Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 55
Bên ngoài thành Tây là vườn hoa ngàn mẫu hoàng gia chăm sóc mới đầu mùa xuân trăm hoa kịp khoe sắc tầng tầng lớp lớp rừng rậm chỉ hàn mai ngạo nghễ trong tuyết trắng
Mà biệt viện của quận chúa Hàm Vân tọa lạc ở giữa núi rừng bốn mùa như tranh vẽ
Hôm nay mời cũng chỉ hai bà cháu Nguyễn Thời Ý và Từ Thịnh mà còn mấy chục tên họ hàng nhàn rỗi con em thương gia ăn mặc sáng sủa cầm theo hậu lễ tới làm Nguyễn Thời Ý bất ngờ
Nàng vẫn cho rằng đa số trong kinh sẽ giống như Lam Vân Hi lúc đầu nhắc đến “Quận chúa Hàm Vân” là biến sắc
nghĩ thì Hạ Tiêm Lạc dung mạo kiều mị tay rộng rãi bề ngoài cao ngạo lãnh đạm che giấu nội tâm nhiệt tình như lửa khiến say mê theo đuổi cũng là chuyện thường
Nguyễn Thời Ý lên đường tới biệt viện Từ Hách lải nhải yêu cầu nàng đề phòng tên tay chân vụng về Diêu Đình Ngọc còn sâu xa dặn dò Tĩnh Ảnh chặt chẽ bảo vệ “Nguyễn cô nương” nhất định như hình với bóng ngàn vạn đừng giống lần ở Bắc Sơn đuổi kẻ bắt cóc đến mất tăm mất tích mà còn chạy hái trái cây…
Từ Hách hề ngờ rằng còn khác sinh hứng thú với Nguyễn Thời Ý
Ví dụ như Tề vương Hạ Tuấn
“Thật ngờ ở biệt viện của đường tỷ may mắn gặp Nguyễn cô nương”
Tề Vương thay đổi thái độ cao ngạo khi mới gặp mắt hoa đào ấm áp Hắn khoác áo lam hoa văn hạc lưng đeo thắt lưng da đính ngọc tay cầm quạt ngà voi phong lưu thư sinh bậc nhất
Bởi vì đã tài trợ một ngàn lượng bạc Nguyễn Thời Ý từng phái tặng giấy thượng hạng và bút mực làm quà đáp lễ nhưng từng gặp gỡ chính thức Lần miệng phun hai chữ ‘may mắn’ nàng kinh ngạc
Một vị thân vương hà cớ gì dùng giọng điệu khách sáo với nàng
“Điện hạ khách khí tiểu nữ mới là vinh dự sâu sắc khi điện hạ hiệp trợ”
Nàng lễ phép ứng đối con mắt tò mò của đám khách quý nụ hề một chút gượng ép nào
Tề Vương khẽ thở dài: “Cô nương tài mạo song tích đức hành thiện là mà tiểu vương chơi bời lêu lổng như thể kết giao…”
Những lời thật khó hiểu khiến Nguyễn Thời Ý cảm thấy mơ hồ
“Điện hạ đùa” Nàng giữ nguyên nụ thân thiện đôi mắt chuyển hướng tới Từ Thịnh
Từ Thịnh vội vàng lái câu chuyện khỏi chủ đề kỳ quái chờ khi Tề Vương vị khách quý khác mời ngắm hoa mới nhắc nhở nàng: “Tề Vương điện hạ và Hồng đại tướng quân mỗi tặng cho một ngàn lượng bạc để quản lý trường cô nhi lẽ… Xong việc đã bái phỏng Đại tướng quân nhưng từng tới Tề Vương phủ cảm ơn khiến chú ý”
Nguyễn Thời Ý còn lời nào để
Nàng tới thăm Hồng phủ rõ ràng là vì phụ tử Hồng gia xung đột với Từ Hách ở ngoài Lan Viên
Bên ngoài đã sớm truyền tin tức nàng và ‘thi họa ’ mờ ám vì Tề Vương còn bởi vì loại chuyện vụn vặt như ‘ tới phủ bái kiến ’ mà sinh oán hận
Thói đời làm
Một đám thanh niên tài tuấn cao lớn dũng mãnh đều lão thái bà là nàng mềm giọng dỗ dành
*
