Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 117
Giằng co hết thời gian nửa chun trà nữ tử y phục xốc xếch giường vẫn nhúc nhích
Gương mặt xinh buồn ngủ ban đầu biến mất đờ đẫn trong sương ngưng tụ giống như cố hết sức tự hỏi gì đó trong đầu trống rỗng
Nàng khắp bốn phía nghi ngờ mơ
Trong mộng thất thủ tay kẻ trộm đánh đập tra hỏi trải qua đói khát liên tục tra tấn nghỉ ngủ cuối cùng thân còn chút sức lực nào rót một chén thuốc màu đen… Ngủ thật say rơi một cõi mộng ngọt ngào lo nghĩ
Giờ khắc tỉnh mộng
chuyện cưới gả cá nước thân mật trong mộng thật sự đã xảy
Nàng đột nhiên cảm thấy tất cả quá chân thực
Nàng mạnh mẽ ngoan tuyệt độc lai độc vãng thành nha đầu ngốc ‘Chỉ thích ăn kẹo trêu mèo làm việc chuyện sử dụng đại não’
Lại cho phép Từ đại công tử nhỏ hơn hai tuổi…ôm ấp một cái như dỗ tiểu hài tử làm các cử chỉ khiếm nhã
Ổn định tinh thần giác quan tuyên bố rõ ràng – nàng quả thật gả cho
“Tĩnh Ảnh…” Từ Thịnh cắn chặt răng dậy thử hỏi “…Trình chỉ huy sứ”
Nàng bỗng nhiên nhớ khi phụ mẫu rót công lực cả đời trong cơ thể nàng quả thực từng đặt tên ‘Tĩnh Ảnh’ cho nàng
Vì kế thừa chí nguyện của tổ tông nàng thi tiến huấn luyện nội vể phủ ngại tên quá yếu đuối trong hồ sơ đổi thành ‘Tĩnh Dĩnh’
Mà thực tế bất luận ‘Tĩnh Ảnh’ ‘Tĩnh Dĩnh’ nàng đều hiếm khi sử dụng cơ bản ai biết
Mọi sẽ chỉ gọi nàng ‘Trình chỉ huy sứ’
Là ai tiết lộ tên thật của nàng ngoài
Cơn đau đầu đột nhiên xuất hiện khiến nàng choáng váng một trận lung lay sắp ngã
Từ Thịnh thấy thế để ý tới vết thương vai cứng rắn chống đỡ gấp gáp tới bên cạnh nàng nàng đưa tay ngăn
“Đừng đừng đụng …”
Trong mắt nàng chợt hiện ánh sáng giống như lưỡi đao sắc bén
Từ Thịnh gian nan mở miệng: “Ngài hạ cổ đại phu trị liệu cho ngài …”
“Ta đã biết” Nàng lạnh giọng ngắt lời “Làm phiền… Từ nội vệ lấy y phục thay cảm ơn”
“Vâng”
Thần sắc Từ Thịnh vô cùng phức tạp như vui mừng như buồn bã
Hắn lập tức dời bước đến giá treo đồ tay trái cầm váy trong và ngoài tới cho nàng ngại ngùng cầm mấy món bào phục nam tử khác lảo đảo xiên vẹo lê bước lui gian ngoài
Tĩnh Ảnh dại váy ngoài hồng phấn thêu thùa tỉ mỉ váy lụa xanh nhạt thêu bướm hoa ngầm xúc động xé nát từng cái
nàng hiểu rõ bộ váy may theo số đo cơ thể vả nàng đã mặc hai lần
Cho dù nàng tin sẽ mặc thứ hồng phấn suốt ngày rêu rao bốn phía càng thừa nhận lời và việc làm lúc làm ở tại Từ gia cùng với trở thành Từ thiếu phu nhân
những thứ giống những việc trải qua gây nên giống như mộng cảnh hề tầm thường thể xóa khỏi đầu nàng
