Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 33
Ráng chiều tà rọi song cửa sổ khói trầm lượn lờ cũng vì phòng vẽ tranh im lặng mà càng trở nên sống động hơn
Từ Hách vô thức về phía Nguyễn Thời Ý
Hắn đương nhiên thể nhận thiếu niên năm phần giống là trưởng tôn của
thể nào thừa nhận kỹ năng vẽ của đối phương thật sự kém bản chất đơn thuần là cố tình giả vờ ngây ngô để châm chọc
Nếu như đứa nhỏ đang mắng chẳng cũng tự kéo
Khi Từ Hách về phía trưởng tôn Nguyễn Thời Ý đã lặng lẽ đặt bút xuống để bức tranh của nàng “lời hùng hồn” của Từ Thịnh làm chấn động mà hỏng
“Tiên sinh đừng để ý” nàng sợ Từ Hách hiểu lầm vội vàng giải thích “Nó nó như mười chín năm chỉ chơi với lúc thua sẽ vẽ lên trán đối phương một con rùa đen từng vẽ thứ khác Lần … Vẽ thêm một đống trứng cũng coi như tiến bộ”
Từ Hách đang đắm chìm trong cú sốc “Trưởng tôn của Từ Tham Vi thật sự chỉ biết vẽ rùa” hồi lâu mới lớn khen ngợi
“Con…Con rùa vẽ khung xương rõ ràng khụ khụ còn… Bút pháp linh động hơn nữa vòng tròn bên trái vẽ ngay ngắn đều đặn; ừm…con rùa màu đen thể hiện độ dày đậm đặc nhiều lớp nhạt năm màu rõ ràng độ ướt và khô trong đó quả thật thú vị”
“Hóa còn chút thiên phú” Từ Thịnh mỉm khó che giấu sự tự hào chỉ còn thiếu khen ngược một câu “Gu thẩm mỹ của coi như tệ”
Nguyễn Thời Ý đã cố hết sức để trợn mắt “” trong lòng thầm nghĩ: Ngươi thật trơ trẽn Có thể hươu vượn một cách nghiêm túc như Cháu trai của vẽ cái gì cũng
Thu Trừng tên bức tranh của Từ Thịnh làm sợ đến mức tay cầm bút run rẩy vẽ hỏng mất một nét mà đau lòng thôi nén lòng hiếu kỳ bước đến xem thử
Vừa thấy “Kinh nhân chi tác” của biểu ca nàng ôm bụng phá lên
“Ha ha ha ha…Ta thật nên gọi tới đây Sau khi thấy vẽ tranh trong lòng sẽ nhớ tới ‘Vương bát đản’”
Từ Thịnh giận dữ: “Là bảo cùng đấy Cố tình lấy làm trò đùa”
“Không hiểu rõ nhờ tỷ tỷ theo giúp sợ tỷ cô đơn buồn chán mới kéo với tỷ Được là hai hoa viên hẹn hò ”
Từ Hách thấy hai chữ “Hẹn hò” sắc mặt trầm xuống: “Nếu như đã đến thể bỏ dở giữa chừng”
Dáng vẻ nghiêm túc đột nhiên lấy tư thế của trưởng lão thật sự lực chấn nhiếp
Thấy ba tên “ tử” dám lên tiếng nhàn nhạt bổ sung một câu: “Tất cả những bức tranh hôm nay đều nộp để bảo quản làm bằng chứng cho sự tiến bộ của các ngươi trong tương lai”
Thu Trừng thè lưỡi kéo Nguyễn Thời Ý trở bàn vẽ mấy nét nhớ tới vòng tròn kiệt tác của Từ Thịnh nhịn đến mặt đỏ bừng
Nguyễn Thời Ý cố gắng vẻ điềm nhiên như việc gì trộn keo dán với màu tô cúi đầu vụng trộm dò xét hai cháu của
Sau khi Từ Hách cầm bức tranh của trưởng tôn lên nửa buổi tự tay đổi cho một tờ giấy mới thấp giọng chuyện với một lúc ý hỏi còn thích cái gì ý tưởng nào
Từ Thịnh ngừng Từ Hách thôi cuối cùng chọn một bức niên ngư làm mẫu vẽ
Mặc dù bút pháp đơn giản vụng về bởi vì điểu khiển độ đậm nhạt hai con cá dần trở nên buồn
