Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 48
Tùng Hạc lâu tiếng đàn lượn lờ mùi thơm của rượu và thức ăn thơm nồng phòng khách nhã gian vọng tiếng cùng mời rượu
“Làm việc” xong Nguyễn Thời Ý mời gia nhập buổi tụ họp của trẻ tuổi
Nàng yên tĩnh ngay ngắn một bên cái miệng nhỏ thưởng thức rượu nguyên chất dám ham mê thỉnh thoảng cùng Lam Hi Vân mấy câu chuyện đề tài của tỷ
Lam Dự Lập hứng thú bừng bừng đến mô hình nỏ mà cải tạo cho Diêu Đình Ngọc
Diêu Đình Ngọc thưởng thức một lần bỗng nhiên chằm chằm Từ Thịnh hồi lâu
Nguyễn Thời Ý lơ đãng ngước mắt đem một màn đột ngột thu hết mắt
Diêu Đình Ngọc uống một ly rượu phát giác tầm mắt nàng như gần như xa đầu tươi sáng với nàng một cái
Nụ ẩn ẩn ôn nhu đưa tình
Dung nhan lãnh đạm như băng ngọc thoáng chốc phủ lên ánh nắng ấm rực rỡ sợ là thể làm cho thiếu nữ thanh xuân trong kinh xuân tâm manh động mộng dắt hồn lượn quanh
Còn may Nguyễn Thời Ý là một lão bà khoác áo ngoài của thiếu nữ đối với các loại ánh mắt trêu đùa câu dẫn ứng phó tự nhiên lập tức nhàn nhạt
Thấy Diêu Đình Ngọc như điều suy nghĩ ánh mắt càng phát nghiền ngẫm
Bởi vì “Diêu thống lĩnh” lộ vẻ mơ hồ rõ nhưng nếu thật sự bắt bẻ khơi bất kỳ tật gì Nguyễn Thời Ý dám công khai chuyện viếng thăm phủ quận chúa chỉ thể đè xuống tạm thời nhắc tới
Quá nửa giờ Tuất mọi cơm nước no nê thản nhiên từ Tùng Hạc lâu
Bầu trời đổ tuyết lớn cửa hàng đường phố buôn bán như tạo từ bạc thuần huyên náo sầm uất dần dần lặng dần thấy lớp tuyết gần hơn lấm tấm ánh đèn đuốc khúc xạ ánh sáng lúc sáng lúc tối
Từ Thịnh thấy Nguyễn Thời Ý xe ngựa gò má bởi vì say nổi lên màu đỏ gay tất nhiên đích thân đưa nàng trở về Lan Viên mới an tâm
Diêu Đình Ngọc đội mũ sắt lên dắt một con tuấn mã đỏ nâu híp mắt quan sát bà cháu hai : “Nguyễn gia tiểu cô nương là ai… của Từ nội vệ”
Từ Thịnh lúng túng len len liếc Nguyễn Thời Ý một cái đáp: “Là… ”
Diêu Đình Ngọc như ánh mắt ngắm nghía về phía Nguyễn Thời Ý nhưng nửa khuôn mặt mũ giáp mang theo sa mỏng che rõ biểu tình
Sau khi cùng Lam gia lời từ biệt cũng vội lên ngựa rời mà là theo Nguyễn Thời Ý và Từ Thịnh một đoạn đường
Trước khi chia tay giọng mơ hồ lộ vẻ : “Nguyễn cô nương tựa hồ lời với Diêu mỗ chậm chạp dám mở miệng”
Nguyễn Thời Ý trong lòng kinh ngạc
Người … chút đáng sợ
Nàng hoài nghi giờ phút nếu sự thật cho biết tương lai vô luận nàng gì đối phương lẽ sẽ vui giúp nàng
Khẽ cắn môi đỏ nhạt nàng yếu ớt : “Quả nhiên qua mặt Diêu thống lĩnh tiểu nữ ngưỡng mộ tài hoa Quận chúa tâm tâm niệm niệm gặp mặt một lần biết Diêu thống lĩnh thể chỉ giáo một hai ”
“Nga Thì là như ”
Ánh mắt Diêu Đình Ngọc thật sâu từ chối cho ý kiến hướng hai ngườu chấp tay làm lễ nhẹ nhàng nhảy lên lưng ngựa giục ngựa rời
