Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 40
Hồ thu bằng phẳng như gương phản chiếu núi rừng vàng đỏ như bức tranh sơn thủy vẽ bằng chu sa
Lầu gác hành cung mấy trăm năm đã qua ba lần trùng kiến đại tu như một viên trân châu chói lóa tô điểm cùng với núi ở bên hồ
Rừng quế ven hồ đang kì cuối hoa thịnh mấy chục cung nhân coi sóc dọc theo hàng hoa quế chuyên chú hái từng cụm hoa
Khi nam tử tráng niên mặc long bào đỏ thẫm lững thững dọc theo đường mòn đá vụn đến gần tất cả mọi đều khom lui xuống uyển chuyển thi lễ: “Bái kiến bệ hạ”
Gia Nguyên đế mặt chữ “Quốc”* mày rậm mắt sáng tuổi chừng ba lăm ba sáu ngũ quan mang vẻ uy nghiêm của bậc vương giả nhưng kém phần tuấn tú nho nhã
(*) 国
Hắn tủm tỉm cảm thán với trẻ tuổi bên cạnh: “Lẫm Dương Từ thị nhất định là bảo địa phong thủy sáu mươi năm sinh Tham Vi nay ngươi kỹ thuật siêu quần bút lực già dặn thanh niên tài tuấn như quả thật hiếm thấy”
Từ Hách thầm buồn cũng mặt dày cung kính đáp : “Bệ hạ quá khen vi thần chỉ như ánh sáng đom đóm thể bì với “Tham Vi ””
“Phong cách vẽ của Từ khanh gia xác thực tương tự Tham Vi nhưng khi Tham Vi còn sống an cư ở kinh thành ngạo cốt của con cháu thế gia bút mực hoa lệ mạnh mẽ nhưng mất tinh xảo đáng tiếc trời xanh đố kị tài tạ thế nhiều năm chuyện đã ngã ngũ khó đạt đến đỉnh cao; còn tranh của như qua thiên sơn vạn thủy bút pháp lộ vẻ thấu nhân thế lạnh ấm vô thường ngày tháng còn dài tất thể trò giỏi hơn thầy”
Từ Hách cũng biết khi trở kinh thành thêm kinh nghiệm và tầm từ việc qua bốn nước đúng là tiến bộ hơn nhiều so với khi núp trong họa các từ ngày đến đêm
Nửa năm khi biết phụ mẫu tẩu và thê tử qua đời sống mơ mơ màng màng như say quyết chí bảo vệ nhà từ xa nhưng trùng hợp thay lúc bán tranh kiếm sống thì Tô lão ở Thư họa viện nhắm trúng mời tham gia cuộc thi tuyển chọn
Có điều Từ Hách tự biết thân phận còn định cần giấy tờ rõ ràng nên đồng ý ngay mà chọn nơi thấp đến Nam uyển – nơi cần kiểm tra quá nghiêm ngặt để dạy học sinh thông thường vẽ hoa điểu
Vào giai đoạn đó lấy tên mới dốc lòng vẽ tranh điền tác phẩm chỗ trống đồng thời hỏi thăm khắp nơi chi phụ của Lẫm Dương Từ thị lưu lạc bên ngoài mục đích để dính dáng đôi chút với Từ gia dù gì khi chết cũng thể nhận tổ quy tông
lúc gặp một nam tử họ Từ ở ngoại thành thê nhi khi phụ mẫu qua đời thì một thủ hiếu cẩn thận rơi xuống vực Từ Hách liền mượn hộ tịch ngày tháng năm sinh và giấy chứng minh đến chỗ quan đổi tên để dành ngày thể tra
Kế hoạch của vốn là dùng hơn ba năm che giấu phong cách của bản thân từng bước dùng tranh hoa điểu mà cung đình đang thịnh hành để bước lên giới hội họa
vì đánh cuộc với Nguyễn Thời Ý mà thay đổi bộ kế hoạch
