Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 42
Hôm nay Hồng Hiên dậy sớm cũng mặc võ phục màu xanh như mọi ngày
Chỉ mặc áo gấm hoa văn tùng hạc xanh nhạt bên trong bên ngoài khoác áo hoa văn hình mây màu xám nhạt thích hợp với phát quan* khảm ngọc vai rộng eo hẹp toát phong thái quân nhân nhưng hề thiếu nhã khí thi thư
(*) phát quan: cái cài tóc á quý dzị :))))
Hắn tuân theo lời dặn của phụ thân trang trọng nghiêm nghị cưỡi tuấn mã đích thân dẫn đến Lan viên giao một ngàn lượng bạc hôm qua đã hứa dùng để quyên góp cho Nghĩa thiện đường thành Nam
Khi tới thành Đông giữa chốn phồn hoa sầm uất bên trong Lan viên vẫn yên ả một tiếng động
Hắn cho rằng tới quá sớm sợ quấy rầy cô nương Nguyễn gia nghỉ ngơi bèn ghìm ngựa lặng chờ ở ngõ hẹp bên ngoài hậu viện chỉ chờ trong viên động tĩnh lớn liền gõ cửa đưa bái
Bình minh lên cùng với những tia nắng mặt trời ấm áp nước đọng mặt con ngõ hẹp gồ ghề phản chiếu màn trời đang sáng dần những giọt sương đêm vẫn còn lơ lửng lá tất cả đều
Hồng Hiên xoay xuống đất tỏ ý tớ tại chỗ chờ lệnh thì sải bước vượt qua vũng nước đọng dọc theo con ngõ
Những lời phụ thân xúi giục theo đuổi Nguyễn cô nương lúc cửa vẫn còn văng vẳng bên tai
Quả thật lúc đầu phụ thân hỏi thăm ngày tháng Sáu đó Lam gia hẹn Nguyễn cô nương đến hồ Tích Thúy thưởng sen cố ý yêu cầu tham gia náo nhiệt trong lòng
Tại phụ thân theo đuổi Từ thái phu nhân giờ ép lấy lòng nữ tử thu dưỡng Vì đối phương khuôn mặt tương tự ư
Hắn đẩy khỏi nhà bất đắc dĩ hòa đám đông
Tuy nhiên khi tìm bốn Lam gia và Nguyễn Thời Ý chỉ một ánh mắt đã phát hiện xuân ý nhân gian mà khổ công tìm kiếm bấy lâu đều nụ nhẹ nhàng của cô nương
Lấy xuất thân dáng vẻ tuấn cộng thêm tuổi còn trẻ mà đã đảm nhiệm chức vụ quan trọng như Hồng Hiên bao giờ thôi thiếu nữ kinh thành xem trọng
Chẳng qua là kén cá chọn canh mà nếu ưng ý ai một chút phụ thân chê thì là mẫu thân bác bỏ cho nên hơn hai mươi tuổi mà vẫn hôn phối
Trước khi gặp Nguyễn Thời Ý hề nhận là loại công tử lãng đãng mặt mà bắt hình dong
ngày đó vì hành động dung tục kiềm chế trộm của mà hổ thôi
Đến nay vẫn nhớ ngày đó Nguyễn Thời Ý mặc thân đồ trắng kiểu dáng đơn giản búi tóc gì cầu kì cắm một cây trâm ngọc biểu cảm muôn vẻ lúc thì rũ mắt mỉm lúc thì mày cau
Lối ăn mặc của nàng như sen lộ khỏi nước dung mạo tựa u lan nơi hẻm núi sâu cốt cách cao quý hệt bông mẫu đơn tuyệt diễm
Hắn chỉ hận nghèo từ cách nào dùng những loài hoa khác thế gian để hình dung vẻ thanh quý của nàng
Ngày đó Nguyễn Thời Ý vì khó chịu trong lời từ biệt
Còn Hồng Hiên cần phụ thân thúc giục nữa tự đến chỗ Lam Hi Vân bóng gió hỏi thăm sở thích của Nguyễn cô nương
Biết nàng yêu thích thư họa hôm liền đến cửa hàng văn phòng phẩm uy tín nổi danh trong thành vung tiền mua mấy món bút lông nghiên mực thỏi mực xa xỉ
