Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 44
Lời chẹt cứng giữa gian chật hẹp… Hai yên lặng đối mặt giục sinh ái vô tận
Điểm chết là nửa nén hương Nguyễn Thời Ý trưởng tôn xong ngay cả nha cũng mang theo vội vàng chạy hỏi; thừa dịp A Lục và song khuyển ngoài dạo chơi nàng viện thì lập tức cài cửa việc đầu tiên khi phòng cũng là cài cửa nốt chạy thẳng đến giường Từ Hách…
Là nàng chủ động hôn khơi gợi một cuộc “miệng lưỡi tranh đấu” đã lâu xảy làm dấy lên sự kích thích và thẹn thùng ngày xưa
Hiện tại trong phòng nửa sáng nửa tối Từ Hách đã cởi áo khoác màu mực để nghỉ ngơi đai lưng cũng nới lỏng
Mi dài và mắt phượng đều lộ vẻ phong lưu vô hạn môi mỏng tái nhợt ẩn giấu sự yếu ớt của vết thương
Còn búi tóc Nguyễn Thời Ý thì lỏng y phục nhăn nhúm môi vẫn mang sắc đỏ gò má thì câu trêu chọc của làm cho ráng đỏ giăng đầy
Ừm… Nhìn thế nào cũng thấy giống xảy chuyện gì đó ghê gớm
“Ta xem gia nhi hai họ thêm ” Nàng lấp liếm cho qua chuyện sửa sang cổ áo
Từ Hách nàng tủm tỉm: “Ta chỉ rõ sự thật thôi mà khiến nàng thẹn thùng đến như ”
“Không Nếu với cô nam quả nữ ở lâu quá… nhất định sẽ khó ”
“Hai nhiều lần bắt gian tại trận mà nay nàng vì bảo vệ công khai lời nặng lời nhẹ với Hồng đại tướng quân hơn nữa khi “thủ phụ đại nhân” và “Từ đại công tử” đến cửa làm khách nàng đợi phòng lôi hôn… Chậc chậc chậc giữa hai còn gì trong sạch ”
Từ Hách thấy lúc nàng cố tỏ nghiêm túc lộ vẻ lúng túng nụ càng thêm khoái trá
Ngày xưa Nguyễn Thời Ý hề dễ xúc động
Lần chuyện biết Từ Hách hành động ngược với phán đoán của nàng dễ rơi nguy hiểm tình thế cấp bách nàng mới để ý gì đến đối chết ngờ cẩn thận cuối cùng rơi tay
Từ Hách híp mắt kéo tay nàng: “Thanh danh cũng tệ chi bằng ở với một lúc chứng thực thanh danh luôn dù gì… tối qua nàng vẫn ngủ”
“Chàng còn dám một tấc tiến một thước”
“Ấy…” Giọng pha trò “Vết thương vai nhẹ lưỡi nàng một tấc khó nhưng khi “tiến một thước” cần nàng phối hợp đấy thì ngang nàng lên thử một chút”
Nguyễn Thời Ý ngẩn lúc phản ứng thì hận thể cắn lưỡi
Bình thường lời và việc làm trêu chọc của đến điểm thì dừng thương càng thể làm bậy với nàng nhưng nhiều lời sảng thế nàng kiềm chế nhớ tới vài cảnh lúc của hai
Còn sót trong trí nhớ là một ánh mắt nóng bỏng một tiếng thở dốc triền miên một giọt mồ hôi thấm đầy dục niệm một chút vui thích lúc lên đỉnh… Tất cả đều khiến máu huyết nàng thoải mái tay chân tê dại
Nàng sợ nhiều sai nhiều tức giận trừng một cái hoảng hốt chạy khỏi phòng
Từ Hách bóng lưng chạy xa dần của nàng vui vẻ khép miệng
Nguyễn Nguyễn của đáng yêu hơn so với tưởng tượng nhiều
Bôn tẩu cả đêm còn chợp mắt ngáp một thật dài trở về giường liếm môi đó nhắm mắt ngủ
Đang lúc mơ hồ dường như hôn thê tử cạnh cửa một cái nữa thật sâu
khác với thực tế nàng hôn trả vô cùng ôn tồn cũng thô bạo đẩy ngã giường nàng đánh chút khách khí
Ừ năm đó cũng lúc nàng làm chủ tuy thẹn thùng vụng về song mang phong tình riêng
Hắn chỉ cảm thấy nặng hơn tiếng thở dốc nhiều hơn theo bản năng vòng tay ôm thì chạm một bộ lông bóng bẩy…
Vừa mở mắt đập mắt là đầu chó của Đại Mao
Chẳng biết gia hỏa chạy phòng ngủ từ lúc nào lấy thân thể nặng nề đè lên ; Nhị Mao ở bên giường mắt vẻ hưng phấn lè lưỡi như cũng nóng lòng thử
“…”
Từ Hách sờ mặt may mà khô
Hắn biết làm để gọi A Lục phòng dẫn hai con dính chết đền mạng
