Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 24
Nguyễn Thời Ý rũ mắt bờ mi đen run rẩy hạ xuống mấy bóng mờ làn da trắng sứ
Gió đưa đến tiếng suối róc rách tiếng cành lá chập chờn tiếng trẻ con vui và tiếng chó sủa tất cả làm cho sự trầm mặc kéo dài
Chần chừ trong chốc lát nàng quyết định lần nữa chăm chú Từ Hách ánh mắt kiên định
“Chúng đánh cuộc một lần xem ai tìm về ba phần Tình Lam đồ còn ”
Từ Hách kinh ngạc: “Nàng nàng lấy chuyện đánh cuộc”
Năm đó dùng sáu bức vẽ bốn thước hợp thành một bức tranh dài lúc vạn bất đắc dĩ lần nữa chia nhỏ giao cho thân hữu của Từ gia làm thế chân Qua nhiều năm từ tay nha đầu Bình gia lấy về đoạn thứ hai từ chỗ lão Hồng đổi về đoạn thứ năm cộng với một đoạn cất giữ mắt còn ba đoạn về tay”
“Số còn một đã xác nhận ở trong hoàng cung hai bức tạm thời tung tích nhưng nếu bỏ thời gian hỏi thăm nhiều nơi chắc hẳn thể tìm dấu vết Chúng lấy chuyện tìm tranh đánh cuộc ba ván thắng hai thì thắng như thế nào”
Từ Hách trầm ngâm hồi lâu nhạt nhẽo hỏi: “Vạn nhất lấy về tấm hoàng đế cầm hoặc bức nào đó trong hai bức hư hại khiến cho hai hòa một một quyết định như thế nào”
Nguyễn Thời Ý nhếch môi: “Coi như thắng”
“Tại chứ”
“Bởi vì bức ở Bình thị là do đòi ; bức ở Hồng gia là chút tài mọn của vẽ đổi lấy”
Từ Hách liếc mắt: “Nguyễn Nguyễn từ khi nào mà nàng trở nên trái như Đánh cuộc công bằng Nếu bận bịu một đêm ở bên cạnh trợ giúp nàng thể làm ít công to… Phải chia một nửa công lao cho chứ”
Nguyễn Thời Ý sâu xa : “Chàng dạy giúp rõ ràng mượn cơ hội ôm ôm ấp ấp sờ loạn một hồi”
“…”
Từ Hách định giải thích nhưng lòng thực sự mang ý nhân cơ hội “ôm ôm ấp ấp sờ loạn một hồi”
Nguyễn Thời Ý lạnh nhạt : “Ta đã bỏ thù lao tương ứng… Bức của Hồng gia coi như là Nếu như đánh cuộc hòa thắng ”
“Ta trả cho nàng Cho nàng sờ Cho nàng ôm”
Dưới tình thế cấp bách giận dữ nắm lấy tay nàng lấy bàn tay mềm mại của nàng sờ loạn một trận
Nguyễn Thời Ý kinh ngạc đến ngây quên mất phản kháng buộc “Phi lễ” ngực của còn kéo hai tay từ chính diện vòng lấy cái eo tinh mỹ hữu lực của
Lắng tiếng tim đập kịch liệt của nàng mới giật bản thân đang lấy tư thế cứng ngắc mà dựa ngực chỉ một thoáng tay chân luống cuống giãy giụa lui
Không biết do thẹn do giận gò má nàng nóng như gặp lửa quỷ
Trong lòng nàng thầm mắng: Thanh niên bây giờ… động tay động chân thật tiết tháo”
ngẫm hình như chỗ nào đó đúng
Từ Hách nguôi giận trợn mắt: “Hài lòng ”
“Ngây thơ Tuổi đã cao đối với thể xác tuổi trẻ gợi hứng thú Đừng làm càn”
Nguyễn Thời Ý cơn phẫn nộ lựa lời
Sắc mặt Từ Hách đại biến: “Không Nàng thưởng thức cái loại lão già như Hồng Lãng Nhiên ”
“Không dù … hãy tôn trọng một chút” Nàng đã cạn lời
“Nguyễn Nguyễn ” Từ Hách vô cớ xúc động “Ngay cả chết nàng còn sợ nhưng sợ với Ta rốt cuộc bao thứ làm khác ghét bỏ”
