Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 52
Vầng thái dương rơi xuống Hàn Lâm Họa Viện phác họa hình dáng đầu mái tuyết phủ như chim trắng bay lên
Nội đường Gia Nguyên đế mặc đạo bào gấm nâu thêu rồng ngay ngắn chính giữa ghế tử đàn tỉ mỉ lật từng tờ tranh chữ mới bàn mặt rồng dừng lộ nụ
Người bên cạnh thân trường ngọc lập* văn nhã thanh khiết phụ trách Họa viện Nguyễn Tư Ngạn Hắn ăn mặc đơn giản mà trang nhã bảo dưỡng thể nào đã gần 50 tuổi đoán chừng cũng chỉ tầm 40
(*) Thân cao như ngọc thạch
Hắn cúi đầu bình họa tác cùng Gia Nguyên đế thái độ cung kính khiêm tốn mất phong phạm danh gia
Từ Hách lẫn giữa một đám họa sĩ bên trộm liếc Nguyễn Tư Ngạn
Quả thật sáng sớm ngày Nguyễn Thời Ý “chết bảy ngày” đã gặp “tiểu sư ” trong sân giảng bài của Thư Họa Viện và khi đến Thúy Hồ ngắm hoa sen tài nào tưởng tượng thiếu niên thật thà trong trí nhớ của làm thế nào trở thành danh sĩ tuấn lãng tiên tư* mắt
(*) Dung nhan tuấn như tiên
Hắn thậm chí còn nghĩ nếu vẽ tranh đến già sẽ dung nhan và phong thái như Nguyễn Nguyễn của thích như
“Bệ hạ bức họa nét bút chuyển từ sườn núi thay đổi dùng nét suân* nhuộm sườn núi làm nổi bật mặt sông phẳng lặng từ sít biến thưa xa cách tú lệ ý vị vô cùng phong phú… là họa sư trẻ tuổi tài cao vẽ ”
(*) Một lối vẽ của Trung Quốc đặt nghiêng ngọn bút lông quệt mực khô nhạt để thể hiện vân đá và mặt nam mặt bắc của núi khi phác đường nét chung
Nguyễn Tư Ngạn chỉ một bức sơn thủy ánh mắt và giọng đều lộ ý khen ngợi
Gia Nguyên đế : “Đây là tân Từ Đãi Chiếu vẽ trẫm càng thưởng thức ngòi bút đẫm mực phác họa gợn nước và cát mịn phong cảnh linh động ý cảnh tuyệt diệu ‘ theo nguồn nước đỏ ngắm áng mây bay’”
Nguyễn Tư Ngạn khẽ thở dài: “Phong cách ảnh hưởng bởi Tham Vi nhiều là chuyện chuyện ”
“Ngược trẫm cảm thấy vẫn thể phát huy phong cách của Tham Vi Thịnh hội thi họa năm trẫm còn một đề mục về Tham Vi cho mọi Việc vẽ hoa điểu là thì giao cho ngươi và Phó Khanh gia quyết định”
Hai ngươi một lời một lời từ tác phẩm mới của “Từ đãi chiếu” cho đến chuyện an bài năm
Hàn huyên vài câu chính sự ánh mắt Nguyễn Tư Ngạn chăm chú quét về phía các họa sư yên lặng chờ đài hỏi: “Bệ hạ hôm nay vị Từ đãi chiếu ở đây ”
Quan viên Họa viện gần một phần ba là chức quan nhàn tản hoặc giảng bài ở Thư Họa Viện mỗi ngày đều đến trình diện
Từ Hách đợi hoàng đế lên tiếng bước nửa bước chắp lễ hướng về phía hai bên : “Vi thần Từ Huyên Dịch đợi sai bảo”
Nguyễn Tư Ngạn ngắm nghía một lát ánh mắt khó nén ngạc nhiên “Từ đại nhân và Lẫm Dương Từ thị họ hàng Nhìn dáng dấp vài phần giống Tham Vi ”
“A Lời là thật” Gia Nguyên đế đột nhiên hưng phấn
