Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 41
Trong lúc mơ mơ màng màng lúc lạnh lúc nóng Nguyễn Thời Ý chợt thấy mép đau nhói tiềm thức cho đó là muỗi đốt bèn đưa tay lên đập
Không nặng nhẹ chệch vỗ thẳng … nửa khuôn mặt góc cạnh
Nàng chợt bừng tỉnh kinh ngạc phát hiện gương mặt tuấn bóng tối che mất một nửa
Dưới ngọn đèn yếu ớt những đường nét gương mặt đó vẫn hiện lên rõ ràng vẻ buồn mang ba phần hổ
Hô hấp của Nguyễn Thời Ý như ai cướp mất nhịp tim cũng lạc mấy nhịp
—— đây nhất định đang mơ
Nếu mơ thấy Từ Hách mưu đồ quấy rối nàng thật thì tên chẳng bao giờ vẻ thẹn thùng
Nguyễn Thời Ý đẩy kiềm chế lửa nóng trong từ từ dậy phát hiện thêm mấy mảnh trường bào nam tử màu mực; khắp bốn phía nàng đang tựa giường nhỏ ở thư các tầng hai
Sắc trời bên ngoài cửa sổ khép hờ đã dần tỏ chiếu sáng lên đống lộn xộn bàn… Nàng ngủ quên từ lúc nào thế
“Dậy ” Từ Hách gượng gạo một tiếng bày vẻ mặt nịnh nọt “Ta nhớ nàng cho nên lén đến thăm đấy”
“Chàng cầm râu đến “thăm” ”
Tuy Nguyễn Thời Ý giận nhưng thấy bình an vô sự trong lòng cũng vui mừng đồng thời hổ
Hắn sờ phần râu giữa mũi và môi “Lần tới hôn trộm sẽ nhớ cạo râu”
“Chàng…” Nguyễn Thời Ý giận đến nỗi cứng họng “Chàng còn dám lần tới nữa”
“Ta còn hôn Vậy mà nàng đã tát một tát…” Mặt đầy vẻ đau khổ lên giường nắm tay nàng xoa má “Đừng đánh mặt nữa nhé Hay là… để khỏi đánh oan nàng cho hôn bù một cái”
Nguyễn Thời Ý râu của cọ ngứa ngáy khó chịu mắng: “Chàng nghiện để râu Hay là Hàm Vân quận chúa thích như ”
Từ Hách phì: “Còn mấy câu mà mùi giấm đã nồng nặc Ta biết quận chúa thích như Nếu hỏi thăm thì nhớ cho Đợi thắng cuộc nàng ngoan ngoãn lời”
“Xì Ai thèm ghen” Nguyễn Thời Ý thấy trong lời của ba phần giả bảy phần thật nửa tin nửa ngờ rút tay “Khoảng một tháng nay thấy bóng dáng Khi nào thì đón A Lục và Đại Mao Nhị Mao ”
Ánh mắt Từ Hách tối : “Ba chúng nó gây họa gì ”
“Cũng ”
Không Nguyễn Thời Ý sốt ruột đuổi đứa trẻ và song khuyển nàng chỉ câu trả lời của để suy đoán còn bận bao lâu nữa với cả dụ chuyện bí mật
Từ Hách biết nàng xưa nay so bì chuyện vặt vãnh nghĩ liền biết nàng đang bẫy thầm “Ta Nguyễn Nguyễn chuyện giữa phu thê nên vòng vo như thế… Nàng thể thoải mái hỏi thoải mái thừa nhận nhớ mà”
Nguyễn Thời Ý hừ một tiếng: “Ai làm phu thê với Đợi khi nào thắng hẵng bàn Cảnh cáo khi đó đừng lén lén lút lút … làm mấy chuyện lén lén lút lút đó với ”
Dứt lời đôi môi hồng phấn vô ý mím một cái
Lúc đó sắc trời ngoài cửa sổ đã sáng hẳn ánh nắng ban mai nhàn nhạt hòa lẫn cũng ánh lửa tắt tầng tầng tố sa của nàng trường bào màu mực của làm nổi bật như ánh trăng trút xuống