Xác nhận trong phòng nha Tĩnh Ảnh xuống giường tự tới tủ quần áo tìm kiếm miễn cưỡng tìm một bộ áo dài túi màu xanh biếc
Lúc nàng cởi áo mỏng nhăn nhúm thoáng thấy ấn ký màu hồng nhạt tràn lan từ cổ đến ngực đột nhiên nhớ hiện lên cảnh tượng khiến nhiệt huyết sôi trào hổ giận dữ chết
Không chỉ là đêm qua còn mấy chục hồi triền miên ban đêm từ hôm nghịch nước ở biệt viện thành nam…
Nàng nâng hai tay run rẩy lên che mặt gắt gao
Điên điên thật
**
Gian ngoài vai Từ Thịnh sưng lên to bộ cánh tay gần như thể động đậy
Dưới sự trợ giúp của thị tỳ mặc y phục đè thấp giọng : “Nhanh tới chỗ Nhị thúc mời Tần đại phu lập tức đến chẩn trị cho Thiếu phu nhân”
“ vai ngài…”
“Ta ngủ ngon cẩn thận té” Từ Thịnh vẻ nhẹ nhõm
“Ngài thế ngay cả áo giáp cũng mặc …”
“Bớt mò Đi nhanh”
Sắc mặt trầm xuống
Nếu như khác biết đường đường ngự đình nội vệ một bàn tay của thê tử đập nứt bả vai thì biết giấu mặt nơi nào
Mặc dù cố hết sức giấu diếm nhưng chuyện vô cớ thương đã nhanh chóng khiến phu thê Từ Minh Lễ chú ý
Hai suy đoán từ thái độ khác thường của Tĩnh Ảnh mặc váy xanh một trong góc mặt lạnh lùng im lặng gì Từ Thịnh thương thoát khỏi liên quan tới chuyện nàng nhớ
Từ Minh Lễ sớm thấy tiểu phu thê ân ái trong mắt hiểu rõ nhi tử mất khó chịu nhất thừa dịp hạ nhân thấp giọng an ủi
“Thịnh nhi vi phụ xin phép thay con hai ngày nghỉ ngơi Chuyện Trình chỉ huy sứ chỉ mời đại phu tổ mẫu và Nhị thúc con bên … Cũng nên một tiếng”
“Vâng cảm ơn phụ thân thương cảm” Từ Thịnh lấy cánh tay lệch chấp lễ “Ngài tiến cung tham gia khánh điển tha thứ nhi tử tiện tự đưa”
“Không ”
Mắt dài Từ Minh Lễ chăm chú gương mặt đã còn ngây thơ của nhi tử thiên ngôn vạn ngữ đều nên lời
Chu thị Tĩnh Ảnh đáp nàng nụ ôn hòa mới rời phủ cùng trượng phu
Với Từ Thịnh mà càng đau đớn gian nan hơn so với bả vai là đau lòng
Bôi thuốc xong cho dược đồng nha tớ ngoài liếc mắt trộm lông mi Tĩnh Ảnh thay đổi
Tĩnh Ảnh vẫn như một pho tượng cạnh bình phong hai mắt cụp xuống để thể đoán quanh quẩn nơi đáy mắt nàng là lạnh lẽo nghi hoặc
Bộ dạng lúc của nàng chính là bộ dạng lạnh nhạt tránh xa ngàn dặm thế
Dù mọi biết lúc ở chung tính tình nàng nóng nảy ngạo mạn nhưng xa lạ thường vì thái độ lạnh lùng như băng mà tránh xa chín mươi dặm
Từ Thịnh cố mà một tiếng: “Trình chỉ huy sứ ngài… Ngồi một lát đã phái mời đại phu”
Va chạm với ánh mắt của lông mày Tĩnh Ảnh run lên nửa chữ
Từ Thịnh chỉ cảm thấy nửa vô cùng lạnh nửa còn thì như lửa đốt
“Ngài ngài còn nhớ rõ đúng ” Hắn đặt câu hỏi ngốc nghếch vẫn còn nhớ nàng gọi ‘Từ nội vệ’ bản thân đánh trống lảng ‘Có cần giải thích cho ngài… cục diện mắt ”
