Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 23
Một câu hỏi hàm ẩn nụ như chỉ tiếng lòng của Nguyễn Thời Ý mở trái tim vang lên từng trận
Vấn đề nàng cách nào trả lời
Nếu như mấy năm đầu Từ Hách “qua đời” lúc tịch thu tài sản nàng dùng tất cả thủ đoạn để giữ hạt châu chói mắt là vì nhớ tình cũ hoặc thích vật Sau khi tình ý phai nàng vì cớ gì vẫn vứt bỏ hạt châu đã phai màu vẫn luôn để hộp gỗ bên gối nhỏ thậm chí thời khắc cuối cùng của cuộc đời nàng còn ngậm nó trong miệng
Chỉ là vì rảnh rỗi trêu chọc “vong phu” mắc lừa
Chẳng lẽ…Rất lâu khi cạn tình nàng đã quyết tâm dùng di vật tặng bồi hóa cát bụi trở về với đất
Nếu Từ Hách thật sự chết ba mươi lăm năm nàng lẽ thật sự đạt đến tình cảnh “ yêu hận”
khi vẫn tuấn đĩnh đạc như năm xưa sống sờ sờ trở bên cạnh nàng cũng cuồn cuộn ngừng truyền đạt yêu mến ôn nhu… Nàng thật sự thể thờ ơ tiếp tục trải qua cuộc sống góa bụa
Giật chốc lát bất ngờ va chạm ánh mắt kỳ vọng của Từ Hách ánh mắt nàng chợt co giãn
Sau đó nàng trì độn phát hiện hai tay biết nắm chặt lúc nào
G… Đêm dài chậm trôi cô nam quả nữ ở chung khí cách động tác liên quan đến thái độ lảng tránh của nàng cũng tỏ vô cùng mập mờ
Nàng dấu vết rút tay như mất trí nhớ quên câu nghi vấn của lần nữa chấp bút hướng về phía đoạn thứ năm của Vạn Sơn Tình Lam đồ nghiêm túc vẽ
Sự thất vọng của Từ Hách dần dần nồng đậm nồng đến mức tận cùng đọng thành một khối rắn ầm ầm vỡ tan từng mảnh
Hắn dựa án mở hai bức tranh cũ nở nụ cay đắng
Nguyễn Thời Ý thả hồn cảnh chuyên chú vẽ như quên mất nơi tới quên mất hôm nay là hôm nào ở phương nào
Một mạch đến khi chân trời lộ màu trắng bạc bàn nhiều hơn một ấm trà nọ nhẹ giọng : “Nàng đã nắm bí quyết nhất thời gấp… Nghỉ ngơi thật ”
Nguyễn Thời Ý nhẹ giọng lên tiếng đáp
Từ Hách : “Vậy… trở về yết phiếu đó đến tìm nàng”
Đến khi nàng lên tiếng đáp ứng ôm hai cuốn vẽ lưu loát nhảy ngoài cửa sổ biến mất trong sương sớm
Nguyễn Thời Ý thở phào nhẹ nhõm
Thái độ của khác thường quấn quít vấn đề ban đầu càng đụng chạm nàng
Đại khái… Sợ ép cho nàng nóng nảy
*****
Sau đó mấy ngày liên tiếp Từ Hách từng lộ mặt
Nguyễn Thời Ý chuyên tâm vẽ nhờ chỉ điểm của miễn cưỡng vẽ một bản tương tự bảy tám phần phần thứ năm của Vạn Sơn Tình Lam đồ
Thế núi trong tranh từ hiểm trở đến bằng phẳng sườn núi cây rừng điểm rêu khô như phồn hoa tan mất mênh mông tiêu điều một vẻ dửng dưng tiêu sái
Đây là phần Từ Hách đắc ý nhất trong tranh đại khí hào hùng mất nhã trí nghiền ngẫm
Bút lực của Nguyễn Thời Ý còn thiếu sót vẽ hình mà vẽ hết ý tự cảm thấy mất mặt
May mắn Hồng gia chỉ xem nàng là “Nguyễn tiểu cô nương” mà thôi
Hạn định mười ngày đã tới Nguyễn Thời Ý đúng hẹn đến Hồng phủ
Vẻ vui vẻ của Hồng Lãng Nhiên biến mất xụ mặt mở hai quyển Tình Lam đồ một thật một chép
Cẩn thận so sánh mắt lộ vẻ khiếp sợ đó đem bản vẽ nhét cho Hồng Hiên một câu sải bước rời
