từ Hách tháo xiềng xích quấn qua loa xung quanh đẩy cửa gỗ
Khác với những căn hầm trống rỗng hai từng qua ở đây chất đầy đồ lặt vặt nửa bước cũng khó
Dưới ánh đèn leo lét các loại tủ rương hòm bàn chiêng trống mô hình đao thương cờ xí vã những tấm vải rực rỡ sắc màu chất đống tùy tiện bộ phận còn miếng vải đen lớn che phủ là món đồ chơi gì
Phán đoán theo làn điệu loáng thoáng truyền tới từng hồi từ lỗ thông bên đây chắc là phía nhà hát thành Đông
Tính thì sắc trời đã sắp sáng của gánh hát đang luyện giọng lúc bình minh mà mật thất ở nhà hát bọn họ dùng làm nhà kho bỏ để đựng vật phẩm
Nói như giật dây màn liên quan tới nhà hát
Từ Hách và Nguyễn Thời Ý thừa dịp sáng sớm cẩn thận qua định đẩy một cánh cửa khác thì bỗng tiếng ngáy lúc liền lúc đứt thay truyền tới hẳn là mấy ngủ say ở bên trong
Nguyễn Thời Ý đột nhiên cả kinh nắm vạt áo Từ Hách thật chặt
Miễn cưỡng đẩy cửa nhất định sẽ đánh thức bọn chúng
Bọn họ vốn nên xuất hiện ở nơi nên rước lấy phiền toái
Từ Hách và nàng liếc một cái tâm ý tương thông cả hai đều nghĩ nên rút theo đường cũ hẵng tìm nơi khác thăm dò
Vậy là hai lui về trong phòng bỗng bên ngoài cánh cửa tiếng bước chân nườm nượp đến gần ngay đó là tiếng mắng của một tên nam tử tráng niên: “Tiểu tử thối Bảo bọn họ nhớ thuận tay buộc cửa Mười lần thì hết tám lần ”
Tim của Nguyễn Thời Ý lạc mất một nhịp thì Từ Hách đã nhanh chóng dập ngọn lửa trong đèn lưu ly kéo nàng tránh bên tủ gỗ gần đó
*****
Sau khi cửa gỗ đẩy mạnh một cầm đèn hùng hùng hổ hổ: “Đứng lên làm việc hết cho lão tử”
Tiếng ngáy cách vách dừng tiếp là một loạt tiếng kim loại va chạm tiếng vuốt phẳng quần áo tiếng xuống đất đeo giày bên trong những mười mấy
Nguyễn Thời Ý Từ Hách nhét giữa hai cái tủ rõ tình hình bên ngoài nhưng thể đoán từ vài tiếng trả lời ít ỏi rằng hơn phân nửa bọn chúng là trẻ con mười tuổi hơn nữa bọn chúng còn xích sắt trói buộc
Trong lòng nàng chợt dâng lên cảm giác buồn nôn
Bí đạo mật thất từng mật thám ám vệ sử dụng giờ trở thành nhà kho đất và nơi nhốt lao động trẻ em
Trên thực tế ít lần nàng từng từ miệng những đứa trẻ ở Nghĩa thiện đường rằng khi trở thành cô nhi bỗng tỷ thất lạc; cũng từng A Lục rằng khi gia gia qua đời từng lạ bám đuôi…
Nghĩ thì tất cả tuyệt đối chuyện trùng hợp
Tiếng xích sắt leng keng cứ tới tới lui lui một đám trẻ con sự chỉ huy của tên nam tử tráng niên di chuyển đồ dùng biểu diễn lên từ đường hẹp lân cận
Ban đầu tránh khỏi va đập nam tử giáng bạt tai xuống mặt một đứa trẻ khiến nó té nhào đất đau đến nỗi thần hồn Nguyễn Thời Ý đều chấn động
Hiển nhiên Từ Hách cũng đang cố chịu đựng
Lấy thân thủ của đương nhiên thể đánh ngã dễ như trở bàn tay
xuất thủ xong liệu dụ những ác nhân tới Làm mới thể cứu bộ lũ trẻ một cách an
Rốt cuộc địa đạo ẩn giấu những thế lực nào Có bao nhiêu cứ điểm ẩn nấp
Không kế hoạch thỏa từ bọn họ chỉ thể nén đau khổ tuyệt thể hành động thiếu suy nghĩ
Nam tử tráng niên đến cài cửa hướng dẫn lẽ trẻ dọn phần rương hòm để ba bốn đứa thu dọn đống đồ lặt vặt rơi xuống đất đó sắp xếp lần nữa