“Tam Lang bao giờ ghét mà là…”
“A tâm lặng như nước Không dính tình nhiễm dục”
Giọng mang theo giễu cợt dừng một chút giọng mềm ba phần “Nói sợ nàng chê tự nhiên ngủ một giấc suốt ba mươi lăm năm khi tỉnh phụ mẫu trưởng thê tử đều còn đời con gái lớn lên đã gả cho khác thành gia lập thất… Ta từng ý định tự sát”
Đồng tử Nguyễn Thời Ý mở lớn “Chàng…”
“ nghĩ chui mộ hợp táng cùng nàng bằng cách nào nên chết ”
Hắn nghiêm túc giấu vẻ hài hước lưng lộ bi thương vô hạn
Lúc cho rằng mất tất cả ngay cả bên gối là nàng cũng chôn sâu lòng đất như du hồn vô chủ biết bao nhiêu cô đơn biết bao nhiêu bất lực…
Trong nháy Nguyễn Thời Ý ôm một cái
Không liên quan đến tình gió trăng chỉ vì an ủi vì những tuyệt vọng đã qua
Chống ánh mắt thương hại của nàng vẻ hổ mặt Từ Hách càng đậm hơn tiếp: “Lúc 49 ngày của nàng ở núi tế nàng vô tri vô giác theo dòng đến tửu lâu uống rượu say liền hai ngày Khi tỉnh trong lều tranh của A Lục trong đầu trống rỗng”
“Mơ mơ màng màng biết chẳng làm bỗng nhiên nghĩ ba mươi lăm năm khi đời cơ hội sống sót là nàng ở trong nghịch cảnh gánh vác trọng trách chống đỡ gia đình Nếu nàng ngậm đắng chịu đựng cả đời cố gắng làm một việc gì tùy tiện vứt bỏ mạng sống mặt mũi nào gặp nàng cửu tuyền”
“Quỷ thần xui khiến làm cho ruồng bỏ lời thề vứt bỏ thê tử để cho nàng chịu đựng ác ý khốn kiếp của thế gian Cho dù nàng mang theo hạnh phúc duy nhất cuộc đời nhưng xem như trách nhiệm đầu một nhà từ đầu đến cuối đều ở vai ”
“Vì lựa chọn sống tiếp sống sót Ta tự hỏi tay chân đầy đủ khỏe mạnh thân thể cường tráng tài nghệ vốn cơ hội làm chút gì đó cho con cháu đời Vừa vặn ngày A Lục Trường Hưng Lâu thay bồi thường tiền trả ngược mang về một ống trúc đường hạnh mạch nha Đứa bé đơn thuần dễ thương lúc đùa giỡn với chó thuận tay đút một viên Ta ngậm đường đầu lưỡi ê ẩm ngọt ngào cảm thấy đời cũng tất cả đều là khổ sở…”
Hốc mắt Nguyễn Thời Ý ướt át càng đau lòng cảm thấy nội tâm ngốc nghếch chút đáng yêu
Nàng dĩ nhiên nhớ đường hạnh mạch nha là nàng tặng cho
Lúc chỉ làm để dỗ trẻ con nào nghĩ rằng sẽ rơi miệng Từ Hách làm cho cảm khái
Giờ khắc trong lòng nàng trăm tơ ngàn mối kéo gỡ ôn tồn thổ lộ cõi lòng
“Tam Lang vì đeo lưng cái danh quả phụ hơn nửa đời trông nom coi giữ đã thành thói quen Sau đó nữ nhi xuất giá mấy nhi tử cũng nên cuối cùng cũng cần lao tâm hao tổn tinh thần liền nghĩ… thân thể yếu sức cũng thể ở trong giàu sang mà an hưởng tuổi già
“Thỉnh thoảng một xa xa con cháu chạy đuổi bắt đùa chuyện trò vui vẻ chỉ một lần ảo tưởng nếu sẽ như thế nào chúng thì bọn chúng như thế nào… Chàng sẽ biến thành lão già tính tình hỏng bét Sẽ ghét bỏ bộ dáng thay đổi của Sẽ bởi vì thành danh nạp một đống lớn thê hậu viện ”