Hắn phủi lông rụng áo nhịn đau mặc chợt bên ngoài viện tiếng nhỏ giọng: “A Lục nếu tỉnh dậy cần truyền thiện xin cứ việc phân phó”
Từ Hách vốn chỉ nhanh về Hàn lâm họa viện lời đột nhiên cũng cảm thấy đói bụng lòng thì mềm nhũn
*****
Phòng bếp chú tâm chuẩn đủ loại thức ăn như canh gà núi sông Hoài cua rang cá hấp thịt băm bung tương tất cả đều là món Từ Hách thích nhất
Hắn ăn ngấu nghiến xong thì theo Vu Nhàn bước thư các
Nguyễn Thời Ý đã thay y phục ở nhà thêu mai trắng xanh nàng án nghiêm túc thoăn thoắt thấy chậm rãi bước đến gần tỏ ý bảo mở hộp gấm hình vuông cao mấy thước
Từ Hách mở nắp hộp bên trong đặt hơn hai mươi con dấu ngăn nắp lớn nhỏ đa số là mĩ thạch Điền Hoàng Phù Dung chạm trổ tinh tế tất cả đều ô riêng đây là những con dấu khi hai thành thân rảnh rỗi sưu tập và điêu khắc
Trải qua năm tháng từng cái một đều phủ gấm thể thấy tuyệt chất đống ở xó xỉnh nào đầy bụi
Với mà những con dấu khắc chữ may mắn thơ tục ngữ lời tự răn như mới chỉ hôm qua nhưng thê tử đã hết lòng gìn giữ cả nửa đời
“Nguyễn Nguyễn…” Từ Hách ngắm một con dấu cũ làm bằng đá Điền Hoàng bóng mịn “Đống đồ chơi cũng coi như giá trị năm đó bán Còn… quan phủ tra xét phủ tướng quân tịch thu”
Nguyễn Thời Ý gác bút trong tay nụ ẩn chứa mấy phần uất ức: “Nhắc tới cũng đúng dịp từ khi biết rơi xuống vực liền bệnh nặng kéo dài dậy nổi Cộng thêm phụ mẫu lần lượt qua đời thân thể và tinh thần gắng gượng ngay cả nữ nhi sinh cũng quản nhiều chứ đừng đến việc trong phủ”
“Lúc đó Nguyễn gia dời về phía Nam hết thảy mọi chuyện đều do đường xử lí giằng co hơn nửa năm mới biết Nguyễn gia vẫn còn mắc nợ ở kinh thành cho nên thương lượng với mượn tiền vòng”
“Tự thân cũng khó bảo chỉ mượn mấy trăm lượng bạc; một tháng lấy lí do nghiên cứu bút pháp và cách khắc dấu của mang đống tranh sơn thủy với cả hộp con dấu nữa”
“Không lâu đại ca và nhị ca lần lượt xảy chuyện cô nhi quả mẫu chúng đều đuổi khỏi phủ tướng quân Hạ nhân thì chạy thì bán chỉ để Vu Nhàn bên sống lay lắt nhờ cứu tế của Bình gia Lam gia và Hồng gia”
“Sau Tư Ngạn đã phong thanh chút chuyện đoán Từ gia sẽ gặp nạn nhưng biết bệnh ưu tư yên sợ biết lo lắng cho nên mới sắp xếp bảo quản tranh của tránh đến cuối cùng giữ bức nào Ta dựa khoản tiền mượn còn dư gắng đút lót cho ngục để đại ca và nhị ca đỡ chịu khổ”
“Dù trưởng phòng và nhị phòng từng gây khó dễ lúc chúng tách nhưng gia đạo sa sút bắt nguồn từ cái “chết” của khó trách bọn họ bi phẫn bày mặt lạnh tâm độc Dĩ nhiên chút tiền mọn trong tay hết nhanh cũng giúp gì… Kết quả cần nhiều lời”
Từ Hách nhớ phụ mẫu tẩu lòng vô cùng ảm đạm
Hắn trở về nhiều ngày mới thể tiếp nhận sự thật rằng phủ tướng quân như mặt trời ban trưa đã đổ sụp
Nhớ năm xưa Nguyễn Tư Ngạn trong lòng là tiểu sư suốt ngày ăn ngon ít
Bất luận là khi bái sư cửa Nguyễn gia là khi cưới Nguyễn Thời Ý tiểu sư luôn dính chặt lưng hai mở đôi mắt to sáng ngời ăn cái gì đó một cách yên lặng
Đến nay Từ Hách vẫn thể nào liên hệ nổi nhân vật đầu Hàn lâm họa viện và Thư họa viện kinh thành diện mạo phiêu dật như tiên với thiếu niên thanh tú mười lăm tuổi
Hơn nữa bên ngoài đồn rằng Nguyễn Tư Ngạn cưới thê tử thích nam sắc ban đầu kính mến sư “Tham Vi ” của … Từ Hách thật sự nghi ngờ nhầm
Có Vu Nhàn ở bên cạnh Từ Hách trêu chọc Nguyễn Thời Ý nữa ôm hộp gấm thừa dịp trời tối ai chú ý đến vết thương chạy gấp về Hàn lâm họa viện ở thành Bắc
*****
“Đã giải thích gì với trong viên về chuyện hôm nay ”