Vì nàng tỉnh dậy tóc đen rối tung cổ áo lỏng lẻo chiếc cổ thon dài trắng mịn như tuyết xương quai xanh xinh xắn mà tinh xảo
Xuống chút nữa… là đường cong trùng điệp là sự cám dỗ tuyệt nhất
Nguyễn Thời Ý phát hiện vị trí ánh rơi xuống vội đưa tay lên sửa sang ngực
Nơi mí mắt rũ xuống lông mi nàng đen dày run rẩy che đậy đôi mắt
Tầm mắt Từ Hách quẩn quanh chốn mày viễn sơn và đôi mắt thu thủy của nàng bỗng ngơ xuất thần
Mãi mới nhận đây là lần đầu thê tử đuổi chỉ yên lặng đối diện với giường nhỏ
Trong lòng ngọt ngào tuy nhiên một tia chán nản bỗng dâng lên
Hắn cầm tay nàng dùng giọng hết sức nhẹ nhàng: “Nguyễn Nguyễn còn một đoạn thời gian nữa mới thể công khai lộ diện… Nếu trong lúc đó nàng tin dữ hư thực gì nhớ rằng… tuyệt đối đừng thừa nhận mối quan hệ giữa hai ”
Lòng Nguyễn Thời Ý trầm xuống
Bây giờ là đùa
Hắn đang mạo hiểm làm đại sự gì Tại thần thần bí bí giấu giấu giếm giếm Nếu như lỡ miệng biết ăn làm
Vì nàng rút tay khỏi mỉm : “Chàng là Thư họa là học sinh Thư họa viện và còn thể quan hệ thế nào”
“Chính là quan hệ đã ôm hôn ”
Từ Hách ngốc biết vì ánh mắt nàng chán nản song đó cố tỏ vẻ kiêu ngạo
Nguyễn Thời Ý thấy làm bộ ôm bèn đẩy tay : “Chàng làm bậy nữa”
“Nàng mới lén lén lút lút làm chuyện lén lén lút lút với nàng… Không thì bây giờ ngoài quang minh chính đại làm chuyện quang minh chính đại với nàng nhé”
Hắn thản nhiên dậy thì nàng kéo tay áo “Chàng… Đừng nháo”
Từ Hách đầu khổ: “Ta đùa thôi nàng xem là thật đấy Không còn sớm nữa nàng về phòng ngủ bù … ”
Hắn cứ vội đến vội chỉ để mấy câu trêu chọc nàng ư
Nguyễn Thời Ý tìm lí do giữ chần chừ một hồi lâu ngón tay giữ tay áo dần buông lỏng
*****
Cốc cốc cốc
Tiếng bước chân nhỏ dần tới gần tiếng gõ cửa vang lên ở ngoài đó là giọng khàn khàn của Vu Nhàn: “Cô nương”
Nguyễn Thời Ý cả kinh lật đật xuống giường thuận tay nhét áo khoác của Từ Hách ngực
“A… Ta đêm qua sách khuya ngủ quên”
Nàng định mở cửa cho Vu Nhàn ngờ đối phương nhẹ đẩy cửa bước chân gấp gáp vòng qua bình phong gỗ chạm
“Bên ngoài gió lớn lấy cho …”
Vu Nhàn ôm áo khoác bông từ ngoài bỗng thấy Từ Hách bên cạnh Nguyễn Thời Ý thản nhiên mặc áo khoác
Ừm… Bà vẫn nên gì thì hơn
Nguyễn Thời Ý thật sự cảm thấy lễ nạp cát khi nàng thành thân với Từ Hách xem bát tự sai những lời tán dương “Trời đất tạo thành trăm năm hảo hợp” chắc đều do tự nhắm mắt bừa đấy nhỉ
Nếu thì vì thành thân mới bốn năm liền biến mất Mà nàng thủ tiết hơn nửa đời lòng cũng phai nhạt thì tỉnh dậy trở về còn hết lần đến lần khác tạo những tình cảnh khiến suy nghĩ
“Hai vị cần truyền điểm tâm ” Vu Nhàn trấn định mỉm