Trong sân nụ hoa đang chớm nở đọng tuyết tan
Gió nhẹ thổi qua vụn tuyết lất phất rơi
Đám thị nữ bưng rượu ngon lên tư thế nhanh nhẹn qua giữa hành lang hoặc đường đón tân khách mời mọi tùy ý ngắm cảnh đình các
Không lâu cuối hành lang gấp khúc tiếng ngọc bội va leng keng thanh thúy vang lên
Mọi hẹn mà cùng ngưng trò chuyện đầu về phía tiếng vang chỉ thấy Hạ Tiêm Lạc sợ giá lạnh khoác đối khâm hồng lăng* với áo lót bên trong cổ áo trắng dựng lỏng lẻo vạt xanh nhạt rũ xuống chiếc váy hồng mai thân châu báu đan xen một đám tuấn nam mỹ nữ vây quanh dáng vẻ xa cách mà thân mật
(*) Đối khâm là vạt áo đối ( thể gọi là Trực lĩnh) là một loại áo mà vạt áo mở song song ngực mặc Loại áo là một dạng áo khoác mặc thêm ngoài cùng dùng cho nam giới lẫn nữ giới
Lăng: Một loại vải
Nàng xuất hiện khiến cho đám đang từ tiết xuân lạnh lẽo lập tức bay vọt đến tháng ba ấm áp nhất thời cực kỳ náo nhiệt
Nguyễn Thời Ý và Từ Thịnh vốn nên tham dự những dịp thế Là do hai chịu nổi nhiệt tình mời mọc thêm lòng tiếp cận nên mới điệu thấp mà đến
Thấy mọi ầm ĩ huyên náo hai bà cháu một bên học theo hành lễ từ xa
Không ngờ là đôi mắt của Hạ Tiêm Lạc quét qua đám cuối cùng dừng Nguyễn Thời Ý
“A Tiểu cô nương Nguyễn gia cuối cùng cũng tới Thật là thiên hô vạn hoán*”
(*) Mời mãi mới :v
Nguyễn Thời Ý đến giờ vẫn nghĩ dựa cái gì mà quận chúa Hàm Vân chú ý đến nàng
Trước khi tìm cách tiếp cận quận chúa nàng còn phát sầu; đối phương quá mức nhiệt tình nàng nghi ngờ chuyện
Lập tức nàng cứng rắn tiến lên dáng vẻ yêu kiều: “Cảm ơn thịnh tình của quận chúa tiểu nữ cảm kích vô cùng chút tâm ý mong ngài vui lòng nhận cho”
Nói nàng cầm lấy chiếc hộp dài thêu chỉ vàng trong tay Trầm Bích hai tay dâng lên
Thị nữ phủ quận chúa nhận lấy Hạ Tiêm Lạc tỏ ý mở
Một quyển trục dài hai thước ống cuộn bằng gỗ bạch đàn cũng bọc vàng bạch ngọc thạch trang trí trong biệt viện nguy nga lộng lẫy chút khó coi
Hơn phân nửa ở đây đã qua tên của vị Nguyễn cô nương biết nàng và Lam gia tận lực làm ít việc thiện cũng đồn nàng khá giỏi thư họa Họ đều cho rằng nàng tặng cho quận chúa Hàm Vân tranh của chính
Tiểu nha đầu tuổi trẻ thể vẽ đến
Hiển nhiên Hạ Tiêm Lạc cũng nghĩ như chỉ đáp bằng nụ nhạt: “Ừ… Để thưởng thức một chút bút pháp tuyệt vời của Nguyễn cô nương”
Các vị khách hoặc tò mò hoặc chờ xem chê khỏi lặng lẽ đợi quận chúa xem xong phô cho mọi cùng
Không ngờ khi bức họa mở đầu tiên ánh mắt Hạ Tiêm Lạc sáng lên vẻ ngạc nhiên khuôn mặt trang điểm tinh xảo ngày càng nồng đậm hồi lâu mới bình tĩnh
Nhất thời những khác khó tránh khỏi thấp giọng dị nghị lá gan lớn đã rướn cổ lên quanh
“Nguyễn cô nương… Cái đây thật là… Tặng Người sai chứ”
Tay ngọc của Hạ Tiêm Lạc khẽ che đôi môi đang kinh ngạc trong giọng lộ sự vui mừng dào dạt
