Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 38
Từ Thịnh dứt lời tiếng cây cối bốn bề xào xạc tiếng chim cô độc hót trầm tiếng rầm rì của bọn côn đồ kêu đau… gần như đều im bặt
Đại khái là câu của rõ ràng quá nửa rõ mà rõ thì thấy nội dung quá quái lạ bọn họ hiểu nổi tầng nghĩa cho nên cùng ngơ ngác về phía bạch mã
Nguyễn Thời Ý lưng ngựa cao tầng sa vạt thu quần lụa xanh tung bay theo gió như màn tuyết cuộn
Cây rừng và tuấn mã càng đánh bật lên dáng vẻ tiên tư ngọc cốt của nàng ánh mắt tựa lưỡi đao lạnh giọng cũng như gió sương thấu cốt tư thái của “Từ thái phu nhân” trong phút chốc bỗng hiện về
“Nổi điên cái gì”
Cả Từ Thịnh run rẩy hít sâu một mặt mũi vẫn đầy vẻ kinh ngạc song tim đập thình thịch vài cái thì nhanh chóng tỉnh táo trở
Hắn để tay lên ngực tự hỏi rốt cuộc tôn tử ngoan trưởng thành đĩnh đạc của Từ thái phu nhân
Có tri kỷ khuê mật của “Nguyễn cô nương”
Có thuộc hạ dẫn đầu đáng tin cậy nhất
Sau khi tự hỏi ba câu Từ Thịnh lấy vẻ nghiêm nghị cố sức giữ phong độ của Từ đại công tử và ngự đình nội vệ nên đưa tay lên vỗ vai Từ Hách lễ phép tạ
“Xin quá kích động dọa ngài sợ chứ”
Hắn bóp mạnh hai cái
Ừm… Rắn chắc lắm vóc tệ
Thấy nãy bảo vệ hai tổ tôn thân pháp linh hoạt sức mạnh dồi dào giống một thư họa tầm thường
Sống chung lâu ngày mà che mắt
Mấu chốt là ngoại hình nét tương tự nam nhi Từ gia cũng họ Từ cùng nguyên quán với Từ gia ở kinh thành đúng là trùng hợp… Liệu khi nào là cùng tộc Vậy tính là tổ mẫu loạn luân gì đó
Từ Thịnh nghĩ tới mắt thể sẽ trở thành kế tổ phụ tương lai của mà lôi kéo tổ mẫu giả vờ thân thiết mặt đối phương…
Nụ dần dần cứng
Bị trưởng tôn nhà “ đấm xoa” giờ thì vỗ vỗ bóp bóp để kiểm tra thân thể như đang lựa thịt ba chỉ đầu óc Từ Hách bỗng trở nên mù mờ biết làm
Thấy tổ tôn bọn họ bốn mắt trừng Nguyễn Thời Ý ho nhẹ hai tiếng giả vờ như hỏi nhưng thật là đang nhắc nhở
“Đại công tử… Đám mặc đồ đen bịt mặt hình như là Nhạn tộc thì ”
Từ Thịnh cũng đã đoán thân phận ba qua hình dáng loan đao giờ nàng nhắc tới bèn trịnh trọng gật đầu
—— thủ phụ phụ thân từng trăm dặn vạn dò rằng tuyệt đối thể để Nhạn tộc đến gần tổ mẫu để bí mật chết sống khỏi phát giác
Tuy đề cập nguyên nhân cụ thể nhưng nhất định phối hợp tới cùng
Ngay đó Từ Thịnh chắp tay với hai một cái với Tĩnh Ảnh xoay trở với chúng bạn xử lí công việc
Nghiễm nhiên trở về làm thiếu niên triển vọng ánh mặt trời chiếu rạng
Những khác sửa chiếc xe ngựa thành xe kéo tống lũ phỉ đồ thương nặng lên đó sai đám nghi phạm thương nhẹ tự kéo
Thu Trừng cưỡi chung một con ngựa với nữ hộ vệ thấy Từ Thịnh trở về thì ngạc nhiên hỏi: “Đại biểu ca gì với mà trong sạch trong sạch đấy”
