Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 16
Nguyễn Thời Ý vốn nghĩ là bỏ Từ Hách cố tình gây sự là thể an tâm trở về Lan Viên
Không ngờ mới cùng Tĩnh Ảnh tụ hợp đầu liền thấy Từ Thịnh trường thân ngọc lập* ở góc đường
(*) Cao ráo đẽ
Võ phục của nội vệ màu mực làm nổi bật lên sự minh thần võ của gương mặt tuấn bao phủ bởi khí lạnh thấu xương đôi mắt hoa đào ánh lên tia căm giận cực kỳ bất đắc dĩ và bực bội
Trông thấy trưởng tôn* mặt đầy tủi thân Nguyễn Thời Ý dịu dàng hỏi: “Làm ”
* Trưởng tôn: cháu trai lớn
“Con tới đón đỡ cho… kẻ mơ ước ”
Từ Thịnh bẹp miệng chợt thấy Tĩnh Ảnh đang ở phía nàng vội vàng thu vẻ mặt trẻ con trưng khuôn mặt nghiêm nghị
Nguyễn Thời Ý hai chữ “mơ ước” cả thoáng chốc tự nhiên- chuyện nàng và Từ Hách qua truyền nhanh như Là Lam Hi Vân miệng rộng là từ Tĩnh Ảnh thật thà
Nàng đang do dự là nên làm chút ám hiệu gì cho Từ Thịnh đối phương giận dữ bất bình than thở: “Bọn họ bắt nạt con”
“…A Ai”
“Hồng Hiên Lam Dự Lập Hai tên hỗn đản” Từ Thịnh nghiến răng nghiến lợi siết chặt nắm đấm
Nguyễn Thời Ý hồ đồ
Hồng Hiên là con trai trưởng của Trấn quốc đại tướng quân Hồng Lãng Nhiên lớn hơn mấy tuổi so với Từ Thịnh võ công cao cường đảm nhiệm chức Chỉ huy phó ngự đình nội vệ Lam Dự Lập là đích trưởng tôn của Tiêu Đồng trưởng của Lam Hi Vân
Hai và Từ Thịnh cùng nhậm chức tại nội vệ bởi vì quan hệ của tổ tông nên giao tình xưa nay tệ
“Con thương chứ” Nguyễn Thời Ý lo lắng đánh chịu thiệt tỉ mỉ xem xét gương mặt
Từ Thịnh phẫn nộ : “Thiếu chút nữa là đánh Hai tên đó hẹn mà cùng hỏi con chuyện liên quan đến đều … Nói nhà đã thương lượng xong chờ Từ gia hết hạn để tang sẽ đến cửa cầu hôn Uổng công con xem hai họ là bạn thân Bọn họ …”
Bị nha đầu cùng với đường tò mò liếc Từ Thịnh buộc đem cụm “Muốn làm kế tổ phụ của con” mạnh mẽ nuốt bụng
Lửa giận đầy bụng càng cháy càng to
Nguyễn Thời Ý dở dở thì đứa nhỏ “bắt nạt” như
“Tiểu tử ngốc Ta thể gả cho bọn họ cháu tội gì tự mà tự làm tức giận Bớt giận ”
Nàng đưa tay vỗ nhẹ vai nhẹ giọng trấn an quên mất bản thân đang là bộ dạng thiếu nữ hành động trong mắt ngoài chút quá mức thân mật
Từ Thịnh đang tức giận đầy đầu cũng cảnh giác chút nào tức giận : “Nếu bọn còn dám những lời hồ nháo cháu nhất định đánh chết Đánh cũng đánh”
Hắn đưa Nguyễn Thời Ý lên xe ngựa mới chợt nhớ : “Phụ thân chuyện quan trọng mời trở về thương lượng”
“Được”
Nguyễn Thời Ý mỉm dịu dàng miễn cưỡng dựa đệm mềm
Hôm nay dỗ “Vong phu” dỗ cháu trai chừng còn về nhà dỗ con trai…
Nam nhi Từ gia làm thế
—-
Trong phòng khách Từ phủ vẻ mặt phu thê Từ Minh Lễ ngưng trọng khác thường
Sau khi cho hạ nhân lui xuống đóng cửa hai đồng thời quỳ rạp xuống bên cạnh Nguyễn Thời Ý rơi lệ : “Là hai chúng con đề phòng sơ xuất để cho hạ nhân chui chỗ trống hại chịu khổ”
Nguyễn Thời Ý vội vàng đỡ trưởng tử trưởng tức dậy: “Việc đã đến nước sơ sót do vợ chồng các con chứ Trước tiên đừng vội tự trách xem đã tra những gì”
Từ Minh Lễ áy náy khó nhịn: “Hôm qua nghi ngờ trong kẹo vấn đề nhi tử lập tức thu thập bộ đều bí mật đưa cho Tạ thái y giám định quả thật… Trong các viên kẹo lẫn ba viên mang kỳ độc”
Nguyễn Thời Ý khiếp sợ: “Người hạ độc mượn tay trẻ nhỏ khó trách khi chết một chút dấu vết cũng … mà bọn họ cũng quá nhẫn tâm ác độc Lỡ như đứa nhỏ tham ăn hậu quả khó mà tưởng tượng ”