Trên lưng Từ Hách mồ hôi chảy ướt nhẹp
Hắn nhậm chức ở Thư Họa Viện đã lâu nhưng mỗi lần đều trốn tránh Nguyễn Tư Ngạn chờ ngày nuôi râu mới dám lộ diện
Sau đó Nguyễn Tư Ngạn rời kinh thành dùng thời gian mấy tháng đầu tiên là nuôi râu đầy mặt đối phương trở về vẽ to lông mày dùng keo kéo khóe mắt tự đánh giá đã thấy rõ tướng mạo thật
Sư hơn 30 năm thấy theo lý thuyết thể lừa gạt
Hiện tại hỏi quan hệ với Lẫm Dương Từ thị Từ Hách chỉ thể thuật theo phiên bản đó
Nguyễn Tư Ngạn tựa hồ nổi lên hứng thú yêu cầu xem mấy bức họa cũ của
Từ Hách bất đắc dĩ lấy mấy cuốn nửa mới nửa cũ thoái thác năm xưa vì duy trì sinh kế nên phần lớn họa tác đã bán
Hỏi tới bản của 《 vạn sơn tình lam đồ 》 vẽ Gia Nguyên đế nhịn thúc giục: “Từ đãi chiếu lần vẽ quá chậm Trẫm cũng đợi kịp”
“Chưa vẽ xong dám làm nhục mắt thánh khẩn cầu bệ hạ thứ tội”
Ngoài miệng Từ Hách cung thuận trong bụng thầm nghĩ – còn bởi vì ngươi nhàn rỗi chuyện gì một bài khen thơ của bổ sung một bài tưởng nhớ thơ của Ai ngươi khen Ai ngươi hoài niệm Ai quen thân gì với ngươi Không đúng lúc tiểu hoàng đế nhà ngươi còn đời
Lập tức Nguyễn Tư Ngạn để cho Từ Hách độc chiếm ngôi đầu lựa vài tác phẩm tâm huyết của các vị họa sư nghiêm túc phê bình một phen
Thẳng đến khi sắc trời tối đen hoàng đế khởi giá trở về cung những khác tản Từ Hách mới thoáng thở phào nhẹ nhõm
****
Đêm giao thừa giờ Tuất đã qua tuyết lớn bao phủ kinh thành
Trong cung sênh ca dứt khắp nơi pháo hoa pháo trúc vang tận mây xanh càng lộ góc tây bắc yên lặng
Từ Hách mặc áo khoác xám dọc theo ánh đèn đá yếu ớt bên đường đạp tuyết đọng đá xanh mà một tay bung dù một tay ôm túi đồ vật lớn sải bước khỏi Hàn Lâm Họa Viện
“Từ đại nhân hôm nay về sớm hơn bình thường Trở về đón giao thừa với nhà” Thủ vệ canh cửa đã quen việc đêm đêm vẽ tranh bên trong thấy vội vã thì chào hỏi
“ Cuối cùng cũng thành việc Thánh thượng giao phó sớm về nhà nghỉ ngơi cũng ”
Từ Hách chỉ cảm thấy bức họa cuộn tròn trong tay như nặng ngàn cân khiến hai tay khẽ run trán đổ mồ hôi
Một tên thủ vệ khác hì hì : “Y như thông lệ ngài hiểu mà”
Từ Hách mở túi vải dầu đựng họa tác như lệ thường tùy tay mở một bức nhạt : “Không trở về ăn tết Liền cầm thêm vài bức… Ai da Trời tuyết thật là tiện”
Đám thủ vệ nào hiểu thi họa Nhìn qua loa vài cái thấy ấn giám của liền cho
Từ Hách lấy chút bạc vụn nhét tay bọn họ ha hả: “Trời giá rét chư vị cực khổ Chút tâm ý nhỏ mời tất cả mọi ca trực mua ít rượu nóng làm ấm ”
Đám thủ vệ biết xưa nay tay rộng rãi đều luôn miệng dặn dò chú ý an
mấy bước ở chỗ khúc ngoặt tường cung một đội nhân mã nhỏ tới kẻ cầm đầu quát hỏi: “Đêm trọng đại ai dám lung tung gần hoàng cung”