Nguyễn Thời Ý dịu dàng : “Dĩ nhiên sai”
“Đây chính là… bút tích gốc của Tham Vi Thủ phụ đại nhân nhà ngươi còn thái phu nhân đã về cõi tiên… Bọn họ ý kiến gì ”
Lời mọi đều xôn xao
Tất cả đều biết tác phẩm lớn nhỏ của Từ Tham Vi lưu truyền hậu thế chỉ hơn trăm bức những bức tinh diệu nhất đều do Từ thái phu nhân giữ
Trừ lúc Từ gia năm xưa lâm khốn quẫn đem cầm mấy bức kịp chuộc về đã bán hơn phân nửa tác phẩm lưu lạc bên ngoài là do Tham Vi khi còn sống đã tặng bạn bè Số những nhà sưu tầm tranh cướp đoạt của báu ngàn vàng khó kiếm
Từ thái phu nhân khi còn sống dốc sức giữ gìn kiệt tác của trượng phu đã mất khi qua đời còn để di mệnh con cháu thu hồi 《 vạn sơn tình lam đồ 》
Tại Nguyễn cô nương dễ dàng tặng bút tích của Tham Vi cho chỉ mới gặp mặt một lần – quận chúa Hàm Vân
Không chỉ đám vương công quý tộc và con em phú thương khiếp sợ ngay cả Hạ Tiêm Lạc cũng dám tin
bức tranh cách dùng mực thanh nhã núi nước rừng đình bố trí mau thưa hài hòa màu mực khô ướt đậm nhạt biến hóa phong phú cực kỳ kỹ xảo thuần thục chính là tác phẩm tự tay Tham Vi vẽ
Người bình thường chắc đã nhận nhưng chút kiến thức đều thán phục thôi
Hạ Tiêm Lạc tự tay cầm quyển trục vui mừng hồi lâu mới chuyển mắt ngọt ngào với Nguyễn Thời Ý
“Cô nương tặng kiệt tác nếu đáp lễ bằng vàng bạc châu báu thì chỉ tỏ tục khí* ngày khác mời ngươi tới làm khách ở phủ quận chúa thành Nam sẽ đáp tạ thỏa một phen”
(*) Thô tục tầm thường
Nguyễn Thời Ý : “Quận chúa quá lời thái phu nhân từng kiệt tác thưởng thức cùng với bằng hữu Tiểu nữ thân phận thấp kém dám tùy tiện dựa Quận chúa chỉ dâng bức họa cho ngài dùng cảm tạ để thể hiện lòng thành”
Đang lúc hai đối đáp những khác cũng sôi nổi nghị luận
“Khó trách đám thanh niên tài hoa hơn đổ xô vị Nguyễn cô nương …”
“ Nghe trấn quốc Đại tướng quân thương con trưởng tôn Lam gia cũng dốc sức cướp từ trong tay Từ đại công tử”
“Ngược tài tử ở Thư Họa Viện kinh thành ái mộ Nguyễn cô nương nhiều lắm”
“Mới lúc nãy… Tề Vương điện hạ còn lấy lòng nàng đấy”
“Lớn lên mang dáng dấp tương tự với thái phu nhân lúc trẻ thừa kế tài sản riêng của thái phu nhân bộ họa tác của Tham Vi … Đây là phúc tu luyện mấy đời mới ”
“Còn đến cả nhà Từ thủ phụ quan hệ mật thiết với nàng Từ đại công tử khắp nơi bảo vệ hỗ trợ nàng ngay cả Từ nhị gia cũng tìm mọi cách giao việc làm ăn cho nàng cùng xử lí… Địa vị của nàng ở Từ gia sợ là so với Từ thiên kim gả Tĩnh Quốc công phủ còn cao quý hơn”
Nguyễn Thời Ý để tâm đến lời xôn xao của mọi
Ngay mặt mọi tặng cho quận chúa Hàm Vân một bức họa cũ của Từ Hách thân phận của nàng ở nơi còn ở thế hạ phong nữa Đến lúc đó thường xuyên qua mới cơ hội giành tình lam đồ
Bởi vì tác phẩm của “Tham Vi ” gây ồn ào giằng co gần nửa canh giờ bất kể là thích thích thư họa đều nóng lòng thưởng thức