Khuôn mặt trắng noãn của Tĩnh Ảnh đột nhiên nổi lên mảng đỏ thể thấy rõ
Tỉnh táo gần nửa nén hương nàng đã dần dần dung nhập ‘mộng cảnh’ hiện thực
Lúc tỉnh lầm tưởng những thời gian đó là mộng thực tế là những chuyện xảy khi nàng uống chén thuốc màu đen
Khi đó ngừng với nàng thấy khi mở to mắt đó chính là chủ nhân của nàng
Nàng vô duyên vô cớ tin tưởng nghi ngờ chuyện
Ngủ say nhiều ngày nàng mở mắt chỉ thấy nhị gia Từ gia cho nên cũng lời Từ thủ phụ – dung nhan tương tự răm rắp
– — Từ một khắc đó trở nàng tước đoạt ý chí trở thành một khác
Trong nháy mắt ngắn nãy nàng suýt kết luận Từ gia là chủ mưu hãm hại
Nhớ tới tất cả những gì đã chứng kiến nàng tin chắc Từ gia chút ác ý nào với nàng ngay cả chung chăn gối với Từ Thịnh… cũng là nàng chủ động
Sống hơn hai mươi năm lần đầu tiên nàng phát hiện đầu óc đủ dùng thể tiếp tục duy trì lãnh đạm và hờ hững thường ngày dùng sức che giấu hỗn loạn trong lòng
5
Hôm Tần đại phu chạy đến hỏi bệnh ngoại trừ thần sắc Tĩnh Ảnh nhạt nhẽo còn biểu hiện tương đối phối hợp
DÀNH CHO BẠN
Một sinh viên tiết lộ sự thật về loại thực phẩm phá hủy khớp
Lấy phong độ đàn ông đủ sức chiều vợ nhờ mẹo tăng sinh lý
Theo như chẩn bệnh của Tần đại phu cổ độc của nàng đã giải trừ triệt để trong âm dương điều hòa giống như Chúc nội vệ nhớ rõ mọi chuyện xảy trong lúc đó vì khúc mắc khó trừ bất luận thế nào bằng lòng nhớ kỹ càng
Chịu khống chế của độc tính trong thời gian ngắn sẽ triệu chứng đau đầu cần nghỉ ngơi nhiều hơn uống thuốc số lượng thích hợp mới tới mức để hậu hoạn
Từ Thịnh chịu một chưởng của nàng xương vai nứt ít nhất một tháng mới thể hoạt động
Lúc Tần đại phu bốc thuốc cho họ rời đúng lúc Nguyễn Thời Ý tin đã tìm tới
Nàng xác định Từ Thịnh gì đáng ngại trấn an vài câu đến thăm Tĩnh Ảnh phòng bên cạnh
Nét ngây thơ mơ mộng mặt Tĩnh Ảnh biến mất ánh nắng vàng nhạt miêu tả phác họa ngũ quan tinh tế tỉ mỉ dường như thêm mấy phần ấm áp
“Trình chỉ huy sứ ngài cảm thấy thế nào”
Nàng xem như là một trong những thân cận nhất ở Từ phủ ngữ khí Nguyễn Thời Ý tràn đầy quan tâm
Tĩnh Ảnh bình tĩnh nàng trả lời nghi vấn của nàng: “Ngài chính là Từ Thái phu nhân”
Nguyễn Thời Ý hỏi đến ngẩn : “Cái …”
“Trước đây che đậy tâm trí Thủ phụ đại nhân nới với Từ nội vệ báo cho ‘Tổ mẫu’… so sánh với những chuyện đã trải qua hai năm nay đoán ngài và Tham Vi gặp kỳ ngộ Trước mắt quan chức ngài gọi ‘Tĩnh Ảnh’ là ”
Nguyễn Thời Ý hiển nhiên thể thích ứng với nàng bây giờ dò xét tỉ mỉ một lát dịu dàng : “Ta đến chỉ xem ngươi khỏe mạnh chắc hẳn đại phu cũng khuyên ngươi tỉnh dưỡng thêm vốn là nên quấy rầy Nơi ở lúc ngươi làm quan vì ‘Hi sinh vì nhiệm vụ’ mà thu khi ngươi quyết định thể tĩnh dưỡng ở Từ gia cần khách sáo”