Không ngờ tất cả tâm ý cuối cùng đều trả lúc nàng tới cửa đòi《 Vạn Sơn Tình Lam đồ 》
Hồng Hiên biết rõ thái độ ngạo mạn của phụ thân đã chọc giận Nguyễn Thời Ý như thế nào cho nên trong một thời gian dài dám trêu chọc nàng
Có điều ít ngày Tề vương công khai tặng lễ vật cho nàng đó nàng du sơn gặp tập kích Hồng Hiên càng nhịn nổi nữa
Vừa Nguyễn Thời Ý bận bịu làm việc thiện vội vàng thương lượng với phụ thân bởi mới một màn ở ngoài thành như hôm qua
Ít nhất mượn cớ “giúp đỡ” để đến gần nàng bao giờ từ chối
Lúc Hồng Hiên đang quanh quẩn ở đầu ngõ loáng thoáng thấy hậu hoa viên của Lan viên tiếng thì thào vội sửa sang nghi dung chuẩn vòng tới cửa chính lễ phép viếng thăm
Không ngờ một khắc bóng đen nhanh chóng vọt từ tường viện
Hắn định thần hóa là một thanh niên cao lớn mặc đồ màu mực
Tiểu tặc ở Dám đến đây càn rỡ
Hồng Hiên giậm chân tung lên như diều hâu giương cánh vận chưởng lao thẳng tới
*****
Dù Từ Hách từng giao thủ với Hồng Hiên nhưng từ nhỏ đến lớn đã ít lần đốp chát với phụ thân
Lúc mười sáu mười bảy thể đánh ngang tay với Hồng Lãng Nhiên; nhưng từ khi chuyên tâm với hội họa để bình tâm khí võ công chỉ dùng cho rèn luyện buổi sáng tất nhiên thể địch nổi
Tính thì Hồng Hiên thân là ái tử của Hồng Lãng Nhiên tập võ từ nhỏ đảm nhiệm chức phó Chỉ huy sứ ngự đình nội vệ thân thủ nhất định bất phàm
Từ Hách tuy là trượng phu danh chính ngôn thuận của Nguyễn Thời Ý nhưng hiện nay trở thành Từ đãi chiếu của Hàn lâm họa viện nàng thì ngụy trang thành Nguyễn cô nương “Từ thái phu nhân” khi còn sống xem trọng
Nếu mới sáng sớm đã bắt nhảy khỏi nhà một thiếu nữ lập gia đình…
Có lí cũng
Từ Hách thi triển khinh công định chạy xa “hiện trường” nhưng chạy hai trượng thì luồng gió sắc bén ở lưng đã ép tới gần
Cùng lúc đó Hồng gia ở đằng xa đã náo loạn
“Chuyện gì xảy ”
“Mau Mau đến Tùng Hạc lâu ở phố bên báo cho Đại tướng quân”
Từ Hách Hồng Lãng Nhiên cũng ở gần đây thái dương bỗng nhói
Nghiêng tránh khỏi một chưởng mạnh của Hồng Hiên nhanh trí giũ khăn lụa Nguyễn Thời Ý cho từ ống tay áo thuận tay đưa lên mũi miệng đó nhanh chóng buộc nút đầu
Ôi… Khăn tay Nguyễn Nguyễn thường mang theo dính mùi thơm của thiếu nữ và mùi thơm của bánh bao nước ở thêu mấy đóa hoa lan che lấy mặt hợp đến lạ kì biết dùng từ thế nào để hình dung nữa
Thân pháp của Hồng Hiên nhanh chạy lên chặn đầu thấy đột nhiên lấy khăn lụa của nữ tử che mặt càng cảm thấy đắn lo lắng an nguy của Nguyễn cô nương cho nên ác chiêu liên tục
Lúc đầu Từ Hách bỏ chạy khi buộc khăn lụa vẻ chật vật nhưng cục diện tránh né đang dần định
Sau khi rảnh hai tay dựa sự quen thuộc với võ công Hồng gia mấy chiêu đã ứng đối tự nhiên
