Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 29
Vì để giữ đạo hiểu nên những vật xa xỉ quý báu bỏ nhà kho Từ phủ lớn như hiện vắng vẻ đơn điệu
Phu thê Từ Minh Lễ Thu Trừng Từ Thịnh Nguyễn Thời Ý xuống theo thứ tự đối mặt với phòng khách “nhà chỉ bốn bức tường” tình cảm một trận hổ
Thu Trừng vẫn mặc một thân nam bào màu trắng mộc mạc như cũ vết bẩn và máu cọ xát lúc khống chế ngựa vẻ chật vật
Tay nàng nâng chén nhỏ chỉ lo tán gẫu với đại cữu và mợ lộ sự xa cách và khách sáo mất lễ phép đối với đôi ‘tiểu tình lữ’ Từ Thịnh và Nguyễn Thời Ý
Còn tổ tôn hai ‘xưng gọi ’ đều nghẹn trong lòng
Thực tế hôm nay Nguyễn Thời Ý tới Đông uyển chăm chút trang phục thanh lịch dịu dàng vì để về Từ phủ chờ đợi cho ngoại tôn nữ một cái ấn tượng ‘lần đầu gặp mặt’ thật là
Chưa từng lường gặp sớm hơn ngược hiểu tại ngoại tôn nữ ghét
Tán gẫu chuyện nhà xong Nguyễn Thời Ý về việc gặp cụ bà tiệm bánh kẹo Hưng Phong cũng lên ý nghĩ giúp đỡ già một chút sức lực
Từ Minh Lễ phát biểu ý kiến Thu Trừng đã nhảy lên cao ba thước trợn mắt tròn xoe
“Cái quỷ gì Ngay mắt thiên tử còn làm chuyện bẩn thỉu thế Ở Ta bắt ”
Nguyễn Thời Ý biết ngoại tôn nữ yêu ghét rõ ràng ghét cái ác như kẻ thù ỷ thân thủ nhanh nhẹn là thân phận công chúa ít lần từng quản việc
kinh thành Đại Tuyên phép tắc nghiêm khắc chung quy thể so với Xích Nguyệt quốc từ nhiều tộc liên hợp mà thành tự do cản trở
Nàng vội vàng đưa liếc mắt hiệu với trưởng tức
Chu thị hiểu ý trấn an: “Chút chuyện nhỏ làm bẩn tay tiểu công chúa của chúng chứ”
Thu Trừng chu môi: “Ta dùng tay đánh dùng roi đánh”
“Phốc” Từ Thịnh nhịn bật
“Cười cái gì thế” Thu Trừng mày giương lên “Ngứa da Hai năm nay tỷ thí đây”
Hàng năm nàng đến kinh thành trừ làm bạn với ngoại tổ mẫu rảnh rỗi đến gì làm liền so tài với đại biểu ca
Từ Thịnh lớn hơn nàng bốn tuổi là nam tử hán hơn nữa còn huấn luyện trong phủ nội vệ vài năm võ nghệ vốn là cao hơn nàng một đoạn dài
Thế nhưng đối phó với tiểu cô nương ngại mặt mũi mỗi lần nhường đều lộ dấu vết để xem như thế lực hai bên ngang
Tuổi tác lớn dần đã đảm nhiệm nội đình thị vệ nếu như giễu cợt ngang sức với tiểu nha đầu còn gì mặt mũi lăn lộn ở kinh thành
đối phương hẹn chiến nếu như từ chối cũng vẻ sợ đấu quá hùng…
Nguyễn Thời Ý biết tâm tư trưởng tôn tiện mở miệng khuyên bảo lúc dùng ánh mắt hiệu Từ Minh Lễ khuyên can
Từ Minh Lễ khụ hai tiếng: “Đều đừng làm loạn Trước mắt còn đang trong hiếu kỳ (1) nhất là Thịnh Nhi nên thận trọng từ lời đến việc làm”
Từ Thịnh vì phụ thân đoạt tình (2) bản thân đảm nhiệm quan võ mà khởi phục (3) thời hạn thật vẫn tròn đạo hiếu
