Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 53
Khác với cả thành ầm ĩ náo nhiệt Lan Viên chỉ vật trang trí là gỗ đào khắc hình thùy vi giao* và cửa vẽ hổ để xua đuổi ma quỷ theo tập tục xưa
(*) Dây làm từ cỏ sậy Trong phong tục dân gian cổ đại nó treo ở cửa dịp năm mới để xua đuổi tà ma
Bởi vì Từ gia hết thời gian chịu tang số ít hầu về nhà xúm bên sưởi ấm năm mới trôi qua thật nhạt nhẽo vô vị
Từ khi hoài nghi Diêu Đình Ngọc và băng liên liên quan mật thiết đợi Bắc Vực đưa Đại Khuyển trắng về Nguyễn Thời Ý dặn dò A Lục tận lực chăm sóc hai con đại cẩu ở tiểu viện tránh để chú ý
Song Khuyển cô đơn bứt rứt dùng cách phá hư đồ trong viện xả giận A Lục cả ngày vướng việc sửa chữa đồ bọn chúng phá và chó đều bận rộn
Một đêm Nguyễn Thời Ý mặc áo lông ngân hồ tay ôm lò sưởi kim liên văn đồng đỏ nhàn rỗi ở hành lang lộn xộn chịu nổi cho A Lục một xâu tiền mừng tuổi chúc bình an mau lớn cũng trấn an Song Khuyển
Có nàng vuốt ve Đại Mao Nhị Mao vui sướng điên cuồng đào tuyết dúi đầu tuyết hưng phấn vô cùng
Bên ngoài lục tục truyền tới tiếng pháo tiếng của hàng xóm càng làm nơi trở nên tiêu điều lạnh lẽo
Gần bốn mươi năm qua Nguyễn Thời Ý lần đầu trở về nhà cũ Nguyễn gia đón năm mới con cháu bầu bạn khó tránh khỏi trống vắng A Lục mất cha mẹ và ông nội bởi vì lòng lương thiện nên thương yêu nhà mới của ; Song Khuyển thần xui quỷ khiến lưu lạc tới xa ngàn dặm ở dị quốc bắt đầu cuộc sống mới của chó
Đối mặt với tình cảnh Nguyễn Thời Ý tự nhiên nhớ đến liên hệ giữa bọn họ – Từ Hách
Nàng đã suốt một tháng gặp nửa điểm tin tức mỗi khi lo lắng đành lấy câu của A Lục an ủi
Vốn tưởng rằng giao thừa của nàng cuối cùng sẽ lặng lẽ trôi qua ngờ Đại Mao Nhị Mao bỗng nhiên vụt từ đống tuyết nhảy tới cửa viện đóng chặt phe phẩy cái đuôi xù ‘gào hu hu’ vui sướng mà sủa
Nguyễn Thời Ý thấy thế khóe môi hiện lên ý nhẹ
*
Tĩnh Ảnh thắp sáng đèn trong thư các đóng cửa sổ theo phân phó xuống lầu canh giữa ở cửa thùy hoa môn bên ngoài
Nguyễn Thời Ý rảnh để ý chuyện nước nóng sắp tỏa kín phòng kiềm chế đôi tay khẽ run giúp Từ Hách mở túi vải dầu cẩn thận lấy bức vẽ
Mảnh tình lam đồ đầu tiên xa cách nhiều năm cắt thành bốn tờ
Từ Hách nóng lòng cho Nguyễn Thời Ý xem bản đồ đằng nàng mặt gồ ghề gợi lên lòng hiếu kỳ
“Cái Chàng đã… đắp lên thơ của và con dấu”
“Nếu thì Công khai mang theo tranh đề ngự bút khỏi cung” Từ Hách đắc ý bực bội “Cũng may đã dùng keo và phấn vỏ sò phủ lên nếu nhất định đã tiểu tử thúi Nghiễn Thai bắt ”
“Chàng gặp ”
“Không biết là cố ý trùng hợp May mắn nhanh trí bén nhạy cho cơ hội kỹ lừa gạt cho qua… Ha ha”
Nguyễn Thời Ý lật trái từng bức họa oán giận tiếp “Nguyễn Nguyễn nàng cũng biết lấy mấy bức tranh khó bao nhiêu Vừa dùng thuốc xổ chuốc mê dược đối phó với nội thị giám sát và thị vệ để cho bọn họ liên tục rời còn vẽ thêm một bộ cầm nộp…”
