Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 37
Nắng chiều chiếu lá mùa thu nhuộm màu đỏ vàng đậm thành màu hồng vàng nhạt
Vốn là cảnh như tranh nhưng đám đại hán mặt mũi dữ tợn đến chặn xe phá hoại
Nguyễn Thời Ý cảm thấy rằng tầm mắt của hơn hai mươi chỉ tập trung nàng thì khỏi kinh ngạc —— nhắm nàng chứ
Nàng tự đánh giá khiêm tốn nội liễm quản lý phương diện buôn bán của Từ gia liều lĩnh vượt phép; học hành ở Thư họa viện nghiêm túc chung sống hòa hợp với thầy trò; hơn nữa nàng còn âm thầm mở Nghĩa Thiện đường tận lực giúp đỡ khác
Nếu là thật sự đã đắc tội ai…
Chỉ gặp chuyện bất bình giúp lão đại nương ở cửa hàng bánh Hưng Phong lấy công đạo cho nên động chạm đến lợi ích của một vài chăng
Nhất định là thấy “Nguyễn cô nương” hiếm khi khỏi thành chỉ “Thư họa ” văn tú và tiểu công chúa xinh xắn cùng bầu bạn ngoài là mấy thị tỳ và tạp dịch trông vẻ bình thường theo hầu mới dám động thổ đầu nàng
Hôm nay Từ Hách tiện tay ném một cái động tác nhanh gọn lưu loát vô cùng chính xác lực ném khá tàn nhẫn đủ để oai phủ đầu với đối phương
Bọn họ thừ trong một lát đó cầm đao kiếm gậy gộc vọt tới
Tĩnh Ảnh nghiêng đầu Nguyễn Thời Ý: “Cô nương chừa sống ”
Nguyễn Thời Ý sợ hết hồn gượng: “Dạy dỗ chút thôi đừng tổn thương tính mạng”
“Dạ”
Mọi chỉ thấy một làn khói ảnh Tĩnh Ảnh như xé gió vụt
Ngoại trừ Từ Hách Thu Trừng và hai nữ hộ vệ biết võ những khác hầu như thấy rõ nàng dùng thủ pháp gì nàng qua nơi nào là tiếng đao kiếm gậy gộc rơi xuống vang lên kèm theo đó là tiếng trật khớp gãy xương tiếng quyền cước chạm tiếng gào thảm thiết
Mà từ đầu đến cuối mặt Tĩnh Ảnh cảm xúc tay tấc sắt tà áo tung bay tự do qua như thoi điểm giống với lời đùa của Từ Thịnh ngày “Gì mà qua bụi rậm gì mà dính ”
Hai mắt Thu Trừng sáng lên ngừng lay ống tay áo của Nguyễn Thời Ý luôn miệng khen ngợi: “Đỉnh quá Tỷ tỷ nha đầu nhà tỷ thật kinh ”
Nàng cam lòng yếu thế rút cây trường tiên đỏ thẫm bên hông tung nhảy một cái lướt qua tặng xoay đầu chạy trốn một roi
“Thu Trừng… Công chúa Cẩn thận”
Từ Hách sợ nàng quá mức lỗ mãng tình thế cấp bách ngừng gọi kỳ danh đó miễn cưỡng bổ sung thêm hai chữ “công chúa”
Không tồi chiêu thức của tiểu cô nương đấy dư sức đối phó với đám lưu manh
Công chúa tự trận những khác đương nhiên dám trốn phía ngay cả phu xe và hai tên thị tỳ cũng nhặt đao kiếm đất lên đối đầu với tráng hán
Chỉ Từ Hách dắt Nguyễn Thời Ý cẩn thận lui sang cây lớn bên đường đưa tay vỗ nhẹ vai nàng dịu dàng trấn an: “Đừng sợ đừng sợ…”
Nguyễn Thời Ý thẹn quá hóa giận hất tay thấp giọng quát: “Ai sợ chứ Thật sự xem là tiểu cô nương mười sáu mười bảy tuổi từng thấy sự đời Mau giúp Thu Trừng Không để con bé tổn thương một cọng tóc nào hết”