Đôi mắt ảm đạm của Tĩnh Ảnh đột nhiên tỏa sáng
“Ý của Thái phu nhân là… còn thể lựa chọn”
Đôi mắt sáng Nguyễn Thời Ý liếc ngoài cửa do dự nửa ngày ngữ khí mềm mại bí mật mang theo nghiêm nghị
“Đã trôi qua một năm đưa quy tắc và yêu cầu với ngươi là để phòng ngừa thể giải cổ độc ngươi sẽ lấy thân phận Từ thiếu phu nhân sống qua ngày là hạ sách sinh bất đắc dĩ”
“Bây giờ ngươi đã nhớ chuyện cũ nếu như nguyện là một thành viên của Từ gia tất nhiên tất cả đều vui vẻ… chúng nhất định bởi vì ngươi thần chí rõ dẫn dụ mà trói buộc ngươi cả đời
“Thịnh nhi nó thật tâm đợi ngươi hi vọng hai thành nhà; nhưng cùng là nữ tử hiểu cái tự do của tường cao trong trạch viện Ngươi chí lớn sẽ ép ngươi ở ”
“Theo lý thuyết lời nên do Thịnh nhi tự Nể tỉnh hai … lẽ lập tức cảm thấy lúng túng liền tự chủ trương báo giao ước khi đó với ngươi cho ngươi an tâm ở ”
Tĩnh Ảnh biết rõ phụ nhân trẻ tuổi mắt mặc dù ở trong phủ nhưng là quyết định bộ Từ gia
Nàng tính toán nhanh chóng rời khỏi thế nhưng thứ nhất đối phương yêu mến che chở thời gian dài thứ hai ngôn từ tha thiết nàng thể tùy tiện rời
“Thái phu nhân Tĩnh Ảnh cảm động và ghi nhớ ơn cứu mạng và che chở của Từ gia ngày thỏa sẽ báo đáp Chỉ là… đã quen ở một chỉ sợ thích hợp ở cùng phòng với Đại công tử khẩn cầu ngày sắp xếp chỗ ở khác”
Nguyễn Thời Ý ngược nhẹ nhàng thở : “Ngươi danh nghĩa là thê tử Thịnh nhi vội vã chuyển ngoài Từ phủ như nhất định chỉ trích bằng mượn lý do dưỡng bệnh chuyển về Lưu viên
Lưu Viên ở phía tây nam Từ phủ cách chỗ ở Từ Thịnh một buồng lò sưởi và hành lang chính là nơi Tĩnh Ảnh ở khi cưới
Thu xếp thế tổn hại gì mặt mũi Từ gian cũng giúp hai bên đầy đủ gian tương đương với nhượng bộ một bước
Tĩnh Ảnh nghiêm túc đồng ý áy náy : “Thật tay quá ác làm trưởng tôn ngài thương”
“Hắn như một ăn đòn ngươi đừng đặt trong lòng”
Mặc dù Nguyễn Thời Ý yêu thương Từ Thịnh nhưng đành lòng làm Tĩnh Ảnh hổ thêm
Huống hồ thăm dò cái từ tên úp úp mở mở mặt mũi đỏ ửng cả lên nàng là từng trải sớm hiểu rõ tình huống lúc đó của hai
– -Tất nhiên là Tĩnh Ảnh trạng thái vô tri vô thức hiểu lầm xem Từ Thịnh là đăng đồ tử cợt nhả nàng
Nguyễn Thời Ý bất đắc dĩ an ủi Tĩnh Ảnh thật một phe cũng gửi tới lời cảm ơn đến lòng trung thành sự bảo vệ lúc làm nô bộc
Trung thu ngày hôm đó Tĩnh Ảnh sự giúp đỡ của Chu thị khiêm tốn dời về nơi ở cũ
Nàng vốn chính miệng lời xin với Từ Thịnh nhưng nghĩ tới gương mặt liền tự chủ nhớ phóng túng mấy ngày liên tiếp
