Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 49
Ngô… Cắn cắn hoàng đế
Có lẽ bởi vì ban ngày gặp đường “Long Dương chi hảo” Nguyễn Thời Ý khỏi ảo tưởng đến một số hình ảnh mỹ lệ đến chết
– Nếu Từ Hách vì để hả giận nhào về hướng Gia Nguyên đế …
Không thể thể
Từ Hách lúc nhổm dậy từ cao xuống nàng
Phòng ngủ ấm áp ánh đèn yếu ớt kiều thê tai đỏ lên sóng mắt long lanh mị hoặc tận xương tủy
khóe môi nàng nở nụ cổ quái trong mắt lóe lên hưng phấn giống lúc thẹn thùng khi ở cùng
Từ Hách ngẫm tỉ mỉ lời nhất thời giận dữ: “Nàng nghĩ Không là tưởng tượng trượng phu cùng khác…”
Nguyễn Thời Ý “phụt” : “Hắn đóng đầy con dấu tranh vẽ của gặm cả đầy dấu ngược cũng công bằng”
Từ Hách trợn mắt há hốc mồm giống như lời bàn tán thể tưởng tượng nhất đời hồi lâu mới lấy tinh thần
“Nguyễn Nguyễn Nàng Nàng so với còn… Nàng đại nghịch bất đạo một tiểu lão thái bà đầy đầu suy nghĩ Ta cho dù gặm cũng chỉ sẽ gặm nàng cả dấu”
Hắn giận mà giơ tay lên thuần thục kéo cổ áo nàng
Nguyễn Thời Ý mới tắm xong đang chuẩn nghỉ ngơi chỉ tùy ý mặc một chiếc áo choàng bông vải bên ngoài kiện áo ngủ tơ tằm
Bị dùng lực mạnh kéo một cái cổ thon dài xương quai xanh tinh xảo đầu vai tuyết trắng… xuống hơn nữa là da thịt trắng nõn cùng khe rãnh rõ ràng lộ mồn một mắt
Từ Hách hung tợn đe dọa thật cũng chỉ trêu cợt nàng một chút nhưng thấy chút kiều diễm câu hồn đoạt phách đã lâu thấy một cổ lực lượng nào đó kiềm chế đã lâu trong cơ thể mơ hồ kêu gào thoát
Hắn cúi đầu ngửi mùi hương hoa sen nhàn nhạt tỏa từ nàng kích thích nàng tự nhiên giãy giụa chỉ một thoáng hai ngọn núi mềm mại bọc trong áo ngủ đơn bạc lộ hơn tấc
Chậc chậc chậc đúng là cảnh xuân vô hạn
“Tam lang” Nguyễn Thời Ý hít sâu một hết sức làm cho giọng của nghiêm túc gần gũi “Chàng nhất định như lặp lặp nhiều lần… để ý đến suy nghĩ và cảm thụ của tùy ý làm bậy”
Đáy lòng Từ Hách đang bừng bừng hỏa khí nàng một câu lạnh lùng dập tắt
Nguyễn Thời Ý nhạt giọng nhắc nhở: “Chàng suốt đêm tới chắc hẳn vì trộm hương trộm ngọc… Tình Lam đồ xảy chuyện chúng theo lý thảo luận kỹ hơn”
Từ Hách chuyến vội vã chạy đến đích thực là thương lượng đối sách với nàng
Dĩ nhiên nếu như thể lấy “An ủi” từ nàng bực bội buồn khổ của chung thể tiêu tán một chút
Tuy cam lòng khỏi thừa nhận thê tử của bề ngoài giống như năm đó nhưng giấu sâu bên trong lòng khó khăn khác xa so với dự liệu
Nếu tình cảnh đặt ở lúc rời hai sớm đã váy áo rã rời điên loan đảo phượng vui vẻ tận hứng
Từ Hách chán nản từ nàng lên tự nhiên bên giường trầm giọng rầu rĩ: “Vậy ý của nàng là… để cho chép Tình Lam đồ là bức vẽ Thành trì bí mật
“Với mà thì cái nào thích hợp hơn”
