Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 26
Từ khi trưởng tôn vạch trần “gian tình” mặt Nguyễn Thời Ý cứ luôn nơm nớp lo sợ chỉ sợ lần Từ Hách lẻn sẽ Tĩnh Ảnh hoặc bên ngoài tóm gọn
mà
Nàng chỉ nhận một phong thư ký tên một buổi chiều mùa thu nào đó
Trên phong thư chữ “Nguyễn” tài hoa ngay thẳng hàng lối bên trong chỉ một tờ giấy ghi ba chữ “Mạch nước ngầm”
Nét chữ mục nhược thanh phong uyển nhược lệ thụ chính là chữ của Từ Hách
Phản ứng đầu tiên của Nguyễn Thời Ý là cho rằng hẹn nàng gặp mặt giống như lần
Trong lòng thình thịch hiểu vì
Tĩnh tâm nghĩ thấy đúng…
Nếu như hẹn gặp ít nhất sẽ chọn nơi hai bên đều biết còn ghi rõ thời gian
Mạch nước ngầm là cái quái gì
Cô suy nghĩ thêm một chút đã rõ ý nghĩa
—-Đây là tin tức nơi giấu trong Vạn sơn tình lam đồ Hồng Lãng Nhiên bảo quản
Sau khi đoán điều huyền bí bên trong tiên nàng đắc ý một chút vì trí thông minh tài trí của đó hiểu thái độ kỳ lạ của Từ Hách
Không là nàng chỉ oán hận một câu “Đừng làm hư hài tử” khách khí trừng một cái thôi
Cần gì vội vã kéo hai con chó lớn rời đó chỉ cho nàng vài chữ mấy ngày liên tiếp xuất hiện
Nguyễn Thời Ý thầm sinh một chút tức giận đột nhiên giật —Nàng vì xuất hiện mà vui
Đây là điều nàng “Mỗi bận việc riêng của ”
Lửa giận nãy là ảo giác Tuyệt đối là ảo giác Nàng cầu còn nổi giận chút nào
Tập trung suy nghĩ nàng chỉ huy Lan viên quét dọn môn đình dọn dẹp cành khô và lá héo đáy lòng càng chờ mong ngày ngoại tôn nữ Thu Trừng xuống núi
Trở thư họa viện đã là cuối tháng 7
Nguyễn Thời Ý tay cầm hộp gỗ đựng dụng cụ mặc váy cẩm y màu xanh nhạt áo choàng xanh nhạt đồng nhất với áo choàng thư họa viện phòng vẽ Đông Uyển
Nàng từ xa khiêm tốn đáng chú ý da tuyết kiều nộn bên má đánh phấn môi tô son đỏ cố phán sinh huy (*) dáng điệu uyển chuyển thanh tao lịch sự thiên kiều bá mị mang phong thái yểu điểu của quý phụ trưởng thành
(*)Đôi mắt phát ánh sáng rực rỡ
Nữ học viên Đông Uyển gặp nàng đều kinh ngạc vạn phần và âm thanh thấp giọng nghị luận ngừng
Nguyễn Thời Ý lễ phép chào hỏi các nàng mắt thấy họa án dài từng dùng chiếm dụng tự đến một nơi hẻo lánh chọn một cái khác còn tích tụ ít bụi mỏng vệ sinh cẩn thận tỉ mỉ
Bởi quy định của thư họa viện cho phép học viên mang theo nô bộc hầu cận Dù là công hầu tử phú gia thiên kim thân kiều nhục quý cũng tuân thủ một cách nghiêm chỉnh
Nguyễn Thời Ý tự lau bàn bỗng nhiên bên cạnh xuất hiện thêm một giúp nàng lau sạch chỗ còn lau
Quay đầu thấy là Hoàng Cẩn ngoài dự đoán nhưng hợp tình hợp lý
