Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 22
Đầu thu ánh sáng trăng thanh thấm nhuần mặt đất ánh mắt Từ Hách càng thêm thâm thúy
Hai loại ánh sáng rực rỡ nhất đời giao thể so sánh với tiên khí xuất trần cùng khói lửa nhân gian hòa tan như ảo như mộng
Con ngươi thâm trầm như ao hoa đào đuôi mắt bởi vì tức giận mà kéo một độ cong mắt
Râu mới nuôi xanh đen nhàn nhạt kết hợp với đường nét rõ ràng tỏa nhã vị nhẵn nhụi cùng bĩ khí thành thục thần bí nguy hiểm
Nguyễn Thời Ý quên trách mời mà tới cũng quên hỏi đến đây vì chuyện gì
Đứng cách cửa sổ đối mặt hồi lâu nàng nhỏ giọng : “Lời phụ tử bọn họ … từ biết ”
“Ta lẻn Hồng phủ mấy câu…”
“Lá gan cũng lớn quá Chàng sợ …”
“Sợ cái gì” Từ Hách hừ hừ “Hai cha con nhà tự nhận ai thể địch nổi dám trêu chọc thèm phòng ; hơn nữa là bộ tinh thần chăm chú chằm chằm nàng nào thời gian rảnh rỗi để ý ngoài cửa sổ”
“Vậy… Nửa đêm chạy đến đây làm gì” Nguyễn Thời Ý cuối cùng cũng nhớ vấn đề cần hỏi
Mặt đầy vẻ vô tội: “Nàng để giúp nàng yết phiếu nha Dán lụa chú trọng yết giấy kỹ thuật hết sức phức tạp vô tình một chút là cách nào cứu vãn Ta cũng là giả bộ làm thầy gần đây mỗi ngày đều nghiên cứu thành công bóc mấy bức…”
* Yết phiếu đề cập đến một quá trình trong thư pháp và hội họa từ lâu đời đem phần chính của bức tranh bóc đó lần nữa tân trang Kỹ thuật yết phiếu phức tạp nếu tân trang huấn luyện chuyên nghiệp làm một chút bất cẩn cũng thể gây tổn thất thể khắc phục (baike)
Hắn thò đầu xung quanh: “Nàng vẽ tranh của Có cần giúp một tay ”
Nguyễn Thời Ý đang đầy bụng hỏa khí vì vẽ giận: “Ta đã đáp ứng tự vẽ nên gian lận…”
“Hì hì yêu cầu hậu bối Từ gia tự tay vẽ nàng tính là hậu bối rõ ràng là tổ tông” Từ Hách chế nhạo đôi câu hỏi: “Trong đám con cháu của chúng thật ai thể vẽ ”
Nguyễn Thời Ý chần chờ chốc lát cuối cùng chậm rãi lắc đầu
Đáy mắt Từ Hách xẹt qua tia tiếc nuối: “Là… Vì ”
“Coi như là lấy danh nghĩa vẽ tranh xa đem đến tai họa liên tiếp vì thế buông bút các con làm còn nửa phần tâm tư”
Nguyễn Thời Ý rũ mắt che giấu chột
Từ Hách xoay phòng bước đến bên cạnh nàng hai tay đưa về phía nàng nhưng cuối cùng dừng giữa trung
Ánh mắt trong suốt chăm chú nàng sóng mắt mềm mại như nước
“Nguyễn Nguyễn đã về ”
Thật lâu mở miệng một câu khó hiểu
Nguyễn Thời Ý biết bóng gió đành lòng dùng lời linh tinh như “cảnh còn mất” để đả kích đổi lời : “Chàng nắm chắc thể yết phiếu mà làm tổn hao gì”
“Có thể mạo hiểm thử một lần” Từ Hách bấm ngón tay đếm tính “Nếu thuận lợi đổi bức ở Hồng gia về chúng sẽ trong tay ba phần khác chờ kịp Phải thừa dịp tiểu hoàng đế cướp nhanh chóng xem đến tột cùng là gì”
Nguyễn Thời Ý cũng sợ đêm dài lắm mộng chống đỡ đến kỳ hạn 40 năm mà tổ phụ liền xoay lấy chìa khóa mở khóa
Quay đầu thấy Từ Hách cau mày dừng chân bức vẽ nàng cướp lời mở miệng : “Buồn thì cứ ”
“Chia cách nhiều năm ở trong ấn tượng của nàng còn nửa điểm nào Từ Hách biết làm trong giọng tràn đầy vẻ thê lương nhàn nhạt
Nguyễn Thời Ý tiếp đem phần thứ hai và phần chót cùng của [Vạn Sơn Tình Lam đồ] đưa đến tay “Nếu rảnh rỗi ngại đến Thư Họa viện hỏi thăm đồng liêu tung tích các phần khác cũng thử ngóng từ khách hàng ở cửa hàng thư họa…”
“Sao nàng Thư Họa viện nữa”