Hồng Hiên khiếp sợ “Ngươi là phương nào Sao mới sáng sớm đã nhảy khỏi Lan viên Ngươi gì”
Từ Hách chỉ thoát thân trời sinh vị thế điệt võ công thua gì nếu thoát khỏi tay đối phương thật chỉ sợ xuất âm chiêu hạ ngoan thủ
Hồng Hiên thấy phó Chỉ huy sứ nội vệ mà hề sợ hãi trấn định như thường dám xem nhẹ tập trung đối chiến
Chỉ khổ cho Từ Hách
Khó khăn lắm mới hưu mộc đơn giản chỉ gặp kiều thê một lần
Vẽ một bức hôn cũng xong nàng thèm để ý lừa một bữa ăn… Hắn làm chuyện gì đối xử thế chứ
Hồng Hiên thấy công phu quyền cước làm gì mà rút đao thì thật công bằng bèn nghiêm nghị quát: “Ngươi còn chịu đưa tay chịu trói đừng trách tại hạ khách khí”
Từ Hách biết rõ càng kéo dài thời gian Hồng Lãng Nhiên mà đến thì sẽ ồn ào hơn nhiều
Thoát khỏi liên chưởng kinh xong bỗng đằng Hồng Hiên vờ kêu lên: “Nguyễn cô nương Cô đến thì ”
Hồng Hiên chợt “Nguyễn cô nương” xuất hiện cũng thấy phía tiếng lập tức thu thế
Ngờ đó là Từ Hách bịa chuyện thừa dịp chuẩn đã dùng một quyền hướng đến tai Hồng Hiên
Hồng Hiên đột nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh thấu xương cả run lên trời đất thoáng chốc cuồng lắc lư té ngã xuống đất
“Ơ” Từ Hách cảm thấy ngạc nhiên
Đứa nhỏ trông to khỏe hơn nhiều dễ đánh ngã thế
rảnh quản nhiều vọt qua Hồng Hiên đang ngã đất xông thẳng về phía
Tuyệt đối ngờ rằng một bóng đen bất ngờ xuất hiện ở khúc quanh kiên định như núi lớn thể dời cậy mạnh ngăn ở đầu ngõ chữ “đinh”*
(*) chữ đinh: 丁
Mặt vuông vũ* mắt sáng mi dài hàm râu phóng khoáng nọ chính là Trấn quốc Đại tướng quân Hồng Lãng Nhiên
(*) vũ: tuấn và uy vũ
*****
Bên trong Lan viên Vu Nhàn đưa mắt Từ Hách phóng qua đầu tường đang định trở thì tiếng quát hỏi ở ngoài đó là tiếng đánh ngừng
Bà thầm hô vội vàng chạy báo cho Nguyễn Thời Ý
Khi bà chạy tới nội viện thì Nguyễn Thời Ý mới cởi xiêm áo nhảy bồn tắm xong tay chân luống cuống mặc vội y phục khoác tạm áo khoác chạy thẳng đến hậu hoa viên
Đợi đến mở khóa xong thì ngoài hẻm nhỏ đã loạn thành một đoàn
Hồng Hiên mấy tớ mặt mày hốt hoảng nhấc sang một bên mấy tên hộ vệ lực lưỡng khác thì ngăn Từ Hách khỏi tường Lan viên phòng leo tường trốn trong viên
Còn Hồng Lãng Nhiên đang thi triển quyền cước chiêu nào chiêu nấy đều tràn đầy uy vũ dốc hết sức chiến đấu
“Dừng tay —— ”
Nguyễn Thời Ý căn bản kịp thấy ai thắng ai thua nhưng cao giọng ngăn đã
Từ Hách thấy nàng xuất hiện khóe mắt cong lên chờ tiếp chiêu
Hồng Lãng Nhiên hề ý định thôi đấu lớn tiếng kêu: “Tiểu Tiểu Nguyễn Tên ngông cuồng chỉ ý đồ với cháu mà còn đánh con hôn mê nữa Xem lão phu vặn gãy cổ đây”
Lời còn dứt ông đã xoay đá một cước lực cực kì mạnh nhắm thẳng vai Từ Hách
Mấy năm gần đây Từ Hách chỉ tập trung vẽ tranh thể địch mấy chục năm công lực của Hồng Lãng Nhiên