Nguyễn Thời Ý để bà khoác thêm áo thấy mặt lão bộc của Từ gia mà quá lãnh đạm với Từ Hách thì lắm bèn nhỏ giọng : “Vậy… đưa tới thêm một phần ”
Từ Hách miệng ngoác tận hai tai
Trong thời gian một nén hương chờ đồ ăn lên Nguyễn Thời Ý vấn tóc qua loa tùy ý rửa mặt; Từ Hách thì qua lật xem sách vở giá thỉnh thoảng vài câu với nàng
Như đôi tiểu phu thê* bình thường đến nỗi thể bình thường hơn
(*) tiểu phu thê: vợ chồng son
Hạ nhân ngoài phòng đến khi bàn ghế chén đũa bày xong những nhiệm vụ lui xuống Vu Nhàn đóng cửa mời hai đích thân phục vụ
Điểm tâm đầy bàn nóng hổi sắc hương vị đều đủ vô cùng phong phú
Được đặt bên cạnh Nguyễn Thời Ý ngoài món bánh bao nước nhân thịt cua nàng thường ăn còn một chén canh bổ hầm thịt vịt với thanh yên
Mà mặt Từ Hách chính là một chén trứng cút hấp muối chừng mười sáu mười bảy quả ngoài là canh yêu hoa* rau hẹ ở và bánh trứng hàu tươi
(*) canh yêu hoa: món ăn làm bằng thận của dê lợn
“…” Nguyễn Thời Ý thấy là lạ đó thấy nụ của Vu Nhàn thì lập tức hiểu
Từ Hách bóc vỏ trứng thầm định đút cho nàng
Nguyễn Thời Ý nghiêng đầu tránh cả giận : “Cười cái gì Đây chứng minh qua yếu ớt Cần bồi bổ”
Từ Hách buồn giận: “Ta yếu ớt chỗ nào Đợi khi kết thúc cuộc sống vụng trộm …”
“Chàng đừng bậy bạ lừa Vu ma ma Ta với … cái đó Lòng như nước dừng Phẩm hạnh đắn”
“Ô kìa mà nàng còn giữ ăn điểm tâm là sợ đói bụng ”
Nguyễn Thời Ý nghiến răng nghiến lợi: “Xem như tôn tử thôi”
“Nàng thể tôn tử lớn như hả” Từ Hách vui vẻ
Hắn đại khái đoán nàng thề thốt mặt Vu Nhàn còn tình cảm với là để tẩy sạch cảnh lúng túng
“Vậy … xem như nhi tử chứ”
Từ Hách khỏi châm chọc: “Nàng thủ tiết từ năm mười chín tuổi thể sinh con trai tuổi như hả”
Nguyễn Thời Ý giận dữ: “Ta lén nuôi một tiểu lang quân sinh một đống con tầm tuổi đấy quản ”
“Hừ Trợn mắt dối”
Từ Hách gắp bánh bao nước lên hằn học cắn “bẹp” nước canh nóng bắn tung tóe
“Xem hấp tấp kìa”
Nguyễn Thời Ý sự đau khổ của khác nhưng cũng mềm lòng đưa khăn lụa cho vốn định lau giúp tuy nhiên thấy cho nên dứt khoát nhét tay
Từ Hách lau qua loa hai cái dỗi nên vùi đầu ăn
Vu Nhàn ở bên cạnh yên lặng thấy hai năm xưa vô cùng ân ái giờ thành tiểu oan gia cảm giác cảnh tượng tươi mới
Hầu hạ nhiều năm bà chứng kiến Từ tam phu nhân lấy nước mắt rửa mặt dần dần luyện thành một Từ thái phu nhân đoan trang ôn nhã; khi mới hồi sinh đối phương chỉ đổi một dung nhan yêu kiều nhưng thần thái cử chỉ vẫn giống một vị phụ nhân chững chạc
Cho đến bây giờ bà phát hiện thần thái khi Nguyễn Thời Ý đùa nổi giận đều ngày càng giống tiểu cô nương
*****
Giờ Thân Nguyễn Thời Ý trở về phòng tắm thay quần áo định ngủ bù một giấc
Nàng thể biết hổ mà để Từ Hách đường hoàng khỏi cổng chính cho nên sai Vu Nhàn đưa cửa nhỏ ở hậu hoa viên
