Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 43
Lan viên ồn ào cả nửa ngày dần dần khôi phục vẻ yên lặng
Nguyễn Thời Ý Từ Hách quấn lấy thể phân thân đành để Vu Nhàn phụ trách tiễn phụ tử Hồng Lãng Nhiên
Những sự kiện khiến suy nghĩ sâu xa hoặc đàm tiếu như “ chó cắn” “ban đêm đến viện gặp riêng” “hẹn hò ở ngõ hẻm chợ đêm “trời mưa chung xe ngựa” “du lịch mùa thu xong cửa uống canh” vv… đều nhào nặn đến mức rõ ràng
hôm nay trong Lan viên đã xác nhận một ít “sự thật” quan trọng
—— sáng sớm “Thư họa ” Vu ma ma đích thân tiễn trèo tường khỏi Lan viên còn “Nguyễn cô nương” trắng đêm về phòng ngủ bình minh đã tắm…
—— Hồng đại công tử luôn đối với “Nguyễn cô nương” ăn giấm ngoài đường đuổi chặn “Thư họa ” Không ngờ vị đường đường là phó Chỉ huy sứ của ngự đình nội vệ mà đối phương hạ một quyền ngất xỉu
—— Hồng Đại tướng quân thương con tin liền sốt ruột chạy tới ý định vặn gãy cổ “Thư họa ” báo thù cho nhi tử tuy nhiên Nguyễn cô nương giận dữ quát dừng tay
—— khi ba mật đàm ở thiên thính Hồng Đại tướng quân ủ dột hai mắt đỏ au để một ngàn lượng bạc “bồi tội” rầu rĩ cáo từ cùng với Hồng đại công tử; “Nguyễn cô nương” ngay cả lễ phép tiễn khách quý khỏi cửa cũng thiếu sót tự đỡ “Thư họa ” về khách viện nghỉ ngơi…
Chậc chậc chậc chứng cứ xác thực gian tình của hai rõ ràng khắp thiên hạ
Tuy nam nữ cùng phòng tính là nghiêm nhưng lui tới quá thân mật dễ chọc đến những câu chuyện phiếm
Đối với lần Lan viên đều ngậm miệng song trong lòng ai nấy đều rõ thỉnh thoảng chú ý đến khách viện mở cho A Lục và song khuyển
Bên trong khách viện sương phòng phía Đông ngừng truyền đến tiếng chó sủa
Từ Hách Nguyễn Thời Ý đỡ xuống nhận trà nóng A Lục bưng tới
Song khuyển khi thì hưng phấn qua bình bịch di chuyển như hai cái bóng xám; khi thì như cưng nựng lao thẳng tới đập liên tục chỗ đau khiến đau đến nỗi gào thành tiếng
Hắn khổ đưa tay lần lượt vuốt ve đầu chó A Lục báo cáo tình hình học tập gần đây xong tỏ ý bảo bọn chúng ngoài chơi đùa
Trong phòng ngủ đơn giản đồ lặt vặt chỉ còn đôi phu thê bốn mắt
Nguyễn Thời Ý lui mấy bước mặt hoa căng thẳng lạnh lùng : “Mọi biết hết hài lòng ”
“Ta… Ta cũng biết phụ tử Hồng gia ở bên ngoài” Từ Hách tủi thân “Nàng cho là cam tâm tình nguyện bọn họ thay phiên đánh Tên đầu than chết tiệt Dám hạ thủ ác như ”
“Trước hai động tay động chân ít thấy sợ đau thế ”
“Trước là lớn hơn nàng bảy tuổi đương nhiên duy trì hình tượng cương nghị đội trời đạp đất thấy chết sờn chứ đánh nát răng cũng nuốt bụng Còn bây giờ… ai chẳng biết Từ thái phu nhân bụng mềm lòng làm vẻ kiên cường vô dụng thôi trẻ con thích mới kẹo ăn… Hê hê”
