Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 4
Lan Viên tháng tư giờ Tuất
Tuyết đột ngột rơi tiếng bước chân nhỏ vụn xen lẫn trong tiếng mưa rơi tí tách khiến Nguyễn Thời Ý đang vùi đầu trong sổ sách đặt bút xuống ngẩng đầu lên
Nha Trầm Bích vòng qua bình phong dâng lên trà nóng điểm tâm
Nguyễn Thời Ý tiện tay chỉ về bàn dài nghiên đá ống bút các dụng cụ thư họa mực tàu giấy tuyên thành dịu dàng : “Một lát nữa mang tới họa thất (phòng vẽ) phía Đông”
“Vâng” Trầm Bích đáp lời tiếp “Ngoài tiểu nhân đã hỏi qua Nguyễn đại nhân chỉ ở họa viện mùng 1 và 15 giảng dạy cho học viên nhập học Mai là sáng 15 ngài …”
“Không cần”
Nguyễn Thời Ý ý cầm giấy bút thúc đẩy kết giao nhân vật trong giới thư họa hỏi thăm phần Vạn Sơn Tình Lam đồ đã mất
Hàn Lâm họa viện trong thư họa viện kinh thành còn nghi ngờ gì là nơi điều kiện thuận lợi nhất
Việc cần lo lắng nhất mắt là đường thấu nàng tránh kịp thể đâm đầu
Nàng nhấp nhẹ một ngụm trà hỏi: “Đội ngũ Xích Nguyệt quốc tin tức ”
“Bẩm cô nương thư là Vương hậu nhận tin thái phu nhân qua đời đã khởi hành cả đêm nhưng đường mắc bệnh cấp tính lẽ… đến muộn mấy ngày”
“Đang khỏe mạnh… Sao mắc bệnh cấp tính gì”
Nguyễn Thời Ý trở ngại thân phận mới tiện hỏi nhiều xua tay cho nha lui lòng đau nhói như kim châm thật lâu hồi phục
Nhìn luôn cảm thấy duyên mẫu nữ mỏng
Ba mươi sáu năm khi Từ Hách ngoài nàng mới biết cái thai thứ hai các loại triệu chứng buồn nôn ói mửa hành hạ nàng chết sống
Sau đó nhận hạt châu lớn trượng phu sai mang về nàng chờ đợi trong hy vọng yên lặng khẩn cầu trời xanh ban cho nàng một nữ nhi khỏe mạnh thông minh
đông qua xuân đến tin dữ tới cùng lúc nữ nhi cất tiếng nỉ non chào đời như lưỡi dao sắc đâm lòng nàng
Nguyễn Thời Ý té xỉu tại chỗ bệnh lâu ngày khỏi hàng ngày lấy nước mắt rửa mặt lòng nào chăm sóc hài tử cũng chăm bằng sữa mẹ dẫn đến tình cảm mẹ con bắt đầu càng nhạt dần
Sống đầu đường xó chợ qua mấy năm kiếp nạn Từ Minh Sơ lớn lên trong năm tháng thiếu hụt tình thương của mẹ đã hình thành tính khí ngang bướng khiến cho nàng thương tâm thương thần thương thân thương thế
Ký ức cuối cùng dừng ở ngày nữ nhi xuất giá khuôn mặt thiếu nữ giống nàng mặc lụa hồng rực rỡ quỳ gối mặt nàng để một câu “Người nên sinh nữ nhi xa như con”…
Người và mãi mãi cách xa như trời với đất gặp
Nguyễn Thời Ý tự biết mang trách nhiệm trọng đại ai từng
Vị chát và ngọt giao hòa nơi đầu lưỡi đúng là năm tháng gột rửa ngũ vị tạp trần*
[*] Ngũ vị tạp trần: ngọt mặn đắng chua cay cùng lúc ý chỉ cảm giác phức tạp hỗn độn
Nàng lau lệ ẩn nơi khóe mắt khổ: “Duyên bạc chỉ đến thế nhớ nhung lợi ích gì”
Mấy chục dặm về phía Bắc Kinh thành một chiếc xe ngựa đáng chú ý hối hả về phía Nam đường núi ngoằn ngoèo tung lên bụi bặm và hoa rơi
Thanh niên xe mặc TSm xám nhạt đeo đoản kiếm bạc bên hông qua chừng hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi lưng thẳng tắp tự nhiên hòa với khí phách quang minh của thiếu niên và sự cẩn trọng từng trải của từng trải
Khuôn mặt tuấn lãng ánh nắng mặt trời bao phủ lộ chút vết mờ của ria mép vặn dung hòa ngũ quan khôi ngô và khí chất điềm đạm
Tuy xiêm y đơn giản nhưng trong lúc vung tay nhấc chân lộ phong thái cao quý từ trong xương giống như sự tĩnh mịch của hoa lan trong thâm cốc từ lúc sinh đã
