Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 57
Chỉ cách Từ Hách một thước mùi tuyết và nước ẩn trong áo khoác của quyện thở của nàng khiến nàng bỗng chốc thất thần
Đè khí lúng túng xuống nàng nhỏ giọng hờn dỗi: “Ta cần ‘rèn luyện’ gì cả cũng cần ‘chịu đựng’ thích đại bổ thì cứ tiếp tục bổ Ta bận việc ”
Nàng bước khỏi hành lang nhưng Từ Hách phi thân cản “Nguyễn Nguyễn bức họa… hình như đánh dấu Nguyễn gia”
Trong nháy mắt cánh mai mỏng đột nhiên gió lùa rơi đầy vai của hai
Băng tuyết tan thành nước lạnh thấu lòng
“Chàng là…” Trong con ngươi trong trẻo sáng rực của Nguyễn Thời Ý bỗng xuất hiện một tia ảm đạm
Từ Hách mím môi gật đầu đáp: “Không sai là ở đây Lan viên”
*****
Sau một nén hương Nguyễn Thời Ý sắp xếp xong mọi việc trong phủ vội vàng bước họa thất ở Chiết Lan uyển
Bên trong đèn đuốc sáng trưng Từ Hách lấy mấy đoạn Tình Lam đồ đã ghép trong tủ lật xem kĩ
Nguyễn Thời Ý bất chấp ngoài phỏng đoán thế nào khép cửa phòng thẳng đến bên cạnh
Ở chỗ chỉ là một hình vuông và một chấm tròn ở bên bức họa
Nàng bối rối: “Sao biết đây là Lan viên”
“Nàng ngẫm xem bức họa vẽ ba mươi bảy năm lẽ gia gia nàng đo đạc dấu mà phỏng theo bản vẽ lúc đầu Hồi đó kích thước kinh thành nhỏ hơn bây giờ nhiều…”
“Ta vẫn nhớ đại khái một chút chỗ quanh co khúc khuỷu giống Li Khê Căn cứ Li khê cửa thành cũ cự li so với hoàng cung… vuông phía Đông chính là nhà cũ của Nguyễn gia Nguyễn Nguyễn trong nhà chúng thể chứa cái gì”
Nguyễn Thời Ý sửng sốt một lát mắng: “Trở thành ‘nhà chúng ’ từ lúc nào thế Chàng chỉ ở nhờ mấy ngày thôi”
“Ta và nàng ăn chung ngủ chung ở đây cùng nuôi trẻ con và chó đây chính là nhà mới của chúng ”
Lúc dương dương tự đắc thì chẳng còn một chút liêm sỉ nào
Nguyễn Thời Ý lười dây dưa chuyện lông gà vỏ tỏi: “Chàng cho kết luận gì”
“Khoảng vuông nhỏ là nhà cũ của Nguyễn gia năm đó góc Đông Bắc… là hậu hoa viên”
Trong vòng mấy chục năm nay Lan viên từng hai ba lần đổi chủ cũng từng xây với quy mô lớn
Cách nửa đời Nguyễn Thời Ý nhớ kĩ những hoạch định ban đầu bằng nữa
Nàng chăm chú những kí hiệu đường cong vòng tròn chấm tròn ô vuông rỗng ruột ô vuông đặc ruột chằng chịt một hồi phát hiện những thứ trông như một con đường thẳng tắp hề liên quan đến đường hẻm năm đó lẫn bây giờ
“Hoa viên… thể cái gì”
“Trốn trong họa thất xem tranh chẳng bằng ngoài khảo sát thực địa”
Hắn cẩn thận cuộn bức họa khóa trong tủ giao cho nàng dời những liên quan khỏi Lan viên thì về tiểu viện của A Lục dắt song khuyển tới
Sau khi sắp xếp thỏa đáng giữ mấy tâm phúc trông coi những đồ vật quý trọng lệnh cho Vu Nhàn canh chừng cửa hoa viên đôi phu thê dắt theo một con chó lớn tuần tra hậu hoa viên suốt một buổi chiều
Băng tuyết dần tan đình tạ đài các mang phong vị cổ xưa tao nhã mầm hoa và cây cối mới nhú cảnh trí hợp lòng gì khác thường