“Chàng chịu thật hả Xảo quyệt”
Từ Hách kéo tay nàng sang áp lên vết thương mặt mới sưng lên “Là đau thật Chắc xương vai cũng nứt … Ôi Không tin nàng sờ thử xem nhất định nứt ”
Nguyễn Thời Ý đã quen với việc mặt dày mượn cơ hội chấm mút “Mới lão Hồng đã đồng ý giữ bí mật giúp chúng còn chạy trêu chọc nữa Ra tiền thính còn đẩy hai cái tự làm tự chịu”
“Lúc nàng và Ngọc Hiện… Vu ma ma chuyện lẩm bẩm cải lão đồng là chuyện với tới Ta mới thuận miệng “Cái gì gọi là thần tiên quyến lữ biết ”… Người liền trở tay cho một quyền Nãi nãi Còn dám chửi mặt Lần nhất định đánh chết nhi tử ”
Nguyễn Thời Ý thầm: “Không đánh lớn thì tìm nhỏ giải xui Chàng tiền đồ lắm”
“Xì” Từ Hách xem thường “Ta tuổi trẻ sức dài vai rộng nếu chạy đánh lão cốt đầu thì khác gì để nhạo báng”
Nguyễn Thời Ý lười vạch trần bản lĩnh bằng thấy trán máu bầm dịu dàng : “Chàng đừng để bụng… Đừng xem lão Hồng rêu rao ngoài miệng “băm thành thịt nát nghiền xương thành tro” năm đó rơi xuống vực mất xác trừ Từ gia chúng khổ sở nhất là …”
“Nhiều năm qua theo đuổi bỏ nhưng trong lòng cũng rõ thứ nhất là bỏ chấp niệm thời trẻ thứ hai là ý thay chăm sóc Tuy thích gì nấy tính khí nóng nảy điều trọng tình trọng nghĩa là lão bằng hữu tin tưởng ”
Từ Hách khẽ vuốt đôi tay mềm mại của nàng đó lặng lẽ đan chặt mười ngón tay im lặng một hồi buồn bực : “Ta hiểu”
Mọi đều biết Hồng Lãng Nhiên quen Từ Hách từ nhỏ Nguyễn Thời Ý cũng
Hồng Lãng Nhiên thích thầm Nguyễn Thời Ý nhưng Nguyễn Thời Ý mới chỉ mười hai ông dám biểu lộ; ai ngờ đầu của ông là Từ tam công tử chút danh tiếng trong giới thư họa đã đàng hoàng đến Nguyễn gia bái sư lặng lẽ trộm ông yêu … Ông nổi giận đùng đùng điều thể thừa nhận rằng hai họ cùng chung sở thích tình đầu ý hợp trời đất tác thành
Lí do thật sự khiến Hồng Lãng Nhiên hận Từ Hách là do đoạt mất ý trung nhân mà là đoạt nhưng thể cho nàng muôn vàn sủng ái bỏ biệt xứ hại nàng từ kiều hoa che chở trở thành đại thụ gắng gượng sống để che chở Từ gia
Hôm nay mới biết Từ Hách trở về chuyện năm xưa nỗi khổ mà “Tiểu Nguyễn” ông tâm tâm niệm niệm sống một thân phận khác… Hồng Lãng Nhiên cố chấp nữa cũng biết buông bỏ
Nguyễn Thời Ý tin chắc ông tự chừng mực
Hiển nhiên Từ Hách cũng suy nghĩ giống nàng thầm: “Lần mặt già của ngại đến dây dưa đã phu quân sẽ càng quản nghiêm Tiểu Nghiễn Thai* nhà chứ”
(*) Tiểu Nghiễn Thai: nghiên mực nhỏ
“Cái gì mà “Tiểu Nghiễn Thai”” Nguyễn Thời Ý ngạc nhiên
“Ta lười nhớ đám tiểu tử tên gì Nhi tử lão Hồng tặng nàng nghiên mực liền gọi là Tiểu Nghiễn Thai”
Nguyễn Thời Ý nhịn : “Đám tiểu tử Còn ai nữa”
