Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 28
Hôm ánh sáng ban mai yếu ớt cửa hàng trong thành lần lượt mở cửa buôn bán
Các loại mùi hương thức ăn trộn lẫn với thu hút con bay trong gió nóng bốc lên lượn quanh vị chua ngọt mặn cay thẩm thấu đến từng góc một dẫn con sâu thèm ăn trong bụng mọi
Ngày xưa nếu gấp gáp Nguyễn Thời Ý sẽ luôn bảo xa phu chậm hít thở cuộc sống chợ búa sáng sớm nhiều hơn
Dù từ bé đến lớn nàng hiếm khi thời gian dạo tự do
Vậy mà giờ phút nàng vô tâm quán ăn y quán tiệm thuốc hiệu sách bên ngoài… Ngồi ngay ngắn trong xe lung lay theo xóc nảy nhỏ
Hai mắt nhắm chặt thoáng hiện mẩu chuyện ngắn ở nhà Từ Hách đêm qua trong đầu
Sau khi đưa phỏng đoán về khúc còn của bọn họ trao đổi tin tức biết kết hợp tin đồn về nữ vương Nhạn tộc Băng Liên cùng với thanh niên che mặt tự xưng “Thám hoa lang” từ đó suy đoán ẩn tỉnh biếtạn>
Sở dĩ nữ vương Nhạn tộc thống trị ròng rã sáu mươi năm vẫn duy trì bộ dáng thiếu phụ trung niên thể là vì từng ăn chí bảo của Vương tộc – Băng liên
Người sắp chết năm đó Từ Hách cứu là kẻ trộm Băng liên
hồn nhiên biết mơ hồ cầm Băng liên quý giá dùng dằng mấy ngày dẫn tới đuổi bắt
Bởi vì ngôn ngữ hai nước bất đồng nhận lầm xem đám tráng hán ăn mặc cổ quái tay cầm vũ khí là sơn tặc vội vàng cầm vật phẩm tùy thân chạy như bay trốn nơi khác
Lúc tuyết lở lẽ truy binh một ai sống rời khỏi nên thế giới bên ngoài ai biết lúc thanh niên nước Tuyên rơi xuống sườn núi còn mang theo dị bảo
Băng liên trộm mất khiến cho Nhạn tộc lùng bắt truy đuổi kiêng dè thậm chí nhiều năm qua âm thầm bắt hàng loạt thanh niên tuấn mỹ
Nguyễn Thời Ý ở góa nhiều năm Từ Hách thì ngủ ba mươi lăm năm cũng rõ lời đồn là cơ sở thật
cẩn thận cũng thể lái con thuyền mười nghìn năm (*) cẩn thận che giấu bí mật mới khả năng sống tiếp
(*)”Cẩn thận có thể bắt ngàn con ve cẩn thận lái thuyền mười nghìn năm” trích từ « trích lời trang tử » Ý của những lời là: Suy nghĩ cẩn thận làm việc chu đáo phòng cẩn thận thì ngay cả ngay cả con ve giảo hoạt linh mẫn nhất lâu dài cũng thể bắt ; cẩn thận từng li từng tí tùy tiện ngay cả điều khiển con thuyền mười ngàn năm cũng thể an vô sự
A Lục và chó trở về Từ Hách lặp chiêu cũ ôm nàng nhảy ngoài tường vẫn quên trêu chọc bên tai nàng: “Tự đưa tức phụ nhà ‘Xuất tường’ quá may mắn”
Hắn lấy lý do “Ban đêm đường khó ” ôm nàng vòng quanh đường nhỏ vắng lặng cho đến khi đến gần cửa đại viện mới thả nàng xuống mặt đất
Dung nhan tuấn mỹ ngọt lịm ánh giống như tỏa ánh sáng ngọt ngào
Thật sự là rụt rè tí nào
Nguyễn Thời Ý dám thêm hấp tấp lời tạm biệt ôm tranh cổ vội vàng rời khỏi quần viện
Dọc đường lòng đầy nghi ngờ nàng làm chủ đương gia hơn ba mươi năm dựa cái gì ngoan ngoãn để ôm một đường
Là hình thức vợ chồng ở chung tương thân tương ái lẫn cộng thêm hiện trạng gì khiến nàng tự chủ mà bỏ sự cứng cỏi dung túng nhiều lần