Từ Hách giọng thầm hô – cái tên đầu than Tiểu Nghiễn Thai làm nhiệm vụ ở ngự tiền chạy đến bên tường cung tuần tra Chuyện gì đang xảy ở đây
Hắn và Hồng Hiên là tình địch xích mích hơn một tháng nay vô tình gặp hai ba lượt đều làm bộ quen biết
Nhỡ đối phương bắt lục soát dùng việc công báo thù riêng chẳng sẽ gặp phiền phức lớn
Đội tuần tra cầm theo đèn lồng soi chỉ thấy Từ Hách nghiêm tại chỗ phối hợp thuận theo
“Các vị đại nhân cực khổ tại hạ ở Hàn Lâm Họa Viện theo chiếu chỉ tuân theo lệnh của Thánh thượng vẽ họa tác chậm trễ một chút khiến cho các vị phí công cực kỳ áy náy”
Hồng Hiên nhận là bờ mi dài rung lên: “Hóa là Từ đại nhân xin hỏi trong tay đại nhân là vật gì”
“Hồng Chỉ Huy Sứ cái … là chuyết tác* của tại hạ”
(*) Tác phẩm kém cỏi vụng về (lời khiêm tốn gọi tác phẩm và những kiến giải của )
“Từ đại nhân quá khiêm nhường” Hồng Hiên ngoài trong “Nghe danh đã lâu Từ đãi chiếu tài nghệ phi phàm Thánh thượng thưởng thức tiếc rằng những thô bỉ như chúng vô duyên thưởng thức Mà nay vô tình gặp gỡ thể để các mãn nhãn một lần ”
Hắn lời khách khí cần giải thích ý mở đồ kiểm tra
Đáy lòng Từ Hách sớm đã dẫm đạp đất một trăm lần
đối phương là Phó Chỉ Huy Sứ nội vệ chức quan cao hơn mấy cấp phạm vi phụ trách cung cấm và khu vực xung quanh Nếu kiểm tra căn bản thể khước từ
Lúc đó gió mạnh tuyết rơi Từ Hách gấp dù dịch bước đến nơi tránh gió tự tay mở mười mấy tấm tranh trong quyển tiểu họa giơ lên ánh đèn
Hồng Hiên tung xuống ngựa mặt mang nụ lạnh nhạt hai tay nhận lấy họa tác lật vài tờ tán thưởng hai câu khi trả tỏ ý lấy những bức họa cuộn tròn khác để “thưởng thức”
Từ Hách khỏi bứt rứt lấy một quyển rũ mắt : “Đây là bức họa đã khiến Hồng Chỉ Huy Sứ chê ”
Dưới ánh sáng yếu ớt Hồng Hiên chăm chăm bỗng nhiên sắc mặt khẽ biến
Từ Hách ánh mắt bén nhạy phỏng chừng đối phương đã đầu mối cái khó ló cái khôn làm bộ trượt tay khi cuốn mấy bức họa nãy giấy bồi đóng khung gió thổi tán loạn bay khắp nơi
“Ai ôi Tranh của ” Hắn liên tục dậm chân bày một bộ nhăn nhó đau lòng
“Sao thế ”
Hai gã thủ vệ ở cửa Hàn Lâm Họa Viện đều biết các họa sư cực kỳ yêu quý tác phẩm của rối rít xông tới giúp nhặt lên phủi tuyết bên trấn an Từ Hách một phen còn khuyên Hồng Hiên vài câu
“Từ đại nhân vẽ đêm vẽ ngày vẽ tranh tốn nhiều thời gian hủy hoại chẳng đáng tiếc ư”
“Hồng Chỉ Huy Sứ nếu ngài lãnh giáo Từ đại nhân thì bẳng chọn lúc khác Tối nay gió lớn tuyết tối tăm mù mịt… rõ cái gì ”
Nói như vẻ như Hồng Hiên vô cớ chặn xem qua từng bức họa nhỏ là hết sức ngang ngược vô lý
Từ Hách nhân cơ hội đoạt lấy “bức họa chép” tay cả những bức thủ vệ nhặt tới vội vàng cuộn nhét trong túi vải dầu
