Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 27
Cái ôm chân thực và cả bóng tối bao quanh Nguyễn Thời Ý khiến nàng choáng váng
Nàng ý thức sâu sắc bất luận cố gắng phân rõ ranh giới với Từ Hách cỡ nào đối phương luôn thể tìm cơ hội ôm ấp
“Tam Lang dừng Chúng đã …”
Hai tay nàng gắng sức đẩy thể khiến lùi về nửa bước
Hắn dùng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve tóc đen lệch rũ xuống của nàng bờ môi ma sát dính gò má nàng râu ở cằm đâm giọng mang theo trêu chọc nhẹ giọng lẩm bẩm
“Nguyễn Nguyễn Nàng cũng là ‘Thái phu nhân’ ban đêm rõ lý do rõ ràng chạy tới nhà nam nhân độc thân là nghĩa gì…”
Nguyễn Thời Ý thầm hối hận quá xúc động trúng kế của
Nàng miễn cưỡng duy trì hô hấp bình thường lạnh nhạt : “Buông tay gì từ từ ”
“Nàng cho ôm chuyện” Người nào đó chơi
“Buông Ta xong liền ” Giọng mềm mại của Nguyễn Thời Ý lạnh thêm ba phần
Cho dù nhưng áp lực từ thái độ nghiêm túc của nàng Từ Hách nghiến răng hút máu (*) chậm rãi buông nàng “Nếu thì… nhà trò chuyện”
(*)Miêu tả như một ma cà rồng
“Không…”
còn dứt lời trong sân đã truyền đến giọng non nớt trong trẻo của A Lục: “Kỳ lạ Sao thúc thúc còn về Đại Mao Nhị Mao Ta mang hai ngươi chơi vài vòng”
Nguyễn Thời Ý thân khẽ run rẩy
Căn cứ khứu giác nhạy bén của nhị khuyển và sự quấn quýt với Từ Hách nhất định chịu khống chế của hài tử mà gấp rút chạy đến phía bụi rậm
Nếu như A Lục thấy hai trốn ở đây thân thể dán mặt đối mặt quả thật là thể nào giải thích…
Phản ứng đầu tiên của Nguyễn Thời Ý là trốn Cho dù giả bộ như hẹn mà tình cờ gặp cũng nhiều đường sống hơn bắt gian tại hiện trường
Hài tử mang theo tiếng cửa gỗ va chạm và tiếng xích sắt cùng với tiếng thở thô của nhị khuyển to lớn phấn khích khiến nhịp tim Nguyễn Thời Ý như ngừng
Từ Hách nhẹ: “Xem chỉ thể mạo hiểm về phòng tránh ”
Hắn đợi nàng đồng ý từ chối ôm nàng nhảy vọt đến chỗ trống đó ôm ngang nàng ngực mũi chân điểm nhẹ đạp khí bay lên vượt qua tường bên trong
Quat nhiên hai con chó dẫn thẳng A Lục đến chỗ bọn họ lúc gâu gâu kêu loạn một hồi “dắt” A Lục chạy theo
Trái tim thắt chặt của Nguyễn Thời Ý thoáng nhẹ nhàng đột nhiên giật Từ Hách ôm lấy tay trái tự chủ nâng lên nắm chặt vạt áo của …
“Thả xuống” Nàng buông tay
Từ Hách nhúc nhích chút nào giữ yên lặng
Nguyễn Thời Ý ngẩng đầu đúng lúc đụng nụ như bôi mật của
Đầu óc vì một màn giống như đã từng quen thuộc mà trống rỗng trong nháy mắt nàng lấy tinh thần tự giãy dụa xuống về hướng cửa sân
“Cửa đã khóa từ bên ngoài” Nụ Từ Hách càng thêm đắc ý
Nguyễn Thời Ý rốt cuộc hiểu rõ đây là tiến cạm bẫy thật sự
Là nàng lớn tuổi phản ứng chậm
Cũng thể đần độn nán xử tự tại chỗ nghênh đón A Lục dắt nhị khuyển vòng vòng trở về chứ
“Mau đưa ngoài” Nàng cắn môi trừng
Đôi mắt dài Từ Hách vì nở nụ vui vẻ mà cong thành đường cong mắt giống như cảnh xuân mênh mông vô hạn
Hắn mỉm mở rộng vòng tay với nàng “Ôm ”
Nguyễn Thời Ý chợt cảm thấy khó xử nhưng nếu để ôm vượt tường với khả năng của nàng thể vượt tường
Kiềm chế cảm xúc căm phẫn cùng thẹn thùng giả giả thật thật nàng tức giận về mặt biểu hiện thản nhiên nghiêm túc hai tay cứng rắn khoác vai
Từ Hách trộm kéo nàng lòng cơ bắp rắn chắc cùng với thân thể mềm mại va chạm tạo nên mập mờ cực hạn
Nguyễn Thời Ý cơ ngực rắn chắc của cộm lên đến cuống cuồng lựa lời hờn giận : “Nhẹ chút Cái xương già của chịu giày vò của ”