“Bình tĩnh mà chép Tình Lam đồ bản thân càng thuận tay hơn khắc chương cũng dễ làm nhưng chữ của Thánh thượng… Ta chỉ sợ năng lực lên chữ mà ngay cả cũng ; mà hình vẽ phía vô cùng phức tạp khó thời gian dài ở mắt đồng liêu và thủ vệ vẽ vạn nhất vẽ sai… chẳng uổng phí tâm tư”
“Chàng đã xem qua bộ bức vẽ” Nguyễn Thời Ý trầm ngâm
“Ta miễn cưỡng nhấc lên thoáng qua đó nhiều chữ nhỏ thời gian kỹ”
Từ Hách phồng quai hàm thêm: “Trước đây ở ngay mặt mọi chép chính là một phần nhỏ hơn phân nửa là vơ vét từ thân hữu hoặc phú thương bằng hữu vẽ tranh bên ngoài của …”
“ tiểu tử Hoàng đế hết sức coi trọng đoạn Tình Lam đồ đơn độc sắp xếp một gian điện các cho chuyên chú vẽ mỗi ngày phái chuyên trách thu về tranh vẽ hỏng vì … chỉ thể thừa dịp ngoài bóc xem một chút cảm thấy thích hợp lập tức đóng về nguyên dạng”
Nguyễn Thời Ý từng nghĩ qua nhưng cách nào thành bằng khuyên dựa theo ý nguyện của Gia Nguyên đế nghiêm túc vẽ một lần cho xong
tranh giấu một bức vẽ phức tạp đoạn chữ … Nàng ý thức đoạn mới là nòng cốt bí mật tổ phụ cất giấu
Nếu tình hình rõ ràng tỉ mỉ bên trong ngày còn thu góp nguyên vẹn coi như cho một chút cặn kẽ cũng biết ẩn giấu vật gì nên xử trí như thế nào
Nàng lâm thế khó xử lấy câu trả lời nỡ để Từ Hách mạo hiểm
“Tam Lang oán ”
Nguyễn Thời Ý đột nhiên một câu
Từ Hách ngẩn : “Đang êm như thế nào hỏi cái ”
“Nếu đem tranh lần nữa cắt nếu cùng đánh cuộc đại khái cần…”
Lời còn dứt môi của lấy thế bất ngờ kịp đề phòng chặn môi nàng”
Nhẹ nhàng ma sát chỉ trong nháy mắt lập tức buông
Nguyễn Thời Ý lòng vốn đang mang ý hổ thẹn khi đánh úp trong lòng toát hỏa khí đốt đỏ mặt: “Chàng Chàng tại …”
“Nếu phân chia đúng sai khi giải thích rõ ràng đã luôn nàng khi gặp rủi ro đó mới hạ sách … Tất cả đều là sai Ta phụ trách lấy là chuyện đương nhiên” Mắt Từ Hách như sóng đêm thâm trầm “Nàng cứ yên tâm chờ đợi tin tưởng thể xử lý Nếu còn khuyên thu tay hoặc còn lời tự trách như liền nghĩ – nàng cho … ‘lấy hôn phong giam’”
Cả Nguyễn Thời Ý dâng lên sóng nhiệt thể nào phân biệt là vì tức giận là thân mật
Có lẽ đều cả
Dây dưa chuyện vô ích nàng chỉ thể lặp lặp dặn dò mong ngàn vạn lần thận trọng
Từ Hách cảm giác dáng vẻ nàng thành khẩn dặn dò như đáng yêu thậm chí làm nhớ tới mẫu thân kịp lời từ biệt
Hắn biết rõ Nguyễn Thời Ý vì con cháu vất vả nửa đời mắt thấy hấp tấp cẩu thả cũng tự chủ nổi lên tâm lý mẹ hiền
Sau một chuyện buồn thường thường là chuyện thật đáng buồn đằng
Đêm yên lặng sâu hơn ngoài cửa sổ vang lên tiếng rơi của gió thổi tuyết
Nguyễn Thời Ý chính sửa áo khoác xốc xếch đến chuyện Nguyễn Tư Ngạn đã hồi kinh để cho Từ Hách gia tăng chú ý chớ để nhận
Từ Hách đột nhiên nảy ý: “Trên tay đường nàng… thể cũng một bức Tình Lam đồ”
“Hắn nếu sẽ gạt ” Nguyễn Thời Ý bỗng nhiên chút xác định
Trên thực tế một năm nhà họ Nguyễn đột nhiên dời về phía nam thật là đột ngột làm cho cảm giác thoát
