Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 118
Tên đầy đủ của nội đình ti là nội đình vệ chỉ huy sứ ti ba chức năng lớn thứ nhất phụ trách canh phòng trực đêm Hoàng đế; thứ hai đảm nhiệm điều tra bí mật trong hoàng thành; thứ ba chức trách thủ tiêu mật vệ tiền triều giám thị nhà lao Hoàng gia
Hồng Hiên Từ Thịnh Lam Dự Lập tuấn lãng bất phàm sinh tôn quý con em thế gia đều thuộc ngự tiền thủ vệ khi tình huống đặc biệt hoặc nhiệm vụ khẩn cấp sẽ điều phối khác; mà Tĩnh Ảnh đây vì võ công xuất chúng chủ yếu xử lý điều tra việc cơ mật và công việc bắt giữ
Bây giờ Tĩnh Ảnh mất tích mấy năm ban đầu về nội đình ti khiến cho hậu quân đô đốc thống lĩnh ti hết sức đau đầu
Nàng là một nữ tử trẻ tuổi tuyệt đối thích hợp làm ngự tiền thủ vệ; nếu như phục hồi nguyên chức thống lĩnh mật thám tiến hành điều tra sợ cổ độc hậu họa tiết lộ cơ mật để nàng trông giữ nhà lao càng là dao trâu mổ gà
Vì Từ Thịnh ngầm kích động các đồng liêu đều đề xuất để Tĩnh Ảnh đảm nhiệm dạy bảo huấn luyện mới bồi dưỡng và đóng góp càng nhân tài hơn vì nội vệ ti
Trước mắt đây là biện pháp nhất thể nghi ngờ
Tuần giữa tháng chín trải qua một hệ liệt sát hạch Tĩnh Ảnh trở phủ huấn luyện nội vệ thuở thiếu thời
Xưa nay nàng là nhân vật truyền kỳ trong nội đình ti cộng thêm danh tiếng ‘Trưởng tức Thủ phụ’ mọi càng khách khí trọng nghi lễ với nàng
Nếu điều làm nàng khó xử nhất gì bằng giảng giải mấu chốt võ học cho một đám thiếu niên nam nữ mười ba mười bốn tuổi
Nàng vốn ít thích giao lưu cùng khác mà lúc thường trẻ tuổi tinh thần phấn chấn bồng bột vây quanh ríu ríu rít hỏi thăm ngừng hại chứng đau đầu của nàng suýt nữa phát tác
Lúc cần trực phần lớn Tĩnh Ảnh ngủ tiểu viện độc môn phủ nội vệ lúc hưu mộc mang một ít lễ vật về Từ phủ thỉnh an hai vị trưởng bối tiện thể đến thăm Từ Thịnh nàng làm thương
Trên Từ phủ hết sức kinh ngạc với chuyện vui mừng nhất tất nhiên là Từ Thịnh
Ngay từ lúc mới bắt đầu gánh trách nhiệm giải cổ độc cho Tĩnh Ảnh từng đưa dự tính nhất – Trình chỉ huy sứ mặt lạnh lẽ sẽ hận từ đó qua với nữa
Sau khi từng tiếp xúc da thịt ngừng mà cả ngày lẫn đêm nơm nớp lo sợ trong lòng nhận định một ngày ngủ bên gối ôm sẽ trở mặt nhận
May mắn Tĩnh Ảnh cố hết sức thoát khỏi sự che chở của Từ gia vẫn lòng lo liệu cảm ơn
Dù bao nhiêu chủ đề chung với Từ gia nàng tuyệt đối hành sự mạnh mẽ đạm bạc vô tình như lời đồn đại
Hắn chịu vết thương nhỏ chút xíu thể tranh thủ sự đồng tình của nàng đáng giá
Thời gian trôi mau đến giữa tháng chín vết thương Từ Thịnh cơ bản đã bắt đầu nhậm chức
**
Cuối tháng chín trời xanh mây cây thông trồng quanh sân ảnh hưởng bởi sương thu xanh đậm như thường
Tĩnh Ảnh buộc tóc nam tử mặc võ phục màu đen đang chuyên tâm hướng dẫn ba bốn mươi tên thiếu niên tiến hình diễn luyện đao kiếm trong phủ nội vệ trống trải
“Chúng luyện đao đơn mặt đơn mở lưỡi đao dùng bổ chặt đâm gọt đánh đâm vẩy phần lớn tình huống động tác biên độ lớn lấy công làm chủ phòng thủ làm phụ; mà điều khiển kiếm ngắn công thủ cân đối thích hợp với…”
Ngày thường nàng kiệm lời ít lúc liên quan đến truyền thụ nội dung chính keo kiệt ngôn từ chút nào kiên nhẫn giảng giải đặc thù và cách dùng của các loại vũ khí đao kiếm dao găm cung nỏ