Thấy sắp phát hiện tung tích Từ Hách thừa dịp mấy đứa trẻ đang mượn ánh đèn yếu ớt tìm chỗ trốn khác
Lén lút mở cửa tủ bên trong chất đủ loại váy bào hí phục giấu ; rương hòm lớn thì đựng đầy đồ linh tinh cũng giấu ; vạn bất đắc dĩ ôm lấy Nguyễn Thời Ý chui trường án vải bố trùm lên
Dưới án sắp xếp đủ loại hộp gỗ lớn nhỏ hai miễn cưỡng thể dung thân
bất luận quỳ hoặc đầu Từ Hách hoặc chân Nguyễn Thời Ý lộ bên ngoài…
Đến thời điểm cần phản ẩn náu Nguyễn Thời Ý kinh hãi sợ phát giác để tiết kiệm gian Từ Hách gập chân ôm ngang nàng đùi; mà đầu nàng chỗ đặt thể tựa vai tạo thành một tư thế thân mật kín kẽ
Ơ… Gia hỏa cố tình vô ý thế
Cảm giác khẩn trương lui dần bởi kề sát mãi thế khiến lòng nàng dâng lên một cảm giác sốt ruột khác nó như một con trường xà chui lòng nàng
Trời sinh nàng thể đưa cảnh cáo là khước từ quá mức
Ở mấy trượng bên ngoài tiếng xích sắt di chuyển qua che giấu hô hấp lúc nhanh lúc chậm của hai
Sau một chung trà chen chúc án với một tư thế kì dị Nguyễn Thời Ý chợt phát hiện tay đang chống ở ngực Từ Hách thêm một ít chất lỏng ấm nóng
Hắn đang rơi lệ Hoặc chảy nước miếng
Sau khi ngửi mùi tanh nhàn nhạt nàng tin chắc rằng đây là máu mũi
Cái quỷ gì thế Đã lớn thế nào Có tiểu thiếu niên xanh tươi nữa Ôm một lát cũng chảy máu mũi
Ô… Ngoài nàng còn cảm nhận rõ ràng một luồng sức mạnh đang kêu gào lộm cộm khiến cho nàng chút hốt hoảng
Nguyễn Thời Ý hổ giận dữ hận thể đánh cho một trận
Đã là lúc nào Nguy cơ ở mặt thì ở đất bẩn thỉu mà trong đầu gia hỏa nghĩ ngợi linh tinh
Nàng ghét bỏ chà giọt máu lên vạt áo một cái ngờ hành động khiến thế lực bên càng phách lối hơn
Trên thân thể đều thoải mái chút nào
Yên lặng thấy tiếng xích sắt đã sang bên cạnh nàng lặng lẽ dịch mông định tránh khỏi “nhuệ khí”
hiểu nàng càng động chỗ đó càng hăng hái làm phiền nàng như tự cháy
*****
Từ Hách còn khó chịu hơn nàng nhiều
Rõ ràng suy nghĩ đàng hoàng nghiêm chỉnh xem lúc nào nên rút lui sắp xếp thế nào nhưng chẳng hiểu … mất khống chế
Chắc là do canh Thập đại bổ tối qua gây họa
Hắn cố gắng giữ vững tinh thần kiên quyết làm những hành động thân mật như hôn vuốt ve là ôm nàng
Đáng tiếc một khi nghĩ đến ngăn cản chuỗi những hành động hồi ức liên quan bỗng chốc ùa về như thác
Hắn nhớ rằng thậm chí một lần nàng chủ động xô dựa ghế bành hôn từ cao tình trí quấn quýt như tơ đùa bỡn dẫn dắt Lúc tình nồng nàng vén váy bào lên từng tấc vắt lên chân … Aiz đừng nhớ nữa
Đó là nàng trong quá khứ
Bây giờ nàng chịu để hôn một cái đã hi vọng xa với
Khi nàng đổi tư thế Từ Hách chịu nữa hai tay ôm chặt lấy nàng
Nguyễn Thời Ý giãy giụa nhưng sợ đụng đổ đồ sẽ khiến khác chú ý đành bấm một cái vô thưởng vô phạt
Hô hấp quấn lấy kí ức si mê lưu luyến như hộp phấn son đổ sắc màu kiều diễm vẩy đầy cả khiến con tim căng chặt lên tận cổ họng
Thân thể khô khốc đã lâu tựa hồ tuôn triều tiếp đó là triều lớn dâng trào xói món nhấn chìm tất cả tỉnh táo và kiên định của nàng