“Thái y đã kiểm chứng qua loại độc liều lượng nhỏ nếu tình cờ ăn lầm một hai lần lẽ chỉ lên cơn sốt tiêu chảy hoặc tim đau thắt ngắn ngủi nhưng uống kéo dài mấy tháng sẽ làm cho gan thận tim phổi suy kiệt làm cho ngộ nhận là biểu hiện của tuổi già sức yếu”
Nguyễn Thời Ý trong lòng đã sáng tỏ
Từ cuối năm ngoái tiểu tôn tử hầu như ngày nào cũng mang cho nàng một viên kẹo tròn
Đứa trẻ ngây thơ thuần lương đối với nàng thân thiết mang chút giả bộ nàng tất nhiên cũng chút nghi ngờ
Nghĩ tới đây nàng lạnh một tiếng: “Tôn ma ma lấy cớ “Viên kẹo lớn cho nãi nãi ăn” lừa gạt đứa trẻ dấu vết hạ độc ba tháng chỉ sợ… Nhiệm vụ thành đã diệt khẩu”
“Hoàn thấy bóng dáng chín phần đã thành cô hồn dã quỷ Nếu như vẫn còn đời nhi tử thề sẽ đem bà bằm thây vạn đoạn”
Từ Minh Lễ trong triều đình chìm nổi nhiều năm đã sớm dưỡng thành bản lĩnh vui buồn lộ bình tĩnh ung dung càng hiếm khi mở miệng lời độc ác
việc bản thân cuốn vòng xoáy chính trị liên lụy mẫu thân bỏ mạng là nút thắt khó gỡ trong lòng trong lòng càng xúc động phẫn nộ càng thẳng kiêng kị
Thở dốc một đưa mắt Nguyễn Thời Ý lời khẩn thiết: “Mẫu thân yên tâm chuyện nhi tử nhất định tra rõ đến cùng trả cho công đạo Tuyệt đối sẽ để uổng công chịu khổ”
Nguyễn Thời Ý khi chết rõ nguyên nhân biến trở về bộ dáng thiếu nữ tự thấy cũng khổ bao nhiêu
Tâm tư xuất hiện nàng nhỏ giọng hỏi: “Con từng đến… ‘Băng Liên’”
Từ Minh Lễ lắc đầu: “Nhi tử hổ thẹn từng qua Nhị năm xưa giao du trải rộng bảy tộc Tứ quốc lẽ sẽ biết”
Nghĩ phản ứng cảnh giác của Từ Hách Nguyễn Thời Ý nghi ngờ loại chuyện dễ mang phiền toái liền nhạt : “Tạm thời cần sẽ tự hỏi Con trở về nội các công văn cực khổ làm việc nhớ chú ý nhiều hơn tránh để cho khác nắm thóp”
Từ Minh Lễ cung kính lên tiếng đáp lệnh cho dọn bàn cơm lên cả nhà cùng dùng bữa
Ban đêm Nguyễn Thời Ý Từ Thịnh tự đưa về Lan Viên
Ánh trăng đổ xuống như sương phủ lên kinh đô đêm hè
Ánh đèn chợ đêm lờ mờ sắc vàng trai gái già trẻ bước chậm đường chọn lựa bánh ngọt vật dụng thường ngày tiếng như nước thủy triều dâng
Từ Thịnh ngang qua một sạp hàng nào đó dừng một chút cấp tốc chạy về mang cho Nguyễn Thời Ý một hộp bánh xốp thơm ngát mua cho Tĩnh Ảnh Thẩm Bích kẹo vừng giòn xoay lên ngựa mở đường
Nguyễn Thời Ý đối với sự săn sóc ân cần bất thình lình cảm thấy đột ngột đảo mắt vành tai ửng đỏ của thấp giọng mắng: “Tiểu tổ tông Dùng lão tổ tông để ngụy trang đúng ”
Cắn một miếng bánh xốp nàng khỏi nhớ tới Từ Hách
Tên “Ngày khác đến chỗ chậm rãi tỉ mỉ cho nàng” là đùa hàm ý khác
Sau khi dứt lời hốt hoảng rời là sợ nàng tức giận các nữ tử dần dần đến gần ý tránh
Người từng sớm chiều chung chăn gối xuyên qua thời gian trùng điệp trở về đối với nàng mà quen thuộc xa lạ
Nàng tự nhận đã qua nửa đời chuyện lớn chuyện nhỏ quyết đoán quả cảm duy chỉ tình cảm đối với biết làm thế nào
Trước khi chạm mặt lần tới nàng nghĩ cách giải quyết cục diện lúng túng
—
Hai mươi tư tháng tiết ngắm hoa sen
Bầu trời xanh gắn đầy mây mỏng hình vảy cá cá ở Tích Thúy hồ Thành Nam cũng hòa chung
Lá sen xanh biếc trùng điệp như từng đợt sóng vô số hoa sen đỏ hồng trắng gió mát đưa đến hương thơm ngọt ngào