Sau khi nhận Từ Thịnh như một bên ngoài hơn mười trượng nàng giả bộ hồn nhiên biết giảng giải như thường lệ…
Thật sự biết giọng lanh lảnh tự dưng xen lẫn hai phần câu nệ
Hoàn tất biểu diễn nàng để các học viên tự luyện tập giả vờ để ý khắp bốn phía
Nhìn trộm thoáng qua một cái liền thấy bóng cao ngất cây vẫn ý định quấy rầy như cũ nàng mới âm thầm thở nhẹ nhàng
Phủ nội vệ chủ yếu là cất giữ vật tư nội đình ti dùng để huấn luyện học viên cách tường cung năm trăm bước nội vệ trực trong cung vốn là cần tới làm bất luận giao tiếp gì
Từ Thịnh liên tục xuất hiện ở đây ngày qua ngày khơi lên lòng hiếu kỳ của bọn nhỏ
Hai tên thiếu niên quân tịch bên cạnh giả vờ giả vịt luyện tập với nhỏ giọng thảo luận
“Người là ai Nhiều lần thấy lén lén lút lút trộm chúng luyện công”
“Nhìn phục sức… giống như là nội vệ lẽ chỉ ngang qua”
“Ôi Các ngươi đều Người tuổi còn trẻ nhất định là ý với Trình giáo đầu chúng ”
Lúc một thiếu nữ tóc để chỏm xuất thân phủ Đô úy xen : “Ta lão đại của chúng… mà là con dâu Từ thủ phụ đại nhân”
“Vậy mà vẫn dám công khai dòm ngó giữa ban ngày ban mặt Nên giáo huấn một lần thật mới đúng”
Thính lực Tĩnh Ảnh xuyên qua âm thanh đao kiếm va chạm tóm rõ ràng các học viên đang tranh luận liền ho nhẹ hai tiếng
Bọn nhỏ lập tức im lặng dáng đối chiến
Tĩnh Ảnh điềm nhiên như việc gì nội tâm tránh khỏi thổn thức
Người đời thể nào hiểu rõ quan hệ nàng và Từ gia càng thể nào đoán thanh niên dấu vết hoạt động quái lạ chính là trượng phu của nàng đường đường Đại công tử phủ Thủ phụ
Cuộc hôn nhân hổ trong thời gian ngắn sợ là giải quyết
**
Đến tuần cuối tháng mười một vị nam tử thần bí mượn ly do lạ lùng ‘đao cùn cẩn đổi’ ‘áo giáp đến đổi’ ‘đến thăm ấu của ’ xuất hiện bên ngoài sân Tĩnh Ảnh hướng dẫn mới mỗi lần đều né tránh dám lộ mặt dẫn tới nhiều rõ tình huống ngờ vực vô căn cứ
Có đồn giáo đầu tướng mạo xinh mới tới chọc ngấp nghé
Tĩnh Ảnh giải thích nhưng biết bắt đầu từ
Ngày hôm đó tuyết lớn một đám học sinh ở trong lớp học sách cổ võ học Tĩnh Ảnh tìm hai quyển sách bục giảng xem sách
Lửa than ấm áp thỉnh thoảng đốm lửa nhỏ tóe lên thưa thớt làm tôn lên sự yên tĩnh trong phòng
Chợt tiếng đạp tuyết nhỏ vụn ngoài cửa sổ nàng liếc xéo về phía cửa lớn khép hờ quả nhiên thấy bóng lưng hoảng hốt rời
Các học viên thuận theo ánh mắt nàng liếc trộm bên ngoài lập tức thì thầm với giống như xem náo nhiệt chê chuyện lớn
Tĩnh Ảnh bất đắc dĩ để sách xuống lướt như cưỡi gió gọi thẳng tên: “Từ Thịnh”
Bước chân Từ Thịnh dừng lúng túng : “Ta quấy rầy ngài giảng bài”
Hôm nay mặc thường phục bào gấm màu xám đậm thêu hoa văn lá trúc Từ gia bên ngoài khoác áo choàng hạc xanh nhạt thể che hết sống lưng thẳng tắp vai rộng eo hẹp của
Con cháu Từ gia mỗi mày kiếm xếch lên tóc mai như đao cắt dung nhan tuấn mỹ trời sinh Từ Thịnh càng là nổi bật
Sau khi thành niên ngũ quan nảy nở công tử bột tự phụ ngây thơ và ngông cuồng ngày càng trầm độ lượng thay thế
Tĩnh Ảnh chớp mắt chăm chú thể tránh khỏi nhớ tới sự dịu dàng của ngày xưa tim hiểu nhảy một cái
Cửa sổ phía lặng ngắt như tờ giấu mấy chục đôi mắt nhỏ theo dõi
Gương mặt Tĩnh Ảnh như ngọn lửa liếm qua tiến lên mấy bước thấp giọng hỏi: “Ngươi năm lần bảy lượt chạy tới chỗ vì chuyện gì”