“Ta thời gian để chép bộ nên đã cắt riêng phần chính của tranh để hai đoạn bình đóng khung ba lời bạt chín con dấu dấu ngự lãm nguyên dạng nhưng hai bài thơ đề lên tranh và một đống chương từ nhỏ khác thì đã vẽ cho xem chơi ”
Nguyễn Thời Ý toát mồ hôi: “Thánh thượng sinh nghi bút tích của ”
“Ta thừa dịp vắng liền luyện tập xong lập tức ném lò đốt sạch May mà tiểu tử hoàng đế thời trẻ chữ Khải… So với kiểu chữ khác dễ bắt chước hơn chút”
“Ngược xem một chút cái gì” Nguyễn Thời Ý bật
“Chẳng gì một đống cảm tưởng nuối tiếc sống muộn còn thơ thương tiếc tài văn chương tầm thường còn hủy một tranh của Hừ Sớm muộn sẽ vì xúc động tuổi trẻ mà hối hận”
“Thực bốn ngày đã vẽ xong ngay cả màu mực cũ cạnh giấy nhám vết xước nhỏ ở góc cũng giống như đúc Sau khi lấy mới đổi cũ nội thị phụ trách phát giác chút nào hoàng đế kiểm tra tranh vẫn hảo tổn hại gì căn bản để ý đồ đã tráo mới yên tâm đem bức họa tách nhân dịp giao thừa trở về nhà để đưa tới cho nàng”
Lập tức Từ Hách nhịn oán trách ban ngày cẩn thận lén lút can như thế nào ban đêm khổ cực khắc dấu mấy cái nhiều chữ dứt khoát dùng củ cải thay thế mất bao nhiêu tâm tư tìm kiếm mực đóng dấu đủ các niên đại
Nguyễn Thời Ý biết vất vả tự tay rót cho một chén trà nóng
Nhìn kỹ bản đồ vẽ thành trì phía quả nhiên như hết sức phức tạp
Từ Hách tới gần nàng nhỏ giọng giải thích: “Năm đó lão gia tử nhà nàng lấy tranh tốn mười ngày nửa tháng mới đóng khung xong chắc hẳn… thời gian đều đổ cái ”
“Cái rốt cuộc là bản đồ nơi nào”
Màu bạc khiến xem hoa cả mắt Nguyễn Thời Ý nắm bắt điểm chính
Từ Hách chỉ một đống chữ nhỏ góc : “Nơi ghi – kinh thành Đại Tuyên”
“Kinh thành” Nguyễn Thời Ý thận trọng di chuyển đèn khi thấy thì kinh hồn bạt vía “Nguyễn gia … tổ tiên là mật vệ của Tống Tuyên vương”
“Trong bản đồ chứa nhiều bí mật nhưng ám hiệu khó hiểu” Từ Hách thể làm gì khác “Nguyễn Nguyễn sửa bức tranh sơn thủy ở chính diện hoặc bồi giấy lên tránh để khác sơ hở”
“Vậy tình lam đồ của chẳng sẽ thiếu một mảnh” Nguyễn Thời Ý bội phần tiếc nuối
Bàn tay to của Từ Hách vòng qua eo nàng : “Ta sống là của nàng chết cũng do nàng quản nàng 《 vạn sơn tình lam đồ 》 cũng 《 vạn thủy vân vụ đồ 》cũng một trăm bức một ngàn bức đều thành vấn đề”
Nguyễn Thời Ý vốn đang đẩy tay nể tình mấy thắng nay vất vả lòng mềm nhũn chỉ thoáng dịch nửa bước tránh dính sát
Những chữ nhỏ trong bản đồ khiến nàng nhận Nguyễn gia cũng đơn thuần như tưởng tượng
120 năm nữ đế cuối cùng của Tống Tuyên khó sinh mà chết chỉ để nhi tử mới sinh
Hoàng phu vốn đang nắm binh quyền trọng thần nâng đỡ đăng vị
Hành động khiến phiên vương Tống thị đóng giữ ở hai miền Nam Bắc cực kỳ bất mãn ác chiến nhiều trận hơn mười năm cuối cùng kết quả là – hai vị phiên vương chia thành lập Bắc Liệt quốc và Nam Quốc kẹp Đại Tuyên ở giữa; tân đế Đại Tuyên dứt khoát đổi ấu tử sang họ Hạ từ đây giang sơn đổi họ