“Trưởng tôn Lam gia chứ ai”
“Vậy… Chàng đặt biệt danh cho Lam đại công tử là gì”
Từ Hách đắc ý: “Tiểu Điềm Cao*”
(*) Tiểu Điềm Cao: bánh ngọt nhỏ
“…”
Nguyễn Thời Ý vì Từ Thịnh và Lam Dự Lập giao hảo nên trong lòng cũng xem như cháu vô cùng yêu mến
Nghe Từ Hách như nàng miễn cưỡng nhớ lần Từ Hách chặn trong ngõ Lam Hi Vân đuổi tới tuyên bố trưởng ngượng ngùng tự tặng bánh ngọt nàng
A bình giấm họ Từ nhớ đến tận bây giờ
Nguyễn Thời Ý nghiêm túc phụ họa: “Biệt danh hợp đấy từ nay về gọi mặt là “Tiểu Điềm Cao” mới ”
“Nàng dám”
Từ Hách nghiến răng nghiến lợi kéo nàng lên đùi
Màu đỏ lan rộng đôi má Nguyễn Thời Ý nàng đẩy hai cái thoát mà dùng sức thì đụng vết thương của nàng đành thấp giọng cảnh cáo: “Còn nháo đủ ”
Môi Từ Hách khẽ nhếch định mở miệng bỗng ngoài viện tiếng kêu to: “Cô nương Thủ phụ đại nhân và đại công tử đến thăm”
Nguyễn Thời Ý vội giãy lên sửa sang áo khoác chần chờ giây lát nhỏ giọng hỏi: “Nếu ngay cả lão Hồng cũng biết nội tình là… gặp con cháu một chút”
Đáy mắt Từ Hách lộ vẻ mừng rỡ nhưng trong phút chốc trở về ảm đạm
Một thân thương tích chật vật chịu nổi
Cộng thêm ở mặt rồng lỡ sơ suất…
Vả nhi tử ưu tú như tài đức gì Dựa mà chạy đến mặt con cháu nhận thân
Hắn thầm thở dài chậm rãi lắc đầu: “Hiện tại còn lúc”
*****
Sau thời gian một chung trà Nguyễn Thời Ý hấp tấp chạy đến bước thiên thính mùi trà quẩn quanh
Từ Minh Lễ và Từ Thịnh hoảng hốt dậy vẻ mặt cần cũng biết cổ quái đến nhường nào
Bên ngoài đồn rằng phụ tử Hồng Đại tướng quân và tình lang của “Nguyễn cô nương” nổi lên tranh chấp màng đến hậu quả đến khi “Nguyễn cô nương” tận cửa can thiệp mới chịu dừng
Trong thâm tâm Từ Minh Lễ cảm thấy chuyện điều lạ nhận tin liền tìm Từ Thịnh roi thúc ngựa chạy tới Lan viên
Thấy kiểu tóc mẫu thân tùy tiện y phục lôi thôi lếch thếch nhưng vẻ mặt đoan túc chỗ nào mới buông tảng đá trong lòng xuống đôi chút
Cho hạ nhân lui xong tiện mở miệng hỏi chuyện tình ái cướp đoạt tình nhân cho nên mới chuyện đắn
“Mẫu thân Lại bộ thượng thư tiền nhiệm Tề Mục vốn sắp xếp hỏi chém hạ tuần tháng Mười Một nhưng vì bảo vệ ấu tử từng ám chỉ còn sa lưới kết quả… đêm qua bỗng nhiên lên cơn đau tim đột ngột chết ở trong ngục…”
Nguyễn Thời Ý nhướn mày: “Hả”
“Thái y tra xét cả đêm mà tìm nguyên cớ cứ như hồi … Nói chừng sợ đêm dài lắm mộng nên hạ độc diệt khẩu”
Nguyễn Thời Ý đã sớm đoán một vị khác ở màn giật dây đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật giờ cũng ngạc nhiên lắm
Hai năm gần đây Từ gia như cây to đón gió vô tình cản đường coi là cái đinh trong mắt cái gai trong lòng điều khó thể tránh khỏi