Hơn nửa tháng lấy tên “Từ Huyên Dịch” vượt qua đề thi Gia Nguyên đế đích thân phê quyển tuyển chọn tiến Hàn lâm họa viện
Lúc đề bài hoàng đế là “Khói khóa bờ hoang qua” đại đa số họa gia tuân theo ý cảnh đó vẽ bến thuyền sơn thủy thì vẽ thuyền thì vẽ thuyền hoặc là các loại chim tước đậu mui thuyền nổi bật là ven bờ tĩnh lặng thuyền
Mà bức vẽ của Từ Hách mang ý tưởng mới mẻ độc đáo tự mở một con đường riêng mô tả mây mù bao phủ dòng nước suối dùng mực loãng phác họa rừng trúc bến thuyền ẩn hiện còn con thuyền cô độc chỉ chiếm tỉ lệ cực ít cũng che giấu trong nước lượn lờ
Không giống những khác vẽ một thuyền phu ôm vò rượu say đuôi thuyền cây sáo trúc rơi mạn thuyền điểm vượt trội nhất là đường ven bờ thưa thớt thuyền gia cả ngày chở ai sang sông mà mệt mỏi rã rời cô đơn lạnh lẽo
Kỹ thuật của vốn hạ bút vẽ sơn thủy như thật chấm phá càng thiếu tinh xảo khắc họa con thuyền ở góc bên tinh tế như vẽ rồng điểm mắt
Ý tưởng khác thường khiến lập tức trở nên nổi bật ba mục thi đều là nhất tổng thành tích đầu bảng
Từ Hách biết rõ hoàng đế là sùng bái “Từ Tham Vi” nhất cho nên nghiên cứu phong cách vẽ của kỹ
Hắn cố ý giả vờ như kĩ thuật còn chỗ thật thành thạo để tránh lộ
Lại thêm mới đến thích hợp quá nổi trội khiêm tốn thỉnh giáo chỉ lĩnh chức Thị chiếu* một mực chuyên chú với học thuật và họa kĩ đụng chạm khiến căm ghét hoặc gây tranh cãi
(*) thị chiếu: thị (hầu hạ) chiếu (dạy bảo)
thu tới hoàng đế di giá hành cung cố ý chỉ định họa sư mới như giữa hàng trăm họa sư danh tiếng để theo làm bạn đây đúng là vinh sủng đây từng thấy
Sau đó Gia Nguyên đế và Từ Hách rảo bước ven hồ cùng bàn luận về lí thuyết và kĩ xảo vẽ tranh đang lúc say sưa thì quan nội thị vội vã đến gần: “Bệ hạ thủ phụ đại nhân và Hồng chỉ huy sứ xin gặp”
Từ Hách thấy trưởng tử cầu kiến trong bụng thấp thỏm
Trước khi hồi kinh mong chờ về đến nhà ôm hai đứa con trai đáng yêu xoa chiếc đầu nhỏ hôn khuôn mặt xinh… Ngờ trưởng tử đã trở thành quan đại thần thứ tử thì giàu một phương râu còn dài hơn râu khiến chấp nhận nổi
Hắn từng che mặt hoặc dịch dung đơn giản xa xa Từ Minh Lễ mấy lần cho đến nay vẫn dám đối mặt huống gì là nửa chữ
Tuy từ khi quyết định bước Hàn lâm họa viện đã biết sẽ lấy thân phận mới tiếp xúc với con cháu nhưng phát hiện Nguyễn Thời Ý vẫn còn ở nhân thế nảy sinh ý nhận thân chung quy cũng bởi vì chán ngán cuộc sống lay lắt
Hiển nhiên mặt rồng là địa điểm để chuyện lần đầu với
“Bệ hạ nếu thủ phụ đại nhân chuyện quan trọng cần bẩm vi thần tạm thời tránh xuống”
Từ Hách chấp lễ cáo lui ngước mắt thì thấy hai ở cuối rừng hoa tới
Người đầu ba mươi sáu ba mươi bảy tuổi tố bào che nổi phong hoa dào dạt đó là Từ Minh Lễ