“Ta thừa nhận khi những ý niệm dao động lóe lên chứng minh quên mơ cũng từng nghĩ tới thu nhận học trò mà rời nửa đời trở về đang lúc thanh xuân Đối với chuyện từ trong thâm tâm cảm kích trời cao để cho và sống hưởng thụ các con gây dựng nên phồn hoa thịnh thế đền bù tiếc nuối cầu mà năm xưa”
“ bất kể và trời sinh một đôi cũng đất tạo một đôi cũng đã sớm bỏ lỡ thời gian nhất của kiếp Chàng vẫn là của ban đầu nhưng còn là mà cần nữa Hiện giờ nghĩ phương pháp hơn lần đánh cuộc coi như tùy hứng ”
Nàng nhanh chậm một phen tự đánh trống lảng: “Lão thái bà lắm mồm mong lượng thứ”
“Lại là câu Nàng coi như sống đến hai trăm tuổi tóc bạc răng rụng cuộc sống thể tự lo liệu nếp nhăn đầy mặt thở nổi lời… Nguyễn Thời Ý nàng vẫn là thê tử của Từ Hách ”
Từ Hách phiền nhất là nàng dùng tuổi tác áp chế nhấn mạnh sống lâu hơn chút năm lớn tuổi lão thái bà Bất kể nàng sống bao nhiêu tuổi từ đầu đến cuối đều nhỏ hơn bảy tuổi
Hắn chỉ ngủ thẳng một giấc mà bỏ lỡ Nửa đời từ từ bù
“Cho nên cùng đánh cuộc ”
Nguyễn Thời Ý làm lơ sắp tạc mao tức giận thái độ giận nóng
Từ Hách trầm mặc chốc lát tiếng trộn lẫn từng đợt chua chát
“Nguyễn Nguyễn nàng từng lựa chọn việc làm trong đời đều là đánh cuộc chắc nắm thắng lợi chắc hiểu rõ mất chắc như ý nguyện đã đánh cuộc thì chấp nhận chịu thua Nàng chắc chắn nếu cùng phân thắng bại định thắng thua Không còn cách nào khác”
Nguyễn Thời Ý khổ: “Càng kéo dài lẽ sẽ cùng chuyện bóng gió nhưng tuyệt đối thứ
Từ Hách mím chặt môi mỏng mơ hồ phát tiếng nghiến răng nhè nhẹ
Mắt dài trong sáng tự dưng dâng lên nét đỏ nhàn nhạt như giận như oán như buồn như đau
“Nếu cược nàng ngày qua ngày phỉ nhổ; nếu đánh cược một trận ít nhất một nửa cơ hội mặc khác biết gì cả về hướng của hai bức họa còn …”
Nguyễn Thời Ý nhạt: “Chỗ vương công quý tộc A Lễ hỗ trợ hỏi thăm; chỗ các thương nhân A Dụ để tâm quan sát; hai chúng chỉ cần thăm dò giới thư họa đồng ý với một khi biết bất kỳ tin tức gì sẽ nhanh chóng thông báo cho bằng năng lực chúng mà lấy để cho cuộc cạnh tranh công bằng chút”
Từ Hách buồn bực : “Đừng tưởng biết cái chủ ý quỷ quái của nàng Nàng sợ quấn quýt nàng buông vội vàng ném vấn đề khó khăn cho để làm cho bận bịu kéo dài thời gian cho tiếp thu thực tế để tha thứ cho nàng lòng độc ác cự tuyệt … Nàng nắm chắc phần thắng đến khi thực hiện tâm nguyện của lão gia tử nàng tùy thời thể lấy lý do chiến thắng một cước đá ”
Nguyễn Thời Ý dỗi: “Đêm đó chê lấy ác độ chính cũng sai là khỏi dây dưa mù quáng dẫu … Huyết khí phương cương trong đầu chứa cái gì cũng hiểu”
“Chuyện của gia gia là cơ hội hai phân chia hợp tác cũng thành trong quá trình tỉnh táo một chút cũng sẽ thích ứng một chút… Rốt cuộc so với tiến tiến lùi lùi lặp lặp tới sảng khoái chút”