“Một đống giúp kìa Ta che chở nàng để nàng khỏi khác “thưởng thức””
Nguyễn Thời Ý sợ tìm thấy kẽ hở để trêu chọc vội vàng dịch sang giữ cách với
Trong lúc một nửa đám Tĩnh Ảnh đánh cho chạy tán loạn Thu Trừng chơi với trường tiên hì hì về thì mặt bỗng biến sắc
Từ Hách thấy phía động tĩnh một tay kéo Nguyễn Thời Ý trong ngực tay khác che đầu nàng giậm hai chân nhảy lên
“Bốp bốp bốp” mấy sợi xích sắt đánh thân cây xem lực đánh độ chính xác rõ ràng là do cao thủ gây nên
Nguyễn Thời Ý ôm ôm mặt ngoài máu trong sôi ngược hết cả lên thừa sức để suy tính gì nữa
Chỉ biết lúc một toán khác nữa
*****
Trong thoáng chốc ba nam tử mặc đồ đen bịt mặt mang theo hàn quang* đến ngăn bên cạnh hai
(*) hàn quang: sắc bén: chỉ đao kiếm
Nhanh như chớp thân pháp quỷ dị
Cây đao sáng loáng cong như lưỡi hái tay đã tuyên bố thân phận của bọn họ
Phân nửa số thích dùng loại loan đao là Nhạn tộc
Trước khi Từ Hách A Lục và song khuyển chuyển đến Thư họa viện thì cũng ba tên bịt mặt như thế tập kích
Cuối cùng trong chớp mắt cả ba đều chết trong tay thanh niên thần bí
Lẽ nào… chuyện đã lộ đây là đồng bọn tới trả thù
Hiện tại đám lưu manh côn đồ đào hố bắt Nguyễn Thời Ý đã còn đáng lo nữa; mà đó xe ngựa động tay động chân thể thấy Xích Nguyệt quốc trà trộn để gây bất lợi cho Thu Trừng; cộng thêm ba tên cao thủ Nhạn tộc chắc là để bắt Từ Hách “Thám hoa lang”…
Chẳng lẽ hôm nay là ngày hoàng đạo để đánh úp
“Đi cùng chúng giữ mạng các ngươi” Người Nhạn tộc Hán ngữ mặn nhạt
Từ Hách vẫn ôm chặt lấy Nguyễn Thời Ý chỉ kéo dài cho đến khi Tĩnh Ảnh về lập tức tỏ vẻ hoang mang
“Các ngươi là ai ném đồ lung tung chúng ”
Dường như ba hiểu câu lắm xì xà xì xầm với đôi câu tên dẫn đầu đưa tay ống tay áo mò một viên gì đó bằng vải
Từ Hách đoán đối phương định dùng bột khiến bất tỉnh mất sức để đối phó vội hít một thật sâu che mũi miệng của Nguyễn Thời Ý nhảy xa
Người áo đen bịt mặt đuổi sát lúc định ném viên thứ hai thì thấy Thu Trừng giương trường tiên lên ngăn cản bọn họ truy đuổi
Từ Hách sợ ngoại tôn nữ hít bột độc bèn kéo một tay nàng đó nhấc chân lên khéo léo đá viên thuốc thứ ba về phía xe ngựa
Viên vải chứa thuốc thay đổi phương hướng bay đến chỗ phu xe và hai tên thị tỳ bên cạnh xe ngựa
Bọn họ tiên sửng sốt một chút đó linh hoạt tránh đồng loạt cầm đao kiếm đánh về phía Thu Trừng
Quả nhiên là gian tế
Trường tiên của Thu Trừng khua bỗng bất ngờ phát hiện võ công cả ba hầu giả hề yếu chút nào
Hiển nhiên Nhạn tộc thấy khá khó hiểu với đám đột nhiên gia nhập phe bọn họ đều trố mắt
“Phu xe” và “thị tỳ” vì bại lộ nên dốc lực tuy nhiên bọn họ cũng đã hít một ít bột độc còn nhanh nhẹn nữa
Bột độc phiêu tán trong gió đám lưu manh ở cuối gió chạy kịp đều lảo đảo sắp ngã