Từ Thịnh biết làm : “Hắn tính tình chút lạ chúng đại đa số cùng thân”
“Không ” Nguyễn Thời Ý cong khóe môi “Hắn cự tuyệt là đủ ”
Nói chung sợ nàng thất vọng Từ Thịnh ngoan ngoãn lấy bát quái về “Từ ” tới trấn an nàng báo cho nàng biết hai ngày lúc Hồng Hiên làm nhiệm vụ thấy cùng thánh giá
“Hồng chỉ huy phó nhiều thêm hai lần thần sắc là cổ quái Ta đoán đã nhận nhưng làm bộ như nhận biết đối đãi như họa sư tầm thường mà gật đầu”
Từ Thịnh giọng tò mò vui vẻ yên tâm
Nguyễn Thời Ý dửng dưng : “Nhất định Đại tướng quân dặn dò mấy trăm lần”
Nàng biết rõ dù Hồng Lãng Nhiên đối với Từ Hách ý kiến nhiều nữa từ đầu đến cuối lấy an của làm trọng tất nhiên riêng một chút với con trai gặp tên chớ trả thù chớ trêu chọc trực tiếp đường vòng vân vân
Nhiều ngày tâm trạng treo cao cuối cùng cũng yên tâm
Ban đêm Nguyễn Thời Ý mộng
Trong mộng nàng trở về hình dạng “Từ thái phu nhân” tóc thêm sợi bạc khóe mắt đuôi mày lần nữa dài nếp nhăn ánh mắt mang vẻ lờ mờ dung nhan tuy đoan trang tú nhã chung quy bỏ son phấn tang thương tiều tụy
Khi tất cả mọi sợ kinh hoàng thất thố nàng đưa mắt chính trong gương hiền hòa mà an
Lúc tỉnh mộng nàng theo bản năng sờ gương mặt một cái cảm xúc bóng loáng mềm mại cảm kích từ đáy lòng theo máu chảy xuôi thân
Nàng cũng sợ lần nữa già hoặc chết
Sợ chính là đột nhiên kịp phòng ngừa kịp lấy thân phận “Nguyễn tiểu cô nương” cáo biệt bạn bè quen thuộc; sợ kịp… thành nhiều chuyện nàng khơi
Ừm còn … nếu nàng thật sự một đêm già chỉ sợ tên Từ Hách cách nào thừa nhận nhỉ
****
Buổi chiều hôm khách ít đến thăm
Nguyễn Thời Ý làm cũng nghĩ ngày hôm khi Nguyễn Tư Ngạn hồi kinh đích thân tới Lan Viên
Nửa năm thấy như thường lệ duy trì phong thái tuấn nhã hề bởi vì bôn tẩu đường xá xa xôi mà lộ vẻ mất tinh thần
Lúc từ Nguyễn gia Nam quốc mang theo chút đặc sản khi đưa đến Từ gia là Nguyễn Thời Ý phụ trách an bài nhà cửa để dùng đến cung cấp cho Nguyễn gia tham gia các việc trọng đại của giới thi họa sử dụng vì lòng biết ơn liền cùng Từ Thịnh tới
Hai bên khi hàn huyên đơn giản Nguyễn Tư Ngạn xuống dùng trà hỏi Nguyễn Thời Ý về tình huống ở Lan Viên cùng với chuyện nàng trải qua lúc hầu hạ “Từ thái phu nhân”
“Nguyễn tiểu cô nương” nàng là mạo nhận bừa tuyên bố đã thấy nàng đó chỉ Từ gia Chu thị Từ Thịnh cùng Vu Nhàn
Mỗi lần hỏi tới thân phận giả mạo tất cả mọi đều thống nhất giải thích tuyên bố rằng thuở nhỏ nàng nuôi ở nhà nhỏ ngoài kinh thành
Thật may “Từ thái phu nhân” gần mười năm thường tránh nóng ở biệt viện ngoại ô nếu là “Nguyễn tiểu cô nương” chỉ ở mùa hè bầu bạn cùng bà ngược cũng khớp với quá khứ