Nguyễn gia là thủ lĩnh mật vệ mặt ngoài đã tan rã khi triều đại Tống Tuyên kết thúc thực tế lấy thân phận mới là thư họa thế gia âm thầm cống hiến vì Bắc Liệt Tống thị gắt gao giám sát kinh thành
Năm vội vàng rời nhất định bởi vì bại lộ hành tung hoặc xảy chuyện may cả nhà mới lánh nạn ở Nam Thiên
Tổ phụ vẽ tấm bản đồ tranh của Từ Hách yêu cầu giấu kín 40 năm rốt cuộc là vì chuyện gì
Nguyễn Thời Ý nửa điểm cũng biết nàng sợ sẽ mất tất cả
“Nguyễn Nguyễn chuyện vẫn luôn gạt nàng dám …” Từ Hách thấy nàng im lặng thật lâu lặng lẽ ôm nàng chặt hơn “Thật thì gia gia của nàng nhắc tới chuyện ông bí mật dốc sức vì một vị trong hoàng tộc Người nọ đến Bắc Địa tìm vật thần kỳ nào đó mất tích gần hai năm Gia gia nàng đúng lúc theo dõi vì bảo vệ gia tộc Nguyễn thị mới về phía nam”
“Lời thật mâu thuẫn từng ngẫm nghĩ chỉ đồng ý sẽ tuân theo phân phó 40 năm mới bóc giấy … Mà nay đối chiếu với nhân quả…”
Nguyễn Thời Ý đầu thẳng : “Chàng suy đoán cái gì”
“Nàng còn nhớ lời đồn về một vị thân vương Bắc Liệt mang theo số lượng lớn tài sản biến mất ”
“Đã qua vài thập niên còn là tin tức của nước láng giềng bà già làm nhớ nổi” Nàng tức giận
“Theo như đoán hẳn là gia gia nàng bán mạng vì vị thân vương mà thân vương… lẽ đã tới Nhạn tộc tìm kiếm Băng Liên hoa”
Nguyễn Thời Ý ngạc nhiên nghi ngờ: “Chuyện chuyện … Sao liên quan đến Băng Liên”
“Từ những thông tin mắt mà phán đoán thì Băng Liên xác thật năng lực duy trì thanh xuân bất lão mấy chục năm nếu vị thân vương ý đồ thu phục non sông Tống thị tuổi tác quá tứ tuần của cho dù đánh thì cũng thể thống trị mấy năm…”
“Chỉ dựa tuổi tác của thân vương mất tích hướng của và câu “vật trân quý” liền đem thân vương nước bạn gia gia và Băng Liên gộp một chỗ”
Nguyễn Thời Ý chỉ cảm thấy phát ngốc
Từ Hách khổ: “Nàng quên quá trình lấy băng liên chứ…”
“Chàng ở ranh giới giữa Bắc Liệt và Nhạn Tộc chờ thác nước băng hỏa ngẫu nhiên gặp một nam tử trọng thương… Chàng nọ chính là…”
“ hề cảnh giác thẳng đến thời gian mới chú ý tới sùng bái ở phòng chữ thiên số một tay thường đeo nhẫn bạch ngọc xà vân giống hệt ở Tuyết Sơn Ta lén kiểm chứng biết đây là truyền thừa của hoàng tộc huyết mạch dòng chính thiên gia tương truyền dù là họ Tống họ Hạ từ mấy trăm năm đã như thế…
“Nguyễn Nguyễn đối chiếu với những chuyện phát sinh năm đó mới suy đoán – thân vương mất tích bày tai mắt ở khắp nơi chỉ chờ cướp lấy Băng Liên khởi binh tiến công biết vì lưu lạc tin tức chết ở dị quốc; gia gia của nàng lo thất bại hoặc vì những nguyên nhân khác nên vội vàng rút lui lưu một phần bản đồ giao phó cho hai bảo quản để chờ Nàng vì hết lần đến lần khác là 40 năm”