Rất khả năng là thế lực quan thương* cấu kết để đẩy bọn họ tử địa
(*) quan viên và thương nhân
Từ Minh Lễ đàm luận về thế cục rõ ràng xong thì mượn cớ vệ sinh khi khỏi cửa lơ đãng về phía Từ Thịnh dấu
Từ Thịnh bỗng lúng túng
Dĩ nhiên là biết cha thủ phụ lão luyện thành thục của thể biết hổ hỏi tổ mẫu trẻ tuổi liên quan đến tin đồn quan hệ bất chính với “tình lang” cho nên lợi dụng “thiên chân vô tà đồng ngôn vô kị”* để bóng gió
(*) thiên chân vô tà đồng ngôn vô kị: trẻ con ngây thơ lời cố kị
mà Từ Thịnh cần hỏi nhiều cũng đoán vung tay với Hồng Hiên là ai hơn nữa đã đồng ý giữ bí mật cho Nguyễn Thời Ý cần gì giả vờ dò xét
Đợi Từ Minh Lễ sải bước khỏi cửa Nguyễn Thời Ý hỏi: “Thịnh Nhi phụ thân cháu bảo cháu dò xét ”
“… Chuyện xem Sáng nay Lan viên xảy chuyện lớn như nhất định phụ thân lo cho an nguy của nhưng ngại… Người cháu nên trả lời phụ thân thế nào đây”
“Cháu cứ cháu hỏi nhưng lão nhân gia … tâm tình vui chữ nào”
Từ Thịnh gãi đầu: “Có câu nào miễn cưỡng hơn nữa ạ”
“Vậy cháu bảo trả lời cháu thế nào Khi các cháu mặc áo tơ trắng ngủ trong buồng ở Lan viên ăn chơi đàng điếm nhảy múa hàng đêm phong lưu sung sướng”
“A… Người cứ đùa mà chuyện” Từ Thịnh ngập ngừng “Cháu biết đã biết ”
“Có lời thì cháu biết biết ”
Nguyễn Thời Ý bưng chung trà lên nhấp một hớp trong bụng thầm nghĩ: Ba đời lão trung thanh* của Từ gia khó hầu hạ thật đấy
(*) ba đời lão trung thanh: lão niên trung niên thanh niên
“Cháu gặp ở trong cung ngài làm như thấy cháu”
“Cái gì”
Tay Nguyễn Thời Ý run một cái chung trà sứ men xanh suýt nữa tuột khỏi tay tuy miễn cưỡng định nhưng vẫn tránh khỏi để rơi mấy giọt trà lên la quần trắng tinh
“Ngài cho ” Từ Thịnh chặc lưỡi
Đáy lòng Nguyễn Thời Ý bỗng dâng lên một luồng khí lạnh
Nàng biết đại khái vì Từ Hách giấu giếm
Hít sâu một nàng thẳng trưởng tôn giọng nghiêm túc như cho đối phương từ chối: “Chuyện để lộ bên ngoài nếu đã giả vờ quen cháu cháu cũng đừng quản”
“Dạ” Từ Thịnh gật đầu hỏi “ A Lục và song khuyển ạ Cháu tìm mấy món đồ chơi mới chơi cùng một lát…”
“Không ” Nguyễn Thời Ý phắt dậy giữa đôi lông mày như kết thành một tầng sương lãnh đạm “Ta còn việc gia nhi* hai cháu cứ tự nhiên”
(*) gia nhi: ông cháu; cha con (cách gọi chung đàn ông thuộc thế hệ và thế hệ như cha con chú cháu ông cháu… phía thường mang lượng từ)
Dứt lời nàng bước khỏi thiên thính thẳng về phía khách viện
Mặt Từ Thịnh như đưa đám —— tổ mẫu bỏ rơi phụ tử công khai chạy theo tình lang
Quả nhiên sắp thất sủng
*****
Sau giờ Ngọ ánh mặt trời chiếu từ ô cửa sổ vuông vức nhuộm những hạt bụi li ti phiêu đãng giữa thành vô số hạt kim nhỏ tăng thêm chút sức sống cho căn phòng yên tĩnh
