Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 18
Chợt gió đong đưa cây rừng vạn lá ngàn thanh đìu hiu vắng vẻ càng làm cho sự trầm mặc kéo dài thêm
Hai chung tảng đá bốn mắt cách chừng một thước giống như xa cách chân trời
Nguyễn Thời Ý xưa nay điềm đạm giờ phút sinh xao động phiền muộn rõ
Không biết nên từ chối uyển chuyển như thế nào là tạm thời bảo vệ mặt mũi Từ Hách
Một hồi lâu nàng chậm rãi buông khóe môi khẽ mím
Từ Hách ngừng thở khuôn mặt tuấn tú căng chặt như lăng trì chờ đợi nàng ân đoạn nghĩa tuyệt hoặc nhân từ nương tay khai ân
Trong tiếng cỏ cây lay động âm thanh muôn chim lưu chuyển tất cả làm cho tim nhảy rộn tựa như thể khát vọng chồng chất lâu ngày như tuyết đọng nơi Bắc vực ầm ầm sụp đổ
“Tam Lang…” Nguyễn Thời Ý ôn nhu mở miệng
Trùng hợp lúc gió núi đưa đến âm thanh chuyện gần như thể thấy
Từ Hách quyết định thật nhanh thân thể bất ngờ nghiêng về phía đưa tay che miệng nàng một tay khác vững vàng vòng qua vai nàng
“Có …” Môi mỏng của dán bên tai nàng lắng chốc lát bổ sung: “Là đường nàng Nguyễn đại nhân”
Nguyễn Thời Ý phân biệt rõ sự hốt hoảng biết do Nguyễn Tư Ngạn đột nhiên ngang qua là do Từ Hách bất ngờ kịp đề phòng gần sát
Nàng chỉ biết là khí tức ấm áp mà thở rơi gò má nàng vương mang ấm áp thấm ướt
Giống như một nụ hôn trúc trắc
Cứng đờ trong nháy mắt nàng nỗ lực khôi phục trấn định
Trước mặt Nguyễn Tư Ngạn nếu nàng cùng Từ Hách song song lộ diện bí mật nhất định giữ nổi; Nguyễn Tư Ngạn dù một thân một cũng thể rõ ràng nàng đang cùng một thanh niên thảo luận cái gì…
Nguyễn Thời Ý cách nào đảm bảo đối phương dọc đường núi thể vặn bỏ qua lùm cây thưa thớt đang che chắn bọn họ
Đặc biệt Nguyễn Tư Ngạn tiếng quan sát tinh tế tai thính mắt tinh tư duy kín đáo
Từ Hách cứ đem nàng ôm trong ngực còn coi nàng là tiểu nha đầu dễ hù dọa che đến gắt gao hại nàng thể nhúc nhích cũng
Tình thế vội vã biết làm nàng nhe răng cắn lòng bàn tay một cái
Lực độ nhẹ cũng nặng cảm giác ngoài đau là tê tê ngứa ngứa khiến cho cả Từ Hách bối rối
Hắn khó thể tin mà buông tay kinh ngạc dấu răng đang dần biến mất trong lòng bàn tay cùng dấu vết mập mờ ướt át tự chủ lăn lăn hầu kết
Cúi đầu xuống trong ngực cặp mắt nàng hàm chứa sự mờ mịt cùng tức giận xẹt qua ý ngượng ngùng
Đôi môi đầy đặn bởi vì bịt miệng cảm giác đỏ nhuận giống như quả đỏ mê
Hắn âm thầm thề – nếu tới gần tuyệt đối sẽ ấn nàng hôn đến thiên hoang địa lão
“Chàng trốn ” Nguyễn Thời Ý đúng lúc chấm dứt ý niệm tươi của cũng dậy sửa sang quần áo
Trao đổi ánh mắt cần nhiều lời Từ Hách đã hiểu ý
– Nàng hành động bất tiện tránh So với việc hai đồng thời bắt gặp bằng nàng tự ứng phó
Hắn gật đầu với nàng ánh mắt kiên định ngay đó nhanh chóng lấy xiêm áo tảng đá lớn lắc vọt về bên trong rừng trúc rậm rạp