Đại khái Từ Thịnh lường sẽ sớm bắt bài đôi mắt hẹp dài tràn đầy lúng túng vò đầu : “Cũng việc gì… gần đây lúc ngài về Từ phủ đều đúng lúc ở nhà rảnh rỗi liền đến chút… dù đám… mèo thật sự nhớ ngài”
Tĩnh Ảnh mím môi đè nén độ cong khóe môi trợn mắt liếc một cái
– -‘Mèo’ là chỉ chính
Quả thật lúc vai thương lành mỗi lần nàng vấn an Chu thị đều quên ân cần hỏi thăm
Lúc đã còn đáng ngại tất nhiên là nàng cần tận tâm tìm tránh khỏi nhớ những ký ức cũ tươi
Hắn cứ cách vài bữa dạo gót chân nàng quên từng ly từng tý khó càng thêm khó
Giữa suy nghĩ gió táp tuyết bay bước chân Từ Thịnh di chuyển dáng ngang tàng di chuyển đến hướng đầu gió gấp gáp chặn tuyết thổi tới vì nàng
Trong lòng Tĩnh Ảnh ấm áp nhỏ giọng : “Nếu ngươi chuyện tìm tới thì tới đừng tàng hình nặc ảnh (*) khiến cho giống như làm trộm ”
(*)Thành ngữ Trung quốc che giấu dấu vết hoạt động cho khác biết Trích từ “Đặng Tích Tử – Vô hậu thiên”
“Ta …” Hắn lập tức nghẹn lời
Tĩnh Ảnh bổ sung: “Cứ quậy như thế biết sẽ truyền lưu ngôn phỉ ngữ (*) gì”
(*)lời đồn đại chuyện vô căn cứ
Từ Thịnh ngơ ngác: “Lưu ngôn phỉ ngữ”
“Bọn nhỏ thấy rõ ngươi là phương nào còn ngươi là đăng đồ tử từ tới…”
Từ Thịnh cao hơn nàng nửa cái đầu vì chiều theo nàng mà cố ý cúi đầu trong vô hình kèm cảm giác tủi thân: “Ta chỉ cố hết sức quấy rầy ngài làm việc ngược quên mất sẽ phá hỏng thanh danh của ngài”
Tĩnh Ảnh thầm mắng “Tên ngốc”
Chỉ thanh danh của nàng phá hỏng thôi
Hắn cái tên lộ mặt ong bướm vây quanh nàng ‘Trưởng tức Từ gia’ cũng hỏng thanh danh Từ đại công tử của
Từ Thịnh thấy nàng im lặng gì lúng lúng túng : “Ngài còn dạy học sinh làm phiền nữa”
Tĩnh Ảnh trầm tĩnh ngước mắt đối diện với dáng vẻ lưu luyến rời vẻ thoải mái của khỏi lòng mềm nhũn giọng ấm áp: “Ngày mai là sinh nhật Thái phu nhân đúng dịp ba ngày nghỉ của nếu như ngươi việc đợi thêm nửa chén hương”
Từ Thịnh thoáng chốc kịp phản ứng sững sờ tuyết lộn xộn lông mi nàng
Tĩnh Ảnh chỉ tình nguyện: “Sao Có việc ”
“Ta chờ”
Từ Thịnh suy nghĩ cẩn thận ngụ ý của nàng thật vất vả bỗng chốc mở cờ trong bụng
Bị nhiệt độ trong mắt làm bỏng nàng biết làm thế nào xoay rời
Trở trong ánh mắt trêu chọc của đám học viên Tĩnh Ảnh nghiêm mặt giảng nội dung chính sách cho mọi đó thống nhất sắp xếp nhiệm vụ mới tuyên bố tan học
Từ Thịnh một lẳng lặng chờ trong gió tuyết nụ từng để nguội
Nhìn thấy nàng lững thững khỏi lớp học vẫn là một thân võ phục phong phanh chút do dự cởi áo khoác bên ngoài xuống thuận tay choàng lên cho nàng
Động tác rước lấy một mảnh âm thanh đùa
– -quang minh chính đại đến thế tất nhiên là chính chủ tới
Từ Thịnh đỏ mặt tai nóng lúng túng: “Xin … sợ ngài lạnh nghĩ nhiều”
Ấm áp vai Tĩnh Ảnh hòa đáy lòng khẽ: “Bên ngoài ngươi là phu thê ngẫu nhiên thể hiện yêu mến nho nhỏ cần gì chú ý”
Từ Thịnh cho nàng một câu bao dung dung nhan tuấn vui vẻ giống như ánh sáng trời quang ba tháng mùa xuân tràn qua
Muốn nắm tay nàng cùng về cuối cùng can đảm
**
Đông xuân tới thời gian như
Ngoại trừ ngày nghỉ về Từ phủ phần lớn Tĩnh Ảnh ở phủ nội vệ huấn luyện chuyên cần dụng tâm nghiên cứu truyền thụ cho học sinh thế nào
Có lẽ do thường cùng làm bạn với bọn hậu bối nụ của cô dần nhiều hơn còn hiếm thấy