Từ Hách miễn cưỡng tựa giường nhỏ trong sương phòng nhắm mắt lặng tiếng chó sủa lúc xa lúc gần từ đầu đến cuối bất cứ tiếng chuyện nào của con cháu
Ngốc thật Hắn từng trăm căn vạn dặn nhờ Nguyễn Thời Ý sắp xếp một tiểu viện kín đáo cho A Lục và song khuyển há thể mộng tưởng hão huyền phụ tử Từ Minh Lễ sẽ lang thang đến đây
Một đêm chợp mắt vô cùng mệt mỏi cố chịu đầu vai đau nhức để đổi một tư thế khác đang lúc mơ màng thì một tiếng bước chân nhẹ bước từ xa đến
Sau khi đó viện thì cài then ở trong
Trong nháy mắt Từ Hách lập tức tỉnh táo lắng nhịp bước nhẹ nhàng của đối phương là tập võ Cửa phòng bỗng đẩy
Khí thế hùng hổ là thê tử
Ngược sáng rõ biểu cảm của nàng chỉ : “Nhanh quá…”
Nguyễn Thời Ý thuận tay khép cửa phòng chạy đến giường từ cao xuống “Chàng cung Đừng là …”
Từ Hách cả kinh
Chuyện … Hôm suýt đụng mặt Từ Thịnh lẽ tiểu tử thối nhận từ xa về báo tin cho tổ mẫu nhà
Sao ngủ nhiều năm chứ Bỏ qua giai đoạn nhất để đánh mông tôn tử
Đứng lời chất vấn lạnh lùng của Nguyễn Thời Ý Từ Hách yên lặng một lát đó từ từ dậy
Từ khi mới bắt đầu đã ý định lừa nàng thà rằng nàng hiểu lầm quan hệ mập mờ với Hàm Vân quận chúa tất cả chỉ vì để nàng khỏi lo lắng sợ hãi
tuyệt đối ngờ Thu Trừng bái làm thầy còn kéo theo Từ Thịnh đang làm nhiệm vụ trong cung vì mới kết duyên
Trừ những lúc diện thánh phần nhiều thời gian dành ở Hàn lâm họa viện ngày đêm vẽ tranh cẩn thận mấy cũng sai sót cuối cùng vẫn đứa trẻ bắt
Qua lặng kéo dài Nguyễn Thời Ý hỏi giục: “Là vì Tình Lam đồ”
Từ Hách vẫn chần chừ cố tỏ vẻ cà lơ phất phơ: “Ôi chao Không nàng … là tiểu lang quân của đó Tiến cung theo hoàng tộc một hai lần thì gì hiếm lạ”
“Nói bậy Quận chúa vẫn còn du ngoạn ở Giang Nam Chàng đừng hòng lừa ”
“Nàng là quên quy củ Đã hôn một cái mới…”
Lời còn dứt đã thấy Nguyễn Thời Ý đưa tay níu vạt áo của dùng sức kéo khiến cúi đầu theo lực của nàng; nàng nhón chân lên ngửa cao cổ đôi môi hồng nhạt tiến đến gần nhanh chóng in một dấu lên má
Lúc lui nàng còn nhả một câu: “Bớt nhảm Mau khai thật”
“…”
Cả Từ Hách ngẩn
Nàng nàng nàng… chủ động hôn
Nhất định là đang mơ Một giấc mơ thể nào với tới
Hắn dùng ánh mắt thể tưởng tượng nổi nàng chằm chằm dù cho giờ phút mặt nàng đầy vẻ sốt ruột mắt kĩ tai thì ửng đỏ đã tiết lộ nàng đang ngượng
Thê tử của tuy để câu trả lời mới hôn nhưng chẳng là vì quan tâm đến an nguy của đó
Nghĩ Từ Hách cảm thấy muôn hoa trong lòng nở rộ đau đớn ở tứ chi bách hài* đều mật hoa dìm cho tê hết thậm chí còn biến mất
(*) tứ chi bách hài: bốn chi và trăm xương