Nhiệt độ của cơ thể hô hấp thâm ướt giọng trầm… đã quanh quẩn nàng mấy tháng
Nếu nhớ chuyện xưa chừng… thể xác và tinh thần của sẽ hòa thành một bộ phận của nàng
Cuối cùng nàng tử bỏ ý định đến thăm cũng thay tìm một cái giải thích như hợp lý – thương nên làm phiền
Tự hỏi làm việc lạc cầm thì cũng buông vì đến một bước nàng bỗng nhiên biến thành rùa đen rút đầu
Yến tiệc đêm trung thu phủ Thủ phụ phu thê Từ Hách phu thê Từ Minh Dụ đến nhi nữ gối đều mang theo lễ vật đến nhà duy chỉ Từ đại công tử và Thiếu phu nhân đều vắng mặt bầu khí thân thiện mơ hồ lộ kỳ lạ thể hết
6
Gặp mặt Từ Thịnh ngày thứ ba tiết khánh
Tĩnh Ảnh nhất thời tìm thấy võ phục thích hợp chỉ thể chọn lựa bộ váy mộc mạc nhất trong đống váy vốn
Trong lúc tìm kiếm trong quần áo và đồ dùng hàng ngày kẹp hai cái túi thêu thành
Không cần nhiều nhiều nàng đã nhận là thứ làm quãng thời gian
Từ nhỏ đến lớn nàng ghét nữ công nhất nhàm chán gần nửa năm mới học thêu thùa với ma ma trong phủ
Lúc nàng làm túi thơm cho Từ Thịnh đâm ngón tay vô số lỗ kim làm đến cái thứ ba mới chấp nhận đưa
Chạm châm pháp cong vẹo gấm xanh nàng lo sợ yên bật
Hung hăng tỉnh táo quái gở như nàng thế mà từng thời điểm tâm ý lấy lòng kẻ khác thật biết nên hổ hổ thẹn
Lấy tinh thần Tĩnh Ảnh thay áo ngoài màu xám bạc và mặc váy màu xanh đậu xuất hiện bên ngoài Lưu viên
Người gặp đều lễ phép gật đầu hỏi thăm nàng vẫn tôn trọng nàng ‘Thiếu phu nhân’ như cũ
Nàng thể quá lạnh lùng liền gật đầu nhẹ với đám
Mọi đều biết nàng và Từ Thịnh thành hôn tới nửa năm Từ gia cứu vớt nàng trong thời gian nàng điều trị quả thực từng lạnh nhạt với nàng nhất là Từ Thịnh
Coi như thể làm nhà ít nhất nên tổn thương tổn hại
Xuôi theo hành lang vòng qua Phỉ Ngọc hiên và Điệp Phong các đến Tam viện chỗ Từ Thịnh đang ở nàng cho nha theo lui im lặng tiếng nhảy qua thùy hoa môn
Nơi trống trong viện Từ Thịnh mặc áo choàng xám nhạt cánh tay rũ xuống chỉ dùng tay trái xách đao luyện tập động tác mãnh liệt giống như đang phát tiết
Lưỡi đao khuấy động gió mạnh mang theo lá rụng quanh tung bay từng mảnh quấn lấy dáng duyên dáng của tự dưng thẩm thấu ý vị thê lương
Những con mèo nhỏ chợt thấy Tĩnh Ảnh trở về nhao nhao thò đầu từ trong xó kêu loạn meo meo khiến Từ Thịnh đang đắm chìm trong diễn biến của chiêu thức sững sờ
Nhìn về phía cổng giữa một thở ánh mắt chạm đến thân ảnh thon thả của nàng giống như rơi đầy ánh sáng nhỏ vụn sáng chói ấm áp
Bước chân Tĩnh Ảnh vô ý bước lên nửa bước lập tức dừng
Ba con mèo Ly Hoa lần lượt vui mừng nhảy nhót gần nàng hiểu trong lòng nàng mềm mại xuống vuốt cái đầu nhỏ của chúng