“Huynh… thì ngài tặng cho tuấn mã màu trắng”
Từ Thịnh âm thầm vui mừng may nàng rõ câu câu mất đồng thời cũng cảm thán —— sét đánh ư Sao tự nhiên thấy đỉnh đầu bốc khói tim thì đập rộn lên thế
*****
Lúc lên đường xuống núi đầu tiên Nguyễn Thời Ý Từ Hách và Tĩnh Ảnh bảo vệ lưng ngựa
mà bọn họ quá chậm đó Thu Trừng và đám Xích Nguyệt ở hành quán vượt qua Từ Thịnh Lam Dự Lập áp tải đám côn đồ vượt qua
Tĩnh Ảnh thấy Nguyễn Thời Ý vững mà Từ Hách vẫn mãi chậm đoán hai chuyện thương lượng liền đeo túi hành lý lưng lùi mấy trượng hái trái cây ăn
Quanh quẩn mà đã nửa ngày mặt trời ngả về đằng Tây
Gió núi mang theo lạnh quấn đỉnh núi thổi rơi lá úa của cỏ cây sắc đỏ cam xanh bay tán loạn làm tăng thêm cảm giác mênh mang của hoàng hôn
“Nguyễn Nguyễn mệt để cưỡi ngựa cùng nàng ”
Mắt thấy bốn bề vắng lặng Từ Hách bắt đầu bám lấy nàng làm nũng
Nguyễn Thời Ý vạch trần âm mưu của : “Nói bậy Rõ ràng lúc rằng khi cưỡi ngựa cần tự dùng trọng tâm của phối hợp với ngựa bàn chân cũng dùng sức ngại mệt nên mới chung xe ngựa với ”
Từ Hách đắc ý: “Lúc nào cũng trong lòng nhớ xem xem Miệng một đằng bụng nghĩ một nẻo đánh đã khai”
Hắn nhún chân một cái nhảy lên lưng ngựa khách khí ôm nàng lòng
Nguyễn Thời Ý dõi mắt thì thấy tung tích Tĩnh Ảnh phát hiện trận náo loạn hôm nay ai mù mới quan hệ thân mật của bọn họ đùn đẩy nữa cũng chẳng ý nghĩa gì
“Sao Thịnh Nhi gì đó mà “đoạt trong sạch”” Từ Hách khì khì “Đề tài chuyện giữa hai tổ tôn dồi dào mãnh liệt đến mức đấy ”
Nguyễn Thời Ý tức giận : “Không tại lần đó ăn lung tung ở thư các nó thấy ư Ta tiện giải thích đành cho nó hiểu lầm thôi”
“Đây hiểu lầm Nếu nàng còn trong sạch cha nó và nó từ ”
Từ Hách cúi đầu ngửi mùi thơm từ búi tóc nàng nắng chiều chiếu khuôn mặt rạng rỡ
Nguyễn Thời Ý cọ xát đến tê dại quyết định với chuyện nữa mà đổi chủ đề: “Bức vẽ đưa cho tiểu nha đầu là mới đúng chứ”
Hắn mỉm : “”
“Lừa gạt trẻ con ”
“Đó đúng là tranh của ngoại tổ phụ nó mà tính là lừa gạt Ta tận lực học kỹ thuật làm cũ tranh dùng giấy cũ mực cũ nàng ai biết cả” Hắn một tay cầm dây cương một tay lén vòng qua eo nàng “Nếu nàng mệt thì dựa nghỉ một lát ”
Nguyễn Thời Ý cho đắc ý càng thẳng lên
“Rốt cuộc đang bận việc gì Tìm tung tích hai đoạn Tình Lam đồ tận lực giấu ”
“Lần nếu câu trả lời … Ha ha” Hắn chu môi làm bộ “hôn” “Đương nhiên nếu nàng biết lắm mà chỉ đơn giản hôn thì cứ hôn chẳng ngại ”
Nguyễn Thời Ý nghiêng đầu tránh thở ấm áp của nếu con ngựa cao lớn nàng đã nhảy xuống đất từ lâu nàng quan tâm đến nữa
Từ Hách ôm chặt nàng ngực thầm than thở: “Nếu hôn nàng sẽ chờ thêm một thời gian nữa đấy”