“Chàng chê đong đưa làm khó chịu Chính thì cách vài hôm chạy tới”
“Ta vì di mệnh của gia gia nàng đều là… vì nàng”
Người nào đó chết vẫn còn sĩ diện miệng một đường lòng nghĩ một nẻo
Nguyễn Thời Ý đã dần dần thích ứng làm vẻ quan tâm nhưng thể khống chế lời khiêu khích mâu thuẫn
Dẫu nội tâm nàng cũng mâu thuẫn trùng trùng
Biết khả năng ở đáp ứng mong đợi cuộc sống “vợ chồng son” của nhưng thấy vô tội đáng thương thể nhẫn tâm cự tuyệt đến cùng
Cho đến bây giờ Từ Hách hẳn là cùng một chỗ với nàng nhưng lúc chung đụng thấy nàng nhiều biến hóa lớn cho nên dám quá mức miễn cưỡng nàng
Hai đường tiến thoái lưỡng nan quanh quẩn tiến lên
*****
“Nguyễn Nguyễn mấy quản bút thích hợp vẽ sơn thủy ngoài lúc nàng hạ bút cần lấy thế làm chủ “đầu tiên kết hợp Suân pháp tương ứng đừng vội vẽ chi tiết”
Từ Hách quả thực nổi lên tiếng chỉ điểm mấy câu đổi cho nàng một cây bút lông sói cẩn thận uốn nắn tư thế cầm bút của nàng
Hắn khích lệ với giọng điệu ôn nhu như dỗ dành giống như dạy trẻ vỡ lòng nghiêm trang nắm tay nàng chấm mực liếm bút
Trong thoáng chốc Nguyễn Thời Ý tựa như trở hôm bái nhập làm học trò Nguyễn gia
Giống năm xưa áo mùi trầm hương như mùi mực trong nghiên cùng với gió mang hương trăm hoa vây chặt lấy nàng làm nàng thở nổi
giống với đây là tay hề nóng bỏng toát khí lạnh che ở da thịt nóng ấm của nàng ngược làm cho nàng cảm giác tâm bình khí hòa
Ngực Từ Hách dán lưng nàng lực độ tay lớn hơn nàng mấy phần bút mực lay động nét chữ cứng cáp
Có lẽ phát hiện nàng mất tập trung mặc gây khó dễ đưa tay trái áp nhẹ giữa ngực và bụng nàng giọng mang bất mãn: “Nàng nàng ngay cả khí cũng ngưng tụ khó trách tay phát run nét vẽ rời rạc”
Nguyễn Thời Ý vốn đã phiền não vì đến gần sát bất ngờ sờ một cái cả như bốc cháy định trầm xưa nay quăng lên chín tầng mây
Thấy tay nửa tấc rời nàng ngập ngừng lúng túng: “Chàng động tay động chân làm gì”
“Nàng suy nghĩ bậy bạ làm gì” Từ Hách cắn răng” Ta bụng dạy nàng cách sức hạ bút nàng làm mà cách lấy cũng quên”
Nguyễn Thời Ý vốn giải thích quen cùng đàn ông thân cận nhưng cảm giác lời tự nhiên khẽ cắn môi nửa lời
Từ Hách bởi vì sự im lặng kéo dài phát giác nàng hiếm khi hổ
Hắn đưa tay vòng lên eo thon của nàng cúi đầu hướng xuống cổ hít hà trêu chọc nàng run rẩy một trận
“Cũng là ôm qua gì khẩn trương” Hắn ngửi tóc nàng đùa dai lấy chóp mũi cọ cọ vành tai nàng “Luôn miệng lớn tuổi là lão thái bà… Lão thái bà sẽ hổ ”
“Vẽ vẽ vẽ Bớt nhảm…” Nguyễn Thời Ý thoáng tránh né
“Ngay cả cũng rõ ràng” Từ Hách môi chứa ý “Nguyễn Nguyễn nàng từng nghĩ qua chắc như … Lòng như giếng cổ gợn sóng sợ hãi”
Nguyễn Thời Ý thẹn quá thành giận: “Không vẽ thì cút nhanh lên”
“Ta nếu “lăn” tất nhiên sẽ ôm nàng cùng “lăn” … ai da” Từ Hách nàng lấy khuỷu tay chọc một cái tự chủ kêu đau “Được đùa nàng nữa là ”
Hắn sợ làm cho nàng giận thật quyết định tạm thời thỏa hiệp lần nữa lấy thái độ nghiêm túc đoan chính giúp nàng phác họa
Nguyễn Thời Ý hết sức định tâm trạng dùng tâm cảm thụ sức mạnh cổ tay biến hóa cùng bút phong di chuyển ngừng ngắt
Đầu bút lông kết hợp với đầu trái tim bút run rẩy động tâm bút lòng dời phá mực xuống
Trái tim tràn đầy cảm xúc từng chút mở giấy lớn trắng nõn
