Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 14
Từ khi chôn cất ‘Từ Thái phu nhân’ khí Từ phủ vắng lặng náo nhiệt suốt ba tháng cuối cùng cũng coi như lấy diện mạo mới đón chủ nhân về
Toàn bộ đồ trang trí xa hoa gỡ xuống đặc biệt dành mấy gian phòng quét vôi trắng để con cháu Từ gia giữ đạo hiếu trong lúc ở
Nguyễn Thời Ý dẫn Vu Nhàn cùng hầu về phủ mắt thấy Từ Minh Lễ Chu thị Từ Thịnh và tiểu tôn tử Mao Đầu cùng về mặt mũi đều gầy ít tất nhiên là đau lòng như cắt
Bất ngờ chính là khuôn mặt thiếu nữ xinh nàng luôn mong ngóng cũng ở trong đó
Chu thị ôn nhu : “Tiểu công chúa nhất định ở núi thêm hai tháng lấy đạo tận hiếu”
Đối mặt tâm hiếu của ngoại tôn nữ trong lòng Nguyễn Thời Ý cảm động kiêu ngạo cũng buồn phiền mất mát
Cũng may một nhà Từ Minh Dụ năm miệng ăn thể làm bạn với đứa nhỏ
Mọi sắp xếp xong xuôi cho những liên quan lui xuống đóng cửa lớn mời Nguyễn Thời Ý lên ghế cao nhất giải thích với nàng mọi chuyện khi ly biệt
Sau khi Từ Minh Lễ thôi chức bỏ quan thế thân chức vụ thủ phụ là đường của đại tướng quân trấn quốc Hồng Lãng Nhiên Người thuộc phái thực kiền tận trung tuân theo cương vị cũng là tầm mắt
Lại thấy nhân sự trong triều thay đổi quá nhanh đa số lên chức vì phản đối tân chính Từ Minh Lễ hoài nghi lý là nhân vật trọng yếu của Lại bộ ở thao túng việc
Sau đó chút biến sắc thu thập càng nhiều chứng cứ
Nguyễn Thời Ý ngay ngắn ghế bành tay cầm chén trà sứ trắng trong đầu lóe qua thanh âm thấy khi qua đời
Nhấp nhẹ một ngụm chè xanh mới phát hiện nước trà lạnh thấu tim
―― Là sai lầm của ngăn đúng lúc liên lụy nàng chết sớm
―― Cuối cùng nàng vẫn theo Từ Tham Vi lý do duy nhất hạ thủ lưu tình với Từ gia còn tồn tại nữa… Từ nay về còn lo lắng
―― Trái tim gì đến chết ngừng Có thể chiếm tất cả nhưng mất nàng lạc thú đời ở
Giọng nam tử khàn khàn thâm trầm cộng thêm giọng mũi dày đặc cho nên lúc đó thính giác Nguyễn Thời Ý mơ hồ thể phân biệt là phương nào
Nghiên cứu tỉ mỉ hàm nghĩa trong lời nàng mơ hồ đoán chỉ là biết chuyện càng khả năng là một tôn sùng đại chi sĩ giàu
Nàng ở goá lâu ngày nếu thật sự tồn tại một ái mộ tất nhiên là lão bằng hữu quen biết nhiều năm thường ngày ít chạm mặt
nàng cũng thể trực tiếp hỏi nhi tử câu hỏi kỳ lạ “Trong triều nào chức cao thể hảo cảm với lão thái bà ”
Tuy rằng vẻ ngoài đã biến trẻ nhưng bối phận vẫn còn nàng còn cần mặt mũi
“Người chứ”
Từ Minh Lễ đang giải thích Thu Trừng ý định ở Kinh Thành lâu dài thậm chí tính toán đến Thư Họa Viện học tập một phen thấy mẫu thân ngoảnh mặt làm ngơ nhẹ giọng nhắc nhở