*****
Hôm lúc Nguyễn Thời Ý tỉnh mộng trong đầu vẫn vang lên câu của Từ Hách
Bất kể nàng nhõng nhẽo cứng rắn xa gần thế nào thì cuối cùng cũng vẫn hỏi chỉ thể đoán mấy ngày hành tung bất định là để chuẩn cho bước tiến tiếp theo
Sau giờ Ngọ bên ngoài truyền tin tức “ba tên áo đen rõ lai lịch ý định lẻn hành cung khi thất bại thì sợ tội tự sát”
Trên thực tế những hiểu biết đều thấy tin đồn đầy sơ hở
Bắc Sơn và hành cung cách hơn mười dặm “thích khách” ban ngày mặc áo đen dạo lung tung núi cùng lắm chỉ thể trông về tường ngoài của hành cung đằng xa còn đến mức “lẻn ” thì còn xa lắm
Ngày càng nhiều cho rằng thiên gia đang giấu đầu lòi đuôi
Mục tiêu chính của ba chính là công chúa Xích Nguyệt quốc ngây thơ hồn nhiên tự do phóng khoáng bọn chúng phối hợp với nội ứng bên cạnh công chúa định đưa công chúa chỗ chết
Nguyễn Thời Ý thấy lời đồn nhắc tới “Thư họa ” và “Nguyễn cô nương” gánh nặng trong lòng liền buông xuống một nửa
Hoàng hôn Từ Thịnh đã bận rộn một ngày một đêm đến thăm và báo cho Nguyễn Thời Ý biết đám đào hố chặn xe rêu rao bắt nàng là do phu nhân Tề thượng thư và sai khiến quả thật để trả thù nàng vì đã “xen chuyện của khác”
Như Nguyễn Thời Ý đoán đối phương trăm khổ vạn cực để tính đúng ngày nàng rời nơi phố xá sầm uất Từ gia bảo vệ nhưng mà bọn họ hẳn thể nào ngờ rằng “Thư họa ” hề văn nhược tiểu nha đầu của nàng là khả năng lấy một địch trăm
Từ Thịnh còn nếu nàng căn dặn Tĩnh Ảnh “đừng tổn thương đến tính mạng” đến nửa thời gian uống hết chung trà thì đã thây phơi đầy đồng máu chảy thành sông; bây giờ đám bắt sống trở thành nhân chứng cực kì bất lợi cho nhà Tề thượng thư
Còn “phu xe” và “thị tỳ” của Thu Trừng đích xác là tử sĩ bọn chúng đã ôm ý định chết sẵn đợi xe ngựa sắp lao xuống thì tháo dây thừng buộc xe với ngựa khiến xe ngựa mất khống chế rơi xuống vực tạo hiện trường công chúa “bất ngờ bỏ mạng”
Nguyễn Thời Ý vẫn thôi sợ hãi
May mà ba đám chọn cùng một lúc để tấn công bọn họ nếu chỉ một đám tập trung ám hại thì hậu quả sẽ khó tưởng tượng
Nàng biết ba Nhạn tộc chết là do Từ Thịnh lén động tay chân
Trưởng tôn ở nhà trông vẻ khờ khạo tuy nhiên năng lực làm việc bên ngoài hề kém chút nào
Nói chuyện nghiêm túc xong Từ Thịnh bỗng trở nên đắn nhích ghế qua ánh mắt đảo một vòng
“Tổ mẫu rốt cuộc vị đã gia thất Quan hệ của hai bây giờ… là quan hệ như thế nào Tiến đến bước Thật sự… cái ”
“… Thịnh Nhi” Mắt của Nguyễn Thời Ý tưởng chừng thể phát lửa “Không như cháu đoán Chỉ là và học sinh thôi”
Từ Thịnh bất mãn: “Ai Cháu nên sớm hôm đó khi để nuôi tiểu lang quân ánh mắt ngài trong phút chốc bỗng như chó đực thấy chó cái hận thể trực tiếp nhào lên…”