Trăng đêm tiếng động chìm về phương tây ngọn đèn dầu lay động một đôi lệ ảnh kề sát án phong cảnh ngòi bút dần dần hiện lên
Hai trái tim đã nửa đời gần ai đến cuồng tứ nàng nóng nảy dần dần hòa làm một thể
Vì hóa giải khung cảnh yên tĩnh ấp ủ kiều diễm Nguyễn Thời Ý thu tinh thần nhỏ giọng đặt câu hỏi: “Tam Lang lúc đến “Băng Liên” cùng với chuyện hai gặp … Có liên quan gì”
Động tác Từ Hách cứng đờ hiệu nàng bỏ bút xuống
Nhìn thấy nàng khi thoát từ trong ngực còn lộ biểu tình sợ hãi ánh mắt ảm đạm ba phần
“Năm ngoái… là năm đó vì xem xét thác nước băng hỏa đến Bắc Liệt quốc tiếp giáp tuyết sơn của Nhạn tộc Ngày đó ánh sáng chiếu vách đá băng cứng ở một góc độ đặc biệt băng hỏa tương liên đặt biệt tráng lệ là kỳ quan một năm chỉ thể thấy hai ngày
“Trong quá trình chờ đợi vô tình gặp gỡ một đàn ông thương nặng Người nọ cổ họng châm dài đâm thủng đã lời Ta tự nhiên thể thấy chết mà cứu tiếc là chịu đựng nổi qua ngày hôm đó Trước khi chết chỉ về một phương hướng ở chỗ đá lớn tìm hai đóa Băng Liên”
“Một đóa đã tàn bên cạnh còn lăn xuống một viên trân châu lớn chừng ngón tay cái; đóa Băng Liên đang nở lớn hơn bàn tay cánh hoa trùng điệp mỏng như cánh ve lóng lánh trong suốt… Ta một lòng nghĩ mang trở kinh thành tặng nàng cho nàng dùng vẽ tranh nhưng biết làm hoa rời khỏi Băng Liên một bộ dạng xí làm bó tay biện pháp
“Bởi vì lo lắng bỏ lỡ nàng sinh con thứ hai dùng hộp gỗ nhỏ để đặt hạt trân châu lớn để cho thư đồng một bước; thì dự định làm một chiếc xe băng tự làm hộ hoa sứ giả…”
“Kết quả còn khỏi tuyết cốc một đám hướng chít chít oa oa rống to quơ đao vọt đến Ta kết luận là cường đạo giặc cướp kịp ngẫm nghĩ mang theo hành lý tùy thân cùng với Băng Liên thi triển khinh công chạy dọc theo vách đá thẳng …”
Nguyễn Thời Ý lau mồ hôi: “Sau đó… ngã xuống Có thương ”
“Nguyễn Nguyễn nàng còn quan tâm mấy mươi năm thương trong lòng cao hứng”
Từ Hách len lén cầm tay nàng nét mắt chợt tươi như hoa xuân nở rộ tiếp: “Vừa gặp tuyết lở rơi trong cốc bởi vì thương leo chỉ đành theo một hướng khác Đi ba ngày ba đêm lạnh đói ăn tất cả những gì thể ăn cuối cùng vạn bất đắc dĩ ăn Băng Liên lót cả lá và rễ…”
“Thứ đồ đắng bình thường ăn xong bao lâu cảm giác mệt mỏi dựa tàng cây lim dim Lúc tỉnh dậy lõm sâu bên trong đống tuyết đỉnh đầu còn hai con Đại khuyển hướng về hưng phấn lè lưỡi… Về nàng cũng ”
“Hồi kinh khi gặp biến cố tỉnh táo ngẫm nghĩ hoài nghi trong lúc vô tình lấy trân quý mà tự biết ăn bậy ăn bạ… cho nên mới hỏi nàng ăn qua Băng Liên ”
“Chưa từng” Nguyễn Thời Ý mờ mịt lắc đầu
Khoảnh khắc nàng chợt nhớ đến một chuyện lưng rịn mồ hôi mỏng “Chàng mới hạt châu lớn cùng hoa Băng Liên để chung Hạt châu để mấy năm đã phai màu còn ngầm nhạo ánh mắt mua hàng giả…”
“Nàng nàng giận đến … ăn nó”
“Ngược cũng nhét đầu giường để đấy ba mươi lăm năm Cho đến thời gian đêm đó sợ qua khỏi cầm hạt châu áp lưỡi kết quả vô tình nuốt bụng nghẹn đến nước mắt cũng chảy …”
Nguyễn Thời Ý hậu tri hậu giác- lẽ đây thực sự là nguyên nhân nàng chết sống phản lão xuân
Bốn mắt bởi vì cả hai gặp chuyện ly kỳ mà kinh hãi thôi
Một hồi lâu Từ Hách vẻ mặt dần hoãn cong khóe miệng ôn nhu lên tiếng
“Nguyễn Nguyễn nàng dùng hết nửa đời hết lòng giữ vật tặng cho cứ khăng khăng trong lòng vị trí của ”