Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 50
“Cô nương khỏe ”
Trầm Bích gõ lên cửa gỗ ngoài phòng chắc do phát giác phòng cài then từ bên trong tránh hỏi thêm một câu
Nguyễn Thời Ý hoảng hồn
Từ Hách một đại nam nhân giường gỗ bốn chân hướng lên trời dù tỏ rõ hai chung chăn gối nhưng thấy ngủ cùng phòng cũng đủ để cho nàng hổ năm ba tháng
Nguyễn Thời Ý cửa đẩy hai cái vội vàng tiếng đáp vội vàng ôm xiêm áo lên trốn tấm bình phong khắc từ gỗ hoàng dương thay quần áo
Dưới tình thế cấp bách nàng thậm chí nghĩ tới Từ Hách tỉnh bình phong gỗ chạm hoa thể ngăn trở tầm mắt của
Đợi thay xong một bộ váy thanh đông nàng khoác thêm một áo khoác vải bông bên ngoài tùy ý lấy trâm ngọc búi một nửa tóc đen thấy Từ Hách biết từ lúc nào đã dậy xoa xoa con mắt ngáy ngủ sắc mặt ửng đỏ
Nguyễn Thời Ý nhẹ giọng phân phó: “Ta dẫn các nàng tự đường vòng ”
“Gấp cái gì” Từ Hách ngáp một cái “Vì hôm nay chúng ăn sáng”
“Chàng…”
“Tối hôm qua quên hỏi nàng thích hạt châu đó vật vua ban cho tuyệt đối đồ giả Gần đây bận chuyện làm kịp đồ trang sức cho nàng bản vẽ ngược đã vẽ mấy phần ngày khác nàng chọn một cái ”
Nguyễn Thời Ý lòng nào để ý đến những việc nhỏ đáng kể từ trong rương lấy đưa một kiện áo khoác tối màu tiện tay đặt bên tay xoay rời
Từ Hách than thở: “Lẻ loi ngủ ở giường nhỏ để cho ôm để cho hôn giúp khoác áo còn đói bụng…”
“Chàng còn dám chê” Nguyễn Thời Ý liếc một cái vội vàng cũng thuận tay che cửa phòng
Tỏ ý Trầm Bích đem nước ấm rửa mặt để xuống ngăn tiểu nha đầu bên trong sửa sang quần áo giường chiếu nàng qua loa rửa mặt thoa hương cao dưỡng da còn một mực để ý vội vội vàng vàng dẫn bộ hạ nhân khỏi phòng
Mọi đều phát giác hôm nay nàng gì đúng nhưng tiện hỏi nhiều chỉ trố mắt
Tuyết rơi lớn một đêm đình đài lầu các núi đá cỏ cây ngày thường quen tất cả đều thay đổi diện mạo mới Sáng sớm rét lạnh thanh hàn bởi vì ánh mặt trời mà lui tán
Nguyễn Thời Ý bọc kín mít lệnh những khác mỗi làm việc đem Tĩnh Ảnh triệu đến bên cạnh
“Tĩnh Ảnh ngươi tối hôm qua chỗ nào”
“Ở sương phòng nha”
“Vậy ngươi… ban đêm động tĩnh gì ” Nguyễn Thời Ý xem nàng là nha cho phép nàng lời làm việc tùy tính chịu quản thúc
“Nga Khoảng giờ Hợi nhảy thăm dò thấy là bò lên cửa sổ của liền quản nữa…”
“…”
Tĩnh Ảnh thấy Nguyễn Thời Ý giống như sét đánh giải thích: “Đại công tử cho phép nam nhân đến gần nhưng ngoại trừ Nếu như âm thầm tìm tránh”
Nguyễn Thời Ý như tan vỡ
Nha đầu khỏi quá thật lòng thật chứ
Ban đầu Từ Minh Dụ giao phó – bất kì đàn ông ai chạm nàng vì Tĩnh Ảnh đề phòng Từ Hách như đề phòng cướp
Hiện nay thay đổi Từ Thịnh càn bậy một hồi Tĩnh Ảnh liền mặc kệ “” khi nào chỗ nào đến viếng thăm mặc kệ đến tìm nàng làm gì
