Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 46
Tháng 11 âm lịch tuyết lớn như ngọc vỡ quăng châu đem màu sắc vạn vật trong đất trời thay đổi thành màu trắng bạc mênh mông vô tận
Một góc phía bắc kinh thành màu đỏ của lá phong biến mất cây cối phủ lên một lớp màu bạc dòng suối lạnh giá gió lạnh lẽo đưa đến hương mai nhàn nhạt nhưng thấy hoa
Hôm nay là ngày giỗ của “Từ thái phu nhân”
Con cháu Từ gia cùng bằng hữu hai nhà Hồng Lam tề tựu mộ dâng hương tế rượu tưởng nhớ tổ tiên
Không giống như mấy đại lễ đây Nguyễn Thời Ý lần đầu lộ diện khi công khai hướng về phần mộ trống khắc tên nàng cùng Từ Hách thành kính bái tế
Mắt trong rưng rưng ưu thương nghiêm chỉnh đến chút cẩu thả
Nàng đại khái hiểu cảm thụ của Từ Hách khi trở về biết phụ mẫu tẩu thê tử đều đã ngủ yên trong lòng đất vàng cả đời dài đằng đẵng chỉ còn nét khắc chữ ghi bia tâm tình thể cùng thân gặp
Liên quan đến chuyện “Từ thái phu nhân” thay đổi dung mạo tuổi trẻ tiếp tục sống qua ngày giữa đám con cháu chỉ bốn là Từ Minh Lễ Chu thị cùng với Từ Thịnh biết chuyện cũng khổ tâm che giấu đối với ngoài
Bởi khi con dâu Kỷ thị thấy Nguyễn Thời Ý dung mạo kiều nộn đến mức thể vắt nước nhịn thêm vài lần ánh mắt trộn lẫn ngạc nhiên cùng nghi ngờ ghen tỵ
___A Người giúp trượng phu quản lý việc làm ăn trong kinh là tiểu nha đầu xinh Sẽ là tiểu hồ ly tinh chứ
Kỷ thị xuất thân từ gia đình thương gia gả cho Từ Minh Dụ thể là cường cường liên hợp Nàng sách nhiều cử chỉ thể là đoan trang hào phóng nhưng do dung sắc tươi am hiểu trang phục cũng cực kỳ yêu quý nhà
Từ khi Kỷ thị xuất giá Nguyễn Thời Ý đã đặc biệt bao dung còn nửa đùa nửa thật khuyên con dâu cần xoắn xuýt vấn đề tẻ nhạt như “Nếu mẹ chồng và cùng rơi xuống nước trượng phu sẽ cứu ai” bởi vì mẹ chồng là nàng sớm đã học bơi lội
Nàng đối với Kỷ thị xuất thân thương gia và Chu thị xuất thân Hầu phủ gì khác biệt cổ vũ chị em dâu dành nhiều thời gian thấu hiểu lẫn cố tìm điểm chung gác cái bất đồng
Bởi bất luận là những năm đầu ở chung khi chia quan hệ mẹ chồng nàng dâu khá là phù hợp
Giờ phút Nguyễn Thời Ý đột nhiên bắt địch ý của con dâu thứ hai chợt cảm thấy biết nên nên
Lúc gặp Từ Minh Dụ “báo cáo” chuyện làm ăn gặp vấn đề nàng vẫn cảm thấy mắt Kỷ thị như đao thời thời khắc khắc chằm chằm nàng
Từ Minh Dụ thì hễ chuyện quan trọng cần thương nghị đều sẽ thân thiết dẫn nàng đến chỗ tương đối hẻo lánh
Nguyễn Thời Ý trong lòng thầm__tối nay con trai nhỏ chịu thẩm xét
Trong lúc giữ đạo hiếu Từ Minh Dụ dù can thiệp sự vụ kinh thành nhưng tin tức cùng các quốc gia thông thương tin tức các cơ sở ngầm vẫn trực tiếp giao về tay
“Mẫu thân” dẫn Nguyễn Thời Ý đến chỗ tảng đá lớn trong rừng trúc nhỏ giọng “Thủ hạ báo Thu Trừng khi về nước cùng trưởng khác mẹ xảy mâu thuẫn náo loạn Chuyện Xích Nguyệt vương phong toả tin tức thám tử của đại Tuyên cũng biết chút nào