Từ Hách vô cùng kiên nhẫn thỉnh thoảng còn vài câu hướng dẫn ngữ khí ôn hòa thậm chí còn tự tay bổ sung thêm vài nét bút
Nguyễn Thời Ý thỉnh thoảng trộm hai đôi mắt hạnh tự dưng nổi lên một màn nước mỏng manh
Đây… Có lẽ là cảnh ấm áp hài hòa nhất kể từ khi nàng và Từ Hách gặp
Không nghi ngờ dây dưa oán hận trêu chọc bên cạnh trưởng tôn cao ngất như cây tùng xanh khuôn mặt tuấn tú hiện lên một tia sáng như ngọc dáng vẻ thái độ thể chê ở
Có lẽ thể nào nhận sự tôn sùng như những ông bà khác
thể bên cạnh bọn trẻ theo một cách khác như làm bạn sư trưởng đồng bọn
***
Lúc “” rời khỏi phòng vẽ tranh rửa tay bầu khí trong phòng đột nhiên trở nên sôi động hơn chút ít
Từ Thịnh thở phào một nhẹ nhõm: “Ôi Ôi Tổ mẫu của con ơi Vẽ bức tranh còn mệt hơn tấn”
Nguyễn Thời Ý vội vàng trừng mắt liếc Thu Trừng : “Bây giờ gọi ngoại tổ mẫu tới cứu cũng vô dụng”
Từ Thịnh ‘phụt’ tiếng nhỏ giọng hỏi: “Ta luôn cảm thấy vị trông giống Chẳng lẽ mỹ nam trong thiên hạ đều là cùng một khuôn đúc ”
“Hừ” Thu Trừng khinh thường: “Trông gấu như Tiên sinh hơn nhiều mà tổ tiên của xuất thân từ Từ gia ở Lẫm Dương lẽ hai trăm năm đã họ hàng với chúng …”
Nguyễn Thời Ý nghĩ đã đoán những lý do Từ Hách dùng để đánh lừa bọn trẻ
Dù Bình Viễn tướng quân cũng đã rời quê gần trăm năm Từ Hách giả mạo quê quán cho dù khác ngũ quan nét giống với Từ gia ở Kinh Thành cũng thể mượn lý do tổ tiên thân thích để che giấu
“Ai Tiên sinh họ Từ Sao sớm” Từ Thịnh vui “Nói cũng giọng của dường như đã từng ở đó”
Toàn thân Nguyễn Thời Ý khẽ run rẩy
Nàng quên đứa nhỏ đã trộm trong thư các của chuyện gì
“Xong ” Từ Thịnh nhảy dựng lên
Nàng làm cho hoảng sợ thấp giọng hỏi: “Nha đầu … Ta là ai chứ””
“Ta ngươi là đại biểu ca Có gì giấu ”
“Hỏng bét… Chuyện chuyện chẳng sẽ bại lộ trưởng tôn của ‘Tham Vi ’ biết vẽ tranh” Từ Thịnh tức giận hổ “Truyền ngoài nhất định bôi nhọ thanh danh của tổ phụ”
Nguyễn Thời Ý cuối cùng nhịn : “Con buồn cái gì Ai chẳng biết trời ghét ‘Tham vi ’ tài trí hơn cho nên hậu nhân của Từ gia truyền ”
“Ài Nói thật hổ một kế tục dòng họ tổ phụ nhưng một nửa điểm cũng…”
Ngay lúc Từ Hách chậm rãi bước trong mắt thoáng qua cảm giác áy náy
Từ Thịnh ngậm miệng ngay lập tức mỉm với ngoan ngoãn cầm bút
Ban đầu Thu Trừng dặn dặn đặt xuống cái danh thủ vệ triều đình và Từ gia công tử tôn sư trọng đạo thể đắc tội với mà nàng mời đến
Từ đại công tử xưa nay tùy tâm sở dục đương nhiên ép buộc cho nên ý tưởng đột phát vẽ hai con rùa và một đống vòng tròn
Thứ nhất biết vẽ bất cứ thứ gì khác hai là cũng xem vị tính tình thế nào sẽ phản ứng gì
Không ngờ đối phương chẳng những nhạo cũng trách cứ còn giảng dạy về các kỹ năng dốc lòng dạy bảo… Mặc dù để tâm học vẽ cũng tự biết nên quấy rối
Hoàng hôn buông xuống vàng rực sắc trời bên ngoài dần trở nên ảm đạm suốt quá trình Từ Hách giảng dạy Từ Thịnh và Thu Trừng gạt Nguyễn Thời Ý sang một bên khiến nàng như trút gánh nặng tránh khỏi lo sợ yên