Con ngươi đen như mực đuôi mắt hẹp dài trong ánh mắt lóe lên vẻ trông ngóng như trăng sáng hồ băng
“Xuân đã qua hạ tới cố gắng vẫn kịp đến… tiệc mừng 100 ngày của hài tử”
Giọng trầm như rượu đặc ấp ủ từng tia mong đợi
Bỗng phía trong màn xe một cái đầu chó thò thăm dò ‘gâu gâu’ hai tiếng với đó hưng phấn lè lưỡi
Thanh niên xoa cái đầu lông lá xù xì giọng điệu trách cứ mang theo nuông chiều
“Sắp tới kinh thành ầm ĩ Nhìn dọc đường bọn ngươi gây bao nhiêu họa Tấn công chó của chưởng quỹ phòng trọ hù dọa ông bà lão sạp hàng đối diện ngay cả mua mấy cái bánh bao thịt các ngươi cũng gào kêu la… Hại nô bộc hầu hạ đồng hành ngay cả tìm cơ hội chuyện với khác cũng ”
Hai con chó bất mãn đáp ư ử
Thanh niên than lên một tiếng: “…Vất vả lắm mới nông gia thu nhận và giúp đỡ hai ngươi tới phá hoại Cái gì thể đập thể xé thể cắn thì đều làm hết Nếu nể tình hai ngươi cứu khỏi vực tuyết giúp tránh Nhạn tộc lục soát sớm ném các ngươi phá thì ”
Hai con chó ý uy hiếp trong đó cổ họng oán giận gầm nhẹ
“Haiz Ta đường đường là Tam công tử phủ Bình Viễn tướng quân lưu lạc tới mức tự đánh xe cho hai con chó ngốc” Thanh niên sờ lông dày lưng con chó “Thôi trở về huấn luyện một phen cho hai ngươi theo hai nhi tử song sinh của làm bạn”
Hai con chó chống mũi cánh tay tỏ vẻ thỏa mãn với cách bố trí
Tới gần Kinh thành thanh niên kỹ những rừng cây nhỏ đình đài đổ sụp hồ nước nhỏ một nửa… Dung nhan tuấn tú lo sợ nghi ngờ
Hắn dừng xe ngựa ngoài thành cởi y phục xám xịt bên ngoài thay một trường bào (áo dài) gấm màu trắng xanh phẳng phiu nhiễm một hạt bụi
Hắn cầm lễ vật chuẩn cho vợ con hơn nửa là đồ chơi trẻ con dược liệu tẩm bổ đồ trang sức tinh xảo dắt hai con chó qua cửa thành nhanh chân về phía phủ Bình Viễn tướng quân
Người đường quán ăn tửu lâu quán trọ sạp hàng quán trà nối tiếp san sát tiếng gào to tiếng quát lớn tiếng cò kè mặc cả vang lên bốn phía
Người đường thỉnh thoảng đánh giá vị thanh niên tướng mạo xuất chúng cùng hai con khuyển lông dài uy mãnh lẫm liệt rỉ tai thì thầm nghị luận xôn xao
Kinh ngạc thán phục hâm mộ trong ánh mắt và lời bàn luận rõ ràng là hướng về ―― Kinh thành to lớn tấp nập mà một ai nhận
“Kỳ lạ… Hơn nửa cửa hàng chủ tiệm đổi mới diện mạo Kinh thành đại sự” Giữa hai đầu mày thanh niên càng lo âu gấp bội
Đi tới chỗ ngoặt phố Tây Lục cây bồ đề vẫn cành lá chằng chịt xum xuê như cũ
Thanh niên phóng tầm mắt tới chuỗi tiệm cơm tửu điếm ồn ào trợn tròn mắt
Nhà của cánh mà bay
Dòng qua đông đúc như thoi đưa gột rửa chút nào kinh hãi lo sợ yên chồng chất trong lòng
Nhìn đông tây nửa nén hương ngọn lửa hy vọng trong mắt như ngọn nến chập chừng ngừng trong gió cuối cùng lụi tắt
“Xin hỏi… Phủ Bình Viễn tướng quân ở ” Hắn tiện tay kéo một thiếu niên dò hỏi
Thiếu niên đang vội ném một câu: “Chưa từng tới phủ Bình Viễn tướng quân”
Hỏi hai liền đều tin Kinh thành chỉ còn phủ Đại tướng quân trấn quốc phủ Phiêu Kỵ tướng quân và phủ Anh Định Bắc tướng quân
Thanh niên như lâm mê cung ngừng nhéo mặt tay bắp đùi của xác nhận ngủ mơ tỉnh
Hai con chó lớn nhận hồn bay phách lạc đuôi cụp xuống im lặng theo lên tiếng
Mới vài bước trong quán rượu than thở “Sau khi Từ thái phu nhân bệnh chết…”
Thanh niên như sét đánh bỏ hai con chó và lễ vật lao thẳng kéo cánh tay vị khách trung niên một lúc vẫn nặn chữ nào
Đối phương chỉ nghĩ đến cướp đĩa chân gà sốt vội vàng bảo vệ đĩa thức ăn
