Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 115
Cho dù chỉ bất quá là phó sử Hàn Lâm họa viện tiệc cưới của vẫn trọng thần trong triều rối rít chúc mừng nhân vật nổi tiếng giới thư họa cũng tích cực cổ động càng đến tử đã từng dạy dỗ cùng sở thích hội họa hâm mộ danh tiếng mà đến
Trước đây Nguyễn Thời Ý dấn thân việc cần giải quyết ở nghĩa thiện đường thủ tục hôn lễ bộ ném cho nữ nhi và trưởng tức cho đến ngày ‘xuất giá’ mới sự long trọng phô trương làm kinh ngạc
Một ngày thời tiết cực kỳ
Nguyễn Thời Ý đưa phòng tắm sớm khi tắm rửa thay quần áo mặc áo cưới tầng tầng lớp lớp lên
Sở dĩ định hôn kỳ lúc chuyển giao thu đông nguyên nhân chỉ một – nàng sợ nóng
Áo cưới do Từ Minh Sợ tự giám sát làm bất luận kiểu dáng nguyên liệu chọn chế tác thêu thùa đều là hạng nhất
Nhánh hoa mạ vàng quấn lấy vai mây ngũ sắc biển mây thêu gấm đầy sợi bạc hoa cỏ thọ sơn phúc hải lấy lấy trân châu đại dương tô điểm xa xỉ quý giá phi phàm
Tục chải tóc qua nhóm thị tỳ trang điểm lên khuôn mặt trắng trong thuần khiết của Nguyễn Thời Ý
Lông mày mỏng mắt như nước mùa thu môi tô màu đỏ thẫm
Nàng thắt búi tóc phụ nhân đã lâu dùng đeo mũ phượng khảm đầy châu báu lên một chữ ‘nặng’ đủ
Đội khăn hỉ màu đỏ đính vàng lên nàng ôm bình kim bảo khuê phòng từ biệt với ‘Trưởng bối’ ba Từ gia
Do hỉ nương cõng cửa phủ lên kiệu hoa âm thanh bắn pháo bốn phía âm thanh hỉ nhạc tiếng hoan hô ăn mừng bao trùm nàng như thủy triều
“Nguyễn Nguyễn…”
Từ Hách giống như là sợ thê tử con trai con gái đánh tráo tận lực gọi nàng một tiếng
Hỉ nương : “Tân lang quan tân nương tử thể tùy tiện chuyện”
Từ Hách tự chuốc lấy nhục nhã liền làm theo lễ tiết cáo từ với con cái
Người Từ gia tình huống đặc thù thể xưng là nhà mẹ đẻ ‘Nguyễn cô nương’ là họ hàng ‘Từ phó sứ’ bởi thịnh tiệc chia làm tiệc trưa và tiệc tối – giờ ngọc thiết yến ở Từ phủ ban đêm mới chiêu đãi ở nhà mới Từ Hách mà chúng con cháu Từ gia đều mặt
Phụ tử Hồng Lãng Nhiên Lam Dự Lập quen biết với hai cũng chạy cả hai nơi tỏ vẻ linh đình
đủ loại náo nhiệt và vui mừng phần lớn liên quan tới Nguyễn Thời Ý
Đã bái thiên địa cùng Từ Hách bái bài vị hai bên đến phu thê giao bái liền vây quanh đưa phòng tân hôn
Thời gian qua bốn mươi năm tập tục kết hôn của Đại Tuyên thể đã hình thành thì thay đổi
Sau khi xuống nàng còn là tân nương thẹn thùng như năm đó với Trầm Bích cách lớp khăn hỉ: “Bưng một đĩa lật dung tô tới”
Mọi sợ hãi: “Tân nương chớ làm mất lớp trang điểm”
Nàng lãnh đạm : “Các ngươi xem tân lang quan tình nguyện thấy tân nương cởi bỏ lớp trang điểm tân nương đói bất tỉnh”
Trầm Bích đưa bánh ngọt cho nàng còn lấy rượu trái cây
Nguyễn Thời Ý khoát tay với mọi : “Ra ngoài cả Ta nghỉ một lát…”
Đám hai mặt cuối cùng sự kiên trì của Trầm Bích lui ngoài cửa chỉ lưu hai hầu hạ
Nguyễn Thời Ý duy trì dáng vẻ ưu nhã nhai kỹ nuốt chậm ăn hết sáu viên nhỏ đó lục lọi chuyển sang một bên giường tán(*)
“Đừng nữa tìm chỗ nghỉ ngơi thích ăn gì tự chọn đoán chừng chờ thêm bốn canh giờ”
Hai nha tân nương tử chịu ràng buộc làm kinh ngạc do dự nửa ngày lời ghế tròn trong bình phong
Bên trong nhà phi thường náo nhiệt tất cả quấy rối ngăn ngoài cửa
**
Hôm nay Từ Hách là nhân vật chính kinh thành thể nghi ngờ
Trải nghiệm kỳ lạ nhất gì bằng hồi tưởng ký ức rõ ràng sáu năm đã cưới vợ bây giờ đổi thân phận cưới lần nữa