Nguyễn Tư Ngạn tán dương: “Cô nương lanh lợi hiểu chuyên phong độ của thái phu nhân lúc còn trẻ Nghe cô nương cũng học hoa điểu từng tham gia học ở Thư Họa viện Nếu như cần thể tùy thời đến Nguyễn phủ ở Bắc thành tìm lão phu cho cùng chúng là trong nhà cần khách khí”
Nguyễn Thời Ý đương nhiên bày bộ dạng thụ sủng nhược kinh
Dẫu Nguyễn Tư Ngạn là nhân vật đầu Hàn Lâm Thư Họa viện danh tiếng so với tổ phụ chỉ hơn chứ kém
Thiếu nữ tuổi như nàng thể chỉ điểm thể đỡ mấy năm cực khổ
Cuối cùng Nguyễn Tư Ngạn rằng năm đó còn nhỏ từng sống một thời gian ở Lan Viên nếu ngại dạo khắp nơi một chút
Nguyễn Thời Ý vui vẻ đồng ý cũng kéo Từ Thịnh cùng
Nàng vốn là lo lắng Nguyễn Tư Ngạn thường cửa du ngoạn vạn nhất gặp hai con “Thám hoa Lang” sẽ đầu mối
May mắn Nguyễn Tư Ngạn chỉ đến hậu hoa viên một chút cây già sờ một cái núi già tán gẫu một chút chuyện cũ khi còn trẻ cùng chuyện lý thú khi chung đụng cùng sư kiêm tỷ phu “Tham Vi ” và “Từ thái phu nhân”
Hắn còn khi còn bé cái gì cũng hiểu thường Từ Hách cầm bánh ngọt bày một lần ăn nhiều hơn khi trở về thấy “Sư ” đem trái cây khắc thành hoa từng miếng đút miệng Đường tỷ mới mơ hồ biết cái gì
Từ Thịnh mà hứng thú dồi dào: “A Tổ phụ cũng ngọt ngào như Ta bao giờ…”
Lời còn hết liền nhớ tổ mẫu còn ở bên cạnh sợ nhiều chọc hồi ức thương tâm của nàng vội vàng im miệng
Những chi tiết nhỏ như thế Nguyễn Thời Ý sớm đã quên mất hết bỗng nhiên Nguyễn Tư Ngạn bàn về tâm niệm động bờ môi lặng lẽ tràn vị mật ngọt nhàn nhạt
Được một chung trà nhỏ Nguyễn Tư Ngạn dậy cáo từ khi cửa nhắc nhở nàng rãnh rỗi tới lui nhiều hơn cho dù Thư Họa viện cũng hơn là ở nhà mù quáng cắm đầu mà vẽ
Nguyễn Thời Ý đáp ứng từng cái đưa mắt cùng Từ Thịnh rời trong lòng tràn đầy cảm gíac nhàn nhạt tiếc thương
Đường từng giúp nàng ít việc thể bọn họ sự kiện “Thúc giục cưới” cũng còn thân thiết nữa
So sánh với sự kích động của Tiêu Đồng và Hồng Lãng Nhiên khi lần đầu gặp “Nguyễn tiểu cô nương” Nguyễn Tư Ngạn tuy chút khiếp sợ cùng thương cảm nhưng kém quá xa
Thậm chí tiếp xúc hai lần đối với thân thế của nàng cũng nổi lên nghi ngờ
Là bởi vì Đường tỷ quá tổn thương lòng cho nên… từ đó trở ở trong lòng nữa
***
Đầu tháng tuyết rơi nhiều gấp đôi bâù trời đêm âm u chút sáng
Nguyễn Thời Ý ngâm nước nóng cả ấm áp
Sau khi cho nha lui nàng ngại khí than trong phòng quá nặng tự tay mở ô vuông cửa sổ
Không khí mát lạnh đập mặt cảnh tuyết đập trong mắt theo tới còn một thân ảnh ngang tàng
Người nọ chui một tiếng động chui cả mang theo uyết khí giơ cánh tay ôm lấy nàng đem nàng lật nhào về phía giường gỗ lót nhung
Nguyễn Thời Ý há mồm kêu lên tiếng hô đều bàn tay che còn sót tiếng nghẹn ngào
Xa cách đã lâu Từ Hách mặt mũi cạo râu gần mắt con mắt sáng như ánh sáng rực rỡ thiêu đốt