Từ Thịnh vẫn thỉnh thoảng chạy tới xa xa Tĩnh Ảnh dẫn đội rèn luyện lúc nàng rảnh rỗi theo nàng thưởng tuyết ngắm băng đưa nhu yếu phẩm đường mới làm canh hầm tới từng lời biếng
Trong mắt ngoài bọn họ bận bịu với công việc tương kính như tân cam nguyện hi sinh ân ái triền miên để cống hiến vì xã tắc là tấm gương sáng cho quan viên trẻ tuổi
Chỉ trong cuộc mới biết tình hình thực tế là chuyện như
Tĩnh Ảnh cho rằng khi chính thức hòa ly Từ Thịnh chăm sóc theo lễ phép và hữu nghị
Mà Từ Thịnh thì thừa dịp còn cơ hội đối xử với nàng nỗ lực hết khả năng của để nuối tiếc
Đã từng bên sớm chiều rời si say quấn lấy giống như tuyết hòa tan mùa xuân tiêu tan một tiếng động
Tháng hai phủ nội vệ tổ chức dã luyện ngày xuân cho học viên rút thăm phân tổ tiến hành ẩn núp và truy bắt lấy tiêu chí cướp đoạt lệnh bài đối thủ để thắng lợi
DÀNH CHO BẠN
Một sinh viên tiết lộ sự thật về loại thực phẩm phá hủy khớp
Lấy phong độ đàn ông đủ sức chiều vợ nhờ mẹo tăng sinh lý
Đối với tiểu thiếu niên đang học mà là để hoạt động gân cốt Ngoại trừ giáp bảo vệ mũ giáp là thật còn đao kiếm mũi tên tất cả đều là mở lưỡi hoặc cùn bên bôi sơn đỏ để làm ký hiệu khi đánh trúng đối thủ
Tĩnh Ảnh và đồng liêu đó dọn dẹp liên quan bố trí đánh dấu cảnh giới phòng ngừa ngộ thương qua đường
Các học viên từng bày thế trận chờ quân địch vì những vật áo giáp mũ giáp phản quang nên trang trí thêm nhánh cây
Bắt đầu tranh tài một đội nhận nhiệm vụ ẩn nấp xuất phát sớm hơn nửa nén hương phụ trách tìm kiếm thì xắn tay áo lên nín thở mà đợi
Tĩnh Ảnh phi thân nhảy vọt lên ngọn cây ở cao xuống giám sát khống chế trường; còn phụ tá chia canh giữ các nơi hẻo lánh đề phòng vạn nhất
Dã luyện tiến hành khí thế hừng hực phân tán tìm kiếm tiểu đội truy bắt đối thủ ẩn núp bằng dấu vết để ; tiểu đội ẩn nấp thì phối hợp lẫn âm thầm tiến công say sưng suôn sẻ tràn trề niềm vui
Tĩnh Ảnh quan sát từ bên thấy bọn họ non nớt chăm chú khỏi nhớ tới chuyện cũ tuổi nhỏ mỉm
Xưa nay nàng tài năng xuất chúng nhất bây giờ mặc dù thể tự làm nhiệm vụ điều tra bắt giữ thể truyền thụ kinh nghiệm xuống phía dạy bảo nhân tài ưu tú hơn cũng đến mức lãng phí tài học nhiều năm
Suy nghĩ của nàng bay xa để ý lúc hồn ngầm cảm giác phía đông bắc yên tĩnh quá mức
Rừng xuân cây lá thưa thớt cũng xanh nhạt ẩn núp khó phát hiện
phân đội theo dõi tiến lên tìm kiếm một đường hề động tĩnh gì
Tĩnh Ảnh ngửi mùi giống bình thường lập tức thi triển khinh công bay vút
Dáng nàng nghiêng về phía hai tay mở rộng như chim xanh xuyên rừng lúc đến nơi đó lưng nhất thời đổ mồ hôi lạnh cả
Bên cạnh vách núi biết lúc nào đã thêm mười tên bịt mặt tay đang cầm lưỡi dao vây quanh bốn học viên
Đạo tặc ở Tĩnh Ảnh quyết định thật nhanh lấy một nắm ngân châm bàn tay trắng nõn lắc một cái tia sáng trắng lấp lóe như mưa hoa đầy trời vẩy thẳng về phía đám
Trận tới đột nhiên kịp chuẩn lúc đám phát hiện đã muộn cho dù linh hoạt né tránh vẫn năm bắn trúng yếu huyệt xụi lơ mặt đất
Nàng thừa lúc hỗn loạn xâm nhập vòng lôi lôi kéo kéo mạnh mẽ kéo bọn nhỏ khỏi phạm vi binh khí bao trùm
“Các ngươi là phương nào Ban ngày ban mặt dám bắt giữ học viên phủ nội vệ ”