Hay là mê hoặc dỗ ngon dỗ ngọt đến mức… Nàng càng ngày càng chẳng là “Từ Thái phu nhân”
Suy cho cùng nàng về về hoán đổi giữa hai thân phận “Thái phu nhân” và “Tiểu cô nương” lâu ngày khát vọng trải qua cuộc sống tùy ý của trẻ tuổi cách nào trừ tận gốc sự cố chấp của lão phu nhân
Trở phòng ngủ lan viên nàng rốt cuộc hiểu rõ vì khi chia tay nụ Từ Hách ngọt ngào kỳ lạ như vì Trầm Bích xa phu hầu dùng ánh mắt ngầm trêu chọc
—Nguyễn tiểu cô nương cầm tranh cổ bày tỏ thỉnh giáo nữ ban đêm quần viện sống ở gần một canh giờ lúc trở về váy áo tóc nhăn nhíu búi tóc nhiều thêm một cây trâm cài tóc làm bằng ngọc dương chi nhẵn mịn trơn bóng chạm khắc tinh tế
Cho dù hầu biết chữ lớn nhưng tuyệt đối tin nữ Thư họa viện sẽ vô duyên vô cớ tặng học viên trang sức đắt tiền
Ha ha…Gặp gỡ tình lang ban đêm chứng cớ rành rành như núi
Nguyễn Thời Ý khó lòng giải thích đành hết sức kiềm chế “ dùng trâm cài tóc điên cuồng đâm Từ Hách” tắm rửa thay quần áo giường ngủ
Phần tức giận và hổ qua một đêm cho đến lúc một xe ngựa vẫn biến mất
Hai lần gặp mặt ở Ly Khê trưởng tôn bắt gặp cộng thêm nàng rêu rao khắp nơi “tín vật đính ước” kiêng nể gì chỉ sợ… Rốt cuộc thể tẩy sạch nước bẩn
**
Đang suy nghĩ tiếng nỉ non cùng tiếng ồn ào phía cách đó xa gọi suy nghĩ của nàng về
Thấy xe ngựa càng càng chậm trong lòng nàng biết điều khác thường
“Trầm Bích đã xảy chuyện gì”
Trầm Bích đáp cách màn che: “Người qua đường vây quanh một cửa hàng thấy rõ lắm… A Hình như là tiệm bánh kẹo Hưng Phong”
Nguyễn Thời Ý cứ mỗi ba năm ngày sẽ ăn lật dung tô của tiệm thói quen duy trì từ thời thiếu nữ đến nay đã hơn bốn mươi năm mắt thấy cửa tiệm di dời ba lần chứng kiến đại nương làm bánh từ quả phụ trung niên thành lão nãi nãi hơn bảy mươi tuổi
Lúc chợt tiệm bánh kẹo xảy chuyện trong bụng nàng lo lắng vội sai xuống xe tìm hiểu thực hư
Sau thời gian một chén trà hầu báo rống là cụ bà tiệm bánh và chắt trai
Hóa một nhà cụ bà ý rời kinh về quê con dâu và cháu trai về một thời gian để hai mẹ con cụ bà chuyển nhượng cửa tiệm
Không ngờ bọn họ gặp lừa đảo liên thủ với quen vì biết chữ mà tính kế bán tống bán tháo tiệm bánh kẹo chỉ hai mươi xâu tiền ít hơn mức trung bình
Giấy trắng mực đen đóng dấu tay nhi tử cụ bà kết cục đã định
Nhi tử đã qua tuổi năm mươi thân thể ốm yếu lúc tranh luận với kẻ lừa đảo đánh tức giận đến tổn thương đến vài ngày nhắm mắt xuôi tay
Bây giờ còn cụ bà và chắt trai tuổi nhỏ lóc nhà liên lạc với cháu trai và con dâu trở về quê hương đến bước đường cùng vô cùng tuyệt vọng
Người biết chuyện đều thương tiếc cũng giận mà dám gì
Nguyễn Thời Ý thích xen chuyện khác như một nhưng ác bá xảo quyệt ức hiếp lương thiện như thế nàng thân là mẫu thân Thủ phụ thể chịu
Nàng tiện tự mặt lập tức lệnh cho Trầm Bích và hai hầu khuyên tổ tôn cụ bà rời khỏi nơi thị phi
Vì tay can thiệp biển náo loạn cả buổi dần dần rời