Tính tình Hoàng Cẩn giống phụ thân chưởng quỹ mặt chào đón thân thiết với nàng một lần đó dần dần tiến đến từng bước Người đặc điểm là nóng lòng ngóng tin đồn
Nguyễn Thời Ý nàng chủ động tiếp cận chỗ đáng giá chú ý hoặc giá trị lợi dụng khỏi mỉm
“Nguyễn cô nương đã lâu ngươi tới” Mỗi lần Hoàng Cẩn chào hỏi với nàng gần như đều dùng cùng một câu nhưng lần bổ sung thêm một câu “Từ gia nhiều chuyện lẽ gần đây ngươi bận bịu nhiều việc nhỉ”
Trước đây Nguyễn Thời Ý che giấu quan hệ với Từ gia ở thư họa viện chỉ để phòng ngừa phiền toái cần thiết
Bây giờ lòng lật còn thêm mắm thêm muối tô loạn nhầm đồn sai biết đã trở thành thế nào
Đã tiết lộ nàng thoải mái thừa nhận: “Vẫn chỉ là lười ngoài”
Hoàng Cẩn thấy thái độ nàng ôn hòa thử dò xét: “Ngươi nha Thâm tàng bất lộ Nói như ngươi cùng Từ đại công tử…Là thật”
“Tất cả đều là lời đồn”
Nguyễn Thời Ý vì Từ Thịnh cắt câu lấy nghĩa (*) mà khó chịu lúc về đột nhiên hiện lên vẻ giận dữ
(*)Câu hoặc đoạn văn cắt khỏi đoạn hội thoại ban đầu và đó truyền đúng với ý nghĩa ban đầu
Trong mắt ngoài biết gì trở thành tiểu nhi nữ khẩu thị tâm phi lúc giận dỗi
Ánh mắt Hoàng Cẩn sáng lên tiến thêm một bước truy hỏi: “Gần đây đã lâu Từ đến ngươi xem… Hắn còn tới ”
Nguyễn Thời Ý nhảy cảm giác kinh ngạc sâu sắc đối với nghi vấn của nàng suy nghĩ một chút liền sáng tỏ
Xem phiên bản bên ngoài lan truyền vẫn như cũ —- Con dâu tương lai Từ thủ phụ thông đồng đã kết hôn trong thư viện
tình hình thực tế rõ ràng là cha ruột chết của Từ thủ phụ đang thông đồng với lão nương đang giả chết
“Lần từng ngẫu nhiên gặp bên dòng suối thảo luận với bàn về những bức tranh đây nay đã một thời gian dài gặp…” Nguyễn Thời Ý bày dáng vẻ thẳng thắn vô tư ngay thẳng “Sao ngươi chạy tới hỏi chuyện liên quan tới ”
“A…Không gì chỉ chỉ là thuận miệng hỏi chút” Hoàng Cẩn ngượng ngùng “Ngươi bận bịu việc gì gọi một tiếng”
Nguyễn Thời Ý yếu ớt trả lời khi thấy nàng trở về chỗ lâu liền mấy tiểu cô nương lấy danh nghĩa để quan sát cây và hoa gọi ngoài cửa cần động não cũng đoán vì chuyện gì
Những trẻ tuổi Tràn đầy tinh lực thích xen chuyện của khác thích thảo luận thị phi
Nàng nghiêng tai lắng cố hết sức một tử “bỏ trốn” trong lòng ngạc nhiên
Bảo các nàng biểu hiện chấn kinh rõ ràng như khi thấy nàng đến
Hóa bên trong phỏng đoán của mọi nàng và “Từ ” chỉ “thông đồng” mà còn “bỏ trốn”
Nguyễn Thời Ý buồn đầu ngón tay vuốt lông dê dần bày xong bát đồng đựng nước hộp sứ trắng ngọc ấn ống trúc đựng dụng cụ vẽ tranh bỗng dưng suy nghĩ trong lòng