Khi Thu Trừng thành xong bức tranh nhỏ đầu tiên của hai bạn học “vẽ tranh cùng công chúa” cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm
Quả thật như đó Từ Hách “giữ để so sánh với ” thu bức tranh của ba bọn họ
Chỉ trong lòng Nguyễn Thời Ý biết rõ chỉ xin một phần tự tay trưởng tôn và ngoại tôn nữ của chấp bút giữ làm kỷ niệm
***
Từ Hách thừa nhận đã câu “Kế tục tổ phụ dòng họ” quấn tim
Cho dù chỉ là đứa nhỏ thuận miệng vẫn hiểu rằng đó là do trong thời gian bọn chúng trưởng thành
Trong một khoảnh khắc gần như từ bỏ ý niệm thừa nhận con cháu của để bọn chúng nghĩ rằng phụ thân tổ phụ đã vĩnh viễn mất mùa đông năm mười chín ở Kiến Phong vĩnh viễn chôn vùi sâu trong băng tuyết Bắc Vực
Mà lấy thân phận mới bước từng bước duy trì qua với Từ gia giữ quan hệ với cháu như là thầy như là bạn
Sau đó…Hắn sẽ cưới Nguyễn Thời Ý cùng nàng vui vẻ nửa đời
Không chắc công thành danh toại đại phú đại quý nhưng ít cơm áo lo yên vui thuận hòa
—- Nếu nàng nguyện ý
Hắn cầm những bức họa do thê tử trưởng tôn và ngoại tôn nữ vẽ thị nữ của Xích Nguyệt hành quán đưa
Trái tim đang thắt chặt bởi vì đường tiếng ầm ĩ mà thả lỏng
Xa xa thấy xe ngựa của Nguyễn Thời Ý dừng ngõ bình tĩnh qua rẽ một tiệm mì gọi một tô mì thịt băm cải xanh
Có lẽ vì đói bụng mì ở quán mì bình thường cũng trở nên mềm dai miệng nước canh đậm đà vị mặn của thịt xào thích hợp làm ấm dày của
Hắn vốn tưởng rằng Nguyễn Thời Ý và Từ Thịnh sẽ ở hành quán dùng bữa với Thu Trừng ngờ đầy nửa nén hương hai cùng rời khỏi
Trước đây lấy lý do “Không thích hợp dạy riêng nữ đồ ” từ chối một lòng xem liệu ngoại tôn nữ thể kéo Nguyễn Thời Ý theo ; đó Thu Trừng mời tẩu tử cùng chỉ cho là con dâu của Từ Minh Dụ thất vọng gấp bội; đó khi Nguyễn Thời Ý và Từ Thịnh bước thêm nữa Thu Trừng bảo hai bọn họ “hẹn hò” mới biết nghĩ sai
Ngay khi nghi ngờ tại tổ tôn hai lời đồn như thế hành động nho nhỏ của Nguyễn Thời Ý đã mỹ giải đáp nghi vấn của
— Lúc nàng hì hì vò đầu Từ Thịnh đưa tay kéo cổ áo lệch cho động tác trôi chảy tự nhiên
Chẳng trách Chỉ từ bên ngoài đó thật sự là một cặp đôi dáng vẻ thân mật
Từ Hách nghiến răng trong lòng một mùi vị khó tả giống như chua và cay hòa quyện với
Thê tử của đang sửa vóc dáng cho một nam tử trẻ tuổi khác
Cho dù là cháu của cũng Vui Vẻ
Trong lòng buồn khổ lần lượt tổ tôn từng lên xe ngựa cứ khuất dần về phía xa
Trên đường Từ Thịnh nô bộc chạy tới ngăn dặn dò Tĩnh Ảnh bảo vệ “Nguyễn cô nương” cho còn kín đáo đưa cho nàng một gói đồ mới thúc ngựa rời
Từ Hách cảm thấy liên quan đến chuyện dạy Thu Trừng vẽ tranh còn nợ Nguyễn Thời Ý một lời giải thích thích thú thi triển khinh công lặng lẽ theo
***
Trong xe ngựa Nguyễn Thời Ý đang thuận tay xoa vai đấm chân cho chợt Tĩnh Ảnh nhỏ giọng nhắc nhở “Cô nương vị thư họa lặng lẽ theo… Tìm chỗ của cô”
Nguyễn Thời Ý ngạc nhiên gương mặt già nua ửng đỏ