Chủ hôn lúc là phụ mẫu đã xuống đất vàng chuẩn hôn lễ từ tẩu đổi thành con cháu của tham gia hôn lễ từ trai xúc động biến thành ông lão tóc hoa râm…
Cảm giác thật sự quá thần kỳ cả ngọt chua cách nào rõ
Buổi chiều tiệc cưới trong phủ Thủ phụ kết thúc nhà mới Từ Hách chen chật như nêm cối
Buổi tiệc diễn như nước chảy xếp hàng chúc mừng tới đường cái ít vì chỗ mà đưa quà tặng đến uống chén rượu mừng liền rời
Khách nhân bên trong đáng tôn sùng nhất là Trấn Quốc đại tướng quân Thủ phụ đại nhân Xích Nguyệt vương hậu Chu thị Bọn họ phân biệt tọa trấn khách nam nữ đảm đương chức trách chào hỏi chúng tân khách
Mà Từ Thịnh Lam Dự Lập Hồng Hiên tiểu bối tuổi trẻ thì đảm nhiệm điều khiển quản lý thủ tục liên quan
Từ Hách dẫn A Lục đón nửa ngày ở nhị môn mặt cương cứng chợt thấy đầu vai trầm xuống
Không cần đầu cũng đoán là phương nào quậy phá
“Lần đừng chạy loạn” Hồng Lãng Nhiên cầm chén nhỏ trong tay nhỏ giọng cảnh cáo
Nhìn thoáng qua Hồng phu nhân ăn mặc đoan trang tao nhã đang thưởng quế với mấy vị khách nữ Từ Hách lấy ngữ khí tương tư đáp lễ
“Huynh cũng đừng để tẩu tử chạy mất”
Hồng Lãng Nhiên dựng râu trừng mắt: “Nể tỉnh là tân lang hôm nay ngừng chiến”
Từ Hách hừ một tiếng gì nữa
Năm đó nếu nhạc phụ nhạc mẫu Hồng Lãng Nhiên và Tiêu Đồng chửi bới há sẽ vì nhất thời căm phẫn trong lòng mà quyết chí thành danh
Trên thực tế nhạc phụ nhạc mẫu miệng ác tâm ác mà đôi biểu từ đến giờ chuyện mang theo đầu óc
Là tâm cao khí ngạo Nguyễn Thời Ý thể nhẫn nhịn cho nên gây nhiều khó khăn trắc trở về
Kiếp nạn qua mọi mạnh khỏe hà cớ đặt quá khứ trong lòng làm gì
Chỉ là nếu như thể làm một lần tình nguyện bồi thê tử già ngày ngày vật lộn cùng trưởng thành cùng con cháu…
Tốt hơn là thiếu thốn hơn ròng rã ba mươi năm cuộc đời của bọn họ
Có lẽ biểu lộ hoảng hốt trong nháy mắt khiến Hồng Lãng Nhiên hiểu “Ai da Nói nửa câu cũng ”
“Cục than đen Ít nhất sống thêm sáu mươi năm nữa cho ” Từ Hách khẽ cắn răng hốc mắt tự dưng đỏ lên
“Hả Ngươi đánh với đến một trăm hai mươi tuổi uống đến một trăm hai mươi tuổi”
“Đều ”
“Hôm nay ngày vui nên động quyền cước xem uống cho gục xuống ” Hồng Lãng Nhiên tới kề vai sát cánh nửa đẩy nửa ôm lấy
“Ai sợ ai Phụ tử hai ai uống qua ”
Hắn giương nét mặt lần nữa hòa trong sơn hào hải vị và mùi rượu lâu năm cùng bạn già quen biết từ nhỏ
Màn đêm buông xuống rượu ngon món ngon chủ khách đều vui mừng
Lại thêm Gia Nguyên đế phái thái giám truyền chỉ ban thưởng Từ Phó sứ thời gian nghỉ kết hôn ba tháng mệnh du sơn ngoạn thủy mang đến càng nhiều tác phẩm xuất sắc vì thiên hạ
Ý chỉ cực kỳ hâm mộ xôn xao
Từ Hách cũng hiểu đây là phần thưởng đổi lấy bằng mấy tháng bận rộn hôn lễ
Có lẽ… Có thể mượn cớ về phía bắc cùng thê tử
**
Tuy tửu lượng ngàn chén say nhưng tức phụ ném trong phòng tân hôn Từ Hách khó tránh khỏi yên
Để Từ Thịnh Lam Dự Lập Hồng Hiên cản rượu để con trai con gái chủ trì tiễn khách giả say trở về phòng
Không cần hỉ nương hướng dẫn gấp rút vén khăn hỉ tiến hành lễ hợp cẩn và lễ kết tóc việc quen thì dễ làm
Mọi ở đây sự thuần thục tùy ý của đôi ‘vợ chồng mới cưới’ hù dọa tự biết ở lâu chọc ghét lĩnh thưởng lui
Sau khi nhóm thị tỳ dỡ mũ phượng nặng nề xuống cho tân nương kịp chuẩn nước tắm đã phái ngoài cửa
Nến đỏ đốt hơn nửa mùi thơm nồng đậm dầy đặc trong