Tên Từ Hách đến lan viện tìm nàng đến thư họa viện giảng bài chắc là một tìm Vạn sơn tình lam đồ
**
Rời khỏi Đông Uyển đã gần hoàng hôn
Gió tây thổi rèm cửa xe ngựa bay lên quán rượu tiệm trà dọc đường cửa hàng bánh kẹo mái hiên màu xanh mang theo ánh sáng hoàng hôn chợt lóe qua sáng rõ phiền muộn trong lòng Nguyễn Thời Ý
Nàng nhớ mấy ngày là thời điểm Thu Trừng xuống núi đắn đo thời gian cụ thể nghĩ thầm thân phận dưỡng nữ Từ gia của nàng mọi đều biết cũng cần tị hiềm dứt khoát bảo xa phu chuyển hướng về thành tây
Phu thê Từ Minh Lễ thấy nàng đột nhiên đến thăm mừng sợ vì thân phận tuyên bố bên ngoài đảo điên thể tự ngoài nghênh đón giương mắt chờ ở cổng trong
Từ Thịnh vì vài ngày đã chọc giận tổ mẫu mà lo lắng bất an tiếng ngoài cửa liền xông như tên bắn ba chân bốn cẳng chạy xuống bậc thang
Ánh chiều tà phủ lên khuôn mặt tuấn tú của một lớp ánh sáng vàng mỏng đuôi lông mày khóe mắt tràn đầy vui vẻ cần cũng biết “Sao bây giờ tới Cũng để chúng chuẩn đồ ăn thích”
Nguyễn Thời Ý chọc ghẹo: “Từ đại công tử đích thân nghênh đón là chê lời đồn của hai chúng đủ chướng tai ”
“Cháu đã nghĩ kỹ” Từ Thịnh ngọt ngào “Bây giờ chúng ‘kết bái giả’ là ”
“Hừ Uổng cho ngươi nghĩ cả chuyện Bên ngoài xưng gọi ở nhà gọi tổ xưng tôn há là lộn xộn ” Nguyễn Thời Ý thấp giọng mắng
Phu thê Từ Minh Lễ đón nàng thiên sảnh đợi hạ nhân lui thấy tổ tôn hai mỉm “Đang gì Vui vẻ thế”
Từ Thịnh lập tức ấp úng mắt sáng Nguyễn Thời Ý lưu chuyển bên môi như : “Thịnh Nhi lão thái bà kết bái làm ”
Từ Minh Lễ và Chu thị lên tiếng Từ Thịnh đã gào kêu to: “Oan uổng Nguyên văn con …phụ thân mẫu thân con giải thích…”
“Nói bao nhiêu lần Không quá giới hạn” Từ Minh Lễ sầm mặt lạnh giọng răn dạy
Từ Thịnh nỗi khổ khó ngừng liếc trộm về phía kẻ đầu têu
Nguyễn Thời Ý vui hớn hở thưởng trà ăn điểm tâm loại khoái cảm “Nhất tiễn chi cừu(*)”
(*)lỡ bắn nhầm một mũi tên tạo nên kẻ thù
Chu thị thấy thế : “Bà bà từ lúc khôi phục diện mạo tuổi trẻ cũng hoạt bát hơn nhiều giống như khuê nữ thiếu nữ ”
Con dâu trưởng nhắc tới Nguyễn Thời Ý cũng cảm giác đổi nàng của ngày xưa thật sự thể làm hành động trêu cợt
Chẳng lẽ… Nàng trở nên ấu trĩ
“Được lời đùa mà thôi đừng đánh ” Nguyễn Thời Ý cắt ngang đôi phụ tử rõ ý đồ tới
Biết Thu Trừng sáng sớm ngày mai xuống núi trong lòng nàng vui vẻ ý từ ái giãn dung nhan yêu kiều
Lúc chuyện phiếm Chu thị đích thân đến phòng bếp lo liệu Từ Thịnh vì Nguyễn Thời Ý tự dưng đâm một đao mà ấm ức tìm chơi