Nguyễn Thời Ý ở bên ngoại tôn nữ thấy do dự ―― Từ Hách còn dễ xử lý nhưng Nguyễn Tư Ngạn chắc hẳn hai ba ngày chạy tới quan tâm…
Một lát nàng nghĩ một chủ ý
“Con nghĩ cách để ngũ cữu rời kinh một chuyến Về công hãy chúng việc quan trọng giao lưu thư họa cùng Nam quốc Xích Nguyệt quốc Bắc Liệt quốc; về tư nơi hai khối ngọc cũ con thể trịnh trọng nhờ chuyển tới cho Nguyễn gia ở nước khác Trái chuyện thư họa làm ăn của trải rộng bốn nước ngoài bôn ba ít…”
Từ Minh Lễ hiểu ý
Bàn xong xuôi đại sự Nguyễn Thời Ý dậy khỏi thính (phòng làm việc) tìm tiểu tôn tử Mao Đầu bốn tuổi rưỡi
Bỏ vẻ thanh u của hoa viên còn sót tường vi trắng màu sắc thanh đạm tỏa hương theo gió
Nàng yên một bên nhặt bông hoa Mao Đầu và Vu Nhàn Trầm Bích đang chơi trò ném bóng
Đứa nhỏ nhảy nhảy nhót nhót đầu đầy mồ hôi chơi còn biết trời đất
Miệng vui vẻ buồn vui giống như ánh sáng đột nhiên hiện lên lập tức xua tan khói mù dư thừa trong lòng
“Tỷ tỷ chơi đùa cùng chúng ” đầu phát hiện Nguyễn Thời Ý chu mỏ hỏi
Nguyễn Thời Ý thể nhịn vì hai chữ ‘tỷ tỷ’ thấy tay rời kẹp trêu ghẹo : “Mao Đầu cho ‘tỷ tỷ’ ăn một viên kẹo nhé ”
Ngày tiểu tôn tử luôn chia sẻ các đồ ăn vặt với nàng Mỗi khi thưởng thức vị ngọt thể lan từ trong miệng đến khóe mắt đuôi lông mày
Lúc Mao Đầu thoải mái mở lọ kẹo mạch nha tích góp đưa hiệu nàng chọn một viên nhỏ thôi
Nguyễn Thời Ý tỏ vẻ thích: “Vì chỉ chọn viên nhỏ”
Mao Đầu vẻ mặt thành thật: “Viên lớn để tích góp chờ nãi nãi tỉnh đưa hết cho ”
Nước mắt chua xót đột nhiên kịp chuẩn dâng lên viền mắt Nguyễn Thời Ý
Nàng sớm biết phu thê Từ Minh Lễ khó thể giải thích tình hình phức tạp với đứa nhỏ chỉ thể dỗ lừa gạt ngờ Mao Đầu hiếu thuận đến thế
“Đứa bé ngoan ai dạy con* tặng đường cho trưởng bối ăn Là nương con ”
[*] Xưng hô Trung Quốc giống tiếng Anh gọi trừ chức danh thì chỉ dùng 你 – You nên đối với Nguyễn Thời Ý sẽ là ‘con’ còn Mao Đầu vẫn là ‘’
Nàng cầm lên một viên kẹo cho miệng vị mát trong tràn trong miệng
“Là Tôn ma ma” Mao Đầu bẹt miệng “Bà bộ viên kẹo lớn đều cho nãi nãi khác tuyệt đối thể ăn…”
Tôn ma ma là nhũ mẫu của Mao Đầu
Hai tháng hồi hương đến nay về
Nghe Tôn gia cũng tin tức đã báo quan
Nguyễn Thời Ý tính kỹ thời gian bệnh tình chuyển biến ánh mắt đột nhiên tối sầm
Vị ngọt đầu lưỡi tan hết trở nên cực kỳ đắng
Hôm Nguyễn Thời Ý đúng hẹn tới Lam gia gặp Tiêu Đồng
Lúc nàng hiểu vì thái độ Lam Hi Vân kiên quyết nhất định chuyện công bố Vạn Sơn Tình Lam đồ trong phủ
Cho đến vẻ mặt lúng túng của Tiêu Đồng hai tay nâng lên thánh chỉ gấm tường vân thụy hoa văn hình hạc nàng mới bỗng nhiên tỉnh ngộ
