Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 15
Gió nhẹ cuốn theo tiếng chim hót cũng cuốn theo mùi mực
Các Đông Uyển luân phiên quản thúc buổi sáng dạy học buổi chiều liền để học viên tự do phát huy hoặc tới bên trong viện thưởng thức tác phẩm hội họa xem sách lúc bên trong họa thất còn mấy
Nguyễn Thời Ý buộc lên mái tóc đen dài khoác lên áo khoác nguyệt sắc tay cầm bút phác hào sảng thẳng tắp như tu trúc khuôn mặt tinh xảo long lanh đầy nghiêm túc
Khi phác họa nửa nén hương bàn tay trắng dịch chuyển trấn xích* chợt cạnh cửa vang lên tiếng Hoàng Cẩn khẽ gọi “Các tỷ Tô lão đang đốt hương đánh đàn ở Tê Hạc đài chúng lén lút ngoài tường viện thưởng thức ”
[*] thước chặn giấy
Nhiều lập tức thu bút rửa tay chỉ Nguyễn Thời Ý mỉm bắt chuyện chấp bút di chuyển
Trước đây Hoàng Cẩn thường làm bạn cùng nàng nhưng nàng cứ tới vô định theo thời gian dài dần dần xa cách mấy phần
Lúc thấy nàng hề lay động mặt Hoàng Cẩn xẹt qua chút tức giận dễ thấy
Sự thật là Nguyễn Thời Ý mắt cao hơn đầu mà là Hoàng Cẩn nóng lòng thảo luận về sư trưởng các sư cơ hội liền chạy ngoài như là tới để tìm kiếm vị hôn phu
Nguyễn Thời Ý tiểu cô nương lòng xuân phơi phới tất nhiên thể chân chính hòa thế giới thiếu nữ tuổi thanh xuân
Nhìn theo bóng lưng các nàng nhảy nhót mà môi hồng mềm mại của nàng giương lên ý hiền lành kiểu tổ mẫu
Nhớ năm đó… Nàng mỗi ngày vẽ tranh ở Nguyễn gia lúc nào nàng yên mỗi phút đều chờ đợi Từ Hách đến
Khi đó Từ Hách thường mang đến bánh xốp nàng thích nhất cho Nguyễn Tư Ngạn kẹo hoặc mứt hoa quả tùy tiện tìm lý do đẩy vị tiểu sư tìm cách kiếm cơ hội ở cùng trong lòng
Bây giờ ngẫm dụng tâm thật là hiểm ác
Nào từng nghĩ tới ba kết bạn thời trẻ cuối cùng đường trở thành nguyên lão viện thư họa đôi phu thê đổi thân phận một làm một thì trở thành học sinh
Sau khi gặp Từ Hách chuyện cũ phủ đầy bụi mấy chục năm tuôn chảy trong lòng từng tí từng tí muôn vàn tư vị cũng tràn ngập trong lòng
Còn ký ức ngày gương mặt tuấn lãng thiếu niên và thanh niên đan xen là con cháu thế gia võ tướng phong mang lẫm liệt nhã trí dòng dõi thư hương ôn hòa
Kinh Thành to lớn hơn trăm ngàn tuấn mỹ thiếu niên chỉ duy nhất ánh mắt như đêm xuân ấm áp ôn độ tàng mà lộ gãi tâm hồn
Tim Nguyễn Thời Ý chợt nhảy lên một cái bỗng dưng ngẩng đầu vặn thấy đôi mắt rực rỡ gặp trong ký ức
Vì xác định trong nháy mắt nàng chằm chằm một lát mới biết ảo giác
Trời ạ… Người bám dai như đỉa
Từ Hách yên tại cửa một hồi lâu thấy cổ tay trắng ngần của Nguyễn Thời Ý ngừng giữa trung dung nhan phơi phới điềm tĩnh đã lâu thấy vẻ ôn nhu đành lòng quấy nhiễu
Bốn mắt nhất thời chuyện hắng giọng một cái: “Vào lúc cũng chịu khó nhỉ”
Nguyễn Thời Ý bỗng nhớ ngày đó tức giận mà phất tay áo rời quả thực là dáng vẻ cả đời lui tới nữa tư thái ngông nghênh kiên quyết
Lần đầu tiên là chặn trong hẻm nhân dịp một nàng ở họa thất thì xông cố làm vẻ tiếp lời nàng… Vả mặt đau