(1)Hiếu kỳ: giữ đạo hiếu ba năm túc trực bên linh cữu dán câu đối chúc tết khác
(2)Đoạt tình chỉ quan viên thời cổ đại khi phụ mẫu mất trong lúc đại tang thì nhất định tạm thời cách chức chịu tang đại tang phép làm quan
(3)Khởi phục chỉ quan viên thời cổ đại khi tang phụ mẫu nhất định rời chức để chịu tang nhưng đầy tang kỳ ( thời gian chịu tang) đã triệu tập nhậm chức
Thu Trừng luôn tôn trọng Thủ phụ cữu cữu giờ phút lạnh “ha ha” hai tiếng ánh mắt miệt thị dạo qua một vòng Nguyễn Thời Ý và Từ Thịnh bên miệng cũng chút châm chọc
“Ừm nhất là đại biểu ca nên thận trọng từ lời đến việc làm”
“…”
Chỉ rõ như thế làm cho bốn còn dở dở
Nguyễn Thời Ý hít ngụm khí lạnh nhằm cố gắng ngăn kích thích bởi sự thẳng thắn của Thu Trừng
Nàng chết sống trở từ già thành trẻ liên quan tới bí mật nguy hiểm của Nhạn tộc – Băng Liên càng ít biết càng thỏa
Nhạn tộc ở phía xa Tây Bắc mặc dù binh lực thực lực quốc gia thể sánh vai với Đại Tuyên Bắc Liệt Nam quốc nhưng thắng ở hành sự ngoài dự đoán huyền diệu khó dò
Bí mật một khi tiết lộ gặp khó khăn nguy hiểm chỉ một nàng
Toàn bộ Từ gia thậm chí Từ Hách ẩn núp trong bóng tối ắt chịu liên lụy
Nàng thể vì chút tủi thân nhỏ mà đem gia nghiệp khổ tâm bảo vệ trong nhiều năm hủy hoại trong chốc lát
Bầu khí ngừng ngắn ngủi Từ Minh Lễ đổi chủ đề nhắc đến Nguyễn Tư Ngạn đã đến thẳng Nhiêu châu Nguyễn gia còn dùng bồ câu đưa tin báo Nam quốc đã mời tham dự thịnh sự giao lưu hội họa tại kinh thành năm trưởng bối gia tộc Nguyễn thị sẽ cử đại biểu kinh
Trong thư nhắc tới Nguyễn Tư Ngạn còn nhiều việc cần giải quyết xử lý ước chừng cuối năm mới thể hồi kinh cho nên để Từ gia chuẩn sơ qua giúp vân vân
Nguyễn Thời Ý đường về trễ phản ứng đầu tiên là tranh thủ thời gian tìm hai khúc khác nếu đợi khi hồi kinh phụng mệnh… thì phiền phức lớn ình>
Nguyễn Thời Ý thu hồi tình trạng lo nghĩ chậm rãi mỉm đáp
Thu Trừng yếu ớt nhàn nhạt từ chối cho ý kiến khiến lòng ngoại tổ mẫu của nàng xoắn trong nháy mắt
**
Hai ngày Nguyễn Thời Ý khoan thai tới Đông Uyển
Bên ngoài thùy hoa môn (*) cổ kính mảng lớn rêu và cỏ đại đã lá bạch quả màu vàng bao trùm một thiếu nữ yểu điệu váy màu xanh nhạt bên ngoài khoác áo choàng của Thư Họa viện thẳng lưng ở cuối đường đá cuội màu than chì chính là Thu Trừng đã đổi về nữ trang
(*)Thùy hoa môn là một loại cửa tương đối coi trọng trong Tứ hợp viện hình thức đẽ giúp nó ngăn cách ngoại viện và nội thất của Tứ hợp viện Thùy hoa môn đặt tại đường trục chính ở chính giữa phía bắc của ngoại viện bậc đá cao ba bậc hoặc năm bậc dùng để ngăn cách phần và của viện Phần phía viện là nơi chủ nhân tiếp khách phần phía viện là nơi ở của những còn trong gia đình ngoài ngay cả đến hầu nam cũng ngoại lệ