Hắn khẽ tiến lên phía “Không hiểu quy củ Đã hỏi dùng đầu lưỡi cạy miệng …”
“Chàng Chàng đừng voi đòi tiên”
Dưới tình thế cấp bách Nguyễn Thời Ý mới hôn bây giờ mặt mo đã nén giận
Nghe khiêu khích như còn cúi đến gần nàng cả kinh liên tục lùi ngờ chiếc đôn gỗ ngáng chân mất trọng tâm ngả về phía
Từ Hách kịp thời đưa tay giữ vững vòng eo nàng đó ép sát theo từng bước nàng lùi cuối cùng ép nàng đến tận cửa phòng chạm hoa
Giọng trầm thấp khàn khàn từng chữ rơi lòng
“Ta đoán nàng đã quên ngại làm mẫu chút ”
*****
Két ——
Cánh cửa chịu lực nặng phát một tiếng trêu ngươi đúng lúc
Nắng xuyên qua cửa sổ chạm hoa chiếu lên khuôn mặt tuấn lãng của Từ Hách điểm sáng tình cảm và ham sâu trong mắt
Chỉ cách mấy tấc thể cảm nhận hô hấp của đối phương
Nguyễn Thời Ý luồng khí vô hình dồn ép quên mất nên chạy trốn như thế nào mắt hạnh ngơ ngác trơ tiến đến từng li dùng đôi môi mỏng cẩn thận nhẹ nhàng chậm rãi chính xác đè lên của nàng
Quá trình xảy chậm hết sức nhưng hiểu Nguyễn Thời Ý ý tránh
Thậm chí nàng còn cảm nhận rõ ràng vì kích động mà run rẩy
Bốn cánh môi ấm áp mềm mại thời gian ba mươi sáu năm lần nữa gắn chặt
Đối với nàng mà vô cùng xa lạ vô cùng vi diệu… Nàng bỗng nảy sinh nghi ngờ —— nụ hôn của là như
Nàng mù mờ thuận theo điều cổ vũ Từ Hách nhiều dụ hoặc mở miệng múi nhẹ cánh môi mềm mại của nàng đưa đầu lưỡi linh hoạt lướt qua hàm răng nàng cạy răng nàng vồ lấy đầu lưỡi thơm phức…
Hắn hôn chân thành mà nghiêm túc
Đến khi Nguyễn Thời Ý trốn thì đã muộn
Eo nhỏ của nàng tay giữ chặt gương mặt cũng tay khác nâng chỉ thể động chịu môi lưỡi làm càn và hàm râu châm chích
Dần dần càng thấy thỏa mãn với sự thẫn thờ cứng nhắc và phản ứng của nàng miệng và tay đều tăng thêm chút lực
Thân thể dán chặt dùng thân thể cường tráng rắn chắc để chèn ép đường cong mềm mại của nàng
Nàng thể đưa tay lên đặt ở ngực hổ kháng cự thở thì phát tiếng rên khẽ như nỉ non mỗi khi nàng lấy thở gấp tựa đang ngâm nga bất giác lộ vẻ kiều mị khiêu khích thể nào kiềm chế
Hắn cướp lấy hàm răng vương vấn mùi trà cướp lấy khí lực thân cướp lấy thở nhịp tim của nàng biến kẻ cứng rắn tình ý như nàng trở nên từng tấc mềm nhũn tình mê ý loạn
Nguyễn Thời Ý bất kì con đường phản kháng nào
Đã quên mất thuở nào ở thư phòng nhà cũ Nguyễn gia cũng từng ức hiếp nàng
Hình như nàng… vì tức giận cắn một cái khiến thỏa tình tùy tiện ấn nàng xuống án vẽ hôn đến nghiêng trời lệch đất
Nhiều năm trí nhớ cũng rõ ràng nữa
nhớ mang máng chuyện như nàng mới dám cắn dám kích thích tính chiếm hữu của
Chỉ là cố gắng chịu đựng sa đáp để khỏi sinh hiểu lầm cho rằng nàng tiếp nhận