Nguyễn Thời Ý mím môi nhẹ nhúng phác bút trong đồ rửa bút*
[*]
Từ Hách thấy nàng bàng quan cam lòng bước lên vài bước kỹ hoa sen nàng mới phác cau mày : “Độ cong cánh hoa quá gượng gạo thiếu cảm giác mềm mỏng… Bao lâu động bút mới khiến bút pháp thụt lùi đến thế”
Nguyễn Thời Ý tự biết kỹ xảo như nhỏ giọng thầm thì: “Sinh xong bận bịu chăm sóc hai đứa con vị hôn phu thấy bóng dáng vẽ cái quỷ gì”
Từ Hách ngẩn áy náy : “Là đúng …”
Nguyễn Thời Ý ngắt lời thầm : “Học sinh chỉ là quá cảm niệm cảnh đời thôi cần gì tạ ”
“…Nàng”
Nguyễn Thời Ý chăm chú dáng dấp phẫn uất mà uất ức thở dài trầm thấp: “Từ bỏ việc vẽ tranh hận ”
Từ Hách khắp bốn phía “Nếu đường nàng biết vì cứ chạy tới Thư Họa Viện chứ”
“Bầu khí ở đây thích hợp”
Nàng đáp hết sức giản lược nhưng biết ở Lan viên tuy đã còn quá nhiều vết tích chỗ ở cũ của Nguyễn thị nhưng cây lâu năm hồ nước vẫn còn sân nhà như tả vật thực dễ mà thấy cảnh sinh tình
Nguyễn Thời Ý mới biết tung tích đoạn Vạn Sơn Tình Lam đồ từ chỗ Tiêu Đồng vốn hỏi Từ Hách nó ẩn giấu bí mật của tổ phụ
Bất đắc dĩ cái tên tiếp cận nàng bỏ mặt mũi như mèo chọc tức chờ đợi vuốt lông
Nàng chỉ lo sắp xếp đáng cho quá nhiều kỳ vọng ngược tổn thương quyết định tiên hòa hoãn một chút thừa dịp trong nghi vấn giữ trong lòng đã lâu
“Tam Lang chuyện vẫn hỏi thể ngươi biết… Vì hai thể khôi phục dung mạo tuổi trẻ”
Trường mâu Từ Hách tức khắc quét về phía ngoài cửa sổ khóe mắt toát ánh sáng cảnh giác
Một lát gần Nguyễn Thời Ý dùng thanh âm chỉ hai thấy hỏi: “Nguyễn Nguyễn nàng ăn Băng Liên ”
Nguyễn Thời Ý vì đột nhiên tiến tới chút hoang mang khi rõ mờ mịt hỏi ngược : “Băng Liên là gì”
Hô hấp Từ Hách ngừng im lặng một lát bạc môi ghé sát tai nàng
“Ngày khác tới chỗ tỉ mỉ chậm rãi rõ với nàng”
Nguyễn Thời Ý rõ ràng cảm nhận độ ấm cánh môi mềm mại của cọ qua tai nàng
Cho dù đã còn là thiếu nữ ngây ngô từng vô số lưu luyến si mê nhưng cảm giác nóng hầm hập nhiều năm thấy vẫn khiến nàng run rẩy một hồi
Nhiệt độ lan từ tai thân bốc lên từng tia lửa giận trong lòng nàng
Cái tên Mượn cơ hội trêu chọc nàng
Đang định đưa tay đẩy ngờ tự giác lùi hai bước lắc khỏi họa thất lắc lư xa
Nguyễn Thời Ý ngây giây lát tiếng học viên nữ từ phía xa vội vàng cầm bút phác lên nhúng bút mực tiếp tục họa tranh hoa sen của nàng
Không biết vì tay nhỏ tự dưng run rẩy bức tranh tốn cả một buổi trưa chung quy hủy
*****
Mãi đến khi ánh mặt trời đổ phòng Nguyễn Thời Ý từ đầu đến cuối thấy đám tiểu cô nương trở về
Nàng nhàm chán chết thu dọn đồ dùng ăn một miếng bánh ngọt ung dung thong thả rời khỏi họa thất
Sắp đến hoàng hôn tia sáng chiếu xuống cây cổ thụ cao vút vẽ những điểm sáng loang lổ nền đá
Dưới bầu khí cảm hóa của Đông Uyển cảnh lòng của cũng ôn hòa theo
Đi tới gần cổng uyển tiếng nước chảy róc rách bí mật mang theo giọng hỏi của các thiếu nữ mồm năm miệng mười