Nguyễn Thời Ý giận dữ ném chuỗi phật châu bằng gỗ đàn trong tay xuống
—— đứa nhỏ chết tiệt Có ai hình dung tổ phụ mẫu nhà như Nói ai là chó cơ Cháu mới là chó Cả nhà cháu cũng… À cả nhà chúng cháu mới là chó
Thấy Từ Thịnh tránh tùy ý để nàng đánh trong lòng nàng khỏi đau nhói
Trừng một hồi nàng tức giận lên mà quên mất hôm qua leo núi khiến eo đau chân đau vì nhịn cau mày trách móc “chao ôi” một tiếng
Hai mắt Từ Thịnh trợn tròn tai ửng đỏ “Nghe tối hôm qua cho phép Lan viên Vậy mà thương hương tiếc ngọc…”
Nguyễn Thời Ý thể nhịn nữa: “Cháu cháu im miệng Đây là do lão thân leo núi”
Lâu lắm nàng treo hai chữ “lão thân” ngoài miệng Từ Thịnh lập tức nghiêm túc kính nể
Hắn dám lỗ mãng vội cung cung kính kính đỡ nàng sảnh nhỏ hỏi thăm sức khỏe mấy câu thành thực cáo từ
Nguyễn Thời Ý hành lang ngửi thấy mùi hoa quế thơm nhẹ cá chép gấm chìm chìm nổi nổi trong ao màn hoa rụng lòng nàng cũng nổi nổi chìm chìm theo
Thực hôm qua Từ Hách cưỡi chung ngựa với nàng chỉ trong thời gian một nén nhang
Đợi gần tới chân núi gặp vài vị khách về liền chủ động xuống ngựa giữ một cách với đó gọi Tĩnh Ảnh hộ tống nàng về thành Đông
Từ Hách vốn định Lan viên nhưng Vu Nhàn thấy sắc trời đã muộn lúc tự cửa đón thì lệ nóng tuôn trào mời bên trong uống chén canh về
Ngày xưa món canh hầm riêng của Nguyễn Thời Ý chỉ Từ Hách uống
Vu ma ma nhiệt tình mời mọc ý của “Thư họa ” cần cũng biết
Nguyễn Thời Ý đồng ý nhưng cũng chẳng biết từ chối thế nào chỉ đành đàng hoàng ở chủ vị yên lặng uống canh
Uống món canh hạnh hầm thịt nạc và lê làm đơn giản tại nhà giúp thanh tâm nhuận phổi mùa thu đã trở thành thói quen của nàng; Từ Hách thì uống dè dặt nuốt chậm từ ngụm tận hưởng dư vị nhưng cũng luyến tiếc nỡ uống hết
Hắn uống hết sạch ngay cả một giọt nước cũng chừa đó tủm tỉm cảm ơn Nguyễn Thời Ý và Vu Nhàn lễ phép lời từ biệt
Khi đó Nguyễn Thời Ý mệt lắm chỉ tiễn đến cổng trong vòng nghỉ ngơi
Lúc cảnh sắc mùa thu đầy vườn tâm tình tĩnh lặng nàng bỗng nhiên nhớ ánh mắt tràn đầy sung sướng và thổn thức thôi của lúc uống canh
Sự tự trách sâu trong lòng nàng như tia nước tích thành dòng hội tụ thành sông đó nhập biển lớn kích thích ngàn tầng sóng lớn tại đáy lòng
Tên hồi kinh gần năm tháng thế nhưng nhà mà thể về con cháu mà thể nhận ngay cả thê tử duy nhất cũng lấy kết quả cá cược để quyết định tiếp nhận
Kinh thành lớn như trừ A Lục liệu còn ai hết lòng chăm sóc quan tâm chu cho
Từ nay về kể thắng thua nàng nên dùng thời gian xóa bỏ mọi hiềm khích lúc đối xử… với một chút
Tác giả lời :
Xích Xích: Thê tử trong chăn vi phu đối với một chút là thế nào