“Minh Sơ phái tiết lộ cho con”
Từ Minh Dụ do dự một chút gật đầu
Nguyễn Thời Ý biết rõ Từ Minh Sơ thân thiết với nàng nhưng cực kỳ thân thiết với hai vị trưởng ngay cả con đường làm ăn của Từ Minh Dụ ở Xích Nguyệt quốc năm xưa cũng là do nàng cầu Xích Nguyệt Vương thương nghị chuyện cửa hàng
Hơn mười năm qua một cách liên lạc bí mật
Nguyễn Thời Ý trầm ngâm một lát: “Theo thấy Minh Sơ tính tình độc lập hiếu thắng nếu chủ động lộ tin tức cho con từng rõ nhất định là điều cầu xin”
“Nhi tử cũng nghĩ vì lẽ đó vội vã cùng thương lượng dựa theo tin tức nhận đây Thu Trừng tuổi còn nhỏ ý với việc kế vị…”
“ nếu đối phương tay để chiếm lợi thế” ánh mắt Nguyễn Thời Ý đột nhiên lạnh lùng “Tính tình Minh Sơ và Thu Trừng tất nhiên sẽ nuốt trôi cơn giận thể mẫu tử các nàng căn cơ quá nông trong một năm nửa năm thể đấu thắng ngoại thích của tiền Vương hậu”
“Ý của là…”
“Trước hết để cho các nàng mượn cớ trừ hiếu hồi kinh tránh nhuệ khí chờ đối phương tự phơi bày khuyết điểm trong lúc con nghĩ biện pháp để đưa sang Xích Nguyệt quốc để tương lai giúp các nàng một chút sức lực
Cho dù Nguyễn Thời Ý tin tưởng Xích Nguyệt vương yêu tha thiết hai mẹ con quyết sẽ bạc đãi các nàng
nữ nhi cùng ngoại tôn nữ ở nơi nàng thấy an nguy của các nàng chắc chắn làm Nguyễn Thời Ý ngày đêm lo lắng
Để hai họ lần thứ hai đến kinh thành một là làm ý đồ chèn ép các nàng lơ là hai thể đến ở tạm Từ gia che chở thứ ba… thời cơ chín mùi thể nhận thân với Từ Hách
Bất luận Từ Minh Sơ chống đỡ Thu Trừng tranh đoạt vị trí trữ quân chỉ để con làm một tiểu công chúa nhàn tản tự tại nhà mẹ đẻ luôn là chỗ dựa lớn nhất cho nàng
Ít nhất chết qua một lần Nguyễn Thời Ý thấu tất cả hết lòng tin là
Mẫu tử hai thương lượng chi tiết từ xa xa thấy Kỷ thị tay cầm một cái chổi một bên quét tuyết một bên lén chỗ hai bọn họ Nguyễn Thời Ý : “Trước hết quyết định như Lại thảo luận tiếp cái chổi của thê tử con đoán chừng sẽ đáp xuống con… Trở về dỗ cho đừng gây chuyện thêm cho lão nương”
Từ Minh Dụ tiếng
Nguyễn Thời Ý an ủi : “Ca ca con sớm đã tước mất khổ cực một nhà các con ở núi chịu khổ
“Người gì Xấu hổ cho một nhà năm chúng con”
“Ý của là chờ hết một năm giữ đạo hiếu cả nhà cùng làm trận pháp trừ hiếu nên làm gì làm thôi Ta cần tiếp tục bận tâm cho các con ” Nguyễn Thời Ý chứa đựng sự vui vẻ
Từ Minh Dụ cả kinh: “Người mặc kệ chúng con là định… rời khỏi kinh thành”
Nếu Kỷ thị ở phía xa chăm chú Nguyễn Thời Ý thật gõ đầu
Mấy đứa con trai đều hoài nghi nàng che giấu một tiểu tình lang nhưng dù cũng dũng khí hỏi tận mặt lưng tự bổ não hở tí là lo lắng nàng lừa gạt…”
Xem nàng là thiếu nữ nhỏ ngu xuẩn vô tri
Nghĩ tới Từ Hách bỏ cho nàng một đứa bé nhỏ tuổi cùng với hai con chó rước lấy một đống lời đồn đãi đó trốn mất… Nguyễn Thời Ý nhẹ mài răng thấp giọng : “Ta mệt mỏi nghỉ ngơi một chút hai các con đừng như cô nương suốt ngày suy nghĩ lung tung Trở về thôi”