Lúc còn hai mẫu tử đối diện thần sắc Từ Minh Lễ đột nhiên nghiêm nghị ba phần
“Mẫu thân một chuyện… Nhi tử biết là nên ”
Nguyễn Thời Ý nghi ngờ trong lòng bóng gió chuyện “Thư họa ” nụ chút cứng đờ: “Con câu chuyện mặt lão thân kiếm cớ quang minh chính đại ý nghĩa gì”
Từ Minh Lễ ray rứt: “Vâng nhi tử hồ đồ Lần nhị với cấm kỵ của Nhạn tộc là ‘Băng liên’ trực giác của nhi tử vì vẽ tranh mà ngóng ‘Băng liên’ mà là chính để ý lúc hôm qua tán gẫu với Hồng Lư Tự Khanh nhắc tới tin lạ về Nhạn tộc
Hô hấp Nguyễn Thời Ý trì trệ: “Nhắc tới băng liên ”
Từ Minh Lễ di chuyển gần nàng nửa thước nhỏ: “Không nữ vương Nhan tộc nắm quyền hơn sáu mươi năm nhưng dung mạo như hơn bốn mươi tuổi…Bởi suy đoán Vương tộc nắm giữa bí truyền giữ gìn thanh xuân Thấy trùng sinh một cuộc sống mới trong mấy ngày ngắn ngủi chỉ sợ… Kỳ ngộ ít nhiều quan hệ với bí mật bất lão của Vương tộc Nhạn tộc
“ tin tức hơn ba mươi năm trôi qua mật thám Vương tộc vẫn luôn bí mật truy bắt một mỹ nam tử trẻ tuổi lấy máu cho nữ vương…Vì tin đồn rối răm phức tạp nên Hồng Lư Tự Khanh xem như trò Hắn vô tâm hữu ý đặc biệt báo cho tuyệt đối đừng xem thường miễn rước lấy tai họa”
Nguyễn Thời Ý rùng
Giờ khắc nàng lo lắng cho tình cảnh bản thân
Dù trong cuộc đời nàng từng từng qua Bắc Vực Từ gia bảo lãnh ngoài thể nào kiểm chứng nàng là Từ thái phu nhân khởi tử sinh
Từ Hách giống
Hắn trở về từ Tuyết cốc thân phận thần bí còn chút cảnh giác mang theo con chó Bắc Vực lớn
Lại thêm phù hợp đặc trưng “Tuấn nam trẻ tuổi” vạn nhất cảm thấy từng ăn băng liên bắt đưa đến cho nữ vương Nhạn tộc hút máu…
Cho dù sẵn lòng trở quan hệ vợ chồng cùng giường ngủ chung với nhưng nàng vẫn xem là thân mong gặp bất cứ bất trắc nào
Từ Hách mất tích nhiều ngày là… Gặp chuyện ngoài ý chứ
Từ Minh Lễ thấy trong mắt nàng lộ lo sợ yên nhẹ giọng khuyên nhủ: “Nhi tử biết vì Tĩnh Ảnh hiểu rõ đầu đuôi đã bẩm báo với nhị mà phiền muộn nhưng hài tử thân thủ bất phàm vẫn nên để nàng luôn bảo vệ bên mới Nếu như cảm giác khác chằm chằm tự nhiên…Cùng lắm thì con và nhị cam kết trừ giải độc cho nàng thì một câu cũng hỏi nhiều càng can thiệp việc riêng của thấy ”
Nguyễn Thời Ý nghi ngờ về tính hợp lý Từ Minh Lễ ít nhiều tin tưởng thuyết pháp nàng “ bên ngoài” chỉ là mặt mũi của lật ngoài
Nàng lập tức yên trong lòng lười giải thích liền thuận theo tâm ý của gật đầu đồng ý
**
Bóng đêm như bức tranh vẩy mực nhuộm màu trời cao đầy trời trời cao vạn trượng
Nguyễn Thời Ý kết thức bữa ăn như đống lửa cảm giác thấp thỏm càng thêm nồng đậm