Thấy chần chờ quyết định nàng ôn nhu : “Tam Lang dẫu gì cũng sống lâu hơn …”
“Nếu sống lâu hơn lớn tuổi hơn trải qua nhiều hơn Ta liền chặn miệng nàng Dùng môi ”
Từ Hách thô bạo cắt lời nàng bài một dạng “nàng thử xem”
Nguyễn Thời Ý sợ làm thật mạnh mẽ nuốt lời đã đến bên miệng
Hành động biết hổ thật sự làm
Nụ hôn đầu của nàng chính là lúc cùng tranh luận kịp phòng ngừa cướp
Hắn am hiểu đấu khẩu chuyển hóa thành một loại “đấu khẩu” khác
Ừm… vốn là ngay cả chuyện nàng cũng quên
*****
Hai bước đầu đạt thành nhất trí cuộn các bước họa chuẩn khỏi đình trúc đang từ biệt A Lục như canh chuẩn thời gian dẫn đôi chó chạy về như bay
“Thúc thúc__ Tỷ tỷ đợi ”
Sắc mặt Từ Hách khó coi đến cực điểm: “Cái gì gọi ‘tỷ tỷ’ Gọi ‘Thẩm thẩm’”
“Ai” A Lục gãi gãi đầu Nguyễn Thời Ý ăn mặc mộc mạc thanh thuần chuẩn thiếu nữ mặc đầy nghi hoặc
“Đừng làm hư con nít” Nguyễn Thời Ý trợn mắt Từ Hách một cái hướng về A Lục ngọt ngào một cái “Đừng bậy gọi là ‘tỷ tỷ” ”
Nói xong vì ngữ khí buồn nôn mà tự nhịn rùng một cái
Đôi chó gật gù đắc ý chạy loạn quanh Từ Hách cọ cọ một trận đó sang cọ cọ Nguyễn Thời Ý cũng cực kỳ thân thiết
Từ Hách khó phân biệt lòng vui buồn
Hắn từng mời Nguyễn Thời Ý đến chỗ ở là để thử phản ứng của hai con chó
Mắt thấy tình cảnh tinh tưởng thật cũng với suy đoán khác biệt quá lớn
__ Trân châu phai màu hẳn là do đóa băng liên điêu tàn kết hạt Phàm là ăn qua rễ cây lá Băng Liên vô cùng thể mang một khí tức đặc thù Mà “Thám hoa lang” đối với khí tức bẩm sinh nhạy cảm cho nên Nhạn tộc bồi dưỡng và ban tên cho
Hắn chôn sâu trong tuyết mấy mươi năm định hai con “Thám hoa lang” đào
Còn vì sớm muộn tạm bàn tới
Gỡ hai cái chuông hai con chó thể lừa gạt lăn lộn vượt qua kiểm tra
Trong trí nhớ Đại mao từng lấy lòng với thần bí giết gián điệp Nhạn tộc là ý nghĩa …”
Vừa nghĩ tới đôi chó cực dễ tiết lộ bí mật của hai phu thê cùng với Băng Liên đưa tới họa sát thân Từ Hách cũng đoái hoài tới các khác nữa vội cầm Vạn Sơn Tình Lam đồ cùng A Lục dắt chó nhanh chân rời
****
Thấy sắc mặt Từ Hách đột nhiên biến đổi lớn vài lời cáo từ Nguyễn Thời Ý chỉ làm “Thẩm thẩm” làm cho tên lòng sinh giận dỗi
Tay nàng cầm bánh phù dung nhịn mở giấy dầu len lén cắn một cái
Vỏ ngoài xốp giòn lớp trong trộn hạt dẻ nhân hạt sen mềm thêm ngon miệng đáng tiếc là ngọt
Tỉ mỉ sửa sang dung nhan nàng chậm rãi về hướng xe ngựa
Một đám phó hầu đều đang đợi nàng trở về thấy nàng an lừa bịp thấy Tình Lam đồ nhịn trố mắt
Tĩnh Ảnh lắc đến gần nhỏ: “Cô nương chứ”
Nguyễn Thời Ý khẽ mỉm : “Không việc gì”
“… Tranh cầm ”
“Hắn mượn mấy ngày”
Tĩnh Ảnh mặt đầy giận dữ: “Cô nương tiểu nhân tự biết nên chen miệng nhưng ngài đem vật gia truyền của Từ gia tùy tùy tiện tiện giao cho ngoài thích hợp Ngoài ngài cùng mấy lần đơn độc gặp mặt rước lấy lời gièm pha quả thực là với đại công tử Mong ngài tự trọng”