****
Ngày đó hành cung ôn tuyền của hoàng đế tiếp đãi tông thân
Từ Minh Lễ kết thúc công việc núi qua loa thay đổi xiêm áo sạch sẽ đang xe ngựa chạy đến thấy Nguyễn Thời Ý lấy thân phận “Nguyễn tiểu cô nương” chuyện cùng nữ nhi của Từ Minh Dụ mắt chần chừ thôi
Nguyễn Thời Ý lời riêng với quyết định để cho Chu thị với Từ Thịnh ở chuẩn
Trên đường núi quanh co xe ngựa từ từ tới mẫu tử hai đạp lên dấu bánh xe chậm rãi theo phía lúc trò chuyện thật cẩn thận như sợ lời gió đưa
Lần ở hành cung Từ Minh Lễ gặp Từ Đãi chiếu Hàn Lâm Họa viện chỉ cảm thấy nay tuổi tác còn nhỏ hoàng đế tin tưởng lập tức phái điều tra
Sau nhiều lần xác minh Tô lão của kinh thành Thư Họa viện tiến cử từng dạy Nam uyển mơ hồ là truyền tin đồn cùng với Nguyễn Thời Ý
Lại đối chiếu với lời của chưởng quầy Trường Hưng Lâu Từ Minh Lễ tiến thêm một bước kết luận là vị Thu Trừng học nghệ
Được … vòng nửa ngày tất cả họa sư mang họ Từ đều vì cùng một cùng Nguyễn Thời Ý nhiều liên quan
Không khó tưởng tượng ở bên ngoài Lan Viên cùng phụ tử Hồng gia đối chiến cũng Nguyễn Thời Ý che chở chính là
Từ Minh Lễ vẫn cảm thấy mẹ ngậm đắng nuốt cay cả đời khôi phục dung mạo tuổi trẻ bước khỏi cửa Từ gia vứt bỏ cái danh quả phụ tự do chơi đùa mấy năm cũng dễ hiểu
Nếu như nàng coi trọng vị họa sĩ trẻ tuổi tuấn mỹ đa tài lẽ chỉ vì đối phương chút xíu bóng dáng của vị “vong phu”
Chưa bàn đến tiến triển đến trình độ nào coi như con trai thể can thiệp tuyệt đối sẽ can thiệp
cho đến hôm nay khi sắp xếp ngọn nguồn Từ Minh Lễ đối với thân phận phức tạp của tên họa sĩ cảm thấy tò mò
Chạy đến Trường Hưng Lâu vẽ tranh đưa tới tranh cãi sống chết xuất hiện vì cớ gì
Tại đó tuyên bố chủ yếu vẽ tranh hoa điểu lấy danh nghĩa dạy tranh sơn thủy tiến Thư Họa viện
Bỗng dưng vô cớ đáp ứng thỉnh cầu bái sư của công chúa Xích Nguyệt quốc đường hoàng tiếp cận Nguyễn Thời Ý là mục đích khác
Mọi đều biết bộ di vật của “Từ thái phu nhân” đều do “Nguyễn tiểu cô nương” cất giữ trong đó cả bức vẽ của “Tham Vi ” … Nếu lòng của Nguyễn Thời Ý nàng ân thưởng thể đỡ phấn đấu ba mươi năm
Lại thêm nữa nguyên quán Lẫm Dương chuyện từng bái Vô Tịnh đại sư làm thầy khó tìm nhân chứng vật chứng
Từ Minh Lễ cho là cần cùng mẫu thân hảo hảo chuyện để tránh nàng chọc rõ lai lịch động cơ thuần khiết tâm địa bất lương
Lần thẳng kiêng kị lòng nghi ngờ
Nghe xong nghi ngờ của trưởng tử Nguyễn Thời Ý cảm thấy biết làm – Từ Hách tự cho là che giấu cẩn thận sớm đã nhi tử nhà bới ngọn nguồn lên cả
như Từ Hách hiện nay còn lúc đang vội vàng đổi lấy bức Tình Lam đồ trong hoàng cung mà nàng yểm trợ cho
Lập tức Nguyễn Thời Ý thở dài: “Minh Lễ chuyện cùng con … tìm Tình Lam đồ cũng đơn thuần là thành tâm nguyện hoặc truyền thừa cho con cháu đời mà là… Trong tranh cất giấu lời trăn trối của tổ phụ con nghĩ cách tìm … xem một cái”