Nha đầu Lúc luôn kêu bất bình thay Từ đại công tử Sao bỗng nhiên thay đổi thái độ
Nàng tự thấy đã rõ mặt hầu vốn thể dừng vài lời với Từ Hách nhớ tới lần chặn nàng ở trong hẻm trong lòng phát hỏa vứt một câu: “Đừng để ý đến ”
Xe ngựa ung dung đến ngoài cổng nàng nha đỡ xuống xe ngoái đầu thoáng thấy thân ảnh tàng cây thưa thớt trong ngõ
Hắn vẫn giống như lúc tạm biệt ở Xích Nguyệt hành quán tay cầm tranh đôi mắt sâu thẳm như ngàn vạn lời
Nhớ lúc kiên nhẫn dịu dàng cẩn thận dạy bọn trẻ vẽ tranh sắc mặt giận dữ giảm xuống đầu với Tĩnh Ảnh: “Được ngươi từ cửa hông dẫn đến Thập Giản đình”
Sau thời gian một chén trà chờ đám Trầm Bích chuẩn trái cây khô các loại hạt đồ ăn nhẹ đồ uống Nguyễn Thời Ý thay một bộ y phục màu xanh bước đến góc phía bắc ở vườn
Từ Hách đã đợi ở trong đình
Đây là lần đầu tiên mời mặc dù cũng giống như đây thể là quang minh chính đại
“Nguyễn Nguyễn đến giải thích với nàng”
Nguyễn Thời Ý dừng chân bên ngoài đình: “Ngươi gì cứ Ta giữ cách với ngươi một trượng để tránh rước lấy tin đồn”
“Ta biết nàng trách đã từ chối…”
“Ta chỉ lo phong cách vẽ tranh sơn thủy của ngươi sẽ làm lộ bí mật Nếu như chỉ trong nhà thì cũng một khi vạch trần… Ta và ngươi đều biết hậu quả sẽ ” Giọng của nàng lớn nhưng từng chữ tỏa cảm giác lạnh lẽo “Ngươi đã với nha đầu thế nào”
“Nguyễn Nguyễn nó là thân đầu tiên chủ động chuyện với câu chữ chân thành như thật sự…”
Đôi mắt dài của trăng như phủ một tầng sương mù khó thể phân biệt ngoài kích động và chua xót còn ẩn giấu điều gì
Nguyễn Thời Ý thở dài: “Đây là chuyện thường tình của con trách ngươi nếu ngươi lộ mặt và dối chúng sẽ tiếp tục dùng vô số lời dối nữa”
“Ta nguyên quán ở Lẫm Dương đã từng Vu Không Tịnh đại sư chỉ dạy nên phong cách vẽ tranh sơn thủy cũng tương tự Từ Tham Vi”
“…Ngươi cảm thấy khó tin ” Nguyễn Thời Ý bất lực
Trước Từ Hách và Không Tịnh đại sư học hỏi lẫn thu nhiều lợi ích hai bên đều tuyên bố đối phương là một thầy bạn hiền
Khi Từ Hách trở nên nổi tiếng khi chết quá nhiều đến nhà bái phỏng Không Tịnh đại sư chuyển đến nơi rừng sâu núi thẳm cho đến năm năm ông đã viên tịch ở tuổi chín mươi
Từ Hách nhún vai: “Cũng thể mỗi ngày đều chép tranh của Từ Tham Vi cho nên nét vẽ đều bóng dáng của ‘’”
“Vậy ngươi…Có tính toán gì ”
“Nếu như tiểu nha đầu học sẽ dạy chứ Chờ tiếng tăm tổ tôn cảm xúc chờ cho gió yên sóng lặng tai họa ngầm của Từ gia giải trừ…” Ánh mắt bỗng nhiên tối sầm “Sợ nhất để lâu mới nhận tổ phụ ngoại tổ phụ như đây vốn dĩ là dư thừa”
“Xuỵt Ngươi nhỏ giọng một chút” Nguyễn Thời Ý cảnh giác tứ phía “Chuyện … Trước tiên mang Tình Lam đồ tới đây làm tròn nguyện vọng của cụ gia gia”
“Được” Từ Hách cong môi “Nếu thắng cho nàng quỵt nợ”
Nguyễn Thời Ý thấy bộ dạng quyết tâm đạt của trong lòng càng lo sợ hơn
Chẳng lẽ đã thành công tiếp cận Hàm Vân quận chúa
Nắm chắc bao nhiêu