Người còn qua chừng hai mươi mi dài mắt sáng khí* bức bào phục võ quan màu xanh làm nổi bật tư thế ngang tàng đó là Hồng Hiên
(*) khí: khí khái hào hùng
Từ Hách qua trưởng tử trong lòng dâng lên sự kiêu ngạo môi khỏi cong lên; song là nhi tử của Hồng Lãng Nhiên bỗng cau mày vui
Hắn vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện lúc Hồng Hiên chọn cùng một nghiên mực tặng Nguyễn Thời Ý cộng thêm lén Hồng Lãng Nhiên lấy Vạn Sơn Tình Lam đồ uy hiếp dụ dỗ Nguyễn Nguyễn nhà làm dâu Hồng gia cho nên ngày càng phụ tử Hồng gia mắt
Thấy Hồng Hiên yên chờ mệnh Từ Minh Lễ dần bước tới gần Từ Hách vội lui tới thủy tạ bên bờ hồ đợi truyền triệu
*****
Lần Từ Minh Lễ vì chuyện kế nhiệm chức Lại bộ thượng thư bãi nhiệm mà tới
Hắn tổng hợp ý kiến của các đại thần nội các đề xuất danh sách cho chức Lại bộ thượng thư thỉnh hoàng đế định đoạt
Nhìn thanh niên nước da màu đồng nhạt để râu ngắn mặc bào xanh đen lui trong lòng bỗng dâng lên cảm giác quen mắt lạ thường
Nói xong chuyện nghiêm túc thuận miệng hỏi: “Bệ hạ vị là…”
Gia Nguyên đế hời hợt liếc về phía thủy tạ: “Hả Vị là Từ đãi chiếu của Hàn lâm họa viện cũng xuất thân từ Lẫm Dương Từ thị lẽ nào Từ khanh gia biết”
Từ Minh Lễ : “Trí nhớ thần kém khiến bệ hạ chê ”
Hồng Hiên đợi hai thương nghị xong tiến lên hành lễ bẩm báo kết quả điều tra của nội đình vệ về vụ án thích khách ở Bắc Sơn
Án và án Tề thượng thư – gồm vài kẻ lưu manh côn đồ vây đánh chuyến của Nguyễn Thời Ý – chỉ một chút dính líu đến
Từ Thịnh vì báo thù Tề thượng thư hạ độc hại tổ mẫu nên gắn hết các loại tội danh như vây đánh công chúa Xích Nguyệt quốc tư thông với địch khiến mức độ của án tệ hơn nhiều
Hồng Hiên cũng nghi ngờ theo thu thập nguyên trạng lần nữa làm long nhan hoàng đế giận dữ giờ đối chiếu vài câu liền xong chuyện
Từ Minh Lễ dự thính dư quang nơi khóe mắt thì hướng bờ hồ trong lòng thầm nghĩ gần đây nhiều Từ họa sư nhỉ
Đầu tiên Thư họa viện ở thành Nam một vị hoa điểu * truyền chút tin nhảm với Nguyễn Thời Ý nọ chịu nổi lời bịa đặt bèn nghỉ việc
(*) hoa điểu : vẽ hoa điểu
Tiếp đến nha đầu Thu trừng cũng tìm về một vị hoa sư chuyên vẽ sơn thủy còn kéo Nguyễn Thời Ý và Từ Thịnh cùng học nhưng chưởng quỹ của Trường Hưng lâu đã ẩn ý tiết lộ nọ trùng hợp là vị họa sư thần bí đã làm xôn xao tửu lâu dạo nọ Hiện tại tiểu nha đầu đã rời còn thấy tình hình vị họa sư đó như thế nào nữa
Hôm nay Hàn lâm họa viện mọc thêm một vị
Chẳng lẽ trừ nhà thanh niên họ Từ đều theo con đường hội họa
Hoàng đế Hồng Hiên báo cáo xong sai làm theo thông lệ tùy tiện khoát tay lệnh cho hai làm việc của
Từ Minh Lễ và Hồng Hiên cùng vai vế nhưng tuổi tác chênh lệch mười mấy năm Trấn quốc đại tướng quân cố chấp với Từ thái phu nhân ai ai cũng biết vì nhi tử hai bên đôi lúc cũng dở dở