Trong thoáng chốc nàng nhận thân ở nữa đêm nay là đêm nao bên cạnh là nào… Chỉ cảm nhận dòng nước triều sôi nóng chảy vô cùng vô tận sắp hòa tan khối băng cứng nàng thành dòng suối xuân ấm áp
Không biết qua bao lâu nam tử gọi lũ trẻ sang nơi khác quét dọn tiếng động càng lúc càng xa chìm yên ắng
Đồ đạc trong kho ảm đạm ánh sáng một tịch mịch
Chắc chắn khu vực đã còn ai hai thả lỏng gân cốt đã tê dại đó chậm rãi bò khỏi án
Từ Hách lấy hộp quẹt mở nắp dựa ánh sáng mờ nhạt kéo Nguyễn Thời Ý bước về phía cửa phòng tháo then đó thận trong xuôi về theo con đường hẹp
May cho cả hai đốm lửa nhỏ mờ chiếu đến cặp má đỏ rần của hai
Bởi bí mật thăm dò suýt nữa phát hiện vả thân thể cận kề khiến hai sinh suy nghĩ khác thường cho nên bọn họ hẹn mà cùng dập dắt ý niệm tiếp tục thăm dò
Không khí đất quá bức bối tối ẩm khiến tâm hoảng ý loạn nhanh chóng ngoài hóng mát một chút đồng thời thảo luận kĩ hơn
Đường về hoang vu hẻo lánh tránh một đám chuyên chở vật liệu gỗ linh tinh xong hai thuận lợi trở núi giả của Lan viên
Sau khi tập trung nín thở leo lên thang sắt rón rén đậy tấm ván sắt và tấm ván gỗ Nguyễn Thời Ý nhũn cả dựa núi đá thở dốc
Hậu hoa viên thoang thoảng mùi hoa mai nhàn nhạt suối chảy róc rách chim hót véo von đây chính là thời tiết lí tưởng đầu xuân
So sánh với bí đạo như địa ngục hậu hoa viên nho nhỏ của Lan viên hệt như tiên cảnh
Từ Hách nhiều lần xác nhận dấu vết miệng bí đạo đã che lấp thì mới chui khỏi sơn động hít một thật sâu
Tâm trạng Nguyễn Thời Ý vốn nặng nề khi thấy mặt đầy máu mũi thì càng phiền não hơn nhịn giận dỗi: “Bồi bổ Bổ đến chảy máu mũi luôn Đáng đời”
Từ Hách tủi thân: “Ai bảo nàng chê lạnh”
Nguyễn Thời Ý cụp mắt vặn liếc thấy áo choàng bụng ba tấc gồ lên thật cao càng chậm chạp thu cơn giận mặt đỏ như sắp cháy
“Còn… là ý gì Suy nghĩ bậy bạ hợp cảnh gì cả”
Từ Hách cũng tự hổ thôi nhỏ giọng lẩm bẩm: “Nguyễn Nguyễn đừng nóng giận nàng biết rõ lúc khống chế cũng dừng mà… Là “Tiểu Tam Lang” của nàng quá nhớ nàng chào hỏi với nàng thôi…”
Đầu óc Nguyễn Thời Ý nổ “bùm” một tiếng
Nàng vẫn quên đó là biệt danh nàng đặt lúc vui thú giường chiếu
Ừm… Vẫn nhớ ngọn đèn yếu ớt nhàn nhạt cởi áo cho nắm tay tắm mắt say mông lung mười ngón đan chặt vui đùa buông thả muôn hình vạn trạng…
Gia hỏa Đang yên đang lành nhắc đến làm gì
Nàng thẹn thùng đỏ mặt hổ cắn môi sương tuyết đóng ở vai một mảng lớn mà hề biết
Từ Hách sợ nàng lạnh cóng tiến tới một bước định phủi cho nàng
Không ngờ trong lòng Nguyễn Thời Ý quỷ ngỡ là qua “chào hỏi” thật thấy đường lui núi giả chặn mất kịp ngẫm nghĩ đã thuận tay đẩy về chỗ “vểnh” lên
“Cách xa một chút”
“Sh…” Từ Hách đau vì hành động thể tưởng tượng nổi của nàng mà kinh ngạc đến ngây
Trố mắt ngây một hồi che cũng che cũng nhịn đau phủi tuyết vai cho nàng đó mới thở to hổn hển nghiến răng nghiến lợi
“Nguyễn Nguyễn Nàng nàng đúng là nữ lưu manh thô thô… bạo
“…”
Khuôn mặt xinh của Nguyễn Thời Ý chuyển thành mà đỏ tím ngây ngô về phía bàn tay tê dại của
Á Nàng đã làm gì thế
Có thể giả vờ… nàng làm
Tác giả lời :
Nguyễn Nguyễn: Đó tay của Nhất định