Nguyễn Thời Ý trầm tư trong chốc lát: “Gia gia dám công bố bí mật quá nhanh vì bảo vệ thân vương dù đối phương sống thấy chết thấy xác biết ăn Băng Liên ở nơi nào đó yên giấc ”
“Không tình huống của hẳn là ăn sai cách hoặc do ăn cả cuống lá nên mới ngủ mãi tỉnh… Nàng ngẫm xem vương tộc Nhạn Tộc đời đời ăn Băng Liên tỉnh táo làm lo việc quốc sự”
Nguyễn Thời Ý mắng: “Hóa ‘tham ngủ’ với ‘tham ăn’ mà nông nỗi”
Từ Hách hì hì ghé bên tai nàng: “Ta ‘tham ăn’ với ‘tham ngủ’ chỉ với một nàng thôi”
“Chàng …” Nguyễn Thời Ý bất ngờ nháo khiến tai nóng cả lên luống cuống tay chân đẩy một cái “Nói chuyện đắn”
Từ Hách thầm nàng càng ngày càng chịu trêu ghẹo dịu dàng nắm chặt mười ngón tay nàng
“Gia gia nàng định kỳ hạn còn do nhiều yếu tố nữa ví dụ như chờ Nguyễn gia ở Nam Quốc bén rễ nảy mầm đến lúc đó dù thân vương thành bại 40 năm đủ để cho sóng gió lắng xuống”
“Vả … Hai định cư ở kinh thành nếu thân vương thắng dâng mật đồ giống như tình cảnh mắt cả cái bóng cũng hậu nhân của Nguyễn thị sẽ dùng tấm bản đồ hủy diệt từng cứ điểm của Nguyễn gia cũ tiêu hủy vết tích”
“Tam Lang giả sử lời gần đúng sự thật thân vương trăm ngàn cay đắng trốn tới biên giới Bắc Liệt tại chắp tay đưa Băng Liên liều chết lấy trộm cho Vì lệch một li xuất hiện ở chỗ ”
“Có lẽ do bụng giúp đỡ ông hoặc tiếng Hán” Đến giờ Từ Hách vẫn xác thực đáp án
Dừng một chút bổ sung: “Về phần tại lảng vảng quanh chỗ đó là bởi vì gia gia nàng ở thác nước đóng băng khi ánh nắng chiếu đúng góc độ sẽ tạo băng hỏa tương liên là kỳ quan trong năm chỉ thể thấy hai lần”
Nguyễn Thời Ý ngẩn đáy lòng gợn lên tầng tầng nghi ngờ
*
Ngoài cửa sổ tiếng tuyết rơi
Nguyễn Thời Ý lăn qua lộn xem tình lam đồ và tấm bản đồ đằng giấc mộng ưu nhã đẽ cả đời đã dính đầy tuyết
Tan thành mảnh nhỏ cách nào ghép
Trong yên lặng Từ Hách sửa sang phác thảo thấy tuyết làm ướt một góc liền lẩm bẩm mắng: “Cha con Hồng gia đều là đồ bịp bợm”
“Chàng đứa nhỏ chặn đường tại giận lây cả lớn ”
Từ Hách dừng động tác tay lúc đầu liếc nàng đáy mắt chút tủi thân và cam lòng
“Nguyễn Nguyễn… Việc ngày vì ly gián tình nghĩa của mọi ”
Nguyễn Thời Ý vốn hỏi ‘việc ngày ’ chợt thấy sắc mặt đúng đại khái cũng đoán là chuyện gì Đó là điều luôn canh cánh trong lòng – vị hôn phu luôn cùng nàng như hình với bóng coi nàng như châu báu mà săn sóc đột nhiên trốn trong họa các ngày đêm vẽ tranh thậm chí còn khăng khăng chu du thiên hạ
Khúc mắc đến tận khi nàng đã còn yêu cũng chẳng hận nữa vẫn từng tháo dỡ
Hồi tháng sáu Từ Hách từng vô tình tiết lộ một nửa câu – nhất thời nóng đầu chỉ thành công hy vọng nàng và hài tử trở thành trò
Tới bây giờ hai chữ ‘ly gián’
Nguyễn Thời Ý dịch cái chặn giấy tỉ mỉ đặt lên bốn phía bản vẽ sửa sang chiếc váy lụa xanh một chút đó chậm rãi đến bên Từ Hách
Sóng mắt trầm tĩnh giọng nhu hòa an ủi