“…” Mặt Từ Hách lộ ý cổ quái “Ha ha nàng xác định… ‘Giày vò nhẹ chút’
Nguyễn Thời Ý thầm kêu hỏng bét càn gì
Mắt thấy ôm nàng trong nàng lập tức cảnh giác giãy dụa thân thể tránh tức giận quát lớn: “Làm gì ”
“Không làm gì nhà trò chuyện… A Nàng đừng bóp ác quá Ta chút chuyện với nàng… nàng Ôi Đau chết mất Trong mắt nàng thành cầm thú ”
Hắn ôm chặt nàng đang véo đánh lung tung đá văng cửa phòng đá một cước nữa giữ cửa giọng ấm áp: “Nếu thật sự làm càn thì chút sức lực của nàng thể đối kháng với Yên tâm chỉ tán gẫu với nàng vài câu làm gì khác…”
Nguyễn Thời Ý thấy đưa bên trong phòng mà đặt ghế bên cửa sổ mây đen mặt mới tản
Không ngờ đôi môi mỉm bổ sung thêm một câu: “Nhiều nhất là hôn một cái”
“…” Nguyễn Thời Ý đánh
Trong phòng chỉ một cái đèn cầy bàn và ghế dài chủ yếu là đơn giản và thực dụng trang trí khắc hoa nhiều góc tường là một cái kệ gỗ đựng đồ trang trí trừ mấy món đồ sứ còn đều là con hổ vải trống lúc lắc con rối nhỏ
Từ Hách lần theo tầm mắt nàng giải thích: “Đây là những đồ mua cho hài tử đường hồi kinh Đáng tiếc chậm mất ba mươi lăm năm”
Trong lòng Nguyễn Thời Ý như nhũn giọng cũng dịu hơn hai phần: “Thà là trời cao sắp xếp… Để cho bọn nhỏ thành tài trong nghịch cảnh Chàng… Đừng nhớ chuyện cũ tránh chỉ thêm đau lòng”
“Ta hiểu”
Bước chân nặng trĩu tới kệ mở ngăn kéo nhỏ lấy một cây trâm ngọc dương chi
Ngọc xanh trắng muốt như bôi dầu chạm trổ hoa văn hoa sen vàng ánh kim hiện lên hết sức tinh xảo độc đáo
“Trâm ngọc chôn vùi theo trong đống tuyết lâu… Lúc cho là nàng còn sống từng nghĩ tới tìm cơ hội giấu phần mộ bây giờ…”
Nguyễn Thời Ý mở miệng từ chối thì đã nghiêng cắm trâm ngọc lên búi tóc nàng ánh mắt đung đưa dịu dàng như nước “Nguyễn Nguyễn của thật là mắt…”
Có lẽ là do dung nhan như điêu như khắc của ánh đèn thấp thoáng lẽ là do giọng mềm mại như cát đè nén ẩn giấu rung động lẽ là do đôi mắt sáng như ánh sáng chói rọi sáng rực bỏng của … Nàng từ chối im lặng nhận lấy quà tặng đến chậm
Ánh mắt ẩn chứa tình cảm của Từ Hách lần lượt tô từng chút một góc cạnh khuôn mặt xinh mềm mại của nàng xoa nhẹ hai tay mong đợi: “Nàng đã nhận bằng hôn một cái để tỏ lòng biết ơn chứ”
Nguyễn Thời Ý tức giận đến cho một quyền
Hắn ha ha nhận lấy giọng mang theo hoài niệm: “Trước mỗi lần mua đồ trang sức đồ chơi nhỏ y phục xinh cho nàng nàng luôn vui vẻ nhảy lên hôn bẹp mặt một cái…”
“Chàng im ngay” Nàng thẹn quá hóa giận dùng nắm đấm nhỏ nhắn đánh hai cái
“Nguyễn Nguyễn nàng đánh nhưng chịu ” Tai dần đỏ lên hầu kết tự giác chuyển động “Nàng nhớ rõ cái …”
“Không nhớ rõ Cái gì cũng nhớ rõ”
“Vậy giúp nàng nhớ một chút…”
“Không cần”
Nàng bỏ xuống triệt để dáng vẻ khoan thai đoan trang xưa nay thô bạo ngắt lời
Nàng biết chỉ chuyện nào
Một năm đầu khi cưới như keo sơn một lần du ngoạn thời tiết mưa
Kết quả lên núi mưa to tầm tã hai ép trốn sơn động nhỏ
Trong lúc trêu đùa nàng lời đùa của chọc giận cũng giống như giờ phút đưa tay đánh loạn cũng hiểu mà… Bị dỗ dàng dụ ăn sạch ngay tại chỗ làm càn triền miên các kiểu cho đến khi cơn mưa trời sáng mới xong việc
Phiên vân phúc vũ (*) ở nơi hoang vu đối với nàng mà là kích thích quá lớn mật cho đến giờ ngày trong lòng vẫn quên
(*)Nam nữ chính đang
Từ Hách nhắc chuyện xưa cứ thế mà làm mặt nàng đỏ lên
nàng thể giả bộ mất trí nhớ