Để một thiếu niên mười năm tuổi Nguyễn Tư Ngạn ở giải quyết hậu quả danh nghĩa là rèn luyện kỳ thật làm nhiều cảm giác thể tưởng tượng nổi
Nguyễn Thời Ý từng nhận định thiếu niên Nguyễn Tư Ngạn khi chuyện thành tất nhiên xuôi nam cùng hội họp với gia tộc nhưng mà an bài thỏa đáng lựa chọn ở kinh thành ngẩn ngơ đó đã hơn ba mươi năm
Có lúc Nguyễn Thời Ý cảm giác rõ ràng một số nàng cho là đã hiểu rõ nhưng nhận … Từ đầu đến cuối đều mây mù bao phủ
Lần thấy Từ Hách nàng nhớ đến một chuyện mỉm : “Thời gian đến chỗ lão Hồng…”
“Nàng tìm làm gì” Gương mặt tuấn tú của Từ Hách lập tức dài
Nguyễn Thời Ý nhịn : “Ta chỉ tìm còn tìm con trai nữa”
“Nàng nàng thừa dịp ở đây tìm nam nhân khác” Hắn nhanh chóng nổi giận một tay ôm nàng ngực nàng đưa tay chống
“Chàng thật nhiều năm ở đây cùng cái gì sớm đã xảy ” Nguyễn Thời Ý mắng “Cứ động một tí là mượn cớ ghen tuông tới chiếm tiện nghi”
Từ Hách vạch trần một cách vô tình hậm hực buông lỏng tay bất đắc dĩ hỏi: “Nàng chuyện gì tìm hai bọn họ làm gì”
“Không làm gì chuyện phiếm Lão Hồng tìm cơ hội cùng … ôn chuyện một chút khuyên nhất thời nên gấp”
“Hắn là ngứa da ăn đấm Hay là thật lòng trò chuyện một chút với ”
“Ta đoán thể cảm thấy ngứa da” Nguyễn Thời Ý “Lần tới hai tìm một nơi an tĩnh từ từ mà đánh tuyệt can thiệp”
“Ta mới thèm bắt nạt lão già đó”
Với Từ Hách mà Hồng Lãng Nhiên so với tiểu tử nóng nảy lúc rời giống như đúc
đã từng là Từ tam công tử mọi chuyện so với đối phương đều mạnh hơn cảm giác tỉnh ngủ trừ bỏ dung mạo thân thể bảo trì tuổi trẻ thân phận địa vị quyền lực… mọi thứ đều kém xa so với ngày xưa; biết Hồng Lãng Nhiên dây dưa Nguyễn Thời Ý ước chừng ba mươi năm thừa khẩu khí khó mà nuốt trôi
****
Nhiều ngày gặp mỗi trao đổi tin tức xong Nguyễn Thời Ý phát hiện Từ Hách chậm chạp rời nhịn đặt câu hỏi: “Chàng còn về nữa…Chỗ Hàn Lâm Họa viện sẽ còn cho ”
Từ Hách giận dỗi: “Tuyết càng rơi càng lớn nàng đuổi ”
“Chàng … ngủ Như ”
Nàng sợ càn quấy đối với nàng các loại quấn quýt si mê vạn nhất nàng vô ý dung túng vượt qua lôi trì… hậu quả dám tưởng tượng”
“A Ta danh nghĩa là tình lang “Nguyễn tiểu cô nương” hò hẹn vô số lần thực tế là trượng phu đã bái thiên địa sinh con cùng nàng Tại thể lưu ”
Hắn ngông nghênh đến giường bày một dạng chết cũng
Nguyễn Thời Ý năng lực đem kéo thể kinh động Tĩnh Ảnh đem đuổi ngoài vì thế dậy lui nhỏ: “Vậy… đến tiểu viện A Lục ở tá túc một đêm Nơi đó một phòng trống dành cho khách”
“Hơn nửa đêm biết đường sờ lộn cửa coi như… hắc hắc”
Nguyễn Thời Ý tức giận nhẹ đẩy cửa sổ thể tản khí than bình phục tâm tình phiền não
Bên ngoài tuyết lớn bay tán loạn gió rét thấu xương trông chỉ thể thấy mênh mông tuyết trắng phủ vùi
Chu lương ngói xanh như rút màu sắc nóc nhà lồi lõm hơn tất cả náo nhiệt giống như chỉ là một giấc mộng