“Tam lang sống đến cái tuổi nhân tâm đã định ai còn thể ly gián ai”
Từ Hách lộ ba phần bực bội trầm giọng: “Nàng già nên nhạo hiện giờ ấu trĩ nhất định lúc càng thấy ấu trĩ hơn…”
Nguyễn Thời Ý mỉm : “Có ý nghĩ như chính là ấu trĩ”
“Năm xưa cũng chí lớn So với đại ca theo phụ thân chinh chiến và nhị ca mưu lược xuất chúng thì cái gọi là ‘văn võ song ’ của chỉ như chuyện Cái duy nhất xuất sắc chỉ họa kỹ”
“Tình cảnh năm đó thể so với hiện tại trong ấn tượng của thế nhân văn chương là ‘Quyển kinh quốc chi nghiệp lớn bất hủ chi thịnh sự thơ thì Hưng xem bầy oán Bổ xét chính trị tiết đạo ân huệ hội họa chỉ là tiểu kỹ theo trào lưu ”
“Ta lấy đó làm kiêu ngạo càng bởi vì vợ chồng đồng lòng mà vui mừng cảm tạ Cho đến khi các con trăm ngày tới Nguyễn gia tặng đồ khi rời nhớ việc thỉnh giáo lão gia tử nên từ cửa hông
“Không ngờ gặp Hồng Lãng Nhiên và Tiêu Đồng tới thăm cha mẹ nàng Bọn họ tản bộ ở hoa viên chỉ cách một bức tường vô tình chung quy là đánh giá một chút về …”
Từ Hách đến đây ánh mắt lộ vẻ buồn bã
Nói là ‘đánh giá’ bằng ‘châm chọc’
Với mà mọi chuyện đều xảy mới hôm qua
Khi đó nhạc mẫu của – Gần đây Lãng Nhiên đánh bại đường tộc ngọn gió đang thịnh; hôn phu của A Đồng đảm nhiệm chức Hộ Bộ Thị Lang tuổi trẻ hứa hẹn Ta phúc mỏng chỉ sinh khuê nữ là Thời Ý nhi tử ưu tú như
Hồng Lãng Nhiên thì – tiểu bạch kiểm Từ Hách trăm phương ngàn kế đoạt lấy tiểu Nguyễn cũng chẳng thể trở thành con rể của ngài Xuất thân từ phủ tướng quân đã thể giết địch vệ quốc kiến ngôn hiến kế cả ngày trốn trong nhà vẽ bùa họa quỷ… Anh em cùng lớn lên trong quân doanh cũng lười trêu chọc đến
Tiêu Đồng cũng phụ họa – A Nguyễn cũng từng than phiền Từ tam công tử khi cưới làm chính sự tính tình trẻ con dính nửa điểm cũng giống khi thành thân Còn với nàng nghi ngờ đã tráo
Lúc Từ Hách ngây ngốc cả
Hắn ngờ nhạc phụ nhạc mẫu ngại tiền đồ ngấm ngầm châm chọc lưng ngay cả khuê mật của vợ cũng thê tử mà yêu nhất chê ‘tính tình trẻ con dính ’
Lúc đó trong cung và dân gian thịnh hành loại vẽ hoa điểu vẽ nhân vật đình đài lầu các Từ Hách am hiểu tranh sơn thủy hơn nửa vì văn nhân thích từng cường thịnh như ngày hôm nay
Vì thừa dịp của cải phong phú cha mẹ tẩu nguyện ý giúp chiếu cố vợ con Từ Hách quyết định dùng ba năm chăm chỉ khổ luyện dốc lòng vẽ tranh khai sáng phong cách mới từ cổ chí kim dùng năng lực của xung phong một mảnh trời đất tuyệt để cho thê nhi hổ thẹn
Ai ngờ chuyện như mong trở thành sai lầm lớn
Vào giờ phút khi Nguyễn Thời Ý luôn truy hỏi Từ Hách bất đắc dĩ mới rõ nguyên do
“Nàng chê phiền chê tiền đồ đành cố gắng nỗ lực Hồi nàng cũng ý kiến gì mà Ta còn tưởng đó là điều nàng ”
Nguyễn Thời Ý dở dở : “Ta căn bản hề oán hận câu nào Càng thể than phiền mặt Tiêu Đồng Ta giống để ý đến mặt mũi của ư Nếu lời tương tự thì nhất định là cái bà già đầu rễ cây hiểu sai ”