Tán gẫu chuyện nhà xong Hồng Hiên ngập ngừng một lát thấp giọng hỏi: “Từ đại nhân hạ quan một nghi ngờ mong ngài hãy cho biết sự thật”
“Mời ”
Trong đôi mắt sáng của Hồng Hiên ẩn giấu niềm chờ mong “Bên ngoài đồn rằng Nguyễn cô nương mà thái phu nhân trợ dưỡng là nhi tức tương lai của đại công tử nhà ngài lời là thật ư”
Từ Minh Lễ ngờ đối phương mở miệng liền nhắc đến lão mẫu thân nhà cảm thấy bất mãn nhưng thể năng bừa bãi chỉ đành lắc đầu: “Toàn là đồn nhảm”
Hắn cũng thầm kinh ngạc Hồng Hiên là cấp của Từ Thịnh chứng thực với Từ Thịnh mà hỏi phận cha làm gì Để lấy câu trả lời chính xác từ trưởng bối Từ gia
Nghe trẻ tuổi mặt từng tặng lễ vật quý giá cho Nguyễn Thời Ý nhưng chính vụ nặng nhọc ngại hỏi mặt mẫu thân ý ai
Theo như thấy Nguyễn Thời Ý cũng ý chuyến thả câu nước đục lần của Hồng gia
Không làm gì lúc Hồng Hiên cứ nằng nặc đưa Từ Minh Lễ rời khỏi hành cung
Dọc đường tựa như tìm gì để thanh niên bóng gió đến chuyện hứng thú với công việc mở trường học miễn phí và viện dưỡng lão của “Nguyễn cô nương” ý làm chút việc thiện
Từ Minh Lễ đồn về việc vì Từ gia đang giữ hiếu tiện dẫn đầu cho nên Nguyễn Thời Ý lấy danh nghĩa cá nhân mở mấy nghĩa thiện phường; mà Lam Dự Lập thì nhiệt tình rảnh rỗi liền tới giúp đỡ
Ý của Hồng Hiên chính là gia nhập
Thái độ của Từ Minh Lễ là lấp lửng cho qua chuyện nhưng trong lòng thì than: Tiểu Tìm cũng vô dụng thôi Đó là nơi nương lăng xăng tất cả đều do lão nhân gia phụ trách Ngươi học theo phụ thân ngươi theo đuổi mẫu thân hỏi vòng hỏi vèo xem thể trở thành kế phụ mà cũng Hỏi suốt cả một đường nếu đánh thắng ngươi đã đá ngươi rơi xuống hồ từ lâu
Hồng Hiên lầm tưởng mới là điều khiển đằng ngừng lải nhải sơ lược kế hoạch Từ Minh Lễ thì thất thần cứ sang phía thủy tạ
Giữa sơn thủy hoàng đế và thanh niên mặc áo bào xanh đen cách vài thước tản bộ cầu bên khúc Thuận Cửu chỉ non sông tươi trò chuyện vui vẻ
Cảm giác trong lòng Từ Minh Lễ thật khó tả từ biệt Hồng Hiên vẫn thỏa xong thấp giọng căn dặn hầu
“Phái điều tra kĩ Từ đãi chiếu”
*****
Tháng Mười sương lạnh bắt đầu giáng xuống
Nguyễn Thời Ý bận rộn lo thu xếp chuyện làm ăn tìm tung tích Tình Lam đồ giúp đỡ già neo đơn cứu trợ trẻ nhỏ yếu và quyên góp sách vở cho trường học dần dần quen với ngày tháng rõ tung tích của Từ Hách
Nếu tiểu viện thêm A Lục và song khuyển nàng gần như sẽ nghĩ “vong phu trở về” chỉ là phán đoán chủ quan của
A Lục ngoại trừ chăm sóc song khuyển thì cũng phụ chuyện vặt trong Lan viên và giúp đỡ nghèo khó rảnh rỗi còn tới năn nỉ Nguyễn Thời Ý dạy sách chữ khiến nàng bỗng dưng sinh loại cảm giác thêm một tiểu tôn tử nữa
Nàng từng hỏi gần hỏi xa A Lục xem “thúc thúc” báo tin cho nó