Trên đường lớn khôi phục trật tự như bình thường chỉ còn hai ba tò mò còn đang nghị luận ngừng
Không lâu cụ bà nắm tay chắt trai mặc áo trắng dẫn đường của bọn Trầm Bích khập khiễng chống gậy đến xe ngựa rơi lệ gửi lời cảm ơn với Nguyễn Thời Ý
Nguyễn Thời Ý xuống xe ngựa kéo đôi tay đầy nếp nhăn của cụ bà ánh mắt thương xót dịu dàng khuyên nhủ
“Đại nương ngài nén bi thương Thái phu nhân nhà ăn bánh điềm tô ngài làm mấy chục năm qua tuy chỉ gặp mặt vài lần nhưng đã sớm kết xuống duyên phận vững chắc
“Đã thấy cảnh ngộ hai đương nhiên sẽ ngoài Trước mắt tìm nơi ở thich hợp cho ngài chờ tìm chứng cứ xong báo quan tìm công bằng cho ngài và nhà chứ”
Cụ bà bất ngờ thôi mặt vì là gia quyến Thủ phụ đại nhân dọa đến quỳ xuống dập đầu Nguyễn Thời Ý nâng dậy
Trên đường nhiều tai mắt Nguyễn Thời Ý tiện nhiều lời lệnh cho thu xếp cho cụ bà thật
Nhìn bóng lưng đứa bé non nớt mờ mịt luống cuống đau buồn lão nhân bước chân tập tễnh đáy lòng nàng dâng lên nỗi đau buồn hết ngừng
Thực tế thuở niên thiếu nàng chuyên tâm kỹ nghệ thư họa khi góa phụ mới bôn ba vì Từ gian trung niên danh vọng và phú quý thì yếu ớt nhiều bệnh ốc còn mang nổi ốc
Dù trách trời lòng thương dân thì ban cho những khốn khổ một chút bố thí nho nhỏ nàng từng từ trong mây xuống trần gian càng từng thật sự để tâm trải nghiệm nóng lạnh thế gian
Bây giờ nhà quyền tiền nàng cũng tiền vốn cảnh thường khó
Ngoài ý thu hoạch một hồi thanh xuân biết thể tiếp tục đến bao giờ nàng tự đánh giá thể làm nhiều chuyện nên tùy tiện lãng phí tinh lực hưởng thụ xa hoa và tung tình thanh sắc (*)
(*)chỉ mê luyến nữ sắc cùng âm nhạc quá mức Cổ nhân cho rằng đây là một loại hành vi cực kỳ phóng túng
Lòng thiếu nữ nặng nề nghi ngờ chẳng bằng thêm chút khí phách mãnh liệt của thiếu niên
Vứt bỏ phù hoa hư ảo lấy làm gương giúp đỡ con cháu của thay đổi từng chút một vẫn còn sót cẩm tú sơn hà
Mở rộng chính nghĩa cũng giúp đỡ nghèo khổ khốn đốn cũng khả năng làm nên chuyện dù cũng hơn trầm mê trong tình yêu nhỏ
**
Nguyễn Thời Ý lấy tinh thần đang xoay lên xe ngựa bỗng nhiên phía kêu lên kinh ngạc tiếng hét chói tai tiếng quát tháo nối tiếp từng hồi
Dọc đường qua đường nhao nhao lùi về một con ngựa màu đỏ tung vó phi nước đại tiến đến đâm tới mạnh mẽ như phát điên chỉ lát nữa là va nàng đang ngây
Trong chớp mắt Tĩnh Ảnh chợt hiện từ bên cạnh một tay ôm eo thon của nàng một tay nhấc cổ áo xa phu phi vọt lên ngói cửa hàng như cưỡi gió đạp mây
Trái tim Nguyễn Thời Ý dọa như nhảy khỏi miệng nhưng nàng thời gian lo lắng hãi hùng
Vì chỉ một khắc ngựa điên đụng xe ngựa của nàng dẫn tới hai con ngựa hí dài đạp vó chịu sự điều khiển xông về phía khung cảnh càng thêm hỗ loạn
Mặc dù xa phu Nguyễn Thời Ý lập tức leo xuống đất kịp thời khống chế xe ngựa nhà nhưng đường và bán hàng rong đã loạn thành một cục né tránh thu dọn ngã sấp xuống thừa cơ cướp đồ…