―― Vạn Sơn Tình Lam đồ ngự bút Đương kim Thánh thượng vung lên ‘mượn’
“Hơn mười năm bức họa đã kim thượng lấy một trở Ta và Thái phu nhân nhà ngươi bất hòa qua thực sự mặt mũi đề cập chuyện với nàng nghĩ chừng kim thượng xem thỏa thuê sẽ trả về thôi… Nếu ngươi thực sự tìm về mạo hiểm đến ngự thượng xin tha mạng mới ”
Tiêu Đồng sắc mặt hổ thẹn ngữ khí bất đắc dĩ
Nguyễn Thời Ý vốn biết Gia Nguyên đế từ khi là thái tử đã yêu thư họa tha thiết ý họa phong tinh lệ ngay ngắn thịnh hành trong cung cho là quá mức cứng ngắc hứng thú trống trải đạm bạc càng tôn sùng tranh sơn thủy nho nhã tung dật của ‘Tham Vi ’ càng kính trọng sư phụ ‘Tham Vi ’ khẩn cầu phụ hoàng ban cho Từ Hách chức danh ‘Đại học sĩ điện Văn Hoa’ sẽ truy phong là ‘Ninh An hầu’
Hắn kính trọng Nguyễn Thời Ý coi trọng Từ Minh Lễ chống đỡ Từ Minh Dụ thể mức độ quyết định bởi tình cảm với Từ Hách
Nguyễn Thời Ý vạn vạn ngờ Hoàng đế mà quang minh chính đại cướp tranh trong nhà thần tử hoa mỹ là ‘mượn’ thực là ‘chiếm’
Đoạn Vạn Sơn Tình Lam đồ gần như khả năng lấy về
Nếu là việc khó Nguyễn Thời Ý há thể làm khó dễ bạn
Huống hồ Từ Hách còn nhảy nhót tưng bừng vẽ bao nhiêu cũng
Sau đó nàng yếu ớt Tiêu Đồng nhẹ giọng an ủi: “Đây là ý chỉ của thánh thượng Từ Thái phu nhân trời linh thiêng nhất định thể hiểu đừng để trong lòng”
Tiêu Đồng thở phào một thân thiết lôi kéo Nguyễn Thời Ý giữ nàng ở cùng dùng cơm trưa
Nguyễn Thời Ý vốn vui vẻ đáp ứng chợt ngoài thính truyền đến tiếng Lam Hi Vân và vài thanh niên trò chuyện trong lòng đột nhiên hiểu
―― Tiêu Đồng Quả thực buông tha bất kỳ một tia cơ hội nào
Ngay đó Nguyễn Thời Ý lễ phép tạ dối là Thư Họa Viện giảng hội quan trọng thể đến
Tiêu Đồng mạnh mẽ giữ vẫn cứ Lam gia đưa nàng
Nguyễn Thời Ý vì tránh mới dối bây giờ cưỡi hổ khó xuống chỉ thể lệnh xe ngựa về phía Nam
Trên đường Lam Hi Vân và trưởng Lam Dự Lập Lam Dự Hòa Lam Dự Chinh bốn chí khí oai hùng cưỡi đại mã cao to chia hai bên bảo hộ xe ngựa tinh xảo khiến chú ý cũng khó
Nguyễn Thời Ý miễn cưỡng dựa đệm mềm tiếp lời câu câu chăng với Lam Hi Vân ngoài xe tâm tư biết trôi về nơi nào
Mấy ngày liên tiếp tới Thư Họa Viện tên Từ Hách sẽ hiểu lầm là nàng trốn tránh chứ
Từ tam công tử tùy ý làm bậy hào hiệp tự tại đại khái sẽ lời của nàng khiến cho hờn dỗi Lại luyến tiếc tình cũ với nàng thể nhẫn tâm rời
mà xưa bằng nay khi hết giận sẽ giống như lặng lẽ khắc ngọc nhỏ vẽ mấy bức họa nhỏ cho nàng lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ một phen
Điều khiến Nguyễn Thời Ý cảm thấy vi diệu nhất là nàng nhỏ hơn Từ Hách bảy tuổi mọi chuyện xưa nay đều dựa