Với Từ Hách mà sinh hoạt ở phủ tướng quân chỉ là chuyện của hơn một năm mà cũng ấn tượng lắm với Vu Nhàn
Dù thì cũng là tam công tử tùy tiện nhất phủ còn Vu Nhàn là tiểu nha tam đẳng của mẫu thân tuổi còn quá nhỏ gọi là “Ngọc Hiện”
Vu Nhàn hẳn là tuổi lớn lên địa vị cao hơn nên mới đổi
Từ Hách từng rằng khi “ chết” mẫu thân yếu ớt của thương tâm quá độ mà mất phụ thân thì do vết thương cũ tái phát cộng thêm mắc bệnh chữa nửa năm cũng qua đời
Đại ca rong ruổi sa trường nhị ca đảm nhiệm văn chức* đều hết sức đau buồn liền tính nợ lên đầu tam phòng thương tiếc tình cảnh cô nhi quả mẫu của Nguyễn Thời Ý và các con mà đòi phân nhà năm lần bảy lượt chèn ép
(*) văn chức: chức quan văn
Nào ngờ nhà còn phân xong trưởng phòng nhị phòng đã lần lượt gây họa tù liên lụy tam phòng cũng tịch thu tài sản
Đại ca đày tới biên cương nhị ca bệnh chết trong ngục phủ Bình Nguyên tướng quân lớn như đến đây còn tồn tại nữa
Từ Hách nghĩ làm thể ngủ say mấy chục năm
Nếu như đây là công hiệu của “hoa băng liên” theo lí thuyết nó chỉ giúp vượt thời gian ngoài dùng ở nữa vương tộc Nhạn tộc coi như chí bảo
Từ Hách nghĩ mãi cuối cùng quy rằng ăn sai cách
Nói chừng băng liên nấu chín mới ăn Hoặc pha rượu uống Hoặc là thêm giấm giếc gì đó
Theo Vu Nhàn tới cửa nhỏ ở hậu hoa viên thấy cửa khóa Từ Hách tỏ ý bà cần tìm đến mở khóa leo tường đối với chỉ là “công nhấc chân”
Vu Nhàn khuyên giải một phen: “Thái phu nhân… Cô nương còn yếu đuối dịu dàng như năm đó nữa ngài cũng biết con đường nàng đã gian khổ đến nhường nào bao dung nhân nhượng càng nhiều con nàng mạnh miệng lắm tim thì mềm”
“Ta biết” Từ Hách chua xót “Ta cũng ép nàng chẳng qua thấy nàng vui nên mới đùa mấy câu”
Hắn lúc ở đây nhờ ma ma coi sóc nhiều hơn
ở đây bao năm Ngọc Hiện đây Vu ma ma hiện tại đã sát cánh cùng Nguyễn Nguyễn của trải qua hơn ba mươi năm gió sương mưa tuyết
Hạ qua đông tới thêm áo thêm chăn bung dù phẩy quạt cho Nguyễn Thời Ý chung quy trượng phu như
Không hiểu mắt Từ Hách ướt nhẹp quyết định vội vàng rời khi thất thố chắp tay từ biệt đó nhẹ nhàng nhảy khỏi tường viện
Hai chân chạm đất cuối đường hẻm vắng tanh bỗng truyền tới tiếng hét của một nam tử trẻ tuổi
“Kẻ nào Mới sáng sớm đã dám lén la lén lút trèo tường ”
Ặc… Giọng hình như quen quen
Trong chớp mắt Từ Hách nhanh chân chạy như điên đầu bỗng hiện hình ảnh nghiên mực Đoan Khê bằng đá cứng chắc trơn nhẵn của tiền triều và cả một khuôn mặt cương nhu nữa
Ơ Là tiểu tử Không thật
Tác giả lời :
Ma ma: Nàng mạnh miệng thôi chứ tim mềm nhũn
Xích Xích: Emmm~ Rõ ràng môi cũng mềm đấy chứ~
Người tới là ai Mọi đoán chứ