Nàng nghiêm nghị quát lớn cầm lấy cái còi treo cổ thổi liên tục ba lần báo tình trạng bỗng nhiên xảy
Mấy đối phương ngã xuống địa thế loạn
Tĩnh Ảnh lường nhóm hẳn là nhầm trận địa đụng học viên do dự như thế nào bất động thanh sắc diệt khẩu
Nàng thầm cảm thấy may mắn tới kịp đến nỗi gây thành họa lớn
Một đồng liêu ở bên ngoài hơn mười trượng tiếng còi vội vàng chạy tới đám che mặt thấy trợ thủ dường như đang xoắn xuýt nên tiến công rút lui
Xác nhận quân địch còn đường lui nàng thấp giọng phân phó đồng liêu: “Đưa bọn nhỏ trở về chỗ Phù giáo đầu tạm dừng dã luyện”
Đám hài tử thể trận giết địch ở bên ngược thành nỗi lo
Thấy nữ tử dáng mảnh khảnh ở một ý định thối lui của bịt mặt chợt giảm nháy mắt với vung đao vây quanh ý định bắt nàng để uy hiếp
Tĩnh Ảnh hỏi lai lịch biết đầu têu màn thể tùy tiện hạ sát thủ chỉ thể dùng phương thức đập choáng điểm huyện vứt vũ khí quân địch xuống khiến cho bọn họ bó tay chịu trói
Qua vài chiêu bịt mặt mới biết nữ tử trẻ tuổi những khinh công xuất chúng ám khí chuẩn xác công phu cứng tay cũng vô cùng vượt trội đừng bắt cũng chỉ sợ né tránh trễ chút sẽ mất mạng đao nàng
Người cầm đầu lập tức hét lên: “Gọi đến”
Tĩnh Ảnh tiếng ngựa số lượng lớn gấp gáp đuổi tới gần cách đó xa địch khó phân biệt quyết chí truy bắt tên đầu sỏ
Mặc dù định rút lui hạng dễ đối phó
Mã tấu rèn từ thép tinh chất sắc bén đến lạ thường
Tĩnh Ảnh đeo dao…
Vừa qua năm chiêu thắng bại phân bảy tám khác phi nước đại đến tận đây
Sức của đôi bàn chân bọn họ trong khi phi nước đại thở trầm định ba trong đó hình dáng nghèo túng tiều tụy y phục cũ nát tả tơi hiển nhiên cũng một đám với bịt mặt
“Còn lề mề Đã là chó săn của triều đình thì giết là xong” Một lão giả mày râu trắng hết đoạt lấy kiếm dài theo kiếm đâm về phía Tĩnh Ảnh nhanh
Tĩnh Ảnh đoán đại khái hai nhóm hẹn tụ họp ở vùng bịt mặt dường như là tới tiếp ứng bất cẩn lộ hành tung mới ép khai chiến
Lão giả chiêu nào chiêu nấy vững vàng khí thế cứng rắn mạnh mẽ rõ ràng là vị cao thủ võ lâm
Tĩnh Ảnh đột nhiên nhớ nàng và Chúc nội vệ thất thủ trong lúc làm nhiệm vụ điều tra bắt nguồn từ bang phái giang hồ cấu kết với địa hạ thành ngầm đánh lén
Mà lúc diệt trừ tàn dư địa hạ thành năm triều đình từng dùng tinh nhuệ nhiều lần trắc trở bất mấy tội phạm quan tọng
Nhìn mấy võ công cao cường dấu vết hoạt động khả nghi… Nàng đoán là liên quan tới chuyện vượt ngục cướp ngục dám chậm trễ
Một đấu với mười tên nam tử mang tuyệt kỹ Tĩnh Ảnh đỡ trái hở một chống đỡ
Đang vắt trán suy nghĩ nên thoát thân hướng nào phía âm thanh khác tiến gần
Nhìn thấy đám dám ham chiến bỏ nàng rời trong lòng nàng biết là truy binh triều đình đến dứt khoát lấy dao sắc dây dưa lão giả kéo dài thời gian
**
Theo đuôi đến hai nhóm nhân mã đầu là Đại Lý Tự Khanh và phu nhân Lam Hi Vân xác minh suy đoán của Tĩnh Ảnh
Lập tức thúc ngựa đuổi theo là Hồng Niên và Từ Thịnh giục ngựa truy đuổi và một đội thủ hạ nội đình vệ
“Sao ngươi ở chỗ ”
Từ Thịnh chợt thấy Tĩnh Ảnh để ý tới chuyện khác lập tức phi thân vọt lên từ lưng ngựa rút đao đuổi về hướng lão giả
“Hôm nay dã luyện…”
Tĩnh Ảnh chỉ cần nửa câu Từ Thịnh đã hiểu rõ: “Ta dẫn chặn Ngươi… Cẩn thận một chút”
