Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 31
Sáng hôm tỉnh dậy hoa văn tinh xảo cửa sổ theo những tia nắng sớm ngày thu chiếu nhắc Nguyễn Thời Ý nhớ rằng hôm nay vẫn là một ngày
Nhắm mắt lần nữa bọn nha cố gắng thả chậm tiếng bước chân thấp giọng kề sát tai chuyện với
Nàng xuống giường
Càng đối mặt với ánh mắt bất mãn của Tĩnh Ảnh và vẻ mặt cố giả vờ bình tĩnh của Trầm Bích
Hậu tri hậu giác (*) chỉ cần tiếp xúc riêng với Từ Hách cùng luôn dẫn đến cục diện khó xử nhất
(*) Hậu tri hậu giác: Sau khi xem xét kỹ càng mới phát hiện
Từ sự kiện kỳ dị “Bên bờ rào bên suối chó gặm” “Gặp nữ tặng trâm ngọc quý giá” Nguyễn cô nương còn thêm nhưng trải nghiệm độc đáo “Buổi tối lạc hẻm nhỏ cùng với thư họa ”
Khó giải thích nhất chính là hai “lạc đường” rốt cuộc đã làm những chuyện kịch liệt gì mới thể khiến con ngõ hẹp trở nên lộn xộn khắp nơi
Không là thiên lôi địa hỏa gì chứ
Bị bắt bắt nhiều lần thế nào cũng giống như —– bắt gian ba lần
Sống hơn nửa đời bao giờ mất mặt như … Thôi thì cứ chôn nàng trong mộ “Từ Thái phu nhân” là
Đêm qua thấy đến tìm Từ Hách rõ ràng còn đang thong thả dọn dẹp tàn cuộc kết quả trưởng quầy Trường Hưng lầu đâm khiến nàng còn biết gì
Tốt nhất là chôn cái tên chết tiệt theo
Nàng quan tâm
Nói rõ là lười là hổ khi gặp khác Nguyễn Thời Ý lấy lý do trong khỏe trốn trong tiểu viện ngây tới trưa ngay cả Vu Nhàn ma ma bầu bạn với nàng mấy chục năm cũng khéo léo từ chối thăm hỏi
Nàng cần tĩnh tâm nghiêm túc suy nghĩ về mối quan hệ giữa và Từ Hách
Nói cách khác nàng sống chung với Từ Hách hoặc là quan hệ gì với
Bình tĩnh nghĩ bọn họ hề trời đất tách rời cũng từng ly hôn thật sự là phu quân của nàng mà nàng cũng vẫn là thê tử của
Đã từng ân ái lạnh nhạt một đôi phu thê chia cách xa ba mươi lăm năm dài dằng dặc làm cho nàng cảm tưởng cách biệt về thế hệ
Nếu hai chung sống với như phu thê lần nữa chiếu theo “tam tòng tứ đức” mà nàng đã thấm nhuần từ thời thơ ấu nàng nên lấy làm vi tôn lúc nào cũng tận tâm chăm sóc
Năm đó nàng mười mấy tuổi tự thấy coi như đã làm tệ
bây giờ nàng dáng vẻ mười mấy tuổi nhưng trong lòng sớm đã quen với việc làm chủ gia đình
Vả khi cải cách hai mươi năm nhiều quan niệm giữa nam và nữ phù hợp nàng lẽ bỏ xuống dáng vẻ hầu hạ tuân theo mọi quyết định của vô điều kiện
Thực tế Từ Hách vẫn giữ nguyên hành động theo cảm tính của tam công tử ở phủ tướng quân lén lút làm nũng trẻ con với nàng
Những gì gì khác hơn là thành đôi sớm tối vui vẻ hoặc là thể tách rời mộng hồn bầu bạn
Nàng cho
như gần gũi hết lần đến lần khác dường như đã từng bước làm thức tỉnh tâm hồn thiếu nữ còn sót đã ngủ say nhiều năm của nàng
Nguyễn Thời Ý lúc thì mang suy nghĩ của Từ thái phu nhân khi thì mang tâm tình của Nguyễn tiểu cô nương cùng nàng vẫn thể quyết định
Nàng thậm chí xác định phái tìm hiểu chuyện tiếp theo của tối qua
Chưởng quầy giữ Từ Hách những chuyện gì Hỏi những chuyện gì Từ Hách che giấu Lấp liếm Hay là tìm một lý do thoái thác
Chỉ mong đừng quên lời khuyên của nàng cần gấp trong nhất thời