“Đến xem mèo” Từ Thịnh ngượng ngùng “Ngài ở đây bọn chúng luôn gào gọi trong đêm… đúng chứng đau đầu của ngài đã đỡ ”
Tĩnh Ảnh sang chuyện khác: “Ta đến đây thương lượng chút chuyện với Từ nội vệ”
Từ Thịnh bỏ đao vỏ lo sợ câu nệ xoa tay khẩn trương sợ hãi giống như chờ đợi lăng trì
“Xin hỏi… là chuyện gì”
“Muốn chuyện trong sân ”
“A… mời ngài trong” Từ Thịnh lau qua quýt vệt mồ hôi hai bước về phía phòng ngủ mới chuyển hướng đến thiên sảnh nhỏ
Rất nhiều đồ trang trí trong sảnh nhỏ đều do Tĩnh Ảnh tự tay bố trí trong lúc rảnh rỗi khiến nàng quan thuộc cảm giác buồn lạ lẫm
Nàng nóng nảy xuống mà thở dài với Từ Thịnh: “Từ nội vệ cám ơn ngươi và nhà hết lòng giúp đỡ thiếu ngươi một mạng tự nhiên dốc hết sức lực báo đáp”
Từ Thịnh cuống quýt buông tay lắc đầu: “Không đáng gì Ngày xưa ngài từng nhiều lần giúp …”
Tĩnh Ảnh về phía bả vai cứng ngắc của giọng mang theo áy náy: “Buổi sáng trung thu hôm đó là lỗ mãng”
“Ta da dày thịt béo coi như đánh thôi hơn nữa… là đường đột ”
Từ Thịnh dứt lời hai tai thoáng chốc đỏ bừng khóe môi như ngọt ngào như tủi thân
Dung nhan thanh tú vốn dĩ nghiêm túc của Tĩnh Ảnh vì từng tia từng tia mập mờ ấp ủ trong khí mà nóng lên
Thậm chí nàng nhớ rõ lần đầu tiên lúc hôn nàng nàng nghi ngờ hỏi hôn tới hôn lui vì cái gì; đêm đó dịu dàng đắng chát đáp: “Không vì gì khác chỉ vì… ái mộ nàng”
Câu mềm mại như lông vũ lơ tung bay xuyên qua thời gian mấy tháng khẽ động rơi trong lòng nàng
Hồi lâu nàng trở bình thường từ nhịp tim điên cuồng nghiêm mặt: “Từ nội vệ…”
“Ngài đừng gọi gì mà ‘Từ nội vệ’ cũng đừng gọi ‘Đại công tử’ gọi A Thịnh là ”
Tĩnh Ảnh mà biết hổ dùng xưng hô thân mật như thế Dứt khoát thẳng: “Ta dùng thân phận ban đầu về nội đình ti”
“Cái khó xử lý sẽ mời phụ thân mặt rõ tình huống”
“Về phần cuộc hôn nhân … Thái phu nhân nếu như tình nguyện thể giữ lời đúng ”
Cái mũi Từ Thịnh co âm thanh chua chát phát từ hàm răng: “ nếu như ngài ghét nhất định sẽ trả tự do cho ngài”
Tĩnh Ảnh quen biết vài năm tận mặt chứng kiến từ một con cháu nhà giàu kiêu căng dần lớn lên thành thanh niên nhiệt huyết ấn tượng tổng thể còn ; mà thời khắc bên sớm chiều săn sóc mọi chuyện tỉ mỉ thiên y bách thuận (*) gì để ghét
(*)Chỉ sự thuận theo
“Không ghét” Tĩnh Ảnh tự cảm thấy dăm ba câu rõ “Chỉ điều … định lấy chồng”
Gương mặt sáng sủa của Từ Thịnh ngưng tụ mây đen môi mỏng mấp máy ẩn chứa than thở vô hình
Tĩnh Ảnh tiếp: “Bây giờ khó xử ở chỗ thành hôn nửa năm đã vội vàng hòa ly sợ bất lợi tới thanh danh Từ gia; nhưng càng kéo dài sợ… làm chậm trễ ngươi”