Chức trách của là hỗ trợ truy kích đào phạm nhiệm vụ của nàng là bảo vệ học viên hai đều phép sai lầm
Không ngờ quân địch thấy lão giả lạc đàn ba vọt vây quanh Từ Thịnh và Tĩnh Ảnh
“Nơi giao cho Các ngươi nhanh chóng đuổi theo chớ tổn thương hài tử” Tĩnh Ảnh giương ống tay áo chỉ về hướng tây nam
Hồng Hiên cùng Lưu Tự Khanh đã tính toán từng dẫn về phía nam chặn đánh
Lão giả cùng ba hẳn đều võ công cao cường chỉ sợ đồng lõa hỗ trợ phối hợp hạ chiêu tàn nhẫn công kích về phía Từ Thịnh ý định tiên đả thương liên thủ giải quyết Tĩnh Ảnh
May mà Từ Thịnh cùng Tĩnh Ảnh đã từng trải qua một năm thường xuyên luyện chiêu thức cùng ăn ý giữa công và thủ hợp thành một khối
Trong lúc Tĩnh Ảnh lấy khí thế tàn nhẫn lột bỏ hai gã đao kiếm đánh gọng kìm lão giả hét lớn một tiếng thân pháp nhanh như tia chớp cổ tay xoay một cái trường kiếm đâm thẳng về phía tim nàng
Tĩnh Ảnh cực kỳ linh hoạt lắc một cái tránh thoát khí tức sắc bén trong lúc ngàn cân treo sợi tóc nhanh chóng xoay kiếm mạnh mẽ chém gãy kiếm của đối phương
Lão giả tự xưng là chỗ hơn chục năm trong võ lâm nàng một nữ oa mới chừng hai mươi chiếm hết thượng phong nhất thời thẹn quá hóa giận
Thừa dịp nàng vội vàng ngăn cản khác lấy kiếm gãy ném về hướng Từ Thịnh tung một chưởng mãnh lực đánh phía lưng nàng
Từ Thịnh thấy thế thì kinh hãi đao thép xoáy chống đuôi kiếm định thay Tĩnh Ảnh chặn một kích
Lão giả phản ứng thần tốc lấy một chiêu “Giải kiềm thủ” tóm chặt lấy sống dao của tay buông tha một chưởng đánh thẳng về phía Tĩnh Ảnh
“Ầm” một tiếng vang trầm đánh trúng chính diện Từ Thịnh đang chắn thê tử
Tĩnh Ảnh xoay cứu cũng kịp dứt khoát trở tay lấy lòng bàn tay áp lưng Từ Thịnh
Lão giả vốn rút tay thế nhưng bàn tay bám dính ngực Tề Thịnh cách nào rút tức thì sắc mặt đại biến
“Ngươi Ngươi luyện loại công phu tà môn ”
Vẻ mặt Tĩnh Ảnh nghiêm nghị một tay đối kháng với lão giả cách Từ Thịnh một tay múa đao sức đánh cánh tay còn của ba
Mặt lão giả xám như tro tàn cả lung lay càng sợ hơn đó chính là tay chân cũng trở nên luống cuống
Từ Thịnh chỉ cảm thấy trong tay lão giả bỗng truyền đến dòng nội lực cuồn cuộn ngừng chịu nội tức lưu chuyển quanh khiến đầu váng mắt hoa há mồm phun máu
Thấy đối phương ngừng phát run té ngã đất cảm giác một cách sâu sắc dòng nhiệt mạnh mẽ vọt khắp còn tựa như liệt hỏa đốt cháy đâm cho như nổ tung
Rừng xuân xung quanh ngừng tròn
Hai mắt biến thành màu đen tay chân mềm nhũn ngã một vòng ôm mềm mại dần dần mất tri giác
9
Sau buổi trưa đám Hồng Hiên Lưu Tự Khanh đã bắt hết bộ đào phạm và bộ dư đảng phản loạn
Tĩnh Ảnh cứ mãi xác minh với phủ Nội Vệ mới biết các học viên từng thương trong lòng an tâm một chút
Xin miễn để mọi hộ tống về phủ nàng khăng khăng đưa Từ Thịnh trở về chỗ ở ở Phủ Nội Vệ
Thứ nhất sợ quấy nhiễu vợ chồng thủ phụ thứ hai… chuyện nào đó càng ít biết càng
Như nàng dự đoán lão giả đang giam bỗng thoát ngục chạy trốn cho nên xuất động Nội Đình Tư cùng Đại Lý Tự
Từ Thịnh vì bảo vệ nàng tiếc lấy huyết nhục chi thân liều chết bảo vệ; mà trong khoảnh khắc đó cuối cùng nàng đã dùng “Quy tông dẫn” đã che dấu nhiều năm
Phương pháp bí mật bất truyền của Trình gia các nàng thể hút chân khí trong đan điền khí hải của khác