Buộc bất chấp trời tuyết mà trở về quả thật quá mức tuyệt tình; một mạo hiểm lấy tranh nhất định mệt mỏi chịu nổi
Nguyễn Thời Ý lòng vốn cứng rắn bất tri bất giác mềm ba phần
“Vậy… ngủ giường nhỏ Chớ dây dưa Tuyết ngừng nhanh chóng rời Không thể phát hiện”
Từ Hách vốn từng trông cậy thể ở qua đêm chỉ cọ xát với nàng nhiều hơn một ít trong lòng lập tức vui vẻ mặt thì treo biểu tình ủy khuất
Hắn ngoan ngoãn cởi giày để nguyên quần áo mà thẳng tắp
Hiếm thấy ồn ào làm khó Nguyễn Thời Ý thầm cảm thấy buồn
Đóng cửa sổ nàng lấy chăn từ trong tủ qua loa chất lên đó tắt nến xoay về giường nghiêng xuống
Ngoài cửa sổ tuyết trắng xóa khúc xạ ánh sáng yếu ớt khắp phòng khiến cho gia cụ bày trí trong nhà lịch sự tao nhã như phủ một tầng sương mù nhàn nhạt tựa như chân thực tồn tại như hư như huyền ảo
Nghe Từ Hách hô hấp đều đều thoáng cái đã tiếng mộng Nguyễn Thời Ý bớt căng thẳng đau lòng
__ Người … là thật sự mệt nhọc
Ba mươi sáu năm lúc rời nhà tuy đã lên chức phụ thân nhưng ở nhà vẫn phụ mẫu thương yêu cộng thêm cả ngày bận bịu vẽ tranh vô luận tâm tính cách xử sự đều chân chính đạt đến ý nghĩa thành thục chững chạc
Sau khi lịch kiếp về kinh thương tâm buồn đau công việc quấn thân đại khái ăn ngon cũng ngủ yên mấy giấc
Nguyễn Thời Ý cùng từng chịu khổ
Theo năm tháng trôi khổ sở cũng nhạt phai nàng ngược càng thương tiếc Từ Hách hiện nay chịu dày vò
Nàng bao giờ quên tuy nàng lao lực cả đời nhưng từ đầu đến cuối đều thân hữu ở bên cạnh bầu bạn
Mà cô độc ai biết đến nào thể trấn an
Nguyễn Thời Ý mang lòng thương tiếc mơ mơ màng màng ngủ tới canh tư chợt cảm thấy khí lạnh phía dán tới
Mới đầu nàng còn cho là chăn đắp kín đưa tay kéo ngờ mò tới là một thân thể lành lạnh
Nàng giật nhất thời tỉnh hẳn
Xác nhận Từ Hách lén leo lên giường nàng giành một đoạn chăn của nàng nhưng quy củ yên ngủ hết sức sâu… Nguyễn Thời Ý biết nên nên giận
Nói là “chính ngủ giường nhỏ” mà
Nàng gần như lay tỉnh hoặc trực tiếp đạp xuống giường
Sau một lát yên tĩnh nàng quấy rối mộng của chẳng qua là lặng lẽ chui trong cách xa một thân lạnh lẽo khác thường của
Bên gối nhiều thêm một nửa đêm về sáng chung quy khó an
Từ khi rời nàng căn bản cùng ai chen chung một cái giường từ đến lòng đều thích ứng
Khi sắc trời dần sáng Từ Hách dè dặt xuống giường rón rén chạy về giường gỗ bên cửa sổ làm bộ như từng làm chuyện
Nguyễn Thời Ý nhắm mắt giả bộ ngủ nhúc nhích cũng làm bộ như từng phát hiện
Tuyết ngừng rơi mặt trời mọc
Nàng rời giường khoác áo tính toán bọn nha sắp bưng nước tới phục vụ thấy nọ ngủ say sưa vội vàng đẩy : “Trời đã sáng mau lăn ”
“Ngô… Ta đã nhiều ngày thể ngủ để cho nhắm mắt một hồi nữa thôi…
Hắn co ro hai mắt nhắm nghiền trong miệng lẩm bẩm rầm rì
Nguyễn Thời Ý khỏi đỡ trán
Người Lại còn học ngủ nướng
Quả nhiên là “Từ tham ngủ”