Hạ Tiêm Lạc cẩn thận cất kiệt tác mới vui vẻ mặt kéo Nguyễn Thời Ý tới bầu bạn
Nguyễn Thời Ý thì lên tiếng Từ gia mắt nên dự tiệc nàng và Từ Thịnh chẳng qua tới tham quan cảnh ở biệt viện lưu chốc lát đã đến lúc rời vân vân
Hạ Tiêm Lạc ép ở kết quả trễ giờ những vị khách khác ngắm cảnh liền hạ lệnh bắt đầu yến hội
Không gian rộng rãi trở thành nơi ca múa sanh tiêu giải trí của đám khách quý tử công hầu sửa sang dáng vẻ để thị nữ dẫn chỗ như lãng nguyệt nhập hoài*; những vị khách đến từ gia đình thương nhân thì chuyện trò vui vẻ vỗ tay hoan hô
(*) Lấy ý từ câu thơ “Lập như chi lan ngọc thụ tiếu như lãng nguyệt nhập hoài” Ở đây lẽ ý chỉ nụ như trăng sáng
Văn nhân mặc khách làm bạn với môn khách trong phủ vòng tới nơi thanh nhã yên tĩnh trong viện tốp năm tốp ba ngâm thơ đặt câu đối múa bút chơi cờ ngay bàn tiệc
Lại một ít võ sĩ so tài tỷ thí tài bắn cung phóng khoáng ăn uống
Phần lớn các quý nữ tập trung ở trong rừng hoa thưởng tuyết tán dương xiêm y trang sức trang dung của đối phương thưởng thức rượu ủ và trà ngâm trân quý hòa thuận vui vẻ
Nguyễn Thời Ý và Từ Thịnh một vòng trong biệt viện sâu sắc cảm nhận Hạ Tiêm Lạc bố trí các tiết mục động tĩnh theo như nhu cầu bình dị mà đắn chuyện gì lộn xộn
Lúc nàng từ biệt Hạ Tiêm Lạc đối phương lưu luyến thôi giữ chặt tay nàng tận lực mời nàng Tết Nguyên tiêu tới hành cung Kính Hồ tắm suối nước nóng
Bởi vì thân phận nên Hạ Tiêm Lạc tiện tiễn khách sai tặng một đống đặc sản từ Giang Nam để thị tỳ bên tiễn biệt viện
Nguyễn Thời Ý thản nhiên bước lên cầu đá ngoài cửa trong thâm tâm cảm thấy hài lòng với kết quả lần gặp mặt ngờ mới ngước mắt lên liền thấy một
Áo khoác lục nhạt vân mây phất bay trong gió mặt như ngọc trác là mặc thường phục Diêu Đình Ngọc
Nguyễn Thời Ý đối mặt với ánh mắt ẩn giấu nụ của trong lòng ngạc nhiên
Đang mở miệng chào hỏi đầu gối đột nhiên tê rần như là cái gì đó đụng
Cả nàng mất trọng tâm nghiêng về phía lao thẳng xuống cầu mắt thấy sắp rơi trong lồng ngực Diêu Đình Ngọc
Lần bất ngờ kịp đề phòng khiến nàng sợ đến mức hồn phi phách tán…
Thử nghĩ nếu nàng lấy khuôn mặt của một thiếu nữ trẻ tuổi ôm một nam tử tuấn lãng ngay mặt mọi … Chuyện truyền chỉ sợ nàng sẽ ngóc đầu lên
Người theo đang cầm tay lễ vật lớn nhỏ ngay cả Từ Thịnh cũng ngoại lệ chẳng ai kịp kéo nàng
“Cô nương cẩn thận” Khóe môi Diêu Đình Ngọc khẽ cong lên vươn tay tiếp lấy nàng
Đương lúc ngàn cân treo sợi tóc áo ngoài của Nguyễn Thời Ý kéo mạnh một cái cú ngã dừng
Mà Diêu Đình Ngọc đang định ôm lấy nàng thì giơ hai tay khó hiểu cuộn măng mùa đông nhiều thêm một đôi chân
…
Đợi Từ Thịnh bỏ lễ vật xuống xông lên đỡ lấy Nguyễn Thời Ý phía đã một bóng dáng màu hồng nhạt yểu điệu bay vút qua như cưỡi gió đón đầu Diêu Đình Ngọc bằng một chưởng