Bận rộn tới trời tối cuối cùng Nhị Mao chợt phấn khích động núi giả bằng đá Thái Hồ* bới lá rụng và bùn dày để lộ tấm ván che một lối cửa ngầm xưa cũ
(*) đá Thái Hồ: loại đá ở Thái Hồ tỉnh Giang Tô Trung Quốc thường dùng làm hòn non bộ
*****
Từ khi Từ Hách ở Chiết Lan uyển cho đến nay Nguyễn Thời Ý luôn tận lực tránh hiềm nghi
Như đêm hôm nay công khai ở một cửa sổ đóng chặt đối diện đèn thể là xưa nay từng
Cửa sổ ngăn gió xuân lạnh lẽo ở bên ngoài chụp đèn bằng lụa trắng khiến ánh nến trong căn phòng trở nên dịu dàng nhưng vẻ chăm chú và nghiêm trọng mặt hai ngày càng tăng theo bầu khí yên lặng kéo dài
“Ta đồng ý cho bí đạo một ”
Nguyễn Thời Ý thu sự nhu hòa mấy ngày qua trưng vẻ nghiêm khắc và quyền uy của một thái phu nhân khuôn mặt sáng như ngọc tỏa vẻ cứng rắn hiếm thấy
Từ Hách thích Nguyễn Thời Ý như chút nào
Có điều biết trong hơn một vạn ngày đêm bỏ nàng từ một bông hoa yêu kiều yếu đuối xương ngày ngày gồng mọc gai cắm rễ sâu xuống vì Từ gia xòe cành lá rậm rạp để bảo vệ kín kẽ cho mười mấy đứa con cháu của
Có quả cảm quyết liệt mới dưỡng dục con cái thành tài trong nghịch cảnh suy xét yêu thương mới khiến cháu chắt cố kị gì sợ hãi trở thành những thiếu niên và cô nương nổi bật trong kinh thành
Nếu như lần đầu gặp đột nhiên gặp sự cương quyết của thê tử chắc Từ Hách sẽ bùng nổ
sống chung lâu ngày đối với phẩm chất đặc biệt hình thành từ ngày qua tháng nọ thấy tôn trọng và kính nể
Ngay đó khuôn mặt nghiêm nghị phủ nhận của ái thê Từ Hách thở dài một tiếng
“Nguyễn Nguyễn trừ như thì còn cách nào khác Nàng cũng thể cuốn ngoài chuyện Người chúng thể tin chỉ còn chí thân nàng chịu để Thịnh Nhi mạo hiểm ”
Môi hồng của Nguyễn Thời Ý mấp máy mấy lần nhưng nên lời
Nàng chịu để con cháu mạo hiểm chẳng lẽ nàng sẽ cam lòng để
Bỗng phát hiện chỗ đánh dấu ở hoa viên nhà biết mật đạo đó thông đến đến nàng cũng tự nhận thể nghĩ
—— ai biết trong hắc động u ám đột nhiên xuất hiện yêu quái cơ chứ
Thấy mãi Nguyễn Thời Ý gì Từ Hách khuyên nhủ: “Nếu nàng vẫn yên lòng thì sẽ mang theo Đại Mao”
“Không biết tình hình chó dễ điều khiển”
“Chuyện liên quan đến cơ mật trăm năm của Nguyễn gia chúng cố hết sức… đừng để con cái lo lắng”
“Đương nhiên ”
“Mặc dù Tĩnh Ảnh hết lòng trung thành võ công cao siêu nhưng tâm trí …” Từ Hách khỏi lo âu
“Đứa bé hạ cổ độc che giấu tính cách thật sự” Nguyễn Thời Ý cau mày “Ta sẽ để nàng mạo hiểm”
“Theo ý của nàng…”
Từ Hách nghĩ một lượt mà tìm bất kì ai thể theo
Nguyễn Thời Ý bình tĩnh : “Tam Lang sẽ theo ”
“Không Nàng đừng hòng mơ tưởng” Trán nổi gân xanh khiến cho khuôn mặt râu ria trở nên thô kệch đến lạ thường
“Chuyện của Nguyễn gia lí gì để một mạo hiểm”
Từ Hách lắc đầu khoát tay: “Lỡ bên nguy hiểm trùng trùng chỉ tổn hại sẽ hơn…”
“Ta và dù gì cũng là phu thê đã bái thiên địa… Đồng sinh cộng tử là thuận theo thiên ý”