Nàng lấy một bức tranh cổ tiền triều ở Từ phủ lấy cớ mời nữ đánh giá xe đến bên ngoài Thư Họa viện
Quần viện xây dựng dựa lưng núi gồm hai mươi bảy viện nhỏ cung cấp chỗ ở cho danh sư Thư Họa viện Tổng thể tươi mát trang nhã sáng sủa đơn giản mỗi tòa đều phong cách riêng ý vị thư hương
Nguyễn Thời Ý tay cầm thẻ danh hào Thư Họa viện phát lấy danh thỉnh giáo thuận lợi tiến đại viện vì tiện ngóng chỗ ở “Từ ” từ thủ vệ đanh giả bộ như tản bộ thảnh thơi chậm rãi
Từ Hách nuôi chó lớn cương liệt chắc chắn chọn nơi hẻo lánh nhất để tránh tiếng chó sủa quấy nhiễu hàng xóm
Lại thêm thiên về yêu thích phía đông Nguyễn Thời Ý bước đầu tiên liền bước về bên chút do dự
Gió thổi trúc động nàng bước đèn đá ánh sáng nhu hòa xuyên qua hành lang giữa viện
Mỗi lần gặp hộ vệ tuần tra đều thản nhiên bình tĩnh gật đầu hỏi thăm bởi ai hỏi nhiều nữa
Đi tới một góc đông bắc trong một nội viện diện tích lớn gạch màu xanh thanh nhã truyền đến tiếng hài tử chơi đùa xen lẫn hai tiếng chó sủa chứng minh suy đoán của Nguyễn Thời Ý là thật đồng thời khiến viên đá trong lòng nàng cũng rơi xuống
A Lục và hai con chó gì chắc hẳn tên cũng
Có lẽ là xuất quỷ nhập thần cố làm vẻ huyền bí hoặc bận rộn tìm họa vẽ tranh mà thôi
Nàng do dự nên gõ cửa tiến sớm nhắc nhở Từ Hách chú ý hơn thầm nghĩ bóng đêm thâm trầm lỡ may thấy thành bằng chứng vụng trộm
Đang trong tình thế khó xử thì bỗng nhiên một vệt bóng đen cưỡi gió tới gần
Nàng kịp phản ứng môi nhếch lên đã bàn tay lớn ấm áp che
Trên lưng xiết chặt thân thể đột nhiên rơi trong vòng ngực rắn chắc của nào đó đó cả cầm theo bức tranh nhanh chóng ôm tới trong khe hẹp giữa bụi trúc và tường tiểu viện
“Nàng đến làm gì ”
Từ Hách mạnh mẽ ngăn nàng tường xanh động tác lỗ mãng ghì giọng hỏi ẩn chứa khẩn trương xưa nay từng
Nguyễn Thời Ý che miệng nên lời đành phát tiếng ô ô
Từ Hách buông tay dung mạo lạnh lùng đôi mắt dài đen sâu thẳm u ám trong xó xỉnh
“Ta …” Nguyễn Thời Ý áp bức vô hình của thở dốc một nhịp tim dịu nhẹ giọng lúng túng “Ta thấy tin đồn về Nhạn tộc trong miệng nhi tử cảnh bảo với mà thôi Chàng làm gì dữ ”
Hô hấp nàng đều nhịp tim đập loạn vội vàng đưa tay ngăn dán ngực tránh thân thể khỏe mạnh đè lên
Từ Hách giật bình tĩnh chằm chằm nàng một cái ánh mắt dần phức tạp môi mỏng lưu luyến hiện lên niềm vui và ý mập mờ
Hắn cúi đầu gần bên tai nàng thở dần gấp rút giọng khàn khàn
“Ừm…Nguyễn Nguyễn của quả nhiên lo lắng về ”
Dứt lời hai cánh tay ôm nàng trong ngực thật chặt