Nàng dám rõ bí mật ẩn giấu trong tranh tường lớn dứt khoát dùng từ hàm hồ dối “Từ ” đang trợ giúp nàng hai cũng làm chuyện cẩu thả chỉ là chuyện cần bí mật thực hiện mới cách nào với ngoài vân vân…”
Từ Minh Lễ từng Vạn Sơn Tình Lam đồ bí mật gì nhịn nửa tin nửa : “Chuyện đây từng tới…”
“Ta gần đây mới chợt nhớ tới” Nguyễn Thời Ý chột nhẹ giọng khuyên nhủ: “Con chính sự bận rộn thật cần quản nhiều Chuyện vị tự chừng mực Như ở trong cung bên ngoài cung vô tình gặp đừng làm khó Ngày cơ duyên… Ta sẽ chính thức giới thiệu các con quen biết”
Từ Minh Lễ thể nghi ngờ đem “Từ Đãi chiếu” làm trong lòng của mẫu thân càng kết luận nàng đủ loại lời giống thật mà giả hơn phân nửa là vì tìm cớ
Không biết làm thế nào mẫu thân chịu thẳng thắn đối đãi chỉ đành nhắm mắt đáp ứng
Nguyễn Thời Ý biết lời rõ ràng cách nào lừa bịp trưởng tử nhưng nào thể tạm thời chỉ những thứ
Từ Minh Lễ đã làm trễ nải ít thời gian thấy hỏi nguyên cớ đem Nguyễn Thời Ý giao phó cho đám Tĩnh Ảnh chính thì lên xe ngựa mang theo một hàng hầu cận và hộ vệ vội vàng xuống núi chạy tới hành cung
Nguyễn Thời Ý ngơ ngác ở trong tuyết xe ngựa của biến mất ở chỗ khe núi xa xa tránh vì lời của mà nhớ tới Từ Hách
Từ lúc mùa đông bắt đầu đến nay nàng cơ hồ Thư Họa viện
Mà Từ Hách từ lúc Hồng Lãng Nhiên vung tay chế tạo chuyện nàng “Nuôi tình lang” xuất hiện nữa
Lúc rảnh rỗi nàng thỉnh thoảng cũng sẽ nghĩ nọ mọi chuyện thuận lợi mùa đông đang lạnh từng thêm áo thêm cơm quyền quý khi dễ … đó tự giễu suy nghĩ quá nhiều
Có lẽ như A Lục tin tức chính là tin
****
Nguyễn Thời Ý nghiêng dựa bên trong xe ngựa từ màn xe khẽ hở do gió cuốn tuyết rơi lớn bao phủ núi rừng trùng điệp
Băng đọng cành khô trong suốt lóng lánh với ánh nắng chiếu xuống như cành ngọc tinh xảo
Làm nên cảnh để cho quên ưu phiền
Nàng phân phó phu xe chậm để tận tình phong cảnh núi tuyết hiếm thấy
Dọc theo đường núi quanh co phủ kín băng tuyết ngân hoa như sương nhưng sơn đạo phía … một bóng dáng màu xám cưỡi con tuấn mã màu trắng là ảo giác của nàng
Cả khoác áo khoác tối màu bên trong mặc đoạn bào gấm xanh nhạt đường viền màu mực làm cho cả thần thái sáng láng
Khuôn mặt rậm râu cộng thêm ánh tuyết quang thấp thoáng màu da ngăm đen hơn so với ngày xưa một chút ý vị điêu tàn
Đợi xe ngựa của nàng từ từ đến gần tung xuống ngựa phong thái nhanh nhẹn
Lúc bước đến gần nàng dáng vẻ ưu nhã tuyệt luân tựa như cây tùng cô độc đón tuyết thực tế
Nguyễn Thời Ý như rơi mộng quên mất hạ lệnh dừng xe ngược phu xe biết thức thời siết ngựa
“Nguyễn Nguyễn theo ”
Từ Hách thấy nàng ngơ ngác lập tức mỉm một tay kéo tay nàng một tay khác vòng đến cái eo nhỏ ôm nàng xuống ngựa
Nguyễn Thời Ý hai chân chạm đất như giẫm trong bông vải theo bản năng nắm lấy bàn tay lạnh băng của
Hắn dễ như trở bàn tay tìm nàng Có chuyện trọng yếu nàng biết Lúc đến đụng mặt trưởng tử đang xuống núi
Trong đầu bay vút qua một đống ý nghĩ cuối cùng biết cái nào nên hỏi cái nào nên hỏi