“A” Từ Hách mỉm “Giờ nàng cũng chịu tự nguyện với hai chữ ‘phu thê’ ‘Phu thê’ chịu cho hôn cho ôm cho đụng ”
“Chàng … ôm hôn mãi đấy ”
“Tất cả đều là trộm giành Ta chính là kẻ xui xẻo nhất trong các kẻ xui xẻo Trăm cay ngàn đắng lấy thê tử bảo bối mạo hiểm trở về chuyện đã còn như xưa nữa duy nhất thể nhận là nàng cũng cần ”
Lần nào nhắc tới đề tài cũng phẫn uất oan ức
Dừng một chút thương cảm lui bước môi nâng lên: “ mà cũng là kẻ may mắn nhất trong các kẻ may mắn”
Nguyễn Thời Ý ngẩn ấm tay truyền tới nó hệt như ấm tỏa từ nụ của
“Ít nhất trải qua bãi bể nương dâu nàng vẫn còn bên cạnh ”
Nước da màu đồng nhạt và râu ria chi chít khiến cho ngũ quan vốn vô cùng tuấn tú của thêm bội phần mạnh mẽ sâu sắc
Mắt sáng như đường sống mũi gọn gàng thẳng tắp nét khí thế hào hùng của công tử phủ tướng quân vẻ nho nhã tuấn dật của bên sách thi họa
Nguyễn Thời Ý sợ ôn nhu thâm tình như nhất
Nhiệt độ nóng bỏng trong ánh mắt luôn thể lặng lẽ làm tan chảy mọi băng giá trong lòng nàng
Trước sự công hãm tuyệt đối của nàng tìm về trận địa của
“Tam Lang để cùng Ta chỉ sợ… một sẽ kích động liều lĩnh Nếu dính dáng đến sẽ vì chú ý cho mà lựa chọn mạo hiểm”
Giọng Nguyễn Thời Ý nhẹ ấm vô cùng nhẹ như tiếng dòng tuyết tan ngoài cửa sổ rõ là trong trẻo lạnh lùng song cũng ẩn chứa sự ấm áp của đêm xuân
Nàng tự cho là đã chết một lần mỗi ngày sống thêm đều là do trời cao ban tặng
Tất nhiên bọn họ thể vờ như từng phát hiện niêm phong miệng bí đạo vĩnh viễn quên bí mật … trực giác cho rằng đây là di nguyện của Nguyễn lão gia
Những năm gần đây nguy cơ khó xử lí ngừng ập tới cho nên thái độ duy nhất của nàng là “đối mặt”
Từ Hách biết rõ nếu đây vẫn là tiểu kiều thê yếu đuối lanh lợi của năm xưa lẽ tất cả chuyện lớn nhỏ đều theo sắp xếp
mà “Nguyễn cô nương” “Từ thái phu nhân” biến thành thì sẽ như
Không từng suy xét nếu một ngày ý kiến phu thê đối lập thì nên xử lí như thế nào
Câu trả lời là —— nếu thể nàng thì nàng ; nếu quả thực đành bằng mặt bằng lòng
Nguyễn Thời Ý đợi hồi lâu mà thấy câu trả lời của giọng cương quyết hơn: “Cứ quyết định ”
Từ Hách khổ nắm tay nàng nhanh chóng kéo đến miệng khẽ cắn một cái bày tỏ kháng nghị
Cảm giác đau đó thành tê tê trong nháy mắt truyền cơ thể lan đến khắp tay chân nàng khiến sự nghiêm túc duy trì cả đêm nay bỗng sụp đổ
Nàng ngượng ngùng rút tay gặm về miệng lẩm bẩm: “Ở lâu với Đại Mao và Nhị Mao Tam Lang cũng bắt đầu hành vi giống chó ”
*****
Ngay canh tư đêm đó hai thay áo hẹp màu đen chuẩn một ít giây thừng dao găm đèn dầu hộp quẹt tùy thân đó mò mẫm đến cụm núi giả ở hậu hoa viên
Nguyễn Thời Ý để Vu Nhàn chờ trong Thập Giản đình lỡ sáu giờ bọn họ vẫn tin tức thì bẩm báo cho thủ phụ đại nhân mới quyết định
Không vạn bất đắc dĩ nàng thật sự kinh động đến con cháu