Nguyễn Thời Ý dở dở
nàng cách nào giải thích cho nha đầu tâm tính ngay thẳng vị “ ngoài” là danh họa “Tham Vi ” tổ tông Từ gia cung phụng mà nàng với Từ Thịnh thật như lời đồn đại bên ngoài…
“Tĩnh Ảnh ngươi quá lo lắng Ta bảo đảm với ngươi vị tuyệt đối sẽ làm tổn thương Từ gia chuyện liên quan đến ngươi cần xen nữa”
Tĩnh Ảnh cắn khóe môi tựa như ủy khuất
Nội tâm Nguyễn Thời Ý thương tiếc bất đắc dĩ
Nàng theo an bài của Từ Minh Dụ để Tĩnh Ảnh bên cạnh hầu hạ chỉ xem đối phương chút lai lịch là nha đầu võ nghệ cao cường tâm địa đơn thuần
Sau khi ở chung một đoạn thời gian nàng mới nhớ nhiều năm đây đã từng gặp qua Tĩnh Ảnh
Chỉ là Tĩnh Ảnh khi đó tuổi chừng mười lăm mười sáu giữa mày khí bừng bừng phấn chấn trầm mặc ít lời tay tàn nhẫn đánh khắp kinh thành từng gặp địch thủ khen là kỳ tài võ học trăm năm khó gặp là chỉ huy sứ nội vệ phủ là tiền bối mà đám Hồng Hiên Từ Thịnh Lam Hi Vân thật lòng khâm phục ngưỡng mộ
Làm giống như mặt trái cây ăn vặt rời miệng suy nghĩ đơn thuần biết sắc mặt khác chút nào nghĩ cái gì cái đó
Nguyễn Thời Ý biết tại nàng trung thành với Từ Minh Dụ chỉ Tĩnh Ảnh trong lúc làm nhiệm vụ hạ cổ ký ức tâm trí lời việc làm đều giống đây
Từ Minh Dụ sắp xếp nàng làm nha một là vì che giấu thân phận hai là nghĩ cách giải cổ độc ba là để bảo vệ Nguyễn Thời Ý
Cho đến nay Nguyễn Thời Ý càng thêm do dự
Lấy trạng thái của Tĩnh Ảnh tùy thời tùy chỗ đề báo cáo chi tiết nàng lui tới cùng Từ Hách cho Từ gia … Đến lúc đó nàng nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa sạch
Nguyễn Thời Ý hết đường xoay sở thấy Tĩnh Ảnh vẫn đang bẹp cái miệng nhỏ nhắn lấy bánh phù dung dỗ nàng: “Được trở về thôi Việc hôm nay cho phép lắm mồm”
“Được ” Tĩnh Ảnh đồ ăn đến tay lập tức vui vẻ cảm tạ bẻ một nửa đưa cho Trầm Bích
Nguyễn Thời Ý âm thầm thở phào một cái chỉ cầu qua chút thời gian Tĩnh Ảnh ngốc nghếch sẽ ném việc ót
Hai ăn điểm tâm xong đỡ nàng lên xe ngựa
Tự dưng lúc Trầm Bích nàng bỗng nhiên mặt lộ vẻ kinh ngạc đó đỏ mặt đầu
Nguyễn Thời Ý âm thầm nghĩ chẳng lẽ… việc làm trong đình lộ
như dự đoán Tĩnh Ảnh lanh mắt thẳng tính nhanh miệng bất ngờ kêu lên: “Cô nương Cổ ngài Đỏ một mảng”
Lời ở chỗ đều lộ một bộ trong lòng đã sáng tỏ
— Chậc chậc chậc cho hạ nhân theo cùng nam nhân tuấn tú trốn trong đình phía rừng đào thật lâu tất nhiên khó thể kiềm chế khanh khanh một phát thể vãn hồi…
Nguyễn Thời Ý nhất thời hổ bốc cháy lỗ tay nóng lên cúi đầu chui trong xe
Bàn tay trắng trẻo kéo rèm xuống giận mà đem các loại suy đoán ngăn ở ngoài xe
Tĩnh Ảnh trời sinh thức thời vén rèm truy hỏi: “Cô nương… đây là xảy chuyện gì a”
Nguyễn Thời Ý lấy tay che mặt miễng cưỡng từ trong kẽ răng nặn ba chữ
“Chó gặm đấy”