Đôi mắt thanh niên dâng lên một tầng nước giọng run run: “Huynh đài Ngươi mới Từ thái phu nhân bệnh chết Là… Là Từ thái phu nhân nhà ai”
“Là là thái phu nhân nhà thủ phụ đại nhân” Vị khách kinh ngạc vạn phần như chuyện hoang đường
“…Không mẫu thân ” Thanh niên thở phào nhẹ nhõm khi thả mù mờ đặt câu hỏi “Thủ phụ đại nhân Là quan viên nào”
Tửu khách tặc lưỡi chằm chằm chốc lát đè thấp giọng giải thích: “Dáng vẻ tiểu ca tầm thường mà biết ‘thủ phụ’ là chức gì Đó là tôn xưng các đại học sĩ đầu nội các danh Thừa tướng nhưng thực chính là Thừa tướng”
Mi dài thanh niên nhíu nhẹ suy nghĩ đại thần Nội các cố vấn Hoàng thượng đã nắm quyền lớn từ bao giờ
Gia tộc hiển hách trong kinh chỉ một nhà Từ gia chẳng lẽ… Vị “Từ thái phu nhân” là trưởng bối trong tộc
Hắn cẩn thận mở miệng: “Xin hỏi thụ phủ bao nhiêu tuổi Có thân của Bình Viễn Tướng quân ”
“Chưa đến bốn mươi” Vị khách chút thiếu kiên nhẫn “Bình Viễn Tướng quân Hình như đã qua…”
Một lớn tuổi khác chen : “Phủ Bình Viễn Tướng quân đã cải biến thành phố cửa tiệm ẩm thực đa phần trẻ tuổi đều qua Cha thủ phụ đại nhân Tham Vi chính là xuất thân từ phủ Bình Viễn Tướng quân”
“Tham Vi… ”
Thanh niên trừng mắt dần giận dữ lẩm bẩm trong miệng
“Thực là quá đáng Ta cũng coi như chút danh tiếng trưởng bối trong tộc há thể ngang nhiên mạo danh tên tuổi Còn nữa tại phủ Tướng quân vô duyên vô cớ di chuyển”
Lòng nghi ngờ hai uống nhiều ăn bậy bạ quyết định ngoài hỏi khác
Mới xoay hai văn sĩ bước chuyện phiếm “Nghe Kim thượng hạ ba đạo chiếu lệnh xuống Từ gia yêu cầu giải quyết việc nhà hồi triều nhưng Từ đại nhân thà rằng trái lệnh cũng kiên quyết ở núi hết lòng tẫn hiếu”
“ thế trái Vương hậu Xích Nguyệt quốc thong dong đến muộn ở mấy ngày Còn tin tiểu công chúa ở giữ đạo hiếu với ngoại tổ mẫu (bà ngoại) đúng là ngạc nhiên”
“Haiz… Từ thái phu nhân ở góa nửa cuộc đời việc lớn việc thiện tiếng tăm khắp Kinh thành lẽ an hưởng tuổi già cuối cùng rời xa nhân thế về miền cực lạc thực là đáng tiếc”
Thanh niên vô cùng bối rối
Cái gì Vương hậu tiểu công chúa Xích Nguyệt quốc vì từng bao giờ
Nếu thật sự một vị “Từ thái phu nhân” danh giá khắp kinh thành mà mẫu thân thì là phương nào
“Hai vị cũng biết tên húy của Thủ phụ đại nhân chứ” Hắn chặn lời lữ khách bàn luận giọng điệu cấp bách
Hai hỏi thì rơi sương mù trong chê bất đắc dĩ: “Mọi đều biết đại nhân tên ‘Minh Lễ’”
Thái dương thanh niên đổ mồ hôi “Từ đại nhân sẽ trùng hợp… Có một vị sinh đôi tên là ‘Minh Dụ’ chứ”
“Không sai con đường ngươi đây đều là sản nghiệp của Từ nhị gia” Hai trăm miệng một lời
Thanh niên nặn nụ dị thường khó coi tiếng khàn khàn thô ráp: “Vậy … Từ thái phu nhân lấy họ bổn gia* là gì…”
[*] Bổn gia: họ nội
Văn sĩ thấy hỏi nhiều vô cùng phiền phức dứt khoát xổ một tràng bộ
Từ thái phu nhân họ Nguyễn chính là cháu gái của danh gia tranh hoa điểu Nguyễn thái công quả phụ của Tham Vi chuyên gia tranh thủy mặc đường tỷ* của Nguyễn Tư Ngạn đại nhân đầu Hàn Lâm họa viện Lão nhân gia nàng hai nam một nữ họ trở thành Thủ phụ đương triều cự phú đầu Kinh thành và Vương hậu Xích Nguyệt quốc ngươi là kẻ nông thôn dốt đặc cán mai từ đến đúng là hiếm thấy”
[*] Đường tỷ: Chị họ
“Không… Không thể…”
Sắc mặt thanh niên xám như tro lảo đảo như rút sạch linh hồn đột nhiên hai mắt nhắm thân thể tựa ngọc thạch sụp đổ