Đứa trẻ thì trộm trong chốc lát đó nghiêm túc trả lời: “A thúc tin là tin ”
Nguyễn Thời Ý sợ hỏi nhiều sẽ khiến A Lục hiểu nhầm nàng nhớ Từ Hách dứt khoát hỏi nữa
Giữa tháng Nguyễn Thời Ý Lam Hi Vân dẫn A Lục và hạ nhân khỏi thành phát đồ đông cho thôn dân nghèo
Sắc trời dần trầm xuống mọi xếp hàng dọc theo dãy tường xám đậm tiến về phía một căn nhà tranh từng một đăng kí tên họ và địa chỉ để nhận đồ đông đang lúc bận rộn chợt mấy con tuấn mã từ chân núi phía Nam phi tới
Huyền bào đón gió mày râu phiêu dật đầu là Hồng Lãng Nhiên còn thanh niên tuấn theo là trưởng tử Hồng Hiên
Từ khi đòi mảnh Vạn Sơn Tình Lam đồ về ngoại trừ ngày lễ tặng quà Nguyễn Thời Ý lui tới với Hồng gia nữa
Lúc thấy lão già hùng hổ chạy tới suýt nữa thì nàng tưởng nào đến đòi tiền bảo kê
Nguyễn Thời Ý và Lam Hi Vân nàng đang định đến thi lễ chào hỏi thì Hồng Lãng Nhiên đã phi thân xuống ngựa chạy bước lớn đến gần hai tay vỗ “bốp” một cái khiến bàn gỗ lắc lư
“Từ gia và Lam gia liên thủ làm việc thiện mà gọi Hồng gia là nghĩa khí”
“…” Nguyễn Thời Ý chẳng biết
Lần là ai cả đường đen mặt câu nào đùa bỡn uy phong của nàng
Còn nữa Hồng Hiên công khai tuyên bố rằng đợi Từ gia mãn hiếu liền tới cửa nghị hôn nàng dám biết hổ đến trêu chọc Hồng gia
Lam Hi Vân hì hì giảng hòa: “Biểu cữu công biểu cữu cữu hai hiểu nhầm Đây Từ gia và Lam gia liên thủ mà là ý của một Nguyễn Cháu và a nể tình nghĩa ngày thường cho nên khi nào rảnh mới đến phụ đôi chút thôi Nếu hai nhà Lam – Từ hợp tác thật đời nào thiếu ”
Sắc mặt Hồng Lãng Nhiên hơn giãn chằm chằm Nguyễn Thời Ý: “Nha đầu Không xem cha con lão phu là bằng hữu ”
“Đại tướng quân nghĩ nhiều ngài và Hồng đại công tử bận rộn như chút việc phân phát đồ đông nho nhỏ thể phiền hai vị đại giá Cứ giao cho bọn tiểu bối là ”
Bên ngoài Nguyễn Thời Ý nhưng trong lòng oán thầm: Cớ chuyện gì lão già cũng cắm một chân Làm thế nào mới gỡ miếng cao da chó đây
Hồng Lãng Nhiên bình tĩnh đôi mắt hạnh sáng ngời của nàng lửa giận dần tan thở dài: “Sao nữ nhi như chứ Không nhi tức như chứ”
Hồng Hiên yên lặng nãy giờ bỗng phụ thân nhắc chuyện cũ mặt mọi vội vàng cản : “Phụ thân”
Hồng Lãng Nhiên chửi mát: “Khiêm tốn cái gì Tiểu Thịnh Nhi và cha nó đều phủ nhận Tiểu Tiểu Nguyễn là dâu nhà họ tiểu tử Dự Lập thì lằng nhà lằng nhằng con biết hổ tranh thủ lão phu giật dây bắc cầu* cho con thì làm ”
(*) giật dây bắc cầu: làm mai mối
Mặt Hồng Hiên lộ vẻ lúng túng
là rung động nhưng sợ cái tính dễ xúc động của phụ thân đắc tội Nguyễn Thời Ý để phá vỡ hình tượng ngoài cứng trong mềm mà vất vả xây dựng bao lâu nay
Đối diện với Nguyễn Thời Ý đang dịu dàng Hồng Hiên chắp tay : “Xin vì quấy rầy cô nương làm việc Tại hạ cũng lòng làm việc thiện nhưng công vụ quấn thân khó mà rút hiện giờ cô nương mang lòng ân nghĩa hành thiện tế thế là tấm gương cho thế hệ trẻ …”