Hồng Hiên bởi vì phụ thân ngạo mạn vô lễ mà lúng túng vạn phần đợi khỏi thiên thính vội vàng chấp lễ với Nguyễn Thời Ý thành khẩn tạ
“Nguyễn cô nương phụ thân quen rong ruổi sa trường khi giao lưu cùng khác thỏa đáng Mà nay ông đầy lòng mong đợi thất bại khó tránh khỏi dễ chịu Mong cô nương nể tình thân hai nhà cũng nể tình ông đói với Từ thái phu nhân tình thâm bao dung nhiều hơn”
Nguyễn Thời Ý nhạt: “Làm phiền đại công tử khuyên Đại tướng quân nhiều hơn đừng vì chấp niệm mà tổn thương thân”
Hồng Hiên gật đầu nhân tiện tán dương họa nghệ tuyệt diệu của nàng
Đôi mắt sáng rực lặng lẽ rõ dung nhan mộc mạc của nàng đáy mắt giấu vẻ kính mến thương yêu
Nguyễn Thời Ý làm như thấy lệnh Trầm Bích dâng lên mấy hộp dược liệu bổ dưỡng sơn trân hải vị: “Một chút lòng thành mong rằng quý phủ chớ chê”
Hồng Hiên khách sáo một phen thấy nàng ý lâu kiềm chế thôi tự đưa tiễn
Đưa đến khóm thúy trúc phong cảnh yên tĩnh bỗng thả chậm bước chân ôn nhu : “So với những lời đồn đãi vớ vẩn trong thành tại hạ càng tin tưởng tính cách của cô nương hơn”
“…” Nguyễn Thời Ý rõ nguyên do
“Đợi Từ gia trừ hiếu… tại hạ… chính thức tới cửa chuyện”
Nguyễn Thời Ý ngạc nhiên hồi lâu đã ý trong lời
Cần chờ “Trừ hiếu” mới thể “ chuyện” gì khác hơn là cầu thân
Nàng lấy bộ dạng ngây thơ hoang mang mỉm trong lòng “Từ thái phu nhân” thì đỡ trán dậm chân
_Thế chất Xin ngươi thương xót tích chút đức bỏ qua cho thân già
******
Khi xe ngựa chuyển hướng đường hẻm chợt hai tiếng chó sủa con ngựa giật dừng
Nguyễn Thời Ý vén rèm chỉ thấy chỗ ngoặt ở ngõ hẹp một đứa bé thanh tú trắng noãn tuổi chừng sáu bảy đúng là khất cái tên A Lục
So với lúc mới gặp gầy nhôm bẩn thỉu hôm nay A Lục quần áo chỉnh tề nụ hồn nhiên vô tư
Bên cạnh là hai Đại khuyển há miệng lè lưỡi đuôi to lông xù quơ trái quơ oai phong đáng yêu
“A Lục chỉ vài ngày thấy cao hơn ít” Nguyễn Thời Ý hiền hòa
“Tỷ còn nhớ nha” A Lục mừng rỡ khôn xiết lệnh đôi chó tại chỗ đợi lệnh bước hai bước nhỏ hai tay đưa cho nàng một tờ giấy
Trên giấy tám chữ rồng bay phượng múa – Chuyện quan trọng riêng Đình trúc Ly Khê
Tuy ký tên nhưng chữ chữ như thiết họa ngân câu gọt ngọc đoạn kim trừ Từ Hách còn thể là ai
“Giờ gặp”
A Lục tươi sáng : “Thúc thúc “Tùy thời cũng kính chờ đợi”
Nguyễn Thời Ý nắm chặt quyển trục trong tay ngoắc tay với : “Lại đây lên xe”
Trầm Bích kéo A Lục đầu xe ngờ hai con Đại khuyển cũng khách khí chút nào chen tới bỗng nhiên ngửi tay Nguyễn Thời Ý một trận đó thân thiết dùng đầu cọ cọ nàng tự như khẩn cầu nàng an ủi
Xe ngựa theo lệnh chạy về hướng ly khê
Trên đường Trầm Bích tò mò định sờ đôi chó đầy lông một cái chạm đến đã tiếng gầm nhẹ cảnh cáo dọa sợ rút tay về
Đi đến rừng trúc cạnh suối Nguyễn Thời Ý xuống xe ngựa lệnh cho Tĩnh Ảnh ẩn thân chỗ tối cùng đám xa phu ở chờ lệnh đó dẫn theo A Lục cùng hai con chó bước đến mấy chục trượng cạnh dòng suối