Tình thế càng khó khống chế đã xảy là thể ngăn cản chợt bóng trắng đạp nóc bay lên mà đến một tay bắt lấy dây cương ngựa điên
Ngựa điên giật hoảng sợ tăng tốc tộ chạy kéo bay thân ảnh màu trắng tới giữa trung
Thân pháp chuyển hướng theo ý bổ nhào một cái trèo lên lưng ngựa hai tay vây quanh cổ ngựa cố gắng khiến ngựa bình tĩnh
Con ngựa khăng khăng cuồng nhảy vọt khi thì chân dựng lên cao khi thì vung vẩy thân thể khi thì chân đá lung tung từ đầu đến cuối vẫn ném xuống điên cuồng một hồi lâu mới dần tỉnh táo bất lực quỳ rạp xuống đất
Thiếu niên lưu loát xuống ngựa áo trắng tung bay mắt phương môi đỏ phong thái tuấn dật một thân khí phách hơn khiến dám gần
Người bên ngoài lúc mới thấy rõ vị hiệp sĩ giải quyết tai nạn là một thiếu niên trẻ tuổi thon gầy trắng trẻo khỏi lời tán thưởng khen kẻ tài cao gan cũng lớn thân thủ bất phàm vân vân
Thiếu niên một bên trấn an con ngựa một bên cẩn thận kiểm tra
Trên nóc nhà Nguyễn Thời Ý vẫn vịn lấy Tĩnh Ảnh hai mắt chứa sương mù bờ môi runn rẩy giọng khàn run: “Nhanh… Nhanh Tĩnh Ảnh đưa xuống …”
Tĩnh Ảnh chỉ cho là chủ tử nhà sợ độ cao thấy bên một mảnh lộn xộn chỗ dừng chân khỏi chần chờ
Chưa động tác gì mười mấy tên nam tử cường tráng xông từ hướng ngựa điên chạy tới cầm đầu là một thanh niên mặc cẩm y vệ
Hắn tuổi hai lăm hai sáu dung nhan lịch sự tuấn tú bên trong lộ kiêu ngạo phong lưu mi dài như kiếm mắt hoa đào lạnh lẽo là quý công tử phong độ nhanh nhẹn
Thấy ngựa điên khống chế quý công tử thở dài nhẹ nhõm một dài cất cao giọng cảm ơn: “Nhờ vị tiểu sức giúp đỡ…”
Không ngờ mỹ thiếu niên áo trắng liếc mắt chằm chằm giọng trong vẻo ngữ khí hiền lành: “Con ngựa là của ngươi Nhìn các ngươi hung thần ác sát như mà ngay cả súc sinh cũng quản Nó đạp hỏng bao nhiêu thứ dọc đường”
“Láo xược Ngươi biết…”
Hai tên hầu bên cạnh quý công tử lớn tiếng quát lớn chủ tử ngăn
“Là tại hạ quản thúc tọa kỵ làm phiền tiểu trượng nghĩa giúp đỡ xin hỏi cao tính đại danh”
Mỹ thiếu niên áo trắng trả lời tiếp tục tìm kiếm cuối cùng gỡ hai cái phi tiêu từ một bên mông ngựa đặt mũi ngửi nhíu mày : “Có độc ngươi sợ là đắc tổi kẻ nào…”
Tùy tùng quý công tử thoáng chốc loạn lên vây vòng tròn quanh chủ tử
lúc gặp Từ Thịnh tiếng động cưỡi ngựa chạy tới xa xa thấy Nguyễn Thời Ý nóc nhà vẻ mặt sốt ruột
Hắn để ý những cái khác nhảy lên song song cùng Tĩnh Ảnh dìu nàng xuống đất ngữ khí sốt ruột lo lắng: “Ngài chứ Con đang tới lan viên đón ngài… Những khác ”
Nguyễn Thời Ý mờ mịt lắc đầu ánh mắt thẳng đánh giá mỹ thiếu niên áo trắng môi hồng hé mở thôi
Mỹ thiếu niên áo trắng bỗng dưng đầu Nguyễn Thời Ý một cái lạnh lùng với Từ Thịnh
“Ngoại tổ mẫu qua đời tròn năm tháng đại biểu liếc mắt đưa tình với tiểu cô nương xinh mặt mọi Không sợ nhà buồn lòng ”
Người ngoài chính là ngoại tôn nữa của Nguyễn Thời Ý quốc công chủ Xích Nguyệt – Hạ Nhược Thu Trừng