Nguyễn Thời Ý rõ ràng thấy cánh tay áo nổi bật một dấu vết chỉ cảm thấy cả như đưa lửa hừng hực mà nướng lên
Vui mừng duy nhất là thấy sự chật vật là Từ Hách
Cho dù bọn họ chắc nắm tay đến già nàng vẫn xem như là thể phó thác bản thân
—
“Đại nhân Thánh thượng giao phó mấy việc vặt nhưng cũng dễ làm a Tạm thời chuyện Thủ phụ đại nhân nhất định sẽ tuân theo ước nguyện của Từ thái phu nhân cho dù là lão đầu Hồng đại tướng quân …”
“Không lời đùa khi say rượu gác sang một bên Lần lên đường chúng gánh thì nặng mà đường thì xa cho phép sơ suất”
“Vâng”
Trên đường mòn quanh co hai đàn ông chậm rãi bước
Người mặc một kiện đạo bào thủy sắc tay áo rộng phong tư tuấn dật chính là Nguyễn Tư Ngạn; tuổi chừng ba mươi môi đỏ răng trắng như tranh vẽ hẳn là thuộc hạ của
Hai thấp giọng đàm luận đến gần đột nhiên thấy một thiếu nữ xinh mặc y phục trắng đang lên từ bụi cây dại hẹn mà cùng lên tiếng
Nguyễn Thời Ý tay siết chặt chủy thủ một tay vặn tà váy tỏ vẻ mặt khiếp sợ
_ vết xe đổ lần cùng với Từ Hách nàng học cách dùng ngượng ngùng hoảng loạn để che giấu
Còn nữa nàng tên ôm tới ôm lui biểu tình quẫn bách là giả vờ
Lúc Nguyễn Tư Ngạn thấy dung mạo nàng thoáng chốc cố định bước chân mặt lộ khiếp sợ “Ngươi ngươi …”
“Ngài là… Nguyễn đại nhân” Nguyễn Thời Ý giả giọng làm bộ xác định
Nguyễn Tư Ngạn giật chằm chằm nàng một lát trong mắt như ngạc nhiên cùng mừng rỡ thương cảm đó thở phào một cái “Tại hạ Nguyễn Tư Ngạn từ lâu đã danh Từ gia vị cô nương trẻ tuổi cùng với Từ thái phu nhân thuở nhỏ giống mười phần hôm nay gặp quả nhiên đúng như ”
Nguyễn Thời Ý nghĩ một chút đã đoán chuyện của nàng từ miệng đám vãn bối Lam gia hoặc Hồng gia vì thế đáp: “Vãn bối quá thất lễ may mắn viếng thăm ngài mong ngài thông cảm nhiều hơn”
Lúc nàng mềm mại uyển chuyển làm rời mắt quá bức bách thị giác
Nguyễn Tư Ngạn thu hồi ánh mắt quan sát cũng dần mất thương tiếc đối với chết ảm đạm: “Người trong nhà cần gì những lời Nói chừng qua một thời gian nữa chờ Từ gia trừ hiếu còn thể ngươi gọi một tiếng “Ngũ cữu công””
Nguyễn Thời Ý đầu óc mơ hồ một lúc nghĩ lời ý gì
Theo lý mà bối phận của nàng ở Từ gia cực kỳ hàm hồ làm chờ đến ‘trừ hiếu’ mới thể nhận làm thân thích
Nguyễn Tư Ngạn ngắm bốn phía thấy bóng dáng ngoài thấy một thiếu nữ văn nhược như nàng một thân một ở lưng chừng núi tay cầm chủy thủ lôi thôi lếch thếch tránh hỏi thêm đôi câu
“Cô nương một ở đây Có cần Nguyễn mỗ trợ giúp ”
Nguyễn Thời Ý cúi đầu dịu dàng : “Vãn bối cẩn thận lúc du ngoạn làm bẩn váy chỉ chờ hạ nhân lấy quần áo để thay đổi mới ở đây chờ”
Nguyễn Tư Ngạn mặt mũi vốn lạnh như trăng chợt hiện lên lúng túng: “Nguyễn mỗ đến đình trúc phía nếu cô nương gặp chuyện khẩn cấp nhớ lớn tiếng kêu to”