“Không Không chậm trễ Ta cưới khác” Từ Thịnh buột miệng
“ dù ngươi cũng nối dõi tông đường…”
Từ Thịnh lớn: “Dù bọn họ cũng giục … Không nóng nảy”
Tĩnh Ảnh cụp mặt dám ánh mắt thất vọng của : “Nếu ngươi ý kiến khác đợi nội đình ti tròn một năm thành hôn rời khỏi Từ phủ Đời kiếp phàm là cần giúp đỡ một tay cứ mở miệng Tĩnh Ảnh xông pha khói lửa chối từ”
“Ngài quá lời” Từ Thịnh lắc đầu “Cứu ngài trong ổ sói là tình nghĩa đồng liêu; giữ ngài Từ gia giải cổ độc… chính là chút bất đắc dĩ … cũng là ý định chiếm tiện nghi của ngài”
“Việc đừng nhắc ”
Bên má Tĩnh Ảnh nóng ước gì sớm ngày quên mất tình cảnh hoa lệ ‘ còn mảnh vải dán vật lộn” quên mất trầm luân quấn quýt si mê từng lưu luyến ràng buộc như say như điên quên mất ngươi điên loan đảo phượng gắn bó chặt chẽ
Nàng thừa nhận là chút nào
Dừng một chút Tĩnh Ảnh trầm mặt xuống chắp tay : “Nếu như việc gì khác Tĩnh Ảnh cáo từ”
“Đợi đã” Tĩnh Ảnh vội vàng chặn đường
Chần chờ giây lát lục lọi lấy một ống trúc nhỏ từ trong ngực
“Tần đại phu cho ngài thuốc trị đau đầu chắc là đắng… ngài giữ ”
Tĩnh Ảnh nhận đây là đường viên tự nấu dùng hoa quế bọn họ hái cùng
Tay của đang run giống như ống trúc màu xanh trong tay cất giấu vật nặng đến ngàn cân
Đó chỉ là mấy viên đường
Tất cả nhu tình mật ý quá khứ đều ở trong phần hương vị ngọt ngào mềm mại
Nhận nhận đều khiến nàng cảm thấy khó khăn
Do dự hồi lâu nàng cong nhẹ khóe môi đưa tay nhận lấy giả bộ như chuyện gì xảy khách sáo lời cảm ơn
Vẻ mặt Từ Thịnh dãn nở nụ như trút gánh nặng
Tĩnh Ảnh ở nữa nắm chặt ống trúc nhỏ hấp tấp từ biệt
Cho đến khi rời khỏi Tam viện dường như nàng thể cảm nhận một tia vui mừng sáng lên trong ánh mắt dày đặc mất mác của trong nháy mắt dời quấn nàng
Đi một trong vườn cảnh thanh nhã Từ phủ đá núi giả lởm chởm lá thu xào xạc gió nhẹ thổi một cơn mua hoa quế đầu cành rơi xuống
Áo xám bạc váy xanh đậu trở thành màu sắc dịu dàng hiếm trong phong cảnh mùa thu lạnh thấu xương
Sương mù hương thơm tinh khiết đưa trống vắng rong chơi đã lâu gặp nhập tim
Nàng đã quen gấp gáp liếm máu mũi đao càng quen dùng sự trang nghiêm để làm mời niên thiếu khí thịnh (*)
(*)Niên thiếu khí thịnh: chỉ tuổi trẻ tràn đầy khí thế
Thế giới vô biên với nàng mà đen thì là trắng
giờ phút nàng đột nhiên giật trái tim cứng rắn đã còn như lúc
Quên mất lặng bao lâu trong cảnh sắc mùa thu vô tận Tĩnh Ảnh vô ý thức mở nắp ống trúc vô cùng thuần thục thả viên đường hình tròn trong miệng
Một vị ngọt quen thuộc vị ngọt ngào mang theo phiền lòng lặng lẽ quấn quanh đầu lưỡi lâu tan