Từ Hách khi thì gấp gáp khi thì nhẫn nại hôn trong ngực đến mềm nhũn mới chịu thỏa mãn bỏ qua cho nàng
Hắn trong đáy mắt gặp đôi mắt ậng nước của nàng lão phu thê đều đỏ mặt
Thừa dịp nàng quên chống cự ôm nàng ngực
“Nguyễn Nguyễn của mạnh miệng ở nào Rõ ràng là mềm”
Nguyễn Thời Ý như tỉnh mộng bỗng hít một khí lạnh giãy khỏi tay dỗi: “Chiếm xong tiện nghi Còn mau khai thật”
Từ Hách khanh khách lấy ngón tay khẽ nhéo mũi nàng: “Lão thái bà tình thú”
Dừng một lát : “Ta kiếm một chức vị ở Hàn lâm họa viện”
“Chàng trộm… bức Tình Lam đồ trong tay thánh thượng ”
Nguyễn Thời Ý dường như dám tin to gan đến thế
Từ Hách nghiêng đầu: “Nếu thì Chẳng lẽ nàng cho rằng nỡ bỏ nàng chạy làm tiểu quan bé như hạt vừng ”
“Vì mạo hiểm đến Vì đánh cuộc Hay là… vì câu của lão gia tử”
Nguyễn Thời Ý như vạn tiễn xuyên tâm thầm hối hận lúc đã đem chuyện đánh cuộc
Từ Hách thấy ánh mắt của nàng dịu dàng an ủi: “Ta hơn một tháng đã lấy tín nhiệm của hoàng đế Hai ngày mong thưởng thức nhiều hơn phỏng những bức tranh hoàng gia cất giữ ngài còn vui mừng rằng chừng mới là Tham Vi chuyển thế”
“Tam Lang” Nguyễn Thời Ý bây giờ tâm loạn như ma “Chàng đừng mạo hiểm Đánh cuộc quan trọng Hay … đàng hoàng vẽ tranh trong đó A Lục Đại Mao Nhị Mao… sẽ chăm sóc Chàng lấy thân phận mới mà sống dù cho chúng làm phu thê ân ái thì nhất định cũng sẽ trở thành thân nhân giúp đỡ lẫn ”
“Nguyễn Nguyễn nàng cần tự trách làm chỉ vì nàng chỉ vì lão gia tử mà còn là để thành lời hứa của với trưởng bối nữa”
“ trong Hàn lâm họa viện và kho tàng hoàng gia cất giữ tận ngàn vạn…”
“Ta tự biết sẽ nhanh chóng tiếp xúc với Tình Lam đồ nhanh thì một hai tháng lâu thì nửa năm một năm… Sở dĩ lừa nàng là vì một khi phạm tội khi quân liên lụy nàng và nhà; thứ hai là để bớt khiến nàng ngày ngày lo âu
“Mặc dù nàng sống chết chịu thừa nhận trong lòng nhưng nếu xảy bất trắc đời nàng nhất định là khổ sở nhất tuyệt đối để nàng… thương tâm vì thêm lần nữa”
Nguyễn Thời Ý cầm bàn tay lạnh của giọng còn lưu loát: “Tam Lang biết tâm ý đã quyết nhưng vẫn khuyên hãy nhớ kĩ một chuyện —— còn sống quan trọng hơn Đây chính là nguyên nhân năm đó hạ quyết tâm cắt Tình Lam đồ đổi lấy cuộc sống hơn cho con cái”
“Nếu di nguyện của gia gia thể thành hãy để nó ở quá khứ Chỉ cần chúng làm hết khả năng theo thiên mệnh là Vả lẽ chờ quận chúa trở về chúng lấy thêm một bức nữa sẽ giải đáp án Đồng ý với nếu chắc chắn tuyệt đối dù dù cũng… đừng mạo hiểm như ”
Nàng sớm mất một lần độ tuổi tươi nhất
Hao phí hơn mười năm mới thật sự xóa nhòa bóng dáng
Dù hết cuộc đời quanh co yêu hận phai mờ nàng vẫn chân thành thỉnh cầu sống thật