Tính trẻ con Dính
Nhiều năm trôi qua chi tiết đã sớm quên mất
Đơn giản là trượng phu của Tiêu Đồng bận rộn chính vụ Nguyễn Thời Ý an ủi khuê mật liền hôn phu nhà bận bịu vì công danh lợi lộc rảnh rỗi ngâm thơ vẽ tranh cả ngày dính nàng giống như trẻ con chọc nàng vui vẻ
Rõ ràng là nàng khoe khoang
Khoe trượng phu thương yêu thẳng thắn đáng yêu Sao biến thành ‘ làm chính sự tính trẻ con dính ’
Mà cha mẹ nàng khen ngợi Hồng Lãng Nhiên và trượng phu của Tiêu Đồng một nửa là vui mừng cho bằng hữu của con cái một nửa là khách sáo
Nếu thật sự mấy câu về Từ Hách thì cũng chỉ bởi coi con rể là trong nhà
Chưa từng nghĩ rằng bởi vì Nguyễn phụ Nguyễn mẫu khiêm tốn cộng thêm Hồng Lãng Nhiên phẫn uất giễu cợt của và Tiêu Đồng hiểu lầm ‘câu oán hận’ trở thành nguyên nhân chia cách phu thê bọn họ nửa đời
Muốn trách chỉ thể trách Từ Hách sớm tâm cao khí ngạo của họa sĩ; mà Nguyễn Thời Ý thuở thiếu thời nhu thuận ẩn nhẫn quá mức phỏng đoán lẫn mà dám chọc thủng tầng giấy mỏng thể an tĩnh những lời trong lòng
*
Ngoài cửa sổ nổi gió mạnh tuyết lớn đã rơi tám ngày
Lật chuyện năm xưa phu thê hai gì nỗi căm giận bất bình và cả oan khuất đè nén
Trà nóng bụng sự ấm áp từ đầu lưỡi lan tỏa đến thân định tâm tình
Từ Hách thu vẻ thương cảm và buồn khổ giảo hoạt: “Nguyễn Nguyễn nàng mới nàng oán hận Cũng chê dính ”
Nguyễn Thời Ý mím môi: “Trước ngại bây giờ ngại”
“Ta đã nhiều ngày gặp nàng dính một cái chứ”
Hắn lời nào đã siết lấy cổ tay trắng của nàng khéo léo dẫn dắt nàng tới giữa họa án của hai cánh tay thừa dịp vòng quanh eo nàng
Nguyễn Thời Ý thể kháng cự chỉ thể giơ tay đẩy cái miệng đang hôn của “Một cái Xong ”
Từ Hách vốn cũng dám thật sự hôn nhưng đôi môi bàn tay mềm mại ấm áp che tính đùa dai nổi lên mở miệng dò lưỡi liếm lên lòng bàn tay nàng
“Này…” Nguyễn Thời Ý vội vàng buông tay ghét bỏ quẹt lên y phục mấy lần “Chàng buồn nôn ”
“Nguyễn Nguyễn của ngọt như vật nào thể buồn nôn”
Hắn hề hề ôm nàng ngực để nàng tùy ý giãy dụa nhưng thể tránh thoát hồi lâu mới thở dài : “Ta một lòng trở về với nàng nữ nhi trưởng thành bây giờ bọn chúng trưởng thành … hai vẫn trẻ tuổi như Nàng cảm thấy đây là trời xanh cho cơ hội bù đắp nuối tiếc ư”
“Tuy ở góa nhưng cuộc sống trôi qua phong phú cảm giác thành tựu còn gì để tiếc nuối”
“Không ở bên làm thể là ‘ tiếc nuối’ Còn nữa nàng cho phép đã tự tiện nuôi con lớn lên còn cho bọn chúng học hội họa Trưởng tôn của Từ Tham Vi chỉ biết vẽ vương bát và vương bát đản* Quả thực nực chết ”
(*) Vương bát là con rùa còn vương bát đản là mắng lưu manh khốn nạn…
“Nếu nàng sinh cho hai đứa Lần phụ trách nuôi dưỡng đảm bảo cần nàng bận tâm… Ừ chọn ngày bằng thử ngày đêm nay giao thừa là ngày Mùa thu nàng ở cữ lạnh nóng cực kỳ thích hợp Tiệc trăm ngày gần tết vui mừng náo nhiệt”