“Rồi Con lải nhải mấy lời khách sáo trong sách thôi Nửa ngày tới điểm chính” Hồng Lãng Nhiên cắt lời con đó nhoẻn miệng với Nguyễn Thời Ý “Sáng sớm ngày mai Hồng gia phái đưa một ngàn lượng bạc đến Lan viên coi như là giúp ngươi làm việc thiện Ngươi đấy phép từ chối”
Nguyễn Thời Ý sửng sốt một chút nhịn : “Vậy… vãn bối thay mặt già trẻ thành Nam cảm ơn Đại tướng quân”
Chỉ một ngàn lượng bạc cỏn con thể khiến nàng để bụng
Tuy nhiên bất luận Hồng gia làm việc thiện với mục đích tiếp cận nàng là thật lòng thật thì nàng cũng thể từ chối
Định khiêm tốn vài câu thì từ bên trái bỗng truyền đến một giọng trong vắt
“Hiếm thấy Đại tướng quân nhã ý làm việc thiện tiểu vương hổ thẹn hổ thẹn”
Những khác thấy vội tránh chỉ thấy một cẩm y công tử hạ nhân vây quanh phẩy nhẹ quạt xếp khoan thai tới
Dung nhan tuấn tú phong lưu phóng khoáng Tề vương Hạ Tuấn thì là ai
Từ khi biết âm thầm lui tới với Thu Trừng mỗi lần Nguyễn Thời Ý nhớ tới đều thấy tự nhiên cảm giác như đối phương đang âm mưu cướp ngoại tôn nữ tâm can bảo bối của nàng
Lần công khai hiện thân ở thành Nam tại chốn bình dân tụ tập cưỡng ép cướp đầu câu chuyện là vì gì
Đám Nguyễn Thời Ý Hồng Lãng Nhiên kinh ngạc hành lễ hàn huyên xong Tề vương rõ ý đồ: “Nghe Nguyễn cô nương thích làm việc thiện quảng bố nhân đức tiểu vương bất tài nhưng cũng mong giúp một tay”
Hắn dứt lời liền sai dâng mấy hộp bạc lên nhiều ít một ngàn hai cũng tương đương với mức của Hồng gia
Thấy Nguyễn Thời Ý hoảng hốt nên lời Tề vương : “Chỉ là một chút tâm ý từ nay về nếu cần giúp đỡ thì hãy sai đến Tề vương phủ một tiếng Thánh thượng đã chuẩn cho tiểu vương đợi đến hè sang năm khi chọn chính phi sẽ rời Nguyễn cô nương đừng nên khách khí”
Nguyễn Thời Ý như lạc mây mù chỉ cảm thấy lời thật quái gở hiểu tại đối phương nhắc đến chuyện “chọn chính phi”
Ai thèm quản làm thân vương nhàn tản ngây ngốc ở kinh thành bao lâu cơ chứ
Mắt thấy mây đen theo gió lớn cuồn cuộn tới nàng sợ thời tiết thay đổi nhanh thể làm gì hơn ngoài cảm ơn đó tỏ ý mọi nên tăng tốc để phát chăn đệm dày
Ba Tề vương Hồng Lãng Nhiên Hồng Hiên tụ một chỗ chỉ tán gẫu vài câu mấy lần lời tạm biệt với đám Nguyễn Thời Ý
Nguyễn Thời Ý vẫn giải thắc mắc kéo vạt áo Lam Hi Vân: “Những làm Ai nấy đều tiền bạc vô kể chút việc thiện lúc nào làm chẳng Cứ khăng khăng làm chung với làm gì”
“Tấm lòng của biểu cữu công đến đường cũng biết cần nhiều Còn Tề vương điện hạ…” Lam Hi Vân thần bí “Không vẫn đang thiếu chính phi Chắc là thái hậu thúc ép chọn Hắn can thiệp triều chính hỏi quân vụ đại gia khuê tú mà các trọng thần bồi dưỡng đa số là để tiến cung hầu bệ hạ số còn thì vẫn quá nhỏ chờ chỉ thể quăng lưới loạn xạ thôi