Đợi Từ Hách khỏi Nguyễn Thời Ý cũng ngẩng đầu lên chỉ hỏi qua loa
Vu Nhàn lúng túng: “Chỉ là… Thư họa xem trọng gì khác nữa ạ”
“Từ nay về dù mặt lưng khác ngươi đều gọi là đừng gọi tam công tử nữa”
Vu Nhàn chuyện nhưng thôi thấy nàng vung bút như rồng bay phượng múa biết nàng thích ngoài ở bên phục vụ bèn dọn dẹp đồ lặt vặt lui
Nguyễn Thời Ý xử lí sổ sách chất đống hai ngày xong thì sắp xếp các khoản tiền Tề vương và Hồng gia đưa tới thêm lần nữa
Lúc thu xếp đống bản liệt kê án nàng bất ngờ phát hiện bản ghi nháp khuyết điểm của “Từ Tham Ngủ” gạch bỏ nhiều đồng thời tăng thêm một đống ưu điểm
Ví dụ như họa kĩ xuất sắc chăm sóc dịu dàng dung mạo tuấn mĩ thân thể tráng kiện văn võ song thông minh lanh lợi khiêm tốn hiếu học ngọc thụ lâm phong…
Một đống chữ Khải đầy ý nghĩa nét chữ cứng cáp lấp đầy tờ giấy rộng nửa thước
—— đúng là ấu trĩ biết hổ
Bị phát hiện tờ của tim Nguyễn Thời Ý bỗng dưng đập loạn đó nàng tìm thấy giấy hình như còn đè một bức họa nhỏ vẽ nét vẽ tinh tế bút pháp dứt khoát chỉ một vài đường bút đã tái hiện mĩ nhân giường…
Mày cong như lá liễu lông mi dài mũi cao thẳng như ngọc điêu khắc môi như đào ngậm sương mặt mày như hoa nàng thì ai
Trong nháy mắt tim Nguyễn Thời Ý đập nhanh vô cùng
Thì khi nàng tỉnh đã làm nhiều việc vô vị như
Nhìn kĩ đường nét trong tranh mỗi một đường chuyển bút tựa hồ chất chứa những mừng rỡ thấp thỏm kì vọng và yêu thích của lúc đó
Đã quên mất bao nhiêu năm đặt bút vẽ nàng
Lúc còn yêu tha thiết tiệc tân hôn tuy giỏi vẽ nhưng vẫn hứng thú bừng bừng trộm vẽ nàng vẽ như phỏng truyền thần thủy mặc vẽ màu … Không hàng trăm bức thì cũng hàng chục bức
Có điều mấy chục năm trôi qua nàng cất giữ biết tung tích
Bức họa vẽ nàng phong cách lịch sự tao nhã mất thâm tình sôi nổi
Mấy bút ít ỏi ở trong tranh tình ở trong lòng bao nhiêu nỗi lòng da diết là bấy nhiêu chán nản ê chề
Chỉ một bức họa nhưng khiến nàng đỏ mặt tới tận mang tai hô hấp như ai bóp nghẹt vượt xa cảm giác khi nãy kéo ôm hôn thân mật
Ánh nến bàn ghế án thư cửa sổ và bình phong trong phòng bất giác hòa lẫn đôi mắt trong veo như làn suối cạn phủ một tầng nước trở nên ầng ậng
Nàng mở tráp gỗ chương* đặt bức họa và tờ giấy liệt kê ưu khuyết điểm đó tới cửa sổ hướng về phương Bắc dõi mắt trông bóng đêm dài vô biên vô tận
(*) gỗ chương: mùi thơm cắt từng miếng cho đun bốc lên kết thành phấn trắng gọi là chương não 樟腦 dùng để làm thuốc và trừ trùng
Nàng buồn bã mặc kệ gió sương suồng sã phất qua mái tóc đen như lông quạ tầm mắt rơi chỗ giao giữa màn trời và lầu các
Trăng mờ bay gió lay ảnh động đèn đuốc xa gần cao thấp lóe lên đúng lúc thổi bùng khao khát yếu ớt đã lâu từ tận đáy lòng nàng
Nàng biết một khi tình duyên rơi tay giặc thì khó mà rút
Thói quen nhiều năm gặp nam nhi khá hơn cũng liếc thêm cái nào
Cho nên trái tim thời gian mài mòn trở nên tĩnh mịch như giếng cạn sóng
Trêu đùa đơn thuần lẽ khiến nàng nhen nhóm chút gì đó nhưng sẽ khiến nàng động tâm động tình
Nàng biết vì phiền phức là ngoài theo đuổi buông mà dính tơ tình nhưng giờ phút tấm lòng mang chuyện cũ mấy thập niên của nàng đã tạm quên phiền não lòng chan chứa mong ước cho mọi chuyện thuận lợi
Suốt hơn một nửa đời cầu phúc cho
Vòng vòng những nguyện vọng khẩn cầu bình an về nhà cuối cùng nhân lúc nàng phát hiện từng cái từng cái thực hiện
Tin rằng lần dấn thân nguy hiểm định sẽ gặp dữ hóa lành bình an vô sự