Nguyễn Thời Ý lười biếng dựa cửa ngửi mùi tê hương nhàn nhạt khi bình phục suy nghĩ hỗn loạn khỏi cảm giác nhàn hạ của Từ thái phu nhân
Vốn dĩ tưởng rằng sẽ là một ngày bình thường gì lạ
Không ngờ giờ ngọ mấy vị khách nhân dù hẹn nhưng lần lượt đến
******
“Tổ mẫu chuyện bên cửa hàng bánh kẹo Hưng Phong đã kết quả”
Trong sảnh nhỏ Từ Thịnh tới lui mặt mày tỏa thần khí
Nguyễn Thời Ý mỉm nhận trà sâm Vu Nhàn bưng tới đánh giá gương mặt sáng sủa của trưởng tôn sự tự hào khen ngợi cần cũng biết
“Nói cho biết xảy chuyện gì ”
“Hóa những tên côn đồ đó chỉ bắt nạt lương thiện một lần bọn họ chuyên chọn những tiểu thương biết chữ âm thầm mua chuộc những họ quen biết hoặc giúp đỡ những biết chữ khi kiếm lợi từ sự lừa gạt gian lận bán cửa hàng nhà cửa Cửa hàng bánh kẹo của mẫu tử bà lão chỉ là một trong số đó”
Nguyễn Thời Ý lạnh: “Khó trách mẫu tử cửa hàng bánh kẹo Hưng Phong ở kinh thành hơn bốn mươi năm chỉ biết làm đồ ăn hậu thuẫn chỗ dựa đều nhờ tay nghề tinh xảo giành chỗ sống yên Trùng hợp con dâu và cháu trai về quê để kẻ và quen thừa cơ lẻn ”
“ ” Từ Thịnh nhướn đôi mày kiếm bất bình “May mắn ngang qua nhúng tay can thiệp nếu bà cụ và đứa cháu chắt nhỏ tuổi chừng chỉ biết âm thầm chịu đựng chỉ thể mang theo bi thống phẫn hận về quê”
Nguyễn Thời Ý thở dài: “Ý trời như thế số phận như thế tất cả đều đã định ”
“Phủ doãn gặp là thủ phụ phó quan đích thân mang theo bà cụ đến còn tớ Từ gia của con theo nào dám chậm trễ Ra lệnh một tiếng tất cả những liên quan đều bắt còn đám cẩu … Khụ khụ tôn tử mấy ngày qua ở cùng các năng phóng khoáng xin thứ ”
Hắn dừng một chút tiếp: “Đám côn đồ chịu nhận tội còn ám chỉ lưng … Người đoán xem thế nào Người tới cửa xin tha cũng là em vợ của Tề thượng thư Khi biết Từ gia đang là chỗ dựa của bà lão lập tức giữ yên lặng vứt bỏ hậu lễ bỏ chạy”
“…Em vợ Tề Thượng thư”
“ lần thiện tâm đại phát chừng là đang âm thầm thay báo thù” Từ Thịnh hào hứng mỉm “Dung túng nhà làm chuyện ác… Thượng thư đại nhân e là thật sự an tâm thưởng trà xem bọn họ làm loạn tin rằng phụ thân sẽ sớm đòi công bằng cho ”
Nguyễn Thời Ý suy nghĩ trong đầu cũng chỉ là ân oán cá nhân
Bóng lưng xót xa của lão nhân gia và đứa nhỏ nơi nương tựa lần nữa hiện lên mắt
Kinh thành lớn như thậm chí trong thiên hạ hàng ngàn hàng vạn thành trấn lẽ còn nhiều già yếu bất lực hơn nữa
Nàng biết rõ với khả năng của nàng tài lực của Từ gia chỉ giúp vài trong số họ tự mãn tự nhận là lòng mang muôn dân trăm họ càng lao lực hơn
“Thịnh Nhi chuyện nhờ em các con cùng làm”
Từ Thịnh cung kính đáp: “Người cứ việc phân phó”
Nguyễn Thời Ý lên tiếng chợt hầu bên ngoài báo “Đại công tử cô nương Tiểu công chúa đang đến”
Tổ tôn hai khẽ giật Nguyễn Thời Ý vui hồi hộp Từ Thịnh lắc đầu khổ
****
“Nguyễn tỷ tỷ”
Thu Trừng trở xuống ngựa thẳng Một thân áo choàng bằng vải bông màu trắng thuần khiết đơn giản thể che giấu tư thái mềm mại của nữ nhi
Sau khi thấy Từ Thịnh cũng ở đây nàng tỏ vui: “Đại biểu ca làm nhiệm vụ bồi đại cửu mẫu và Mao Đầu trốn ở chỗ tỷ tỷ Có cần quấn quýt như ”