Ánh mắt lộ vẻ đau đớn tức giận : “Cái tên đầu than chết tiệt Ta hạ thủ còn giữ ba phần đường sống ngươi thì giết luôn đấy ”
“Đầu than chết tiệt” là biệt hiệu Từ Hách đặt cho ông còn ông thì gọi Từ Hách là “tiểu bạch kiểm chết tiệt” hai từng hơn mười năm rảnh rỗi so tài quen thuộc võ công của nhắm mắt cũng nhận đối phương
Từ Hách “bỏ ” nhiều năm “âm dung tiếu mạo”* của trong trí nhớ của Hồng Lãng Nhiên còn lành lặn nữa những thế lúc để râu che nửa mặt đương nhiên thể nhận
(*) âm dung: giọng và dáng điệu tiếu mạo: vẻ mặt vui
Bỗng thấy xưng hô từ lâu Hồng Lãng Nhiên hoảng hốt bỗng Từ Hách phản kích mạnh mẽ một chưởng trúng ngay ngực
Chưa kể công lực thâm hậu mà còn mang theo khí lạnh quỷ dị nữa đánh cho cả ông run lên
“Tiểu tử thối Học chiêu thức âm độc thế” Hồng Lãng Nhiên tức giận mắng to khua quyền lần nữa
Nguyễn Thời Ý nhịn nữa: “Tất cả dừng tay cho ”
Từ khi nàng đối thành thân phận “Nguyễn cô nương” lúc nào chuyện cũng dịu dàng nhỏ nhẹ cử chỉ văn nhã còn như mắt giọng giận dữ vênh váo hung hăng thể là từng thấy
Hồng Lãng Nhiên lỗ mãng đến mấy thì cũng vi diệu trong đó
Nếu như “Tiểu Tiểu Nguyễn” biết thanh niên che mặt nhất định lúc rơi thế hạ phong sẽ quát bảo dừng
Ông thở phì phò thu tay mắt thấy đối phương phẫn nhiên đẩy hai tên hộ vệ phủ tướng quân ý cướp đường chạy ông đột nhiên đưa tay ngăn thừa dịp còn tránh né nhắm đúng vị trí xé mảnh khăn che mặt
Đó là khuôn mặt tuấn tầm hai bốn hai lăm tuổi nét sắc bén sáng sủa của thiếu niên nét cẩn trọng của thanh niên
Da thịt màu đồng nhạt cùng với râu xanh khiến cho ngũ quan tuấn mĩ thêm vẻ vắng lặng
Người … Tầm tuổi ở giữa Từ Minh Lễ và Từ Thịnh con ngươi đen nhánh đuôi mắt nhỏ dài dường như dần khớp với hình tượng mơ hồ trong trong kí ức
Hồng Lãng Nhiên kinh ngạc nghi hoặc: “… Người giống đống phân trâu đoản mệnh thế nhỉ”
Từ Hách nổi giận dồn lực khua một quyền thẳng cằm ông
“Hồng Lãng Nhiên Cả nhà ngươi mới là phân trâu đen hôi cứng”
*****
Nửa nén hương đèn đuốc ở thiên thính Lan viên sáng choang
Từ Hách và Hồng Lãng Nhiên đều thương ở mặt hai chia xuống mắt lớn trừng mắt nhỏ nổi giận đùng đùng
Nguyễn Thời Ý để Trầm Bích và mấy nha khác đến khách viện chăm sóc Hồng Hiên đang hôn mê tỉnh đó cho những nhiệm vụ lui chỉ giữ Vu Nhàn bôi thuốc ở chiếc cằm sưng đỏ của Hồng Lãng Nhiên
Mặt Từ Hách thâm một đám vai trái chịu đòn nặng cả cánh tay nhấc lên nổi
Hắn dùng ánh mắt vô tội theo Nguyễn Thời Ý đến khi nàng thì lập tức dẩu miệng lên
Ban đầu Nguyễn Thời Ý đáp
Tự mời mà tới đó rời bằng cách khiến hiểu lầm gây động tĩnh lớn như ở cạnh cửa nhà nàng danh dự hư hại là chuyện nhỏ bí mật lộ mới là chuyện lớn
Đánh ngã phó Chỉ huy sứ của ngự tiền nội vệ còn Hồng Lãng Nhiên thấy diện mạo về truy cứu thì làm lừa gạt nổi