“Tạ đại nhân săn sóc”
Nguyễn Thời Ý hiểu rõ tính tình của biết ngượng ngùng ở cùng với tiểu cô nương e sợ nàng một sẽ quấy rầy nên lựa chọn phương thức rời xa đến gần
Nàng kiếp sống mới lo lắng nhất là Nguyễn Tư Ngạn phát hiện thân phận
Vạn vạn ngờ tới nàng làm bộ làm tịch một phen thể giấu trời qua biển
Dễ dàng đến mức ngay cả nàng cũng tin
Nàng cùng với Nguyễn Tư Ngạn cùng theo học tổ phụ thuở nhỏ quen
Sau khi Nguyễn Thời Ý gả phủ Bình Viễn tướng quân cả nhà Nguyễn gia dời đến Nam Quốc thiếu niên Nguyễn Tư Ngạn lựa chọn ở tiến Thư Họa Viện học tập cũng kế thừa sản nghiệp ở kinh thành
Sau đó Từ Hách xảy chuyện Từ gia tịch thu tài sản nhờ Nguyễn Tư Ngạn đánh bậy đánh bạ tiên mượn chuyện Từ Hách sở hữu số lượng lớn đan thanh* mới giúp cho nhóm kiệt tác sơn thủy cất giữ
* Đan thanh: màu xanh ám chỉ lúa mạch (phát âm là “huo”) là hai loại khoáng chất thể sử dụng làm sắc tố Bởi vì tranh Trung Quốc cổ đại thường sử dụng hai màu son và màu lục lam Dan Qing trở thành đại từ của nghệ thuật hội họa
Nguyễn Thời Ý đối với chuyện là cảm kịch từ sâu trong lòng
Vốn tưởng rằng chịu đựng qua kiếp nạn hai thể nâng đỡ lẫn nhưng một chuyện làm nàng vô cùng hao tổn tinh thần -Trưởng bối Nguyễn gia ngừng thúc giục nàng vội vàng giúp đường tìm đối tượng lập gia đình mà Nguyễn Tư Ngạn thích nam sắc
Mấy phen khuyên giải kết quả làm cho tỷ dần dần xa cách
Tuy đó Nguyễn Thời Ý dần dần hiểu cảm thụ của đường thể một khi quan hệ tan vỡ thể duy trì ngày tết thường lệ lui tới
Hôm nay thấy Nguyễn Tư Ngạn cùng nam nhi tuấn cùng Nguyễn Thời Ý muôn vàn cảm khái- bình an vui vẻ chính là phúc
—
Không lâu Tĩnh Ảnh cùng Trầm Bích gọi xe ngựa một một đã trở về
Nguyễn Tư Ngạn xa xa các nàng một cái gật đầu với Nguyễn Thời Ý một cái cùng thanh niên rời khỏi
Nguyễn Thời Ý cuối cùng cùng buông tảng đá lớn trong lòng xuống
Nàng ý bảo xe ngựa đến phía chờ thì đối với rừng trúc nhỏ giọng : “Tam Lang về Quần áo … giặt trả cho ”
“Phải khách khí như ” Từ Hách bước mặt đầy thất vọng “Còn … mới nàng trả lời ”
Nguyễn Thời Ý mờ mịt
Hắn cắn răng: “Chuyện ba mươi lăm năm Nàng nàng một chút cũng để trong lòng”
Nguyễn Thời Ý nghi ngờ tạc mao nhưng mệt mỏi cùng với đau bụng làm cho nàng phản ứng với chút cảm xúc của
“Tam Lang ngày ngày sống thật đừng lãng phí thời gian ”
Nàng vội vàng cướp y phục bẩn lùi mấy bước
“Đây là câu trả lời ” đáy mắt Từ Hách toát lên bi thương khó nén
Nguyễn Thời Ý đem quần áo cuộn che phía lưng gật đầu từ biệt với đó vội vàng xoay chạy về phía xe ngựa
Sau lưng truyền tới tiếng Từ Hách nặng nề than thở: “Nguyễn Nguyễn như nàng mong ”
Nguyễn Thời Ý dừng bước thấy đám Tĩnh Ảnh Trầm Bích thò đầu ngó liền vội vàng sửa lời : “Xin thứ cho học trò thể đưa tiễn’