Đêm đen trăng núi giả cao thấp san sát tương liên mà đan xen khí thế phi phàm thấp thoáng ánh tuyết như một bức bình phong khổng lồ
Nguyễn Thời Ý cắn răng chịu rét tay cầm đèn đuốc chiếu sáng bên trong động cho Từ Hách
Sau khi kéo tấm ván gỗ và tấm ván sắt rỉ loang lổ đáy là lối chỉ cho phép vẻn vẹn một dung thân và một cây thang sắt dài nửa trượng
Không khí bên trong đục ngầu khó chịu nhưng ngọn đèn vẫn tắt
Hai mò mẫm cẩn thận xuống
Nguyễn Thời Ý chợt nhớ bên ngoài tương truyền vị thân vương Bắc Liệt quốc khi mất tích từng mang theo một lượng của cải kếch sù
Sẽ ẩn giấu lòng đất chứ
Vừa nghĩ lập tức nàng thầm
Đã công chiếm Đại Tuyên làm thể đưa của cải quý giá kinh thành
Lỡ đánh chẳng uổng công chắp tay nhường khác
Men xuống theo mật đạo hẹp dài ước chừng đã xuống sâu mấy trượng chắc khỏi phạm vi Lan viên
Khó thấy hai dắt tay chậm tiến về phía hai bỗng kinh ngạc phát hiện phía một gian phòng trống trải sơ sài nóc lỗ thông hẹp dài; hai bên còn tách hai con đường biết về …
Trên con đường đất bụi ít dấu giày nông sâu
Ngoại trừ bọn họ đó chỉ một tới đây Lại ngay mấy ngày
Cuối cùng Nguyễn Thời Ý cũng ý thức con đường trong bức họa còn nguyên vẹn nay là thông đạo bí mật lòng kinh thành
Nếu nàng đoán sai vòng tròn đại diện cho lối còn hình vuông đặc ruột cho thấy vị trí ám thất
Kí hiệu bức họa hơn trăm cái chi chít phân tán khắp cả thành
Ngày nào cũng bận rộn chân trăm vạn trong kinh thành rốt cuộc đang che giấu cái gì
Sao nhiều năm qua từng phát hiện bí mật
Dưới địa thất tuy ấm áp nhưng Nguyễn Thời Ý toát mồ hôi lạnh dường như trong bóng tối thăm thẳm vô số cặp mắt đang kĩ nàng khiến nàng rợn cả tóc gáy kiềm chế nắm chặt tay Từ Hách
Từ Hách yên lặng chăm chú nhỏ giọng : “Ta nghi rằng bí đạo thông qua bên các nhà đại hộ quyền quý còn dùng để bảo vệ theo dõi thì biết Năm tháng biến động phòng ốc ngày xưa cũng còn như …”
“ nàng xem dấu vết bánh xe rõ ràng là do chuyên chở vật nặng mới chỉ hai ba ngày gần đây Bí đạo hiển nhiên bỏ hoang mà vẫn còn sử dụng thậm chí liên quan đến một đám ”
Giọng Nguyễn Thời Ý run run: “Giang sơn đổi họ đã nhiều năm ngàn nhà vạn hộ phá nhà dời hoặc xây ai thể bảo đảm lối phát giác”
Từ Hách suy nghĩ một lát thấp giọng : “Đó là bởi vì bày mưu lập kế thực lực bảo vệ bí mật ”
… Ai
Nếu hoàng tộc Hạ thị tóm tất nhiên sẽ liên lụy đến gia tộc Nguyễn thị biết mà báo hoàng gia sẽ thể nào sùng bái địa vị của Nguyễn gia trong giới thư họa như thường nữa
Là hậu duệ những mật vệ khác của tiền triều nắm một hệ thống khổng lồ trong tay bảo vệ bí mật phủ bụi cho đồng liêu ngày xưa
Hay là vô tình phát hiện con đường cơ mật dùng để kinh doanh phi pháp trở thành thủ lĩnh đất mà ai biết
Trong đầu Nguyễn Thời Ý hết sức lộn xộn lờ mờ tưởng tượng đến những thân phận thể đoán nổi
Câu mơ hồ bỗng từ chốn tối tăm vô biên vô tận truyền tới
—— chiếm tất cả nhưng thiếu nàng đời vui thú chỗ nào