Thật là buồn chết nàng
“Lần ngươi ngươi thể mặc kệ Dầu gì… Đưa nhà phân phó mới thể lo những chuyện khác”
Bởi vì chuyện Tình Lam đồ thể thiếu chuyện Từ Hách từ nay về âm thầm tìm nàng
Nguyễn Thời Ý thể để cho Tĩnh Ảnh ngăn Từ Hách huyên náo mọi đều biết thể làm gì khác hơn là để nàng theo để tránh tên xa tìm cơ hội khi dễ nàng
Tĩnh Ảnh hiểu thành quan tâm chu đáo là loại hộ tống nháy mắt to vô tội gật đầu đáp ứng
Nguyễn Thời Ý miễn cưỡng đôi câu cùng nàng bước đến sảnh ngoài dùng bữa sáng
Mới khỏi tiểu viện làm báo : “Cô nương Ngoài Lan Viên vị …tiểu ca trẻ tuổi là đến tìm ”
Nguyễn Thời Ý trong lòng bất ngờ
Tiểu ca trẻ tuổi
Người trong Lan Viên sớm đã biết nàng quen thuộc với Lam Dự Lập Hồng Hiên cùng là thanh niên đồng lứa nếu như đối phương tự báo tên họ mà quản sự cũng tên nào… Đại khái đàn ông đắn gì chứ
Không đắn…
Nguyễn Thời Ý vô cớ nhớ tới khuôn mặt phong lưu y lệ nào đó
***
“Nguyễn cô nương … ‘Ngưỡng mộ quận chúa phong hoa’ thật chỉ ‘Muốn thấy mặt một lần mà thôi’”
Tuyết trắng ánh kim làm nổi bật thanh niên khoác một chiếc áo họa tiết mây xanh nhạt thẳng như cây tùng mùa giữa mùa đông
Nguyễn Thời Ý chống ý nhạt trong trẻo lạnh lùng của Diêu Đình Ngọc cảm thấy cơ hội thể lợi dụng trong lòng vô cớ trầm xuống
Ngoài đường phố thảo luận danh tiếng “hiển hách” Hàm Vân Quận chúa
Nàng lấy can đảm
Tình thế áp bức nàng quyết định hết mời Diêu Đình Ngọc trong Lan Viên chuyện
“Diêu thống lĩnh đại giá đến chơi tiểu nữ từ xa nghênh đón cực kỳ hổ thẹn
Nếu như thống lĩnh để bụng ngại bên trong chuyện”
Diêu Đình Ngọc ý vị thâm trường đem cương ngựa giao cho ở vén vạt áo trường bào bước lên bậc cửa
Lúc bước cửa trong vặn gió rét làm rơi xuống tuyết động làm nổi bật hoa mai sợ lạnh trong vườn tuyết trắng xen lẫn hồng mai rối rít dương dương bay xuống
Diêu Đình Ngọc thẳng tắp đó trong một trận cánh hoa bay theo tuyết dáng kiệt xuất đạm như trăng dung nhan tuấn mỹ thanh khiết như mây làm cho Nguyễn Thời Ý hôm nay ăn mặc vội vàng cảm thấy tự ti mặc cảm
Tin đồn Hàm Vân quận chúa thích sắc vị Diêu thống lĩnh khí chất vượt quá phàm trần chỉ sợ đơn giản chỉ là “Thống lĩnh” như
Diêu Đình Ngọc đợi đến phòng khách đã nhạt mở miệng: “Cô nương với tại hạ đều là minh bạch vì cho rõ”
Nguyễn Thời Ý thầm nghĩ ngôn hành cử chỉ cực kỳ kỳ quái nàng chọc đến phiền phức
Diêu Đình Ngọc dừng bước trong mắt phượng dịu dàng mà mất sự sắc sảo thẳng tắp chằm chằm mặt nàng to gan vô lễ
“Tại hạ coi như là thống lĩnh hộ vệ của Quận chúa trách nhiệm lớn nhất là bảo vệ nàng an Cô nương vòng một vòng thông qua tiểu tử Lam gia tìm tại hạ nếu cự tuyệt sợ rằng sẽ tổn thương tình nghĩa và mặt mũi ba bên”