Một ánh sáng rực rỡ lọt xuống ngọn cây bạch quả bên cạnh hòn non bộ mà vặn nàng tia sáng
Khuôn mặt yêu kiều tinh thần phấn chấn thần thái ngạo nghễ khí phách khiến tất cả ánh sáng xung quanh đều ảm đạm phai mờ
Mắt thấy tình cảnh Nguyễn Thời Ý suy nghĩ chút càng hiểu rõ hơn vì thiên vị ngoại tôn nữ
Không đơn thuần là dung mạo bất phàm cũng chỉ là vì bù đáp thiếu sót tình nghĩa mẫu tử nguyên nhân lớn hơn là bản thân Thu Trừng một sự ngông cuồng tiêu sái sợ trời trời sợ đất
Cái vặn là thiên tính tước đoạt xóa bỏ của Nguyễn Thời Ý từ nhỏ đến lớn
Sinh ở thư họa thế gia lời việc làm thậm chí là quan niệm của Nguyễn Thời Ý đều nhận sự giáo dục chịu trói buộc của giáo dưỡng bộ trong quy củ thể vượt qua khuôn phép
Vụng trộm thầm mến với Từ Hách kiều diễm khi cưới đã là cực hạn nàng cả gan làm loạn
Lúc giáo dục nữ nhi Từ Minh Sơ nàng chịu nổi việc con bé làm việc kỳ quặc ngang bướng ương ngạch nhiều lần gây áp lực dẫn đến phản ngược
Cho đến khi thấy ngoại tôn nữ lớn lên trói buộc sự hoạt bát linh động mà nàng hâm mộ nàng mới hiểu năm đó lấy kinh nghiệm bản thân trải qua cố gắng thay đổi cá tính hành động của Từ Minh Sơ lẽ là sai lầm nghiêm trọng
Đáng tiếc tình duyên mẫu tử cắt đứt cuối cùng theo ‘thiên chân vĩnh cách’ (*) mà cách nào đền bù
(*) và mãi mãi cách xa như trời với đất
Sau Nguyễn Thời Ý mới biết lúc Từ Minh Sơ tin nàng mất té xỉu tại chỗ khi tỉnh lóc khởi hành trong đêm ngờ rời khỏi thủ phủ Xích Nguyệt quốc bi thương khó nhịn nhiễm bệnh cấp tính
Vì bệnh trì hoãn tuyệt đối lý do
Nghe Thu Trừng từng bỏ mẫu thân đơn thân độc mã chạy tới kinh thành gặp ngoại tổ mẫu đại liệm (*)
(*)Người xưa dùng chữ khâm liệm tức là đại liệm và tiểu liệm (gói chết 2 lần)
Từ Minh Sơ ngơ ngơ ngác ngác tự lẩm bẩm một Thu Trừng sợ rời ngay cả mẫu thân…
Vài ngày Nguyễn Thời Ý từng Từ Hách nhắc tới cúng 49 ngày của nàng hôm đó lên núi cúng tế thấy dung nhan cực kỳ giống nữ nhi của nàng quỳ gối mộ rơi lệ dung mạo gầy gò như rút mất hồn
Bởi thể thấy Từ Minh Sơ cũng thật sự căm giận nàng mẫu thân
Bất luận ầm ĩ thế trong lòng Nguyễn Thời Ý vẫn lo lắng cho nữ nhi như cũ
Tiếc nuối nàng biết quá muộn cho đến khi nữ nhi đau đớn rời kinh cũng gặp mặt một lần
Gió mùa thu thổi rụng từng phiến lá giống như mang theo hồi ức bay lả tả quanh quẩn rơi giữa Nguyễn Thời Ý và Thu Trừng