“Quăng lưới” Nguyễn Thời Ý vẫn hiểu
“Trước đây thấy ân cần chu đáo với tiểu công chúa Thu Trừng nhưng theo tin tức gần đây thể tiểu công chúa sẽ trở thành trữ quân mới của Xích Nguyệt quốc ngày cai trị những bộ lạc liên kết của Xích Nguyệt Điều trở thành đại kị với Tề vương điện hạ Dù gì ai cũng biết cường giả hợp tác với thân vương sẽ dễ khiến thánh thượng nghi kị Chắc là thấy hợp nên mới đổi sang hỏi thăm khác
“Hỏi thăm các liên quan gì đến giúp hành thiện Ta là cô nhi trợ dưỡng rõ ràng xứng cho vị trí chính phi của thân vương mà”
Lam Hi Vân phì : “Chưa xem thoại bản Trên danh nghĩa ngươi là trợ dưỡng sai nhưng về dung mạo phong thái ngươi bỏ xa những thiên kim nhà khác Còn nữa ai Từ đại nhân và nhị gia đối đãi kính trọng với ngươi Ngươi thêm thân phận “nghĩa nữ của thủ phụ đại nhân” nữa…”
“Ai Ai là nghĩa nữ của thủ phụ đại nhân”
Nguyễn Thời Ý trợn mắt há mồm rõ ràng nàng là thân nương của
“Dù gì thì cũng đoán lấy tình cảnh của chọn một thiếu nữ xinh gia thế trong sạch lưng quyền lực tài lực chống đỡ là thích hợp nhất… Nói ngươi là kiểu đấy Hơn nữa Tề vương phong nhã hào hoa nhất định sẽ chọn một tuyệt thế giai nhân”
“Ồ Lần tặng ngươi xe ngựa mà ngươi chỉ nhận một viên ngọc lưu ly lẽ trong mắt ngươi khác biệt với những nữ tử diêm dúa cậy quyền thế chăng”
“Ngươi đang bậy bạ gì đó”
Nguyễn Thời Ý xem thường
Tất cả mọi đều quên thêm mắm dặm muối cho chuyện của nàng và “Thư họa ”
Cũng đúng “Thư họa ” mất tích đã lâu
*****
Ban đêm Nguyễn Thời Ý uống canh sò tuyết hầm đường phèn ngân nhĩ mà Vu Nhàn đưa tới xong thì dựa bàn nghiên cứu làm để mua thương nhai* ở thành Bắc mở nhiều cửa hàng và các cơ sở khác cho dân
(*) thương nhai: đường phố buôn bán
Nàng sợ đêm tới gió lạnh Trầm Bích gầy yếu chịu cho nên cho nàng lui xuống phòng nhỏ lầu nghỉ ngơi
Bóng đêm ngoài cửa sổ thâm trầm gió lớn cuốn mây lúc tụ lúc tán ánh trăng cũng lúc mờ lúc tỏ
Nguyễn Thời Ý ngáp một cái lúc tô tô xóa xóa sửa sang bản vẽ đây thì thấy tờ giấy tùy tiện ghi khuyết điểm của Từ Hách kẹp trong đó tim nàng lỡ mất một nhịp
May quá… nàng chỉ mặt gọi tên
Nhớ tới nọ biến mất suốt một tháng bặt vô âm tín nàng hận đến ngứa ngáy
Không đã từ là bất luận thì cũng báo tin bình an định kỳ
Bỏ A Lục và song khuyển trông ngày đêm biết hổ
Nguyễn Thời Ý tức giận đặt bút thêm một tờ giấy ghi đầy tội trạng của —— vô trách nhiệm
Thu qua đông tới nàng nắm hướng của càng biết sức khỏe lạnh ấm đói no thế nào
Ngơ ngẩn ngắm ngọn đèn đong đưa nàng đưa tay đỡ trán mí mắt nặng nề rũ xuống
Dần dần giấy trắng mực đen trở nên càng mơ hồ cuối cùng hóa thành một đống hỗn độn
…