Nguyễn Thời Ý thích ánh mắt thấu lòng của nhưng đây là nàng cầu cạnh chỉ đành dịu dàng ôn nhu một tiếng: “Diêu thống lĩnh cố ý thúc đẩy cuộc gặp mặt ”
“ thật dám giấu diếm cũng ý ”
Nguyễn Thời Ý ngẩn hết sức che giấu ánh mắt vui: “Vậy ngài tới Lan Viên là vì thưởng trà dạo vườn”
Diêu Đình Ngọc nhướng mày: “Tại hạ chỉ cảm thấy cô nương… Rất ý tứ giống với thường lắm tìm hiểu rõ một chút”
Dứt lời từ góc áo màu lục nhạt như nước chảy rạo rực khoác ngoài lộ cánh tay thon dài trắng nõn báo đưa về phía bên tai nàng cầm lên một cánh hoa ngậm tuyết
Hành động thể nghi ngờ là thân mật quá mức
Nguyễn Thời Ý cảm thấy bên tai như lông vũ bay nhẹ qua mang chút lạnh phân rõ là tay là gió mùa đông đụng chạm tai nàng
Theo lý thuyết da thịt tập võ hẳn là ấm áp chứ
Diêu Đình Ngọc động tác đó nghi ngờ về phía đầu ngón tay lần nữa đưa tay về hướng mặt Nguyễn Thời Ý
Nguyễn Thời Ý mắt choáng váng
Người rốt cuộc làm cái gì
Sau lưng thình lình một lực mạnh đánh tới một bóng xám lóe lên gắng gượng kéo nàng lui về hai bước
Ngay đó ống tay áo mang theo sức mạnh đánh tới hướng Diêu Đình Ngọc
Nguyễn Thời Ý chỉ nghĩ đó là Tĩnh Ảnh đang thi hành mệnh lệnh “Trừ thì nam nhân bên ngoài thể đụng chạm Nguyễn cô nương” ngờ lúc cuối cùng thấy rõ tới là Từ Hách trong lòng nàng khổ mà nên lời
Người nên sớm lén lút leo tường rời Như thế nào đụng tới… Ngay mặt mọi đánh khách của nàng
À… Không là khách của nàng đánh
Nàng còn thấy rõ chuyện xảy như thế nào chỉ thấy Diêu Đình Ngọc thần định khí nhàn mà tại chỗ Từ Hách thì giống như đánh trúng lùi về phía ba bước mới miễn cưỡng vững
…Ai
Từ Hách là đã tiếp ít chiêu của ba tên cao thủ Tĩnh Ảnh Hồng Lãng Nhiên cùng Hồng Hiên đó
Đường đường là Tam công tử Tướng quân phủ Xưng danh thể văn thể võ
Bị một chiêu đánh lui
Nguyễn Thời Ý hoài nghi Diêu Đình Ngọc ám chiêu gì đáy lòng lo lắng cuồn cuộn theo bản năng xông về phía đỡ Từ Hách
****
Mới đó một chung trà nhỏ Từ Hách mặt xong xiêm áo từ bên cửa sổ thấy Nguyễn Thời Ý dẫn làm bước nhanh về phía cửa còn tưởng là ai của Từ gia đến liền tránh ở một bên rình coi
Không ngờ mắt thấy một tên thanh niên tuấn bất phàm bước chút tị hiềm nào chằm chằm thê tử càng mượn cớ cầm hoa đụng chạm vành tai nàng Còn đụng lần nữa
Như thế mà còn nhịn thì còn gì thể nhịn nữa
Từ Hách thẳng hướng vọt lên ai ngờ phản ứng cực nhanh xuất chiêu nhanh lẹ chuẩn bước chân dời đã hóa giải lực đạo của trong nháy mắt chưởng thêm một chưởng
Đây đối với Từ Hách mà đơn giản là vô cùng nhục nhã
Nguyễn Thời Ý bất chấp sự kinh ngạc chăm chú của ngoài lúc đỡ bên cạnh nhỏ giọng : “Không chứ Làm chạy tới nơi ”