Nguyễn Thời Ý lời gay gắt của nàng cảm giác xa cách từ lâu giảm biết nên
Từ Thịnh biểu răn dạy sắc mặt giận dữ dường như mở miệng phản bác
Lại rõ diện mạo quý công tử sững sờ đổi hướng chắp tay thi lễ với đối phương: “Tề vương điện họa mạnh khỏe”
Lời mặt mọi lộ vẻ kinh ngạc khi Nguyễn Thời Ý kịp thời phản ứng uyển chuyển hành lễ
—Tề thân vương Hạ Tuấn ấu đương kim Thánh thượng là phú quý nhàn rỗi nổi danh đã rời khỏi từ sáu năm hiếm khi hồi kinh quả thật mọi nhất thời nhận
“Ngươi là thân vương” Thu Trừng tại chỗ bất động liếc xéo dò hỏi
“Họ hàng nhàn tản thôi Khiến tiểu chê ”
Tề vương mỉm hiệu Nguyễn Thời Ý miễn lễ: “Xem … Ngựa tồi của tiểu vương làm hư xe ngựa của cô nương cô nương thương ”
Nụ Nguyễn Thời Ý trong veo: “Tạ điện hạ quan tâm gì đáng ngại”
Nụ khiến Tề vương kìm bất giác nàng thêm hai mắt
Thân ảnh của nàng bối tử màu xanh phối với váy xuông trắng thuần ánh mắt trời càng hiện màu sắc nhã nhặn thuần khiết nguyên liệu chọn tinh tế cắt may mỹ biểu lộ rõ ràng thân hình lả lướt của nàng
Tóc búi lên một nửa chải triêu vân kế khác biệt một nửa tóc đen như mực khác đổ xuống như thác nước
Dung nhan thanh lệ tầm thường chút phấn son kèm theo lông mày tô một chút xinh xắn
Tề vương hoảng hốt khi xem xét tường tận sắp xếp thủ hạ dọn dẹp hiện trường trấn an dân chúng
Nguyễn Thời Ý chuyện với Thu Trừng nhưng đành chịu nha đầu thiện cảm với nàng đợi nàng mở miệng đã dạo cửa hàng
Một bộ dáng xa cách cao ngạo thế thật sự làm nàng thương tâm
Được thời gian còn dài mà
Tề vương im lặng hồi lâu bên cạnh ánh mắt lơ đãng hướng về dáng yểu điệu cùng kiều nhan rực rỡ của Nguyễn Thời Ý khẽ với Từ Thịnh: “Tiểu hôn thê”
Từ Thịnh nhất thời sụp đổ đầu óc nóng lên bật thốt lên: “Điện hạ hiểu nhầm Nàng nàng là ”
Tề vương ngạc nhiên : “Muội ngươi là đã gả Tĩnh quốc công phủ Vị hiển nhiên là…”
“Ách Dù cũng là hôn thê”
Từ Thịnh như đinh đóng cột hận thể mổ tim để chứng tỏ trong sạch
Tề vương điều suy nghĩ đợi thuộc hạ bồi thường tổn thất cho tiểu thương mọi việc yên tạ với Từ gia và gửi lời cảm ơn lễ phép từ biệt
Nguyễn Thời Ý cung tiễn Tề vương rời lấy khuỷu tay đụng Từ Thịnh giọng nhẹ nhàng giảo hoạt
“Ca ca chúng về nhà thôi”
Từ Thịnh nổi da gà vẻ mặt đau khổ: “Người đừng cáo trạng với phụ thân con Không con…”
“Không thế nào Nguyễn Thời Ý nhíu mày
—Mật thám khai tỉ mỉ chuyện nàng hẹn hò với ‘Thư họa ’
Từ Thịnh tranh cãi vô ích tức ách trong lòng thu ngữ khí uy hiếp đưa tay kéo ống tay áo nàng bẹp miệng: “Không con liền liền cho xem Oa…”
lúc Thu Trừng từ cửa hàng hai tay ôm bao lớn bao nhỏ mứt hạnh đào khô thấy Từ Thịnh dáng vẻ đường đường nũng nịu với nũ tử yêu kiều
Nàng trực tiếp qua bên cạnh hai khéo môi đẽ cong lên nụ nhạt quá vui vẻ
“Có thể trị đại biểu ca phục tùng đến như thế Vị tiểu thư … Thủ đoạn của tỷ thật là cao minh”
“…”
Hai tổ tôn mắt lớn trừng mắt nhỏ thật sự biết nên cho nàng biểu cảm gì