Chó dị vực phấn khởi mà cọ cọ Nguyễn Thời Ý như mũi tên vụt nhanh chân chạy như điên
Vòng qua rừng đào nửa ẩn nửa hiện chỉ thấy Từ Hách cầm hai cuốn vẽ thẳng bên trong đình trúc xa xa theo dòng suối mênh mang cảnh vật mùa thu áo xanh nhạt như khói lam che giấu xuân sơn mặt nghiêng như bút vẽ rồng vẽ phượng
Hắn âm thanh đầu nụ yên tĩnh giản dị như ca như thơ
mà một khắc đôi chó nặng gần năm mươi cân lấy thế gì cản nổi một trái một phi hướng đụng lảo đảo ngã
Bốn chân to lớn lần lượt ấn xuống bụng vai ngực của thân thể to lớn hưng phấn xoay xoay trong miệng kêu gâu gâu phá hủy nghiêm trọng cảnh trí xưa cũ yên tĩnh
Thấy tuấn nhan căng thẳng vẫn cố giữ vẻ vân đạm phong khinh giữa chân mày đã hiện vẻ quẫn bách A Lục vội vàng rút ống trúc nhỏ quơ quơ
Đôi chó lúc mới hết dây dưa vị chủ tử đang sức giả vờ thanh nhã xoay đầu về phía A Lục đòi ăn
“Dẫn hai đứa nó cách xa một chút” Từ Hách lạnh giọng lệnh
A Lục nến lên tiếng đáp dẫn đôi chó đến bên dòng suối chơi đuổi bắt
Có lẽ nhận ánh mắt Nguyễn Thời Ý đang rơi dấu chân chó ngực Từ Hách quẫn bách giơ tay lên nhẹ nhàng phủi phủi bùn đất lấy túi giấy dầu từ trong ngực
“Ta cuối cùng cũng tìm chỗ của hiệu bánh Hưng Phong mua bánh phù dung cho nàng ăn khi còn nóng”
Nguyễn Thời Ý nhận lấy chỉ cảm thấy điểm tâm mặt hướng bên ngoài tỏa ấm áp mặt gần Từ Hách ẩn ẩn lành lạnh nhịn buồn
Từ Hách tự mở hai bức Tình Lam đồ bàn đá cẩn thận lật mặt trái mời nàng gần kỹ
Sau lưng núi non trùng điệp hiện mấy chữ nhỏ
Bức bên Bình thị là “Cổ kỳ thành” mà đoạn Nguyễn Thời Ý cất giấu thì đánh dấu “Thạch long vi ký”
“Đây là ý gì” Nguyễn Thời Ý đầu óc mơ hồ “Để cho chúng Cổ Kỳ thành tìm thạch long để làm gì Còn mấy bức còn … dấu hiệu ”
Từ Hách buông tay: “Lão nhân gia chỉ nhắc tới chuyện liên quan đến gia tộc Nguyễn thị bí mật xuôi nam thể nhiều lời cần chờ thêm bốn mươi năm… Nàng cho thêm hai ngày đem bức của Hồng gia bóc mới quyết định tiếp”
“Được” Nguyễn Thời Ý trao đổi tranh vẽ với “ mà chờ xông thẳng Lan Viên thấy chọc lời đàm tiếu của bọn nhàn rỗi
Từ Hách : “Nàng còn sợ nhàn ngôn Bên ngoài sớm đã truyền khắp nơi mới của Từ phủ là nàng cùng họa như thông đồng…”
“Truyền truyền khắp” Nguyễn Thời Ý bỗng dưng cả kinh ngay đó nghĩ đến một
Từ Hách quét mắt xung quanh thấy quang cảnh trong đình đã cây đào hoang che hơn một nửa A Lục cùng bọn chó càng chạy càng xa tức thì thân mật dựa nàng hừ : “Tin tức của bọn họ thật tinh thông Hai cấu kết đã mấy mươi năm”
Nguyễn Thời Ý tranh cãi vô vị cùng đôi mày thanh tú cau mím chặt môi cuốn từng cuốn Tình Lam đồ
Không ngờ một tấc đòi một thước lặng lẽ vòng phía nàng cúi đầu kề sát gò má nàng
“Nguyễn Nguyễn nàng chớ rầu rĩ chỉ cần phu thê chúng đồng lòng nhất định thể tìm bộ Tình Lam đồ cũng tất nhiên sẽ tìm bí ẩn trong đó làm tròn tâm nguyện tổ tiên”
Da thịt ấm lạnh thích hợp làm cho lòng nàng sinh một cỗ nóng bỏng