Đối diện với ánh mắt dịu dàng từ ái buồn phiền của Nguyễn Thời Ý sắc mặt Thu Trừng mơ hồ lộ một chút khinh thường
Nàng di chuyển bước chân chủ động chào hỏi: “Đến ”
“Bái kiến tiểu công…”
Lời còn dứt Thu Trừng đã lướt như gió đến nàng một tay che miệng nàng “Xuỵt Đừng lộ Ta che giấu tung tích tới đây”
Nguyễn Thời Ý tay nhỏ mềm mại ấn một cái khỏi cảm thấy buồn — đây là thế nào Từ Hách bịt nàng hai lần liên tiếp bây giờ tiểu cô nương cũng bắt chước ngoại tổ phụ
Có lẽ tứ chi tiếp xúc bất ngờ xảy Thu Trừng bỗng nhiên ngại ngùng
Nàng ngượng ngùng rút tay về nhỏ: “Ngươi gọi là Thu Trừng Ta gọi ngươi là Nguyễn tỷ tỷ ”
“Vâng…” Nguyễn Thời Ý nhỏ giọng đáp nhịn mím môi
Nụ như hoa nở rộ đầu xuân sáng chói phát sáng Thu Trừng thoáng thất thần
Một lúc lâu tiểu cô nương lúng lúng túng : “Lúc ngươi cực kỳ giống mẹ lúc còn trẻ…”
Có trời mới biết lúc Nguyễn Thời Ý kiên cường bao nhiêu mới thể nhịn đến nỗi thất thố mặt ngoại tôn nữ ở bên ngoài
Nàng chớp nước mắt tủm tỉm dẫn Thu Trường dạo xung quanh giới thiệu từng điều một về Thư Họa viện biết gì nấy
Vốn dĩ Thu Trừng ngầm thái độ châm chọc xa nhưng vì nàng dịu dàng quan tâm dần dịu xuống
Một ngày thỉnh thoảng Nguyễn Thời Ý giúp đỡ Thu Trừng hướng dẫn kỹ pháp (*) mấu chốt đồng thời cũng từ miệng Hoàng Cẩn biết vị ‘Từ ’ Nam Uyển xin nghỉ dài hạn trong thời gian ngắn sẽ trở giảng bài
(*)kỹ xảo và phương pháp (hội hoạ điêu khắc)
Nguyễn Thời Ý cảm thấy kỳ lạ vì bản thân và ‘Từ ’ truyền lời đồn cổ quái thích hợp hỏi nhiều
Chẳng lẽ…Tên tìm vị ‘ thứ hai sùng bái đời’
Nhớ tới thần thái phong lưu của Hàm Vân quận chúa gương mặt Nguyễn Thời Ý tự dưng nóng lên
Trước đây nàng thay đổi thân phận mới tự xưng là …
thực tế nàng bận bịu làm ăn bận bịu vẽ tranh bận bíu lấy ‘Tình lam đồ’ bận bịu xử lý công việc Từ phủ… Bận bịu đối phó Từ Hách nửa phần tùy ý tiêu sái như Hàm Vân quận chúa
Hàm Vân quận chúa là đường đương kim Hoàng đế hai mươi tám năm chịu ảnh hưởng từ Hoàng đế cũng thích sưu tầm thư họa
Nàng càng thích tác phẩm của ‘Tham vi ’ tiếc mua mấy tác phẩm cũ của Từ Hách với số tiền lớn càng coi đây là kiêu ngạo
Năm năm nàng vì vị hôn phu trêu hoa ghẹo nguyệt mà khôi phục tự do đó du sơn ngoạn thủy tứ phía tửu sắc thỏa thích trở thành một quý nữ độc đáo nhất hoàng tộc
Từ khi Nguyễn Thời Ý nghi ngờ Hàm Vân quận chúa nắm giữ một phần bức Tình Lam đồ vẫn luôn ngầm ngóng động tĩnh đối phương biết gần đây nàng ngoài du lịch chỉ chờ đến lúc về mới tiếp cận
Hay là… Từ Hách chờ nổi xuất hành xa chủ động tới gặp mặt
**
Vừa qua giờ Thân Thu Trừng đã yên lượn quanh phòng vẽ tranh chuyện phiếm với khác khắp nơi