“Trở về chú ý nghỉ ngơi đừng đụng nước lạnh Những ngày gần đây nếu chuyện khác ít Thư Họa Viện…” Hắn ảm đạm bổ sung một câu: “Ta sợ… thấy nàng nhịn ”
“Vâng quần áo khi giặt xong sẽ cho mang đến cho ”
Từ Hách đỏ mắt cả giận : “Người cũng chạy mất giữ quần áo làm gì”
Nguyễn Thời Ý tự biết lỡ lời sợ càng càng sai nhiều
Từ Hách nản lòng thoái chí hít một thật sâu nở nụ vô cùng khổ sở: “Mau trở về thôi Ta bình tĩnh hai ngày khi suy nghĩ rõ ràng sẽ dây dưa nàng”
“Ừ…”
“Suy nghĩ của nàng đã hình thành quanh từ lâu khó mà sửa đổi; mà … chỉ là chậm chạp chịu đối mặt với hiện thực tiếp nhận biến đổi long trời lở đất chỉ mà thôi”
Hắn tự đánh trống lảng sống như sợ nàng sự thất thố của đột nhiên xoay mặt khoát tay giục nàng rời
Nguyễn Thời Ý cũng cảm thấy nữa chỉ vô ích vội vã trở về xe ngựa
Nàng cũng sợ đối mặt qua cũng tránh né con Từ Hách mà là tránh ý định về thân mật như xưa
Từ Hách đưa mắt theo xe ngựa chạy xa thất hồn lạc phách ngơ ngác xuất thân
Một lần một lần níu kéo kiêu ngạo như đại khái khó mà chống đỡ một đòn nặng như
Bước chân nặng nề lúc bước đường chợt thấy ở chỗ ngã ba đầu đường một đôi mẹ con hư hư thực thực đang dừng chân cũng biết đem hình ảnh thu mắt
Từ Hách nhàn nhạt liếc một cái cảm thấy quen mắt thể là nữ nhi cùng tôn nữ của một vị bằng hữu cũ
Hắn cảm thấy trong lòng phiền muộn lười đến hỏi han tự nghênh ngang rời
—-
Trong Lan Viên Nguyễn Thời Ý tắm gội thay quần áo tiến thêm một bước thế giới phiền não của thiếu nữ
Nàng mệt mỏi khó nhịn uể oải mà bụng đau mơ hồ ngực ê ẩm sưng đau lười giải đáp sự tò mò nghi hoặc của đám nha
Dẫu thì nàng nghĩ nên giải thích thế nào mà mang theo đồ vật dùng khi nguyệt sự còn phiền các nàng cả đêm may cho
Hoảng hốt giấc mộng nàng thấy như đang ở bên trong khu rừng cạnh Tích Thúy hồ
Một cánh tay mạnh mẽ ôm chặt lấy eo nàng thân thể lành lạnh ép sát tới hung hăng đè nàng lên tảng đá lớn
Cánh môi cọ xát mặt nàng mang một chút ẩm ướt dời về phía môi của nàng thừa dịp nàng há miệng chống cự thành công đem lưỡi đưa giữa răng môi nàng cướp lấy tâm hồn hỗn độn
Cả nàng mơ hồ mềm nhũn cả run rẩy khẽ giơ cánh tay ngọc ôm lấy cổ từ thận trọng động đến thể kìm nén dũng cảm đáp
Đang lúc mờ mịt xiêm áo rơi xuống như tuyết cảm giác tê dại đã mất từ lâu như sóng từ lớp từng lớp đánh tới
Đất trời lay động cả phập phồng theo từng đợt sóng mãnh liệt khoái cảm điên cuồng sa ngã… Tới tới lui lui cuối cùng đánh tan thành từng mảnh trong tiếng ngâm nga cùng thở dốc đứt quãng
Khi tỉnh đêm đã về khuya ngoài cửa sổ trăng nhạt chìm
Nguyễn Thời Ý cả nóng bỏng đất dung thân để ý đến mồ hôi đầm đìa đem cuộn tròn trong chăn mỏng
G… nguyệt sự đến giấc mơ hổ cũng mơ thấy “Nguyễn tiểu cô nương” như nàng thật là “xứng chức” a