Du khách cả thành hội tụ thưởng thức vạn đóa sen nở bày cảnh rực rỡ tươi mát
Nguyễn Thời Ý hào hứng tham dự thịnh hội như thế nhưng hai Tiêu Đồng và Lam Hi Vân cực lực mời mọc nàng từ chối chỉ thể chịu đựng cảm giác ẩn ẩn đau đớn trong bụng ăn mặc giản dị dự hội
hẹn đến quanh hồ bên trong đình lục giác ba Lam gia ăn mặc rực rỡ nở nụ lúng túng
Lam Hi Vân cổ quái chớp mắt: “Sáng nay tổ mẫu đầu choáng váng đến để và ba ca ca theo”
Trong đầu Nguyễn Thời Ý hiện lên một cảnh tượng quỷ dị – Lam thái phu nhân xuất thân nhà võ khí lực mạnh mẽ thể đánh chết một con hổ yếu ớt giường lấy tay đỡ trán dùng giọng hùng hồn tố khổ: “Ta thật chóng mặt a~”
Ách… thật là làm da gà rơi đầy đất
Không cần nghĩ nhiều cũng biết nữ nhân tuyệt đối cố tình ý tác hợp rõ ràng làm cho giận sôi
Nguyễn Thời Ý thầm nghĩ: Ta xem ngươi là khuê mật ngươi nhất định làm cháu dâu Dứt khoát tuyệt giao
Càng làm cho nàng đau đầu chính là khi năm dẫn theo hầu bày vẻ lễ phép khách sáo dạo dọc theo hồ nhỏ đụng trưởng tử Hồng Hiên mà Hồng Lãng Nhiên vẫn lấy làm kiêu ngạo đang ở phía đối diện
Hồng Hiên giống như đúc từ một khuôn với phụ thân mặt chữ điền cường ngạnh trường mi lãng mục* thấy Lam gia cùng Nguyễn Thời Ý cũng tự động cùng chuyện trò vui vẻ
*Trường mi lãng mục: mắt sáng mi dài
Nguyễn Thời Ý mặt đoán ý lấy kinh nghiệm sống nửa đời thề – đám tiểu tử Lam gia là phụng mệnh mà tới đối với nàng mang một chút tâm tư nào nhưng Hồng Hiên… kế thừa đam mê kỳ quái của lão phụ thân ánh mắt nàng như gần như xa như dòng nước ngầm khó thể dùng lời diễn tả
Đến tột cùng nàng mốc bao lâu mới thể phụ tử Hồng gia trúng
Khi đang hết sức phiền lòng nàng cảm thấy cảm giác đau đớn quen thuộc đột nhiên bộc phát mãnh liệt mơ hồ cảm thấy chuyện nào đó nàng đã quên mất sống chết nhớ nổi
Chỉ dạo một đoạn nàng dứt khoát từ biệt đám tiểu bối hai nhà Hồng Lam trở về
đường về đông nghịt chen chúc còn chật chội hơn lá sen trong hồ nàng bỏ ý định ngược chiều đổi đường nhỏ núi
“Cô nương mệt mỏi Tiểu nhân gọi xa phu đánh xe đến đón” Trầm Bích thấy nàng càng càng chậm trán thấm mồ hôi tỏ ý để Tĩnh Ảnh đỡ nàng đến bên đường nghỉ ngơi thì chạy thật nhanh đảo mắt đã còn bóng dáng
Núi rừng vắng lặng chỉ còn sót tiếng lá trúc lay động
Tĩnh Ảnh che chở bên nàng quan sát bốn phía bỗng nhiên ánh mắt dừng ở cụm trúc rậm rạp lạnh giọng quát: “Đi Lén lén lút lút là làm gì”
Nguyễn Thời Ý cả kinh tay nhịn khẽ che bụng chân mày càng nhíu chặt hơn
Bóng trúc đong đưa một bóng dáng thanh tú tuấn nhan nho nhã giấu vẻ lúng túng chui chính là Từ Hách
Đi đến chỗ nào cũng thể tình cờ gặp là nghiệt là duyên
Hắn sửa sang y phục lấy ngón tay để lên môi: “Suỵt… chớ hét Ta đã sớm đến đây nên tránh một lát”
“Lại cùng học trò chơi trò trốn tìm” Nguyễn Thời Ý cơn đau lười trưng nghi thức xã giao “Tiên sinh” “Học trò”
“Mọi trong Thư Họa Viện dạo hồ ngắm hoa sen các nàng … một hai túm vẽ mẫu hoa sen … đó cũng ở đây”
Nói một nửa thấy sắc mặt Nguyễn Thời Ý tái xanh Từ Hách mặt đầy quan tâm thử hỏi: “Nguyễn Nguyễn sắc mặt nàng … nguyệt sự tới”
“…”
Nguyễn Thời Ý tự dưng trở về thời trẻ đến nay nguyệt sự sớm quên mất thiếu nữ còn chuyện
Sau khi Từ Hách nhắc tới đối chiếu với với cảm giác mặt nàng vốn tái nhợt trong nháy mắt như ai đổ sơn đỏ