khác môn phái nội lực khác quá nhiều khi hút cách nào vận dụng dễ dàng mắc phản phệ
Tu công giả cần từ một thân cận ở bên cạnh trợ lực đặc biệt cần cân bằng âm dương mới thể tẩu hỏa nhập ma
Trong lúc nguy cấp Tĩnh Ảnh kịp nghĩ đã hút hết nội lực của lão giả trong cơ thể của Từ Thịnh
Động tác để bảo vệ tâm mạch của Từ Thịnh nhưng cũng vì thu nhận xung kích nay từng
Nàng nhất định tìm một chỗ yên tĩnh ai quấy rầy giúp từng chút một hòa hợp tu vi của lão giả lực lượng thể dùng
Dưới hàng trăm cặp mắt đổ dồn khiêng đại nam nhân về chỗ ở nàng khó tránh khỏi chột nóng tai đành an ủi bản thân dù khắp kinh thành đều biết bọn họ là phu thê gì mà làm
Khóa cửa sân đóng cửa phòng nàng đỏ mặt lột một thân đồ nội vệ của Từ Thịnh cởi y phục đến tận quần trong tiện cho việc giải nhiệt đúng lúc
Sau khi thành phu thê mỗi phân mỗi tấc quanh nàng sớm quen bộ
Thứ càng sâu hơn đã từng thử
xa cách thời gian dài nàng vẫn bình tĩnh
Da xanh đen phiếm hồng khí tức vì nội lực xung kích mà gấp rút
Tĩnh Ảnh đành lòng nhiều hai ngón vận sức từ đỉnh đầu đến bàn chân dẫn dắt nội tức lộn xộn thứ tự xoay vòng tiểu chu thiên sáu cái như thế mới miễn cưỡng đè sức nóng mãnh liệt xuống
Xác định mạch tượng định nàng ngoài múc một chậu nước lau từ xuống cho mấy lần giúp đỡ cho việc hạ nhiệt độ
Bận rộn nửa ngày cái trán thanh tú của nàng đầy mồ hôi mệt mỏi cực kỳ buồn ngủ rửa mặt qua loa
Đói đến ngất sức nấu cơm nàng tùy tiện ngậm viên đường cởi áo ngoài chui giường duy nhất trong phòng phía trong mà ngủ
Hai mắt nhắm trong đầu lên vô số đoạn ngắn vụn vặt
Như bướng bỉnh lúc huấn luyện ở nội vệ phủ lúc lỗ mãng sơ xuất nhiệm vụ đó… Nàng là đầy tớ của Nguyễn Thời Ý thường biến đổi đa dạng mua đồ ăn vặt cho nàng
Trong địa hạ thành nàng mê hoặc là dũng cảm quên đích thân đến cứu cùng tổ phụ còn kinh động đến binh phủ Trấn Quốc đại tướng quân Lam gia bởi vén lên vụ án hạ địa thành
Hồi tưởng tỉ mỉ cho dù nàng đề một năm hòa ly sự quân tâm của với nàng vẫn thay đổi chút nào
Xem bất luận nàng là Tĩnh Ảnh não đều để trong lòng
Nghĩ đến đây nàng cẩn thận về phía
Hô hấp trầm dung mạo đã khác thường chắc hẳn nàng dẫn chuyển mười ngày nửa tháng nữa là thể giữ nội lực cho dùng
Ngoài cửa sổ sắc trời đã tối trong thoáng chốc nàng dường như thấy mấy câu của Nguyễn Thời Ý lâu đây
– — Ban đầu chúng suy nghĩ ghép đôi ngươi và Chúc nội vệ hai bên lợi Là Thịnh nhi để ý cả nhà phản đối quỳ gối trưởng bối khẩn cầu thừa nhận thực sự ái mộ ngươi hi vọng nó chăm sóc ngươi Nó nhận sự bảo vệ cưng chiều lớn lên một lòng trở thành nam tử hán đội trời đạp đất nếu như ngươi quên xin cho nó thêm một chút thời gian và cơ hội chứng minh
Khi đó Tĩnh Ảnh từng trả lời
Giờ khắc ở giường ai thấy sóng mắt nàng dịu dàng vuốt nhẹ cằm
**
Lúc tỉnh dậy nửa đêm ánh đèn Từ Thịnh yếu ớt giật bản thân đang ở nơi lạ lẫm chỉ mặc quần lót…
Bên cạnh còn một khuôn mặt thanh tú gò má trắng tuyết nhuộm ráng chiều mắt đóng chặt lông mi dày đặc
Nhất định mơ
Chỉ trong mơ mới cơ duyên cùng giường chung gối với thê tử của
Nỗ lực nhớ chi tiết khi ngủ nhớ mang máng đánh với còn đánh một chưởng
Vì để làm rõ một màn là mơ dùng sức véo cánh tay
vô duyên vô cớ sức lực của lớn hơn so với bóp một trận đau đớn
Không nhịn ‘a’ một tiếng