“Ta Ta theo lệnh phụ thân tới đây Muội tới đây làm gì” Từ Thịnh hận thể đấm tường lớn tuyên bố sự trong sạch của
“Muội Hôm qua tỷ tỷ dạo trong chợ đêm lạc đường hôm nay đến Đông Uyển nên đến xem thử Thế nào Chê quấy rầy hai chuyện riêng tư”
Biểu tỷ Từ Viện của Thu Trừng gả Tĩnh Quốc Công phủ ngoại tổ mẫu qua đời nàng ở kinh thành nhàm chán; hôm nay Nguyễn Thời Ý làm bạn trong đầu suy nghĩ cả buổi lớn mật suy đoán mượn cớ thăm hỏi thuận tiện đến chỗ ở cũ của Nguyễn gia đánh giá
Nguyễn Thời Ý đang chuẩn mời nàng chợt tiếng vó ngựa từ xa xa chạy đến chỉ trong chớp mắt một nam một nữ tư thế hiên ngang cùng bước đến bật thềm
Cẩm bào gió dung mạo tuấn tú đúng là trưởng tôn Lam gia Lam Dự Lập và kỳ Lam Hi Vân
“Chà” Từ Thịnh đang ở cửa nhà tổ mẫu thấy hảo bằng hữu của khỏi kinh ngạc “Tiểu tử ngươi tới đây làm gì”
Lam Dự Lập vốn chút hổ lúc thấy Nguyễn Thời Ý và Thu Trừng cạnh Từ Thịnh hỏi gương mặt tuấn tú thoáng chốc phiếm hồng
“Huynh chúng nhân danh tổ mẫu mang chút điểm tâm cho Nguyễn cô tương… Tiểu công chúa đã lâu gặp”
Nguyễn Thời Ý thấy đã đoán chuyện gì xảy thích thú một tay kéo Thu Trừng tay kéo Lam Hi Vân mời bốn trẻ
Từ Thịnh và Lam Dự Lập mắng chửi đùa xô đẩy theo
“Lam tỷ tỷ sắp lập gia đình thể nhàn hạ thoải mái đến chỗ ” Nguyễn Thời Ý trêu chọc
Lam Hi Vân chút ngượng ngùng của thiếu nữ chờ gả trợn mắt : “Tổ mẫu của tới Đại tướng quân phủ đã vài lần bảo và tiểu biểu cữu cùng tặng lễ… Lo lắng ca ca của tụt phía giục mấy lần…”
Nguyễn Thời Ý biết nên : “Làm khó Lam đại công tử đã ý thẳng thắn thành khẩn bẩm báo với Lam thái phu nhân”
“Muội hiểu ” Lam Hi Vân híp mắt : “Nếu bẩm báo xong tổ mẫu tất nhiên sẽ thúc ép ca ca tìm cô nương nhà khác… Vạn nhất nhà khác trúng ca ca chẳng đau đầu ”
“Ồ Nói trắng là Ta là tấm khiên Để ca ca tỷ chặn tên đúng ” Nguyễn Thời Ý tức giận
“Muội cũng quá coi thường chính ” Lam Hi Vân thân mật “Muội là tấm khiên xinh và đáng tin cậy nhất”
Thu Trừng thể chen bĩu môi đoán tình huống thế nào thể biết hổ mở miệng hỏi âm thầm đầu nháy mắt với Từ Thịnh
Vô tư đối diện với ánh mắt thận trọng của Lam Dự Lập đôi mi thanh tú của nàng khẽ chau càng hiểu nổi quan hệ phức tạp của biểu ca nhà của biểu ca “tiểu biểu cữu” trong miệng Lam Hi Vân và “Nguyễn cô nương”
—- Đám tiểu thư tỷ tỷ và tiểu ca ca thật sự là loạn lên
*****
Vào trong thưởng trà ăn điểm tâm bởi vì tất cả đều là trẻ tuổi luyện võ đương nhiên thể yên tận hưởng khí trong lòng dạo ngắm cảnh Lan Viên tinh tế đẽ
Trước đó Lam Hi Vân và Thu Trừng quen biết nhưng hai tính tình hoạt bát trò chuyện đã ríu rít ngừng
Từ Thịnh và Lam Dự Lập gì giấu ngừng chuyện công việc
Nguyễn Thời Ý yên lặng theo dõi bọn thiếu niên tràn đầy khí phách ngoài vui mừng khỏi dâng lên chút cảm giác trống rỗng
Thu Trừng cảm thấy chủ nhà như nàng ngược đã bỏ rơi thừa dịp Lam gia và Từ Thịnh tranh luận chuyện công việc giữ Nguyễn Thời Ý trộm : “Xem biểu ca của nhiều đối thủ cạnh tranh”