Nhiệt độ lan tỏa thân nàng làm nàng choáng đầu hoa mắt mất sức chân yên tê liệt dựa ngực
Thân thể nàng mềm mại hiếm thấy da trắng tuyết tỏa hương thơm ngát làm cho sóng lòng mãnh liệt cuộn trào tình cảm kích động kiềm chế đã lâu cũng kìm lòng đặng hôn lên cổ nàng
Cái hôn nhẹ nhàng như gió xuân lay động nụ hoa yêu kiều đó như thỏa mãn mở miệng cắn nhẹ làm cho thần hồn nàng chấn động điên đảo
Nàng chút lực chống đỡ nào hô hấp như ngừng cả mềm yếu tụt xuống đúng lúc ôm ngực
“Nguyễn Nguyễn…”
Hơi thở gần sát gần sát gọi tên nàng bàn tay to trăn trở lướt bờ vai nàng khi nặng khi nhẹ mê hoặc lòng
Mặt trời nghiêng nghiêng đem thân ảnh khăng khít của hai in xuống mặt đất làm cho nàng hổ liếc
Nàng biết rõ dung túng thân mật như sẽ làm cho quan hệ hỗn loạn hơn mơ hồ cảm thấy… đáy lòng từng mong đợi buông thả hơn
Mềm mại nhắm hai mắt mệt mỏi trong đầu Nguyễn Thời Ý bỗng nhiên thoáng lên vài tia sáng
Đó là ánh đèn họa các của phủ Bình Viễn Tướng quân đêm ngày tắt
Mênh mông chói mắt nhói lòng
“Dừng… Tam Lang dừng”
Nàng biết lấy sức lực từ gắng gượng thoát khỏi giam cầm của xoay sang bên há mồm thở dốc
Gò má ngọc nhuộm màu đỏ ửng mắt nước lượn lờ cổ áo xốc xếch dấu vết ở cái cổ tuyết trắng như nhụy hoa rơi
Từ Hách mắt mê ly khóe môi lưu luyến sinh ý vị ngọt ngào: “Thẹn thùng cái gì Nguyễn Nguyễn rõ ràng là nàng thích”
“Đừng…” nàng lùi hai bước vội vàng kéo một túm tóc dài che nơi hôn qua “Chúng thể như ”
“Nàng thế nào Cự tuyệt cho danh phận khi tâm tình hưởng thụ sự thân cận của ” Tình ý triền miên của Từ Hách vơi hơn nửa
“Không …”
Nguyễn Thời Ý tự xưng là sống mấy thập niên thấu nhân thế nóng lạnh hề thất tình lục dục làm khó càng thể ứng đối đại đa số khốn cảnh
Có thể nàng tìm lời thích hợp vì trong phút chốc thể giải bày
Thậm chí suy nghĩ đoạn quan hệ như gần như xa nên làm thế nào
Đáy mắt Từ Hách tắt dần vẻ nóng rực thần sắc nguội lạnh
“Nguyễn Nguyễn chán nản nàng mỗi lần từ chối cho phép tiếp cận làm cho hy vọng; nhưng tình nguyện nàng lặp lặp nhiều lần hành hạ để cho còn chút xíu mong đợi mong manh đến mức ân đoạn nghĩa tuyệt còn cái vui đời
Nguyễn Thời Ý hít sâu một cố sức từ trong mớ suy nghĩ hỗn loạn giữ lấy một tia tỉnh táo
Thà ở trong dây dưa dứt lần nữa già bằng mạo hiểm kết thúc
“Tam Lang… bằng Chàng với đánh cuộc một lần”
“Đánh cuộc” Từ Hách khiếp sợ “Cái giống tác phong của nàng”
Nguyễn Thời Ý ngước mắt dùng ánh mắt thanh thản ung dung thẳng
“Ta thể nhẫn tâm cùng cả đời qua với thể thay đổi tâm lý lúc đầu tâm tiếp nhận dứt khoát… Đem chuyện cho trời xanh định đoạt Nếu thắng sẽ tự theo số mệnh an bài cân nhắc yêu cầu của cũng phối hợp tương ứng”
Mắt chợt sáng đó đột nhiên tối : “Còn nếu như thua”
“Nếu thua tất cả… định đoạt”
Từ Hách âm thầm nghiến răng tuấn nhan như lửa giận dấy lên lúc cháy lúc tắt hóa thành mây khói
Một lúc lâu môi mỏng của mấp máy trầm giọng lộ vui buồn
“Đánh cuộc như thế nào”