Giờ phút dung mạo của nàng vẫn nhỏ hơn bảy tám tuổi nhưng tâm tình đã khác
Vừa nghĩ xe ngựa đã đến gần cửa hông Đông Uyển
Nguyễn Thời Ý nào dám dẫn ‘Tứ tú Lam gia’ uy phong lẫm liệt rêu rao chứ
Nàng sai dừng xe ở đầu hẻm giả vờ giả vịt cầm hai quyển trục chỉ hàn huyên vài câu với bốn sắp bước hẻm
mà bóng cao ngất màu xám đen ở khúc ngoặt cùng tuấn nhan mây đen giăng kín cớ ‘trùng hợp’ xuất hiện tại đây
Nguyễn Thời Ý định bước chân giương mắt chạm ánh mắt lạnh lẽo của
Cái tên Từ Hách bệnh Vô duyên vô cớ chặn trong ngõ hẻm nghiêm mặt cho ai xem
“Nguyễn cô nương” Từ Hách bày đoan túc đối nhân xử thế nhàn nhạt lên tiếng “Nàng đã lỡ nhiều ngày học đó Phải biết là chạy loạn khắp nơi từ sáng đến tối như nàng ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới tài nghệ nhiều năm luyện thành tất nhiên là suy giảm nhiều…”
Nguyễn Thời Ý âm thầm buồn
Hắn biết nàng chỉ đốt thời gian nhưng cố tình lấy giọng điệu răn dạy nàng đúng là còn gì hơn để
“Học trò biết sai ” Nguyễn Thời Ý giả vẻ ngoan ngoãn “Gia sự bận rộn học trò chắc chắn theo chỉ bảo của chuyên tâm chăm chỉ luyện tại gia chạy khắp nơi nữa”
Từ Hách chọc tức nhẹ chằm chằm đôi mắt giảo hoạt của nàng phẫn nộ : “Ta ý đó”
Nguyễn Thời Ý cong cong khóe môi: “Vậy… Tiên sinh ở đây để dạy bù cho học trò ”
Bạc môi Từ Hách mấp máy bỗng chuyển mắt phía phía nàng
Nguyễn Thời Ý đầu đã thấy Lam Hi Vân nhịn đến gần tay cầm một hộp cơm sơn đỏ hề hề như tên trộm: “Tổ mẫu để ca ca tự tay mang bánh ngọt cho khéo gấp thẹn thùng sai làm chân chạy vặt…”
Mặt Từ Hách vốn xanh mét lời lập tức đốt thành than đen
Nguyễn Thời Ý tiếp nhận hộp mỉm: “Vậy thì cảm ơn các ”
Không ngờ Lam Hi Vân ngắm nghía Từ Hách chốc lát lộ vẻ mặt sáng tỏ: “Ha ha trách Muội sống chết chịu ở nhà dùng bữa hóa là vì… Tới gặp vị phong lưu tài tử a Chậc chậc chậc quả nhiên liên lụy ”
Mây mù giăng kín mắt Từ Hách phai nhạt một chút bên môi như độ cong sâu xa khó lường
Nguyễn Thời Ý đột nhiên thấy vài học viên nữ cửa viện đang ngó dáo dác lẽ là tản bộ lúc nghỉ trưa
Nàng sợ Lam Hi Vân kiềm miệng mau chóng phủ nhận: “Đừng đùa loạn Muội và … chẳng gì cả”
“ chẳng gì cả…” Từ Hách phụ họa khuôn mặt lạnh lùng
Lam Hi Vân thấy Nguyễn Thời Ý ý giới thiệu lè lưỡi một cái từ biệt
Tuy học viên nữ vạn phần hiếu kỳ chung quy dám tới gần
Từ Hách thẳng Nguyễn Thời Ý lộ nụ quẫn bách thấp giọng cười : “Hai chẳng quan hệ gì cả… hai nhi tử một nữ nhi bốn tôn tử hai tôn nữ còn một ngoại tôn nữ…”
“…”
Nguyễn Thời Ý nghiến răng thề nếu trộm ở đằng xa nàng nhất định nhét bánh ngọt lấp kín miệng