“Đừng quấy rầy…” Tĩnh Ảnh vẫn nhắm mắt ngữ khí yếu ớt “Ta vận công dung hợp nội lực thay ngươi phí hết gần nửa ngày buồn ngủ chết”
“A”
“Chân khí lão đầu chuyển di trong cơ thể ngươi cần tiến hành tu luyện mới thể biến hóa để bản thân sử dụng Đây là tâm pháp độc môn của Trình gia tỉnh ngủ sẽ truyền cho ngươi từ đến nửa tháng sẽ tự giúp ngươi… còn lần cho phép việc gì cản bừa bãi thay ”
Mi của nàng giương nhẹ giống như giận mà giận
Quan sát dáng vẻ mờ mịt luống cuống của ngoéo môi một cái khép đôi mắt
Từ Thịnh bắt ý vị là đuổi tâm trạng chập chờ chậm rãi xuống giả bộ chìm giấc ngủ
Hồi lâu thở như lan bên tai ngày càng đều đều thể chịu nữa tay lớn di chuyển nhỏ đặt mu bàn tay nàng
Nàng nhúc nhích hình như… ngủ thật
Từ Thịnh như nhặt tiện nghi lớn thân mừng rỡ run rẩy
Nào ngờ trong nháy mắt tiếp theo nàng bỗng nhiên trợn mắt nheo mắt khiển trách một cái
“Ngủ nhanh”
Từ Thịnh cảm nhận tay nhỏ ấm áp ngoan ngoãn của nàng nắm chặt thỏa mãn chớp mắt hai đầu lông mày hiện ba phần tính trẻ con
Đêm khuya im ắng chỉ riêng hô hấp quấn quýt nhịp tim thình thịch
Từ Thịnh thầm nghĩ nàng dung túng bản thân bào váy bên cạnh da thịt kề ý tiếp nhận… từ đầu đến cuối đều cảm thấy quá chân thực
Hắn xoay mặt ngắm nàng cách gần ánh mặt dạo làn da tuyết của nàng đó hướng về tóc đen rực rỡ lấp lóe mềm dẻo đó màu ửng đỏ gò mà nàng mê hoặc
Hắn hôn một cái nhất định hôn một cái đánh chết cũng hôn
Thế là duỗi dài cái cổ nghiêng đầu chu môi tiến tới…
Hết lần tới lần khác cách nàng nửa tấc
Tĩnh Ảnh thở huyên náo nóng rực tới gần nhiều lần của làm ngứa ngáy mở mắt lần nữa hờn giận : “Ngươi làm gì nữa”
Từ Thịnh vội vàng thu hồi miệng vểnh lên nhỏ giọng lúng túng: “Không …”
Đổi lấy một ánh mắt phi đao của Tĩnh Ảnh
Hắn thầm hận tâm kẻ mà can đảm thầm : “Ta … thừa dịp nàng ngủ hôn trộm một cái… ai da nàng nàng nàng ngủ Ta dám”
Dường như Tĩnh Ảnh chọc trợn mắt một lát đột nhiên một tay nắm chặt vạt áo của
Từ Thịnh đang “đừng đánh mặt” ngờ một khắc bờ môi mềm mại dịu dàng đã lâu gặp dán lên môi
Hơi thở nóng rực lười biếng theo cái lưỡi của nàng cạy răng mà đến như hút hồn
Vuốt ve dây dưa giây lát nàng buông thẳng nhắm mắt một lần nữa vứt một câu: “Không phép quấy nữa”
“…”
Mắt Từ Thịnh choáng váng
Lần … tuyệt đối đang mơ
vị chát trong miệng đường hoa quế trong lưỡi nàng rửa còn một mảnh quanh quẩn bộ đều là vị ngọt lịm
Vị cảm giác cũng quá giống thật
Hắn dường như thấy trong lòng chíu chíu chíu tỏa đủ loại bông hoa từng đóa xinh diễm lệ thể toát một mảng mùa xuân
Cắn môi nhịn liếc mắt trộm thê tử của ngờ phát hiện khóe môi của nàng cũng cong lên một vòng cung nhạt giống
Hừ Hôn lén vui
Từ Thịnh hít một thật sâu đánh bạo ôm nàng lòng để mặt của nàng tựa lồng ngực nhấp nhô của
Dừng nửa ngày từ chối lòng đủ thỏa mãn chống môi thái dương nàng dốc lòng che chở từng li từng tí
** khổ ngắn nhưng tin tưởng tương lai sẽ thời gian ngọt ngào dài dằng dặc
Gió xuân xuyên màn lụa thổi êm ái trong ngực
Mặc dù nàng im lặng lời cuối cùng nhẹ nhàng đưa cánh tay ôm lấy ann tâm dựa sát chặt chẽ
Tác giả lời :
Thịnh Thịnh Tức phụ lột còn gặm nên vui mừng hớn hở theo nàng là vui mừng hớn hở bổ nhào nàng Xuy xuy xuy vẫn là ngửa mặc cho nàng giày vò