Từ Hách vận khí cảm thấy nội thương tức giận : “Người là ai Dựa cái gì động tay động chân với nàng”
Diêu Đình Ngọc lạnh : “Con mắt nào của các hạ thấy tại hạ ‘động chân’”
Từ Hách cau mày trợn mắt ý giãy khỏi tay Nguyễn Thời Ý tiến lên cùng đánh một trận
Nguyễn Thời Ý vội vàng khuyên nhủ: “Đừng làm rộn Diêu thống lĩnh là thống lĩnh hộ vệ của Hàm Vân Quận chúa”
Từ Hách càng mất hứng
Hắn vui khi thê tử vì tìm bức tranh cũ của mà buộc dung túng điên cuồng đến mức
kỹ mặt mũi chợt cảm giác giống như đã từng quen biết
Diêu Đình Ngọc cũng thay đổi chăm chú Từ Hách một trận cau mày : “Ngươi nuôi râu”
Từ Hách bừng tỉnh hiểu môi mỏng mấp máy: “… Là ngươi”
Nguyễn Thời Ý vạn vạn nghĩ tới hai là quen biết cũ
Từ Hách còn tiếp xúc Hàm Vân Quận chúa Sao biết Diêu Đình Ngọc
Sau khi hai xong câu đã đánh nữa cũng hàn huyên ăn ý mà im miệng hồ nghi quan sát đối phương bầu khí vi diệu khó giải thích
Ánh mắt Diêu Đình Ngọc chuyển qua giữa hai Nguyễn Thời Ý cùng với Từ Hách như hài hước như đắc ý
Thử hỏi một nam tử huyết khí phương cương sáng sớm xuất hiện trong nhà “Nguyễn cô nương” với nàng cử chỉ thân mật khắp nơi bảo vệ cần suy nghĩ nhiều cũng đoán loại quan hệ nào
Nguyễn Thời Ý chán ghét loại khí kỳ quái mở miệng phá vỡ bế tắc
“Diêu thống lĩnh tiểu nữ là dưỡng nữ Từ gia tầm thường đến thể tầm thường hơn cũng chỗ đặc biệt nào; đối với Quận chúa càng ác ý chẳng qua là để tìm kiếm một bức vẽ cũ…”
Diêu Đình Ngọc vân đạm phong khinh: “ Vạn Sơn Tình Lam đồ”
Rõ ràng là một khuôn thon dài trong sáng như sen xanh làm cho Nguyễn Thời Ý con ngươi mở rộng rợn cả tóc gáy kinh ngạc nên lời
Chẳng lẽ… Hàm Vân Quận chúa sớm đã thăm dò nàng
“Xem tại hạ đã đoán đúng” Diêu Đình Ngọc nhạt “Quận chúa mấy năm bức họa coi như trân bảo sợ là sẽ dễ dàng cho khác xem”
Nguyễn Thời Ý nhất thời an tâm trở
Ít nhất nàng phán đoán sai lầm tay Quận chúa quả thật một đoạn
Diêu Đình Ngọc chắp tay nhẹ giọng một tiếng: “Từ lần đầu gặp cô nương ở Tùng Hạc lâu tại hạ ngóng một ít chuyện của cô nương Thử nghĩ Quận chúa chỉ một bức Tình Lam đồ mà cô nương đến ba … Nàng đối với cô nương càng hứng thú Cô nương sợ đến cuối cùng… ngươi mất cả chì lẫn chài”
Hắn nhàn nhạt quét mắt Từ Hách một cái tiếp đó ánh mắt Nguyễn Thời Ý thật sâu bờ môi lưu luyến mập mờ nồng đậm cũng ngầm y chờ mong vui mừng
Từ Hách siết chặt hai quả đấm khớp xương phát tiếng tí tách nhỏ nhỏ
Lại dùng ánh mắt cổ quái chằm chằm thê tử
Hắn đánh
—
Tác giả lời :
Hắc Thật thì Diêu thống lĩnh đã sân từ sớm chẳng qua chỉ là một cái tên và một khuôn mặt cảm giác tồn tại chính xác là nhân vật vô cùng trọng yếu từ từ tiết lộ cho nha