Nguyễn Thời Ý bởi vì Trường Hưng lâu mùa mưa tổ yến và nham nhĩ (*) xuất hiện vấn đề thấy Thu Trừng còn nhẫn nại đề nghị cùng
(*)Nham nhĩ còn gọi là Umbilicaria esculenta là một loài địa y trong chi Umbilicaria mọc đá Nó tìm thấy tại Đông Á ở Trung Quốc Nhật Bản và Hàn Quốc Nó thể ăn nếu xử lý đúng cách và thể dùng làm thuốc
Sự kháng cự của Thu Trừng đối với ‘Nguyễn cô nương’ bắt nguồn từ khi quen biết
Lúc nàng đang giữ đạo hiệu biết ngoại tổ mẫu biết từ khi nào đã vụng trộm thu dưỡng một nữ tử trẻ tuổi mỹ mạo nội tâm đã sớm vì chiếm lấy cưng chiều của ngoại tổ mẫu mà phần cảm thấy vui
Cộng thêm hôm mới gặp gỡ ‘Nguyễn cô nương’ dù dùng son phấn nhưng ngày thường thiên kiều bá mị trêu hoa ghẹo nguyệt thân mật với Từ Thịnh một chút dáng vẻ cử chỉ nên khi giữ đạo hiếu
cữu mẫu ít lời về ‘Nguyễn cô nương’ cộng thêm nửa ngày hôm nay tiếp xúc Thu Trừng cũng cảm thấy Nguyễn Thời Ý dễ chung sống xem như tiếp nhận vị ‘đại biểu tẩu tương lai’
Hai lập tức thu dọn dụng cụ vẽ tranh thay áo khoác khỏi Đông Uyển tụ họp với tùy tùng xuất phát về phía Thành Tây
Ý định ban đầu của Nguyễn Thời Ý là giải quyết thỏa đáng dạo chợ đêm cùng Thu Trừng
nàng vạn vạn nghĩ tới lúc Thu Trừng bước lên lầu hai Trường Hưng lâu như cái đinh đóng cọc bức tranh sơn thủy vách tường
Bức tranh là do ‘Thanh niên thần bí nghèo túng’ vẽ cảnh thiên hào hùng từng gây nên oanh động lớn và bàn tán sôi nổi qua ba tháng nhiệt độ mới giảm dần
Trà dư tửu hậu các thực khách và họa sĩ thợ vẽ giới thư họa tránh khỏi suy đoán nhiều về thân phận họa sĩ
lúc Từ Hách vẽ tranh hình dáng tiều tụy mặt đầy râu khác biệt một trời một vực với tuấn tú đầy tinh thần hiện tại thêm sợ khác nhận bút pháp lúc ở Thư Họa viện chỉ vẽ tranh hoa điểu (hoa và chim) là ai liên hệ với bức tranh sơn thủy chú ý
Ban đầu Nguyễn Thời Ý lệnh tiểu nhị tỉ mỉ lưu ý hành tung ‘Thanh niên thần bí nghèo túng’ xác nhận là ‘vong phu’ trở về đương nhiên phân phó chưởng quỹ cần tìm nữa việc coi như gì nữa
Lúc thấy cả Thu Trừng cứng chằm chằm bức tranh hết sức chăm chú đôi mắt phiếm lệ trong lòng Nguyễn Thời Ý kinh ngạc lo lắng hỏi thăm: “Sao ”
Thu Trừng lúng lúng túng lấy ống tay áo lau nước mắt ở khóe mắt giọng khàn khàn: “Ta cảm giác ý cảnh (*) trong bức họa thật sự cô đơn khắp nơi tràn ngập bi thương sự trống vắng bất đắc dĩ khiến cho … Nhớ tới sự đau khổ lúc biết tin ngoại tổ mẫu qua đời”
(*)Ý cảnh là tâm tình của tác giả thể hiện qua hình ảnh và xem cảm nhận điều đó