Nàng mờ mịt theo rừng tuyết một bóng chợt phát giác nàng giao phó nửa câu với hầu ở con mắt của mọi một nam nhân trẻ tuổi đúng… nam nhân cùng nàng tin đồn mập mờ dắt
Thôi Sớm đã đến mức “Có nhảy sông Hoàng hà cũng rửa sạch”
Lại thật sự là trượng phu của nàng thể “minh bạch” đến mức nào bây giờ
Đi dọc theo sơn đạo quẹo cua đột nhiên ôm eo nàng nhảy một cái bay lên như chim xanh cưỡi gió hướng về chỗ sâu trong rừng tuyết bay
Cả nàng trung kinh hãi run sợ mơ hồ cảm thấy một loại kích thích nay từng
Cuối núi rừng đá lớn cao vút như đao rìu tạc phía trăm cây hồng mai tạo thành dải mây rực rỡ
Cành cong mạnh mẽ hương gỗ thơm lừng
Từ Hách ôm nàng một gốc mai già trong số đó trong khoảnh khắc hương thơm thoang thoảng thấm lòng nhành hoa chi chít che mất một nửa tầm mắt thể thấy rõ kỳ cảnh thác nước trong sơn cốc ngưng kết thành băng sáng
Hai cùng thân cây nghiêng đáy mắt đều lóe lên vẻ vui mừng
Ngồi yên một lát Nguyễn Thời Ý miễn cưỡng dời mắt từ cảnh tượng lộng lẫy mê hồn nhỏ giọng: “Có chuyện thẳng”
“Nói gì” Từ Hách ngạc nhiên đó ôn nhu một tiếng “Ta dẫn nàng đến đây là vì thưởng thức bí cảnh rạng rỡ”
“…”
Nguyễn Thời Ý lòng tràn đầy nhận định tiến triển lớn báo cáo với nàng hoặc chuyện khẩn cấp thương lượng với nàng mới thể tùy tiện xuất hiện ‘bắt cóc’ nàng tới đây
Kết quả là tới ngắm phong cảnh
Nàng vì bồi ngắm phong cảnh đem Tĩnh Ảnh Trầm Bích và bảy tám theo bỏ bên đường ngẩn hóng gió
Hay là … Nàng lừa
Lại một lần nữa Còn ngay mặt mọi
Nguyễn Thời Ý nhớ cách đây lâu còn thầm oán các con lo lắng nàng khác lừa thoáng chốc cảm thấy mặt chút đau
****
“Ta xem phong cảnh xong thể trở về”
Nguyễn Thời Ý lặng lẽ kéo tay áo tỏ ý hanh mang nàng rời
Gió núi thổi lên áo choàng bông vải của nàng cái mũ áo choàng lông xù xù rơi xuống đầu lộ tóc mai đen dày nổi bật mắt hạnh má đào
Từ Hách đầu ngắm nàng ánh mắt rơi mái tóc đen rối giữa trán dời tới gương mặt vành tai trắng như phấn lần nữa đôi môi đỏ như đào đầy cám dỗ của nàng
Hồi lâu vui sướng: “Ta còn đủ”
Nguyễn Thời Ý dùng ánh mắt chứa lửa nóng chằm chằm vành tai nóng đỏ trong đầu nhớ đến lần hôn môi sợ ngay đó cúi đầu hôn bậy bạ
Nghe cuối cùng cũng mở miệng kịp ngẫm nghĩ từ chối : “Trước để xuống khỏi cây từ từ …”
Từ Hách lấy hai ngón tay nhẹ bóp chóp mũi nàng: “Để nàng còn cái gì để ”
“Hứ”
Nàng hừ một tiếng môi cũng nhịn cong lên
Từ Hách mấy ngày liên tiếp kẹt ở hai chỗ Thư Họa viện và hành cung gặp thê tử khó tránh cầm lòng
Hắn lặng lẽ cầm tay nàng ngờ mới chạm đến mu bàn tay mơn mởn nàng bỗng dưng rùng một cái
“Lạnh” Hắn cuống quýt cởi áo choàng rộng lớn nắm lấy hai tay nàng đem nửa bao một vòng nghiêm túc bọc như bọc bánh chưng
Lúc ý thức nàng đường phản kháng đắc ý ôm nàng ngực hài lòng vuốt tóc nàng
Nguyễn Thời Ý như
Nàng đang yên đang lành xe ngựa ngắm cảnh tuyết lưu lạc đến… đem đến sơn cốc hoang tàn còn tùy ý ôm ôm cách nào ngăn cản