Thật ngờ rằng bột mà Nhạn tộc liên tục ném những gây mê nổi Từ Hách Nguyễn Thời Ý và Thu Trừng ngược còn giúp bọn họ một tay
Từ Hách vẫn buồn bực nha đầu Tĩnh Ảnh lâu về thế chứ
Hắn tay tấc sắt khó mà bảo vệ thê tử và ngoại tôn nữ chu đang tự buồn lo thì lưng bất ngờ vang lên mấy tiếng vèo vèo Khi thì thấy bốn mũi tên nhọn đã lần lượt cắm ngực đám áo đen bịt mặt “phu xe” đang cầm đao
Ngay đó hai tên “thị tỳ” giả cũng chẳng may mắn tránh khỏi mũi tên nhọn bắn trúng bắp đùi ngã nhào xuống đất
Cứu viện tới
Phản ứng đầu tiên của Từ Hách là chẳng lẽ thanh niên thần bí từng xử lý đám gián điệp Nhạn tộc… tới
Một giây giọng Từ Thịnh ở phía vang lên: “Thu Trừng … Muội mọi chứ”
Từ Hách thấy trưởng tôn oai hùng phấn chấn dẫn theo một tiểu đội trẻ mặc võ phục chạy như bay tới
Trong đó một thiếu niên mặt mũi khôi ngô vẻ mặt sốt ruột
Ngay cả chiếc nỏ cỡ nhỏ tay cũng bề ngoài cực kì giống thanh niên thần bí
Từ Hách theo bản năng buông Thu Trừng nhưng tay vẫn ôm lấy Nguyễn Thời Ý hai mắt bình tĩnh tới quan sát xem thiếu niên bắn mấy mũi tên cứu bọn họ thần bí
Lông mày và ánh mắt đều giống
Có lẽ chỉ là thành thạo cùng một loại vũ khí thôi
*****
Nguyễn Thời Ý Từ Hách ôm nhảy tới nhảy lui xoay xẩm hết cả mặt mày đến khi Từ Thịnh và Lam Dự Lập dẫn theo tới nàng mới tỉnh khỏi mộng
Ơ Sao ánh mắt mọi về phía nàng vẻ… là lạ
Nàng xuống thấy tay run rẩy đang nắm chặt một đoạn thanh bào vải vóc sang trọng màu sắc đậm so với ống tay áo nàng
Đó là vạt áo của Từ Hách
Ối… Bàn tay còn đang đặt eo thon của nàng
Cho nên bọn họ nãy giờ ôm ôm ấp ấp mặt mọi
Nguyễn Thời Ý ngây như phỗng thì đẩy nhưng thấy nhúm vải nàng nắm trở thành khó coi bèn thuận tay vỗ ngực hai cái
Xong xuôi nàng mới phát hiện làm một chuyện ngu xuẩn đến cỡ nào đành miễn cưỡng lời cảm ơn: “Tạ tay cứu giúp”
Từ Hách nhịn : “Nguyễn cô nương thì ”
Thu Trừng đặt bầu khí vi diệu trong lòng mà chào hỏi với Từ Thịnh và Lam Dự Lập: “Đại biểu ca Lam công tử Sao hai tới đây”
Từ Thịnh thấy khắp nơi lộn xộn những đã ngã xuống hoặc đang bò lung tung là hán tử cao lớn thô kệch ngoài còn áo đen bịt mặt và Xích Nguyệt quốc trúng tên tẩm thuốc mê Tĩnh Ảnh thì chạy rõ tung tích…
Hắn hỏi ngược : “Ở đây xảy chuyện gì thế Mặt đường gồ ghề mọi còn đánh với ”
Lam Dự Lập kiểm tra thương thế của trúng tên trả lời nghi vấn của Thu Trừng: “Hôm nay chúng phụng mệnh đến hành cung hộ giá nửa đường nhận tin nhiều kẻ khả nghi lén lút ở Bắc Sơn còn cả gián điệp dị tộc Bên lo rằng gây bất lợi cho thánh thượng lệnh chúng lập tức dẫn bí mật truy xét ngờ… mọi đánh xong ”
Thu Trừng quất cho “phu xe” hai roi tức giận mắng: “Mấy tên là tớ ở hành quán Còn định khi xuống núi đẩy xuống vách núi ngờ một bang phỉ đồ khác đặt bẫy ở đây làm kẹt xe ”