Nếu phát hiện lòng khác chỉ trả giá đắt mà lui tới thường xuyên với như nàng cũng chịu liên lụy
“Nguyễn Nguyễn” Từ Hách trả tay nàng về “Ta nhận lời nàng thứ nhất tuyệt dính líu các nàng; thứ hai chắc chắn tuyệt tay Loại chuyện dễ rơi đầu sẽ lỗ mãng còn giữ miệng hôn nàng chứ”
Nguyễn Thời Ý đang loạn tất cả như nhất tề dâng lên cổ họng chặn hô hấp nàng cho nên nàng rảnh để ý đến lời trêu đùa của
Khó trách Thu Trừng “Ngày nào cũng bôn tẩu thành Nam thành Bắc” nên biếu tặng ngựa; tặng cho “tác phẩm mắt của ngoại tổ phụ” ngay cả các của Thư họa viện cũng cho là bản chính khiến thán phục
Hắn đã sớm âm mưu trộm long tráo phượng
“ ” Từ Hách chợt nhớ đến một chuyện “Nàng đã đã từng đóng dấu nhàn chương* nào chồng lên đoạn thứ nhất của《 Vạn Sơn Tình Lam đồ 》”
(*) nhàn chương: con dấu giá trị pháp lý; con dấu chơi (con dấu cá nhân in họ tên chức vụ mà chỉ in một thành ngữ tục ngữ với tính chất nhắc nhở một phương châm ứng xử nào đó)
Nguyễn Thời Ý buồn bực : “Có đóng dấu cái nào cũng nhớ rõ; nhưng bộ con dấu của đều giữ nguyên… ở thư các Đợi lát nữa phụ tử chúng nó về sẽ tìm cho ”
Từ Hách ngạc nhiên vui mừng ôm nàng điều đụng vết thương vai lập tức xuýt xoa: “Ss*… Nàng còn chịu thừa nhận”
(*) tiếng gió khi đau :v
“Thừa nhận cái gì”
“Giữ gìn bộ đồ đạc lớn nhỏ của nhiều năm đến mà dám trong lòng ”
“Điền Hoàng Phù Dung máu gà… đều như hoàng kim đấy Ta chịu ném” Nguyễn Thời Ý tức giận đẩy “Không phép đục nước béo cò nữa Không ôm hôn bậy bạ Loại chuyện như nãy là là là trái lệ”
(*) – Đá Điền Hoàng là báu vật từ núi Thọ Sơn ở Phúc Kiến tôn xưng là “vua các loại đá” Màu sắc ôn nhuận vân đá mịn màng từ thời Minh Thanh đến nay coi là “vua ấn thạch” Đã mấy trăm năm đá Điền Hoàng yêu thích cất giữ đúng như tục ngữ: “Hoàng kim dễ Điền Hoàng khó cầu”
– Phù Dung: thạch hồng
Mùi vị môi lưỡi của vẫn còn quanh quẩn trong miệng nàng khiến nàng hổ ấp a ấp úng
Từ Hách đã như ý một lần đương nhiên vội bức bách nàng
Hắn che đầu vai đau nhức kéo nàng lên ghế bành phẫn nộ mắng: “Tên đầu than chết tiệt Vừa hung ác Còn giống gì mà phân trâu đoản mệnh Là ý gì”
Nguyễn Thời Ý mỉm : “Hắn từng tuyên bố mọi —— là một đóa hoa của kinh thành nhưng cắm bãi phân trâu… Mà chọn bãi phân trâu khác cứ nhất nhất cắm lên bãi đoản mệnh nhất là ”
“Nàng là hoa tươi của kinh thành là bãi phân trâu đoản mệnh lời sai…” Từ Hách liếc mắt “ hoa tươi cắm phân trâu Rõ ràng là ngược ”
“… Ừ” Nguyễn Thời Ý vẫn hiểu”
Từ Hách cong môi : “Nàng xem hai … rốt cuộc ai cắm ai”
Nguyễn Thời Ý ngẩn ngơ vất vả lắm mới hiểu hàm ý trong lời ráng hồng ẩn hiện gò má
“Chàng là đồ đểu ăn hạ lưu”