Ít nhất thể để biết thời gian đã trôi qua gần bốn mươi năm nàng còn vì hình ảnh kiều diễm ngày đó mà ruột gan rối bời
Âm thầm hít nàng trở nên nghiêm túc nghiêm mặt : “Tam Lang hi vọng khi chúng đánh cược phân thắng bại thể tôn trọng một chút”
“Cho nên thắng là thể làm gì nàng thì làm ” Hắn liếm khóe môi nụ đắn
Nguyễn Thời Ý nắm chặt nắm đấm: “Trong ấn tượng gả là biết hổ như ”
—Ít nhất sẽ đùa giỡn lão thái thái đã tuổi
“ ” Từ Hách cảm thán “Trước là nàng chủ động quấn mặc dù rục rịch ngóc đầu dậy còn giả vờ đắn bây giờ ngược nàng suốt ngày giả vờ đắn”
“Ta vốn đắn” Nguyễn Thời Ý nổi giận
“À… Là ai trong lúc vẽ tranh chỉ mặc một lớp áo mỏng rêu rao mặt Là ai sờ loạn eo giọng mềm mại rên rỉ yêu kiều đó còn chậm rãi cởi y phục lõa lồ để vẽ mấy lá lan”
Việc đối với mà chẳng qua chỉ là chuyện trong vòng một hai năm tất nhiên ký ức vẫn còn mới mẻ
“Không Đừng nữa Đây ” Nguyễn Thời Ý rốt cuộc nhịn gần như nổ tung chịu đưa tay che mặt mỏng đỏ ửng
“Trừ nàng còn ai nữa” Hắn ha ha “ Ta diễm phúc phi thiển (*) mà kiêu ngạo… Người ngoài đại khái chỉ biết một mặt nho nhã nhã nhặn của nàng từng đoán thực chất bên trong nàng là một tiểu yêu tinh xinh ”
(*)Là niềm vui vận khí mà nam tử đạt từ phụ nữ
“Dù khi đó còn nhỏ tuổi hiểu chuyện mà” Nguyễn Thời Ý cam chịu nặn một câu
“Nàng bây giờ… càng mềm mại nhẵn mịn hơn năm đó tin tưởng chúng vẫn vô cùng phù hợp như cũ”
Hắn mỉm sờ soạng một cái mu bàn tay nàng nàng ghét bỏ đánh rớt
Im miệng nửa ngày gì thẳng dung nhan xinh giận tái của nàng tự dưng phát một tiếng than thở: “Ôi thật nhức đầu Tay của vốn nên dùng để cầm bút vẽ tranh vẽ cảnh núi sông bao la hùng vĩ thế gian bây giờ nàng làm cho… Chỉ làm mấy chuyện xa”
“…”
“Khụ khụ” Hắn đổi đề tài “Nhị khuyển ngốc Nhạn tộc gọi là ‘Thám Hoa lang’ theo quan sát của bọn nó sẽ thái độ thù địch hoặc cảnh giác nghi ngờ với đại đa số duy chỉ đối với và nàng… gặp đã vô cùng thân mật Bởi khi chúng nó thích ứng với nhiều lạ hơn nàng ngàn vạn lần đừng xuất hiện trong phạm vi tầm mắt tụi nó”
Nguyễn Thời Ý nhớ tới lời của Từ Minh Lễ lo lắng: “ mà thường xuyên ở cùng với chúng nó quá nguy hiểm”
“Chung quy tụi nó đã cứu nếu tụi nó đào từ trong tuyết còn giẫm tỉnh chừng sẽ chôn sâu núi đến chết…” Từ Hách cầm một cây kéo bàn qua “Ở chung lâu ngày tình cảm nồng hậu Dù chúng còn cách…”
Nguyễn Thời Ý nghi ngờ trong lòng A Lục và cẩu tìm thấy Từ Hách sẽ nhanh chóng vội vàng làm rõ việc quan trọng
“Dựa tình huống mắt phía mỗi một khúc ‘Tình lam đồ’ đều chữ Phải ghép với mới thể tìm bí mật”
Từ Hách gật đầu: “Mạch nước ngầm thạch long vi ký hai mảnh liên kết nhưng Kỳ thành cổ mạch nước ngầm chúng biết Thiếu ở giữa tin tức đầy đủ chừng chừng sẽ trái ngược tốn công vô ích”
“Vậy chúng nhanh chóng hành động tránh khỏi trắc trở sống ”
“Bây giờ còn manh mối liên quan đến hai bức Nguyễn Nguyễn… Nàng đã sẽ cạnh tranh công bằng Tốt gì cũng tiết lộ chút”
Ngoài ngữ khí bất mãn còn bao hàm cả thành khẩn
Nguyễn Thời Ý cụp mắt đôi môi hồng cong lên một nụ xâu xa khó lường: “Ta vẫn luôn nghi ngờ một khúc nào đó rơi tay Hàm Vân quận chúa”
“Ai” Từ Hách một mặt nghi hoặc
“Hàm Vân quận chúa nổi danh kinh thành Thế mà từng qua ”
Nguyễn Thời Ý tức giận khinh bỉ giở giọng ưu nhã động lòng đó chớp mắt xinh phía châm chọc bổ sung
“Người thứ hai đời sùng bái — Chàng ‘Tham vi ’”