Hốc mắt Nguyễn Thời Ý ướt cúi đầu hít một : “Đừng suy nghĩ nhiều quá ‘Lão nhân gia bà ’… Sẽ luôn luôn bảo vệ ngươi”
“Bối cảnh bức tranh bút pháp vẽ vách đá cao lớn hùng vĩ xuất sắc hiếm thấy giống với ngoại tổ phụ… Núi non trùng điệp khe nước chảy nhuận ngang dọc thứ tự phức tạp nhiều vẻ… Nguyễn tỷ tỷ tỷ biết là tác phẩm của phương nào ”
Nguyễn Thời Ý thể cho biết sự thật
Đành viện cớ là tác phẩm của một vị lữ khách chán nản say rượu đó đã rời kinh thành khó tìm tung tích
Thu Trùng cảm thấy mất mác ngơ ngẩn hồi lâu dời bước
Chưởng quỹ biết nàng là quốc công chủ Xích Nguyệt quốc cao quý tất nhiên dốc hết sức lấy lòng thao thao bất tuyệt giải thích ‘Thanh niên thần bí nghèo túng’ xe nhẹ đường quen (*) thế nào tùy ý thoải mái để tác phẩm xuất sắc thế nào mặt mày hớn hở nhắc tới bức họa đó đã gây hiệu ứng kinh cỡ nào
(*)việc quen thì dễ làm
Nguyễn Thời Ý như gai lưng chỉ thúc giục Thu Trừng rời ngờ nha đầu tràn đầy hứng thú vẻ mặt hiện trông ngóng vô tận
Lại ngày đó cùng khách đến lễ tế 49 ngày của ngoại tổ mẫu nàng hết sức kích động: “Xem là bạn vong niên ngoại tổ mẫu của Nói chừng… Ta và từng duyên gặp mặt một lần núi”
Đáy lòng Nguyễn Thời Ý dâng lên một dự cảm bất thường
Quả nhiên một khắc ánh mắt Thu Trừng lấp lóe mong đợi ngữ khí nhảy nhót chắc chắn
“Chưởng quỹ nhờ ngươi cần … thay tìm ”
Tâm trạng Nguyễn Thời Ý nặng trĩu chợt cảm thấy nhiệt tình dạo chợ đêm giảm hơn nửa trong nháy mắt
**
Từ đầu tiên nhậm chức Nữ Đế Tống Tuyến phá bỏ giới hạn phường chợ khi mở chợ đêm thủ phủ ban đêm hưng thịnh phồn vinh duy trì mấy trăm năm dứt
Hoa đăng phía ngừng đụng sạp hàng buôn bán các loại đồ chơi kỳ lạ cổ quái: mỹ thực trải dài hương bay mười dặm; các loại giải trí thuyết thư lệnh khúc kể chuyện lịch sử cạo râu bán quẻ giấy vẽ tranh các loại hoạt động cái gì cần cũng thêm ca múa trợ hứng gánh xiếc tạp kỹ chờ biểu diễn tầng tầng lớp lớp
Trên đường đầu hẻm nhốn nháo chen chúc cò kè mặc cả chút gò bó còn âm thanh vỗ tay ủng hộ hoặc tiếng
Nguyễn Thời Ý khí vui vẻ cảm nhiễm chút nào chỉ cảm thấy ánh đèn màu vàng quá chói mắt giống như thể làm cho bí mật ẩn giấu chỗ che thân
Nếu như Thu Trừng tìm Từ Hách phát hiện là Thư Họa Nam Uyển hơn nữa còn là vị Thư Họa cấu kết với “Nguyễn cô nương” cộng thêm dung mạo cực kỳ giống Từ Thịnh và kỹ pháp xuất chúng giống như đúc với ‘Tham Vi ’…
Bí mật giữ gìn đã lâu đại khái khó mà bảo
Trước mắt hung thủ đầu độc nàng còn ở trong bóng tối đưa ánh sáng trong bóng tối biết bao nhiêu chằm chằm nhà họ Từ nếu một ngày thân phận Từ Hách bại lộ chân tướng ‘Nguyễn cô nương chính là Từ Thái phu nhân’ của nàng cũng dễ vạch trần