Nàng quyết định nhanh mời bộ liên quan trong Lan viên
Ổn định Hồng Đại tướng quân thì mới thể định cục
Đang mải suy nghĩ nên ứng phó với Hồng Lãng Nhiên như thế nào nàng thấy Từ Hách che bả vai bộ dạng như đau chịu nổi lẩm bà lẩm bẩm chọc đến phiền não trong lòng nàng
Nàng liếc một cái mắng: “Tự chuốc lấy khổ”
“Hắn xuống xuống chân ác…” Từ Hách oán giận trừng Hồng Lãng Nhiên chỉ mong cứ trừng là giết
Nguyễn Thời Ý cũng biết là thương nhẹ nuốt giận xuống nhẹ giọng : “Ta gọi nha đầu bôi thuốc cho ”
Từ Hách hừ lạnh: “Nàng tay Còn mượn tay khác”
Nguyễn Thời Ý khẽ cắn môi cuối cùng cảm thấy vẫn là nên để ngoài biết chuyện
Nàng đen mặt lấy một chai dầu thuốc giúp tan máu bầm thô bạo cởi áo khoác
Bờ vai trái rắn chắc hiện lên một mảng lớn màu tím đen thấy mà giật
Trong lòng nàng bỗng chấn động nhẹ nhàng nhỏ mấy giọt dầu lên chỗ đau của
Từ Hách thúc giục: “Nàng mau xoa hai cái ”
Tay ngọc mới đặt lên thì thấy da thịt của khi thương ấm hơn
Hơi dùng lực một chút liền kêu oai oái: “Nhẹ chút Nhẹ chút Nếu chết trong tay nàng nàng biết gọi là gì Mưu sát… Chao ôi”
“”Mưu sát chao ôi” là thành ngữ gì thế”
Nguyễn Thời Ý tăng thêm lực độ trong miệng Từ Hách chỉ còn “chao ôi ôi chao”
Nàng biết thương nặng thật là cố ý để làm nũng với nàng
So mà nàng tình nguyện chịu vế
Ánh mắt săm soi của Hồng Lãng Nhiên từng rời khỏi hai
Nếu đôi nam nữ giữ dung mạo thanh xuân tách lẽ ông sẽ để ý
hôm nay thấy khi khi cử chỉ thân mật đó ông mắt mù não liệt mới nhận
“Các … Hai Sao thể”
Nguyễn Thời Ý dừng tay thoa dầu đầu Hồng Lãng Nhiên đang vô cùng kinh sợ hòa nhã : “Lão Hồng là chúng với chết”
Cả Hồng Lãng Nhiên cứng đờ nhúc nhích nổi cứ như hạ thuật định thân
Hồi lâu ông mới thở dài một biểu cảm biết là thế nhưng đôi mắt đã phủ một tầng sương mù
Nguyễn Thời Ý lau dầu tay khép áo cho Từ Hách tiếp đó chỉnh đốn bào phục của về chủ vị
Phong thái yêu kiều bỗng trở về thành nghiêm túc trầm giữa hai chân mày
“Vu ma ma hãy đến canh giữ cửa đừng để bất kì ai đến gần Lão thân chuyện quan trọng thương lượng với Đại tướng quân”
*****
Một lúc lâu Từ Hách rõ ràng chỉ thương ở vai đột nhiên què nếu Nguyễn Thời Ý đỡ đến tiểu viện của A Lục mà đổi thành khác thì kêu đau liên tục nhấc bước khó khăn
Nguyễn Thời Ý thật sự đánh sưng luôn cái vai còn của
Trong phòng khách Hồng Hiên từ từ tỉnh đập mắt là phụ thân uy nghiêm phóng khoáng
Tiếc là mặt sưng một cục hai mắt đỏ đậm
“Con chuyện hôm nay xem như xảy phép quấy rầy Tiểu Nguyễn Nguyễn cô nương nữa” Hồng Lãng Nhiên than thở “Con con con con thừa dịp mà chết tâm ”
“…”
Hồng Hiên nghi ngờ đánh đến ngốc hoặc là phụ thân đánh cho vỡ mộng
Chẳng lúc sáng khỏi cửa phụ thân nghiêm nghị liều mạng theo đuổi sang năm nhất định cưới tiểu cô nương Nguyễn gia Hồng gia
Thay đổi như quá nhanh