Nguyễn Thời Ý bước đến gần đình Lâm Khê chỉ thấy trúc tùng ở ngoài hơn mười nữ tử áo khoác nguyệt sắc đang cầm quyển ‘luận họa’ tràn đầy phấn khởi vây quanh ‘Từ ’ áo choàng thanh hôi (màu than chì) tóc buộc quan khảm bạch ngọc để thỉnh giáo
Giọng Từ Hách ôn hòa như nước suối nhỏ giọt thư thái chỉ tiếc tốc độ quá nhanh vội vã như cố một cho xong
“Sáu phương pháp* lần lượt là khí vận cốt pháp ứng vật tùy loại kinh doanh truyện di đây là ‘sáu pháp luận’ Vì khí vận đầu Là vì khí vận sống động tinh túy…”
[*] 6 quy tắc căn bản đó tên gọi là Lục pháp soạn thành văn bởi Tạ Hách một hoạ sĩ thời Nam Bắc triều (thế kỷ thứ VI) Đó là những khái niệm khá trừu tượng phức tạp đôi khi trùng lặp bắt đầu là các quy tắc ít nhiều liên quan đến những tư tưởng triết học cổ đại Trung Quốc: khí ý thần; đến các quy tắc về hình tượng về cách dùng bút mực và màu sắc; cuối cùng là quy tắc về cách bố trí sự vật trong gian
Trong cuốn sách “Cổ họa phẩm lục” của Tạ Hách đã đưa “sáu pháp luận” nổi tiếng bao gồm: “khí vận sinh động cốt pháp dụng bút ứng vật tượng hình màu sắc phù hợp vị trí tiến hành và truyền thành hình ảnh” Đây thể coi là sự hệ thống hóa sớm của hội họa Trung Hoa
Ông đề xuất tác phẩm hội họa chiếu theo sáu pháp chỉ giới hạn ở vẽ nhân vật ảnh hưởng lớn đối với hậu thế Trong đó lý luận “khí vận sinh động” (sắc thái và khí sống động như thật) các bình gia hội họa tôn là trình độ cao nhất
Mình tìm cái từ nhiều nguồn khác gg nên chắc giống chung là để giải thích cho các bạn dễ hiểu hơn…
Liếc thấy Nguyễn Thời Ý ngang qua tiếng ngưng ánh mắt về phía nàng tràn đầy sốt ruột rõ ràng chứa tâm ý cầu cứu
Nguyễn Thời Ý phóng tầm mắt tình cảnh chẳng biết vì càng thấy đặc biệt thú vị
Từ Tam Lang trong ấn tượng của nàng sẽ làm nũng sẽ lấy lòng sẽ bá đạo hoặc ngang ngược nhưng từng lộ vẻ cầu xin bất lực với nàng giống như
Hắn nàng tham gia làm gì đó để gọi học viên nữ
“‘Cốt pháp’ ‘Thiên cốt’ ngoại trừ thể hiện thân phận khí chất càng ngầm chứa bút lực mạnh mẽ vẻ của sức mạnh gần nghĩa với ‘Thiện bút lực giả đa cốt’…”
Khi Từ Hách cố hết sức giải thích xong xuôi các học viên nữ lục tục tản Nguyễn Thời Ý cũng bước liên tục mà giận chỗ phát tiết cao giọng gọi: “Nguyễn cô nương xin dừng bước”
Giọng giờ ngọt như ngậm rượu ngờ ngợ chen lẫn tức giận và oan ức
Hoàng Cẩn khỏi lộ vẻ mặt kinh ngạc Nguyễn Thời Ý thêm một chút nhưng chẳng dám ở
Chờ mọi biến mất đình Lâm Khê Từ Hách mặt dài như ông lão nhíu mày : “Ta kéo hỏi đến nửa ngày nàng khoanh tay ”
―― Có còn tí xíu nào tự giác của làm thê
Đôi mắt thu thủy của Nguyễn Thời Ý lướt qua vẻ trêu tức giọng như thấm gió ấm
“Thời gian truyền đạo giải thích thắc mắc học sinh dám tự ý cắt lời cành liễu trong một bụi hoa chính là mỹ cảnh nhân gian như tranh vẽ…”
Vừa dứt lời sắc mặt Từ Hách hiện màu xanh trợn mắt nàng chăm chú: “Nàng nàng ai… là liễu”