“Tam Lang” cổ nàng se : “Chàng ”
Từ Hách lộ vẻ mặt vô tội: “Ta còn bắt đầu ”
“Chàng”
Nguyễn Thời Ý nghi ngờ sẽ thực sự thừa dịp cháy nhà hôi của quét mắt về phía mặt đầy râu ánh mắt tràn đầy vẻ ghét bỏ
Hắn giơ tay sờ sờ mặt khổ: “Chủ yếu là do gương mặt của cùng hai nhi tử và mấy đứa tôn tử đều chút giống … Huống chi chút râu lý lịch vẻ già làm tin hơn”
Thấy nàng một bộ dạng cho là đúng hừ : “Được đáp ứng với nàng nhất định cạo sạch râu mới hôn nàng”
“Ai ai hôn Ai đáp ứng chuyện ”
Tự cho là thông minh
Nàng tránh cho tự dưng tập kích mạnh mẽ cố xoay đầu qua
cành cây trời sinh bằng phẳng nàng thoáng động một cái thân thể nghiêng theo làm cho hai dựa càng thêm thân mật
Nàng định đem hai tay thoát khỏi lớp áo choàng ngoài sớm đã thấu tâm tư nàng hai tay dây dưa càng chặt hơn cho nàng chút cơ hội thoát nào
Hai uốn tới ẹo lui thân cây mai già đung đưa cây mai
Cánh hoa kẹp tuyết nhẹ nhàng mà rơi thành hình ảnh nhất trong sơn cốc yên tĩnh
Nháo một trận Nguyễn Thời Ý từ bỏ giãy dụa cả giận : “Bọn họ đang đợi Hơn nữa chờ lát nữa… Trưởng tức cùng tôn tử xuống núi nếu phát hiện ở đấy nhất định sẽ tìm khắp nơi”
“Nguyễn Nguyễn nàng thật là một tiểu thái bà lo lắng” Từ Hách hì hì ôm nàng “ nghĩ là thừa dịp dịp sinh thần nàng đưa cho nàng chút lễ vật nghĩ tới còn làm nàng ngại…”
Nguyễn Thời Ý sửng sốt
— đời bạn bè thân thích chỉ nhớ rõ hôm nay là ngày giỗ của nàng
Cho dù Từ Minh Lễ Từ Minh Dụ cùng đám Từ Thịnh biết rõ nàng vẫn còn ở nhân thế cũng chỉ cố thể hiện bi thương đàm luận chuyện đắn…
Duy nhất chỉ Từ Hách xem ngày là ngày sinh thần để ăn mừng đặc biệt ngoài tìm nàng bồi nàng dẫn nàng đến nơi cảnh trí như tranh vẽ khó gặp cùng ngắm tiên cảnh nhân gian
Đại khái bởi vì vắng mặt quá nhiều buổi yến hội sinh thần nàng hại nàng đã sớm quên cũng từng chú tâm chuẩn quà tặng sinh thần hằng năm cho nàng
Không nhất định xa hoa đắt tiền nhưng từng món tinh xảo tuyệt đối độc đáo
Từng cái từng chuyện nàng thể bảo tồn phần lớn đều ở trong phòng kho dám đụng dám nghĩ e sợ vật thấy nhớ
Lúc dòng nước ấm lặng yên một tiếng động thấm ướt mắt nàng cho nên ở trong mắt khoảnh khắc trở nên mơ hồ rõ
đôi mắt nheo chứa cả dải ngân hà của in rõ ràng trong lòng nàng
Từ Hách bình tĩnh chăm chú dung nhan kiều diễm gần trong gang tấc môi mỏng trộm đến gần đôi môi mọng khép mở của nàng thêm mấy tấc nhớ cái gì giọng mang theo thất vọng: “Khuôn mặt nhỏ bé cái miệng nhỏ mềm mềm nỡ quấn ”
Tiếng lười biếng trong như tiếng suối tựa như ánh mặt trời ngày xuân mềm mại ấm áp lòng
Hắn lấy ngón trỏ trái ấn lên môi hôn một cái đem đầu ngón tay đặt lên cánh môi nàng
“Hôm nay thiếu lần trả gấp ba”
Da thịt lành lạnh nhẹ nhàng đụng chạm đôi môi ấm áp của nàng tự dưng làm cho cả nàng bốc cháy
—
Tác giả lời :
Nguyễn Nguyễn: A a chẳng lẽ là thiếu nữ ngu ngốc tùy tiện lừa gạt bắt cóc