“Phỉ đồ tới liền chỉ Nguyễn tỷ tỷ ầm ĩ khẩu xuất cuồng ngôn Tĩnh Ảnh với đánh cho hoa rơi nước chảy Nào chui ba tên áo đen ném bột lung tung khiến những khác bất tỉnh Các mau bắt những tên đại lao thẩm vấn hết ”
Nàng giận dữ đến mức kể chuyện chẳng rõ ràng
mà Từ Thịnh đại khái đoán ba nhóm nhằm bọn họ kết quả là đánh bậy đánh bạ phá hỏng kế hoạch của Những kẻ thương hôn mê ngã nhào trừ những ai chạy thoát lúc đều phủ Nội vệ một lưới bắt sạch
Trong lòng mọi vẫn còn sợ hãi dở dở chợt thấy một bóng dáng màu hồng yểu điệu từ đằng xa nhanh tới là Tĩnh Ảnh
Tay nàng giữ một sợi dây bện bởi đủ loại dây lưng kéo theo là một “chuỗi”
Ai nấy sưng mặt sưng mũi xiêm áo xốc xếch hai tay vải trói buộc thành chuỗi theo thứ tự lảo đảo lết theo lưng nàng
Tĩnh Ảnh nghênh ngang cất bước gặm trái cây rồm rộp nom vẻ buồn
Nàng tới bên cạnh mọi một vòng quyết định giao đám phỉ đồ bắt về cho Từ Thịnh đó ngoan ngoãn lui về bên Nguyễn Thời Ý lén nhét trái cây cho chủ tử và Thu Trừng còn quên dặn: “Ta rửa bằng nước suối ngọt lắm mau nếm thử ”
“…”
Những còn biết gì
Lam Dự Lập ngờ vực Từ Thịnh hạ thấp giọng: “Vị là…”
Từ Thịnh lắc đầu: “Để ”
Hắn cẩn thận kiểm tra thương vong của các phe thu thập đủ loại vật chứng đó sai đẩy xe ngựa khỏi vũng lầy cuối cùng sợ lúc về xảy chuyện ngoài ý cho nên dám để Thu Trừng và Nguyễn Thời Ý xe ngựa
Nơi cách chân núi hãy còn xa tập võ thì thôi nhưng tổ mẫu mềm thịt đắt thể đường dài như
Hắn xung quanh nghĩ xem nên sắp xếp thế nào thì bỗng kinh ngạc phát hiện “Thư họa ” đã thừa dịp mọi bận rộn lẳng lặng ôm Nguyễn Thời Ý lên tuấn mã màu trắng độc từ bao giờ
Nguyễn Thời Ý nghiêng yên ngựa mặt đầy khó xử hai tay dường như biết nên để
Từ Thịnh chậm rãi đến gần thấy “Thư họa ” dạy nàng nên giữ thăng bằng như thế nào còn dịu dàng dụ dỗ: “Ngoan đừng lộn xộn chậm dắt ngựa ở còn Tĩnh Ảnh canh giữ bên nàng nếu nàng trượt xuống thật… cùng lắm thì đỡ nàng”
Từ Thịnh bỗng thấy sai sai ở
Từ khi nào thân thiết với tổ mẫu như
Giọng bây giờ dịu dàng dí dỏm hề giống vẻ nghiêm túc cứng nhắc nho nhã thanh tuyển* của thường ngày chút nào cả
(*) tuyển: ý nghĩa sâu sắc
Trước bọn họ trừ trò chuyện đơn giản hình như gì khác lạ thì
Chẳng mới chỉ lần trời mưa chung xe ngựa cộng thêm hôm nay ngoài chơi nửa ngày thôi ư
Hơn nữa câu rốt chút quen tai thế
—— cùng lắm thì chịu trách nhiệm với nàng tới cùng
Câu vô tình hai tháng ở bên ngoài thư các Lan viên bỗng thoáng qua trong đầu
Hắn như sét đánh trố mắt nghẹn họng xông lên hai bước túm cánh tay “Thư họa ” sức lay môi run run gầm lên kinh thiên động địa:
“A a a Thì … ngươi ngươi ngươi chính là tên họa họa họa sư đoạt trong sạch của *”
(*) ở đây là nữ chính ạ :3
Tác giả lời :
Xích Xích: Đứa nhỏ gì Sao bỗng nhiên lắp bắp
Nguyễn Nguyễn: Già tai điếc gì cả tiếp