Môi mỏng mím chặt trong mắt ủy khuất ngày càng đậm
Hồng Hiên cách nào chỉ đành mềm giọng tạ thả rời
Từ Hách cũng lười lời khách sáo quanh co với quấn chặt áo khoác dung nhập trong đêm gió tuyết tối tăm
Dưới chân đạp tuyết như dẫm ngọc từng bước đều tiếng leng keng
*
Hồng gia từng giữ mảnh 《 vạn sơn tình lam đồ 》thứ năm mấy chục năm Hồng Lãng Nhiên vô cùng hứng thú với hội họa Hồng Hiên từ nhỏ đã thấy quen mắt
Mấy bức họa tác kết cấu kỳ lạ nội dung giống Tình lam đồ thủ pháp kỹ thuật cảm nhận màu mực thế mà là giả
Hắn suýt nữa hoài nghi họa sư họ Từ đã trộm bức họa thật của hoàng để khỏi cung
hủy hoại một bức kiệt tác thể ghép như Hành động là vì
Hắn quên phụ thân từng giao phó kỳ lạ – nếu thấy thì làm như biết đừng làm khó dễ đối phương thể giúp thì giúp
Phụ thân luôn tự xưng là công cao coi trời bằng vung với lời hợp tình hợp lý như
Hắn thật dám tin tưởng lỗ tai
Có lời dặn của phụ thân cho nên tuy sinh nghi trong lòng nhưng công khai
Sau khi hồi thần Hồng Hiên phóng lên ngựa dựa theo kế hoạch ban đầu dẫn đội tuần tra vòng tới cửa đông mỗi bước về phía nghi ngờ tăng thêm một bậc
Dù tên họ Từ cũng là họa sư võ công cao lý nào họa tác quý giá cũng cầm chắc
Chẳng tiếc hi sinh tác phẩm tâm huyết của để dời sự chú ý cũng nhanh chóng đoạt vật trong tay
Kế giương đông kích tây khỏi quá rõ ràng
Hồng Hiên nhớ tới chuyện hạ lệnh cho thuộc hạ tiếp tục thì cưỡi ngựa lao tới thành đông chạy đến Lan Viên
Tiếng chiêng trống giao thừa đánh vang trời đèn trong chợ đêm sáng như ban ngày tế cầu an trăm tế lạy đánh trống nhảy múa nghiêng ngả xua đuổi ma quỷ May mắn Lan Viên ngoài khu náo nhiệt đường phố thông suốt trở ngại
Núp trong ngõ nhỏ đánh lần yên lặng chờ một lát như dự đoán đến thời gian một chung trà tiếng đạp tuyết cực nhẹ nhanh nhẹn vang lên
Hắn còn kịp thò đầu thăm dò bóng xám tro đã vụt qua đầu tường
Chỉ bên trong nhỏ giọng hỏi: “Là ư… Mời theo ”
Loáng thoáng là tiếng của nha thân pháp nhẹ nhàng dáng dấp cực kỳ quen mắt của Nguyễn cô nương
Nam nhân họ Từ đêm hôm đến thăm hương khuê thuần thục thế Còn thân nha của giai nhân cùng phối hợp
Chuyện đánh cắp tranh… là do Nguyễn cô nương bày mưu
Hồng Hiên chán nản dùng đôi tay xoa khuôn mặt lạnh băng buồn bã
Hắn ngẩn ngơ hồi lâu dắt ngựa khỏi hẻm bước trong tiếng chúc mừng thuộc về
Dấu chân tịch mịch giữa con hẻm dài song song với vệt móng ngựa tuyết mới phủ xuống chẳng lưu bất cứ dấu vết gì
Duy chỉ nỗi lo sợ sâu xa hòa với thương cảm theo gió phiêu tán trong đêm đông
Ngày mai sẽ là một năm mới
Tác giả lời : Xích Xích: Chú ôm thím ngươi tiểu tử quản
Tiểu nghiễn thai: (︶︿︶)