Nguyễn Thời Ý bật : “Tỷ và Đại công tử thực sự gì…”
“Thấy tỷ thành thật Muội còn định chia sẻ một bí mật nhỏ với tỷ”
“Muội xuống núi mới mấy ngày đã bí mật nhỏ” Nguyễn Thời Ý ngoài miệng tuy thoải mái nhưng trong lòng mơ hồ nổi lên dự cảm
Thu Trừng thần thần bí bí liếc ba lưng thấp giọng : “Không hôm qua nhờ chưởng quầy giúp vị họa sư trẻ tuổi của Chưa đầy một canh giờ đã tin tức Quả thật thần tốc”
Nguyễn Thời Ý ngạc nhiên cảm thấy tức giận: Nếu cái tên đáng hận kiểm tra xem nàng đỏ mặt ôm ôm hôn nàng chưởng quầy “thần tốc” tới
Nhớ tới bàn tay Từ Hách dừng tim nàng hồi lâu còn tuyên bố “chính là khẩu vị của ” thân cao thấp của nàng như thêu đốt cháy sạch vô cùng sốt ruột
Không thể tưởng tưởng nếu như khi môi đặt lên môi nàng nàng chống cự sẽ ngông cuồng bất chấp đến mức nào hai sẽ phát sinh chuyện gì…
Thu Trừng hồn nhiên biết biểu cảm vi diệu mặt Nguyễn Thời Ý tự lẩm bẩm
“…Cho nên buổi tối tìm Tỷ biết đấy quả thật là của thư họa viện chúng ”
Nguyễn Thời Ý đối với quyết định nhanh chóng của nàng âm thầm giật đôi mày lá liễu đen
“Tiểu công chúa của Muội… Đêm hôm khuya khoắt ở chỗ nam tử điều cũng quá…”
——- Quá rụt rè
Mặc dù nàng cũng đã từng làm việc còn Từ Hách bắt … Bị nhốt ở trong nhà còn… Ài Không thể nghĩ thêm nữa
Thu Trừng bất mãn: “Muội dẫn theo mười mấy hầu hơn nữa chỉ tới cửa lớn Đàn Viện kế bên Lục Giác đình Sợ gì chứ Vị đó khá Nhìn qua đến ba mươi trông nho nhã thanh tú quen đã thân còn biết ngoại tổ mẫu của Nghe bái sư gần như liền đồng ý do dự”
Nguyễn Thời Ý thật sự xách Từ Hách lên đánh cho một trận
Lần đầu chuyện với thân lâng lâng Ném hết những gì nàng dặn dò đầu
Nếu như nhận Thu Trừng làm đồ đương nhiên sẽ thường xuyên thấy Thu Trừng làm bạn với Từ Thịnh
Nếu như đứa bé biết “Tiên sinh ” chính là vị “ chịu trách nhiệm đến cùng” liệu hình hình chẳng loạn thành một mớ hỗn độn
“Thu Trừng điều điều dường như thỏa đáng lắm dù cũng là nữ tử lập gia đình… Sao thể cùng một vị trẻ tuổi qua gần gũi”
“ nhỉ Tiên sinh cũng như một lên lớp tiện lắm” Thu Trừng chu cái miệng nhỏ nhắn
Nguyễn Thời Ý thở phào nhẹ nhõm sắc mặt lộ vui mừng: “Nếu chúng đổi sang nữ Nghe Từ bận rộn sợ cũng thể dạy gì”
“Ôi Hai ngươi biết ” Giọng điệu của Thu Trừng đầy bất ngờ và thoải mái
Nguyễn Thời Ý đành bất lực gật đầu
——— đã biết từ lâu còn sinh mẫu thân ngươi
“Thật quá Muội đang lo biết mở miệng thế nào” Thu Trừng mỉm ngọt ngào Nhẹ nhàng lay lay vạt áo của nàng nịnh nọt “Hôm nay đặc biệt tới đây là mời tỷ cùng làm bạn Chúng cùng bái sư học nghệ ”
“…”
Nguyễn Thời Ý mấp máy môi hồi lâu vẫn nên lời
Nàng và cháu gái bái trượng phu làm thầy
“Muội đã nghĩ kỹ Muội sẽ lập một phòng vẽ tranh ở Xích Nguyệt quốc … là một ý tưởng ”
Hai mắt nàng xoay tròn ánh sáng lấp lánh nét mặt tươi tràn đầy mong đợi: “Để tránh khác đồn thổi hai bảo đại biểu ca cùng Đương nhiên nếu hai ngươi vẽ thì vẽ vẽ… Có thể dắt tay hoa viên hẹn hò cũng cam đoan ____ an ”
“…”
Nguyễn Thời Ý chết lặng như sét đánh phản bác
Còn kéo thêm Từ Thịnh
Chuyện … Có khó xử