Nguyễn Thời Ý đống tà thuyết ngụy biện của làm cả kinh nghẹn trân trối Chợt nàng thấy bụng âm ấm vật gì đó cộm lên làm nàng khó chịu
Vừa cúi đầu nàng lập tức hóp bụng đỏ mặt giận dữ: “Chàng Chàng như thế”
Mặt Từ Hách vô tội: “Nếu nàng như thế nào Cọ xát thân thể nàng nhưng cứng nổi”
Nguyễn Thời Ý hận thể đập một trận: “Chàng lui ”
“Ta làm cái gì nhé Nàng đã hoảng hốt ” Từ Hách dở dở “Ừ cũng đúng… Nguyễn Nguyễn nhà mềm mại sợ cứng rắn”
Lời trêu chọc từng là tình thú giữa phu thê nhưng tình yêu của Nguyễn Thời Ý đã đóng bụi lâu ngày sớm ném ót
Hồi ức kiều diễm đột nhiên xuất hiện khiến gò má nàng ửng hồng ráng mây như thoa phấn trong lúc tình thế cấp bách liền mở miệng bừa: “Nói bậy Chỗ nào mềm Không mềm chút nào”
Từ Hách dùng tốc độ nhanh nhẹn thể tránh thoát cúi đầu cọ xát môi nàng một chút
“Cái miệng nhỏ nhắn mềm”
Nguyễn Thời Ý hổ tìm chỗ phát tiết thì eo đã bấm một cái
“Eo thon nhỏ mềm”
Nàng vội vàng đẩy cái tay kiêng nể gì của chung quy vẫn thể ngăn câu đùa cuối của
“Ồ… Chỗ và chỗ mềm nhất”
“Chàng đừng làm bậy Nếu … sẽ để ý đến nữa”
Nơi mẫn cảm của nàng nhéo một cái chân như nhũn biện pháp đối phó nên chỉ thể thốt câu uy hiếp của trẻ con như
Từ Hách vui vẻ: “Quỷ hẹp hòi”
“Chàng lật lọng Lần còn thề son sắt cái gì mà… nhân nhượng chịu đựng hoặc tìm biện pháp khác giải quyết… Bây giờ múa gậy vườn hoang*”
(*) Làm tùy thích theo ý
Từ Hách nhướn mày “Nói như nàng đồng ý Sống với đến già”
“Không Không đồng ý” Nguyễn Thời Ý dùng sức đẩy “Nói chuyện đắn xong thể ”
“Nói chuyện đắn xong chẳng lẽ nên làm chút chuyện… đắn ư”
“Chàng còn bậy bạ Mau cút ”
“Nguyễn Nguyễn” Từ Hách đẩy cửa sổ “Tuyết đã ngừng nhưng ngoài trời giá rét mệt đói mệt mỏi lạnh lẽo… Chúng quen thuộc đối phương như tối nay chen chúc cùng thôi”
“Ta cần đông chết” Nguyễn Thời Ý thuận miệng khước từ
“Ừ”
Nàng sợ nhiều lỡ miệng cảm thấy đuổi khỏi Lan Viên thì quá tuyệt tình
“Tối nay tới chỗ A Lục ”
Từ Hách bẹp miệng: “Nàng cho và chó ngủ chung”
Nguyễn Thời Ý thấy mặt mày ủ rũ giọng hòa hoãn hơn: “Tạm ngủ một đêm Ngày mai sẽ bố trí buồng bên cạnh phòng vẽ thừa dịp nghỉ tết ngủ bù ”
Từ Hách mừng sợ thể quang minh chính đại ở trong Lan Viên
“Đừng tưởng bở chỉ mấy ngày thôi” Nguyễn Thời Ý đoán tâm tư “Đừng quên nghiên cứu bản đồ với ”
“Hì hì chỉ mong câu đố trong bản đồ thể giải đáp đời của hai …”
Lời dứt thì bầu trời bên ngoài cửa sổ bỗng lóe lên đủ loại tia sáng
Như cỏ cây nhú lên khỏi mặt đất bay tứ tán giữa trung mở phồn hoa khắp trời
Hắn dắt tay nàng dịch về phía cửa sổ hoa lửa lấp lánh
Da thịt của dường như ấm áp hơn một chút
Trong mắt là ảnh ngược của rực rỡ khác nào pháo hoa
Trong tiếng pháo bông náo nhiệt bên tai nàng truyền tới lời chúc trầm thấp và ôn nhu của
“Nguyễn Nguyễn nguyện và nàng vạn sự thuận lợi tháng ngày an khang”