Đến lúc đó dẫn tới tộc nhân Nhạn tộc tìm kiếm Băng Liên…
Nàng thay đổi từ vui vẻ thành trầm mặc ít khiến Thu Trừng cảm thấy thoải mái
Hai im lặng trộn lẫn trong nam nam nữ nữ tại cảnh xuân tươi chỉ dạo trong chốc lát liền mỗi một ngả
Nguyễn Thời Ý dẫn Tĩnh Ảnh Trầm Bích về hướng đông trong đầu vẫn đang suy nghĩ làm để tìm cơ hội dặn dò Từ Hách nhắc cẩn thận chớ khác nhận
Cũng thể đêm hôm khuya khoắt tới chỗ ở của Không Lại thay đổi biện pháp chiếm tiện nghi… Đánh chết cũng
thời gian ngắn sẽ tới Thư Họa viện biện pháp gì đây
Quanh quẩn giữa nỗi băn khoăn Tĩnh Ảnh bỗng nhiên giật tay áo nàng “Cô nương…”
Nguyễn Thời Ý đầu thấy là một lão nhân đang nấu đường vẽ tranh chọc cho một đám hài tử vỗ tay cổ vũ mà bên khuôn mặt Tĩnh Ảnh hiện thần sắc hâm mộ mong đợi
Khó trách lúc Lam Hi Vân gặp nàng thực sự nhận sư tỷ đồng môn
Trên đời lẽ ai lường Trình chỉ huy sứ nổi tiếng năm đó bây giờ trở thành tiểu nha đầu ngây thơ chảy nước miếng vì tranh đường
“Nếu thì xếp hàng mua Ta đến sạp hàng mì hoành thánh nghỉ chân một chút uống một ngụm trà”
Trong lòng Nguyễn Thời Ý thương xót bất giác lộ ý hiền lành của tổ mẫu tự đến bên đường
Mấy hài tử choai choai vui đùa giỡn chạy qua từ phía tước cũng phấn khởi vây quanh một bên sạp tranh đường khí sôi nổi gấp đôi
Lúc Tĩnh Ảnh vội vàng lựa chọn hình vẽ sự chú ý của Tĩnh Ảnh cũng cảnh lão nhân khua môi đường kéo sợi đường hấp dẫn cho nên để ý chủ tử nhà ở lưng nhiều thêm một nam tử mặc áo bào xám một tiếng động
Nguyễn Thời Ý cảnh chợ búa náo nhiệt định xuống trong thoáng chốc tiếng trầm thấp mang theo thở ấm áp vô cùng quen thuộc ung dung vang lên bên tai
“Nguyễn Nguyễn mượn bước chuyện một chút”
Nhịp tim nàng co trong nháy mắt loại ảo giác đặt trong ảo cảnh
Phảng phất đèn đuốc lưu ly bay lên như cự ong đường phố tràn ngập mùi thơm đồ ăn vặt âm thanh biển ồn ào … Tất cả đều là ảo giác của nàng
Làm thể
Nàng gặp đã vượt qua hơn nửa tòa thành tìm chính xác nàng bên trong biển
Hít sâu một nàng chậm rãi chuyển ánh mắt xác định nhầm
Công bằng đụng cặp mắt rực rỡ ẩn giấu mênh mông trời
Tiếng tim đập lộn xộn như trống nổi run rẩy như lá thổi tất cả âm thanh thế gian đã trở nên lộn xộn mịt mù
Từ Hách bộ dạng ngơ ngác của nàng chọc đôi mắt cong lên thành hai đường cung hẹp dài
Không đợi nàng chỗ bày tỏ tay lớn đã lặng lẽ ôm tay nàng trong lòng bàn tay một tay khác như vô ý đỡ lưng nàng dùng trạng thái chân thật đáng tin nửa ôm lấy cô bước chân dài xuyên qua đám ngõ hẻm u ám chật hẹp cạnh gian hàng hoành tháng
(*)Thùy hoa môn