Có lẽ nào quận chúa trúng hy sinh nhan sắc để đổi lấy Tình Lam đồ
lần lúc nàng hỏi câu trả lời là “Nàng hôn một cái sẽ cho nàng biết”
Nếu nàng hỏi thêm nữa sẽ tự chuốc lấy khổ nhục
Gió đêm thu mang theo mùi rượu trà bánh trong sảnh tiếng nước chảy dập dờn thấp thoáng trăng vô tình sinh cảm giác mơ hồ làm nhiễu loạn lòng
Nguyễn Thời Ý lưu luyến dời mắt khỏi khuôn mặt vui vẻ điểm tâm bàn đá khẽ: “Ngươi ăn chút gì lót bụng ”
Từ Hách ngạc nhiên đôi mắt sáng lên ấm áp
Thật đã ăn nhưng đành lòng từ chối ý của nàng lập tức cầm đũa gắp một miếng bánh đậu xanh “Nàng ăn ”
“Ta đêm hôm khuya khoắt cùng với ngươi”
Dung mạo nàng xinh động lòng làng da trắng như tuyết đôi môi đào cộng thêm thần thái hiếm ở những cô gái nhỏ thực sự khiến trong lòng ngứa ngáy
Luôn miệng nào là lão thái bà cứ duy trì dáng vẻ yêu kiều mềm mại cố ý dụ dỗ
Mỗi lần gặp luôn nàng làm cho kìm lòng nhưng nàng cự tuyết hết lần tới lần khác dung túng
Nàng từng hiểu nàng lẽ đã già theo tuổi tác ở góa nhiều năm đã phai mờ hết tình cảm dành cho ; nhưng đối với nàng là ái thê chỉ cách biệt một năm mỗi cái giơ tay nhấc chân tươi nhăn mày đều quyến rũ
Nỗi khổ thấy mà thể ôm ôm mà thể hôn hôn thể ăn thật sự đã nhận đủ
Trong cơn giận dữ nhét chiếc bánh ngọt miệng oán giận cắn nuốt tự rót một chén rượu uống một cạn sạch
Hồi tưởng tình cảnh khó chịu nghẹn ngào : “Nàng cưng chiều cháu trai mức độ”
“…Hả”
“Thịnh nhi đã trưởng thành nàng dung mạo của thiếu nữ đừng quá gần gũi sẽ hơn tránh để ngoài phán xét”
Nguyễn Thời Ý hiểu làm đối diện với đôi mắt buồn bã và vẻ mặt đầy vẻ chua xót của nhịn : “Ngươi…Ngay cả dấm chua của cháu trai cũng ăn Định mở hàng dấm chua ”
Từ Hách hừ lạnh: “Mấy tháng gặp nàng cũng quan tâm y phục của … Nếu nàng giúp làm một cái ”
Nguyễn Thời Ý thấy xiêm y sạch sẽ gọn gàng trộm: “Bộ dạng của ngươi vấn đề gì”
Từ Hách nổi giận đưa tay kéo loạn cổ áo của “Bây giờ rối tung lên ”
Ánh mắt háo hức chờ mong “Mau giúp sửa sang ”
“…Trẻ con”
Nàng mím môi yên tại chỗ nhớ tới một chuyện khác nhắc nhở
“Thu Trừng lớn lên ở một nơi dân dũng mãnh như Xích Nguyệt quốc từ nhỏ đã giỏi võ ngược khuynh hướng yêu thích đối với tài tử tài hoa phong nhã Nó ngưỡng mộ ngươi nhưng nhận ngươi là ngoại tổ phụ ngươi cũng đừng…Không cẩn thận quyến rũ nó”
“Nàng ít suy nghĩ lung tung ” Từ Hách nhíu mày “Nó ngoan Lanh lợi đáng yêu Còn đại cữu mẫu cho nó biết là ngoại tổ phụ báo mộng bảo nó chuyên tâm học vẽ để an ủi linh hồn của ông trời bảo nó cố gắng học tập chăm chỉ chịu khó… Ta còn đang nghĩ báo mộng cho con trai của chúng lúc nào”
Trong lòng Nguyễn Thời Ý vang lên tiếng lộp bộp
Ài Nghe vẻ… quen tai
Tác giả suy nghĩ của :
Thịnh Thịnh: Thư họa nét giống với đàn ông Từ gia chúng kỹ năng cao siêu của gia gia chúng ừm… Rốt cuộc là ai
Xích Xích xoa tay chờ mong – ing
Thịnh Thịnh: Ồ Có lẽ là cố tình bắt chước gia gia để dụ dỗ bà
Xích Xích ngã xuống đất ngất