Canh ba Từ Hách băng qua màn sương tránh đội ngũ tuần đêm về ngọn đèn đơn độc nơi thư các Lan viên tắt đoán rằng Nguyễn Thời Ý còn đang bận rộn bèn thản nhiên trèo tường rón rén lên tầng hai
Bất ngờ thay ý trung nhân mà tâm tâm niệm niệm đang khép mắt ở án mi rũ xuống
Hắn quên mất đã bao nhiêu ngày đêm thấy dung nhan điềm tĩnh khi nàng ngủ say
Không còn làm vẻ uy nghiêm như thường ngày giả vờ đoan chính cẩn trọng gương mặt như mười sáu mười bảy như hồi bọn họ tân hôn yêu kiều động lòng dịu dàng nhu mĩ đủ khiến lòng của vô số thiếu niên ngứa ngáy
Hắn chăm chú nàng hồi lâu bỗng nỡ đánh thức nàng
Không chỉ vì nàng mệt mỏi mà còn để độc hưởng khoảnh khắc đẽ
Chẳng biết qua bao lâu mới chú ý đến tờ giấy mà cánh tay ngó sen của nàng đang đè lên chi chít những chữ kì lạ nào là ấu trĩ dính mặt mũi da tâm cao khí ngạo cáu kỉnh…
Từ Hách mỉm nhẹ nhàng rút chợt thấy phía ba chữ “Từ Tham Ngủ”
Đây là ý gì Nói ư
Nhìn kiểu chắc đúng
Không ai ngủ một giấc mà con cháu đầy sảnh đường như
Thê tử của đang lặng lẽ nhớ
Đêm tĩnh lặng hơn thấy xiêm áo nàng mỏng manh tư thế ngủ cũng tự nhiên Từ Hách để ý tới đánh thức nàng cẩn thận cúi xuống bế nàng giường nhỏ bên cạnh bình phong
Gương mặt căng bóng như nước của nàng tựa vai thân thể mềm mại trong nháy mắt bỗng khiêu khích dục niệm chôn lâu nay
Vậy mà lúc nàng ý thức nhăn mày môi trề giống như bông hoa đang nở
Thần thái của thái phu nhân ở nào Suốt ngày lừa gạt
Yết hầu của Từ Hách lăn một cái nuốt nước miếng theo bản năng nhịn cảm giác xúc động cúi đầu xuống cắn từ từ đưa nàng đến giường nhỏ
Xác nhận nàng tỉnh cởi áo khoác xuống nhẹ nhàng đắp cho nàng
Ánh trăng dịu dàng và ánh nến lay lắt phác họa nét kiều mị như hải đường của nàng lúc ngủ khiến cho khuôn mặt tinh tế như tạc của nàng chỗ nào quyến rũ khác
Từ Hách tiện tay cầm bút thấm nước cho mực lấy tờ giấy Tuyên Thành quen thuộc từ từ múa bút bắt trọn bộ ôn nhu của nàng
Thực cần đặt bút cũng đã sớm tạc khắc trong lòng
Sắc trời ngoài cửa sổ dần trở nên trắng bạc Từ Hách chuyện với nàng đành lòng đánh thức
Hắn luẩn quẩn một vòng tìm tìm kiếm kiếm bên một chút sang tô tô xóa xóa bên một chút cuối cùng trở về bên cạnh nàng lẳng lặng ngắm
Cánh môi mềm mại căng bóng của nàng lúc nào cũng cám dỗ
Hắn cắn răng một cái chậm bước đến gần khom xuống quả quyết đưa môi mỏng của từ từ đến môi nàng
Tác giả lời :
Phần Xích Xích thi tham khảo đề mục họa viện thời Tống Huy Tông chút sửa đổi
Trong khi Nguyễn Nguyễn nhận định Xích Xích làm tiểu lang quân cho quận chúa thì Xích Xích đã âm thầm làm nhiều chuyện mọi chuyện đợi chính miệng giải thích cho thê tử nhé tạm thời tiết lộ ~( ̄▽ ̄)
Quận chúa: Vậy nam chính làm tiểu lang quân cho
Nguyễn Nguyễn: Giải thích Cầm Trả tranh cho là