“Nàng khi dễ ”
Hắn còn ác nhân cáo trạng
Nguyễn Thời Ý đột nhiên xuất hiện đè ép cả khó chịu hai cánh tay điều khiển vô lực mà đẩy …
Lần nữa hô hấp nàng trợn mắt mắng: “Chàng tự tìm cái chết Cuối cùng ai khi dễ ai”
Từ Hách mặt đầy ủy khuất bỗng dưng đêm mặt chôn hõm cổ nàng ngữ khí mấy phần làm nũng
“Nàng ôm một cái an ủi lòng thương của ”
“Không thể hiểu Tuổi đã cao Làm nũng cái gì” Nguyễn Thời Ý cắn răng một cái dùng sức đẩy
Không ngờ tay dùng lực đè vai nàng tiếp đó đùng đôi môi nóng ẩm cắn xé bờ vai nàng một cái
Nguyễn Thời Ý kịp chuẩn một trận cảm giác tê dại cùng đau ép nàng hừ nhẹ hai tiếng
Từ Hách chấn động một cái buông răng đổi thành ôn nhu mềm nhũn liếm mút gần như nháo đến mức làm nàng thất thủ
Còn râu đâm đau đau châm nàng dày vò đến thanh tỉnh
Nàng từ cuộc triền miên ngửi một tia dục niệm e sợ dùng sức mạnh vội vàng xóa sầu muộn buồn bực : “Tam lang đây xem là ý gì Ta khi nào cho phép mời mà đến tùy tiện làm nhục”
Từ Hách phẫn nộ mà gặm nàng đó thở hổn hển cuối cùng cũng tiến thêm một bước
Nguyễn Thời Ý thấy như chết bẹp nàng thò tay chọc chọc
“Đừng chọc loạn eo” Hắn ghé bên tai nàng mà lẩm bẩm báo hiệu “Trừ phi nàng nguyện ý … Lột sống nuốt sống”
Nguyễn Thời Ý tránh hai cái cảnh cáo “Cũng chớ lộn xộn cử động nữa nhịn ”
“Chàng còn xuống tin cắn …”
Nàng vốn “cắn ” đột nhiên nhớ “cắn ” so với “đâm ” càng thể kích thích thú tính của hơn
Tỉnh táo nàng đổi lời hỏi: “Chàng cho rõ đột nhiên nổi điên”
“Hoàng đế đem Tình Lam đồ cho vẽ …” lời chỉ một nửa lỗ mũi phát tiếng hừ hừ
“Cái là chuyện ” trực giác Nguyễn Thời Ý cho thấy chuyện thể thuận lợi như tưởng tượng
Hắn cắn răng nghiến lợi: “ tiểu tử Ở chỗ phần trắng của bầu trời vẽ đề hai bài thơ Còn đóng mười bảy cái con dấu lớn lớn bé bé”
“…”
Nguyễn Thời Ý lời để chống đỡ hồi lâu hỏi: “Yết phiếu khó Bây giờ thành công khi bóc ám hiệu gì dán trở về”
Từ Hách nổi giận: “Nàng cho là từng nghĩ Ta bóc phía că bản là chữ mà là… dùng chỉ bạc cực mỏng vẽ một bức tranh vô cùng phức tạp Tương tự với… Cả tòa thành”
“A”
“Nguyễn Nguyễn nàng làm gì ‘Cổ kỳ thành’ ‘Mạch nước ngầm’ ‘Thạch long vi ký ’ trong đó một bức cho Tiêu Đồng mượn” Giọng mang theo tuyệt vọng “Hiện giờ bất luận là khắc chương luyện chữ vẽ ngờ chép lưng tranh cũng khó như lên trời”
“Ta nào biết lưng ẩn giấu cái gì” Nguyễn Thời Ý tức giận “Chàng chỉ vì chuyện Nửa đêm đến phòng cắn Chàng coi là chó ”
Từ Hách nhẹ nhàng cắn bên tai nàng lát giọng điệu triền miên dây dưa mất hợp tình đúng lý
“Không cắn nàng chẳng lẽ cắn hoàng đế”
—
Tác giả lời : gào ~ liên quan tới bức họa vài vị tiểu khả ái cũng đã đoán đúng hắc hắc
Đến nỗi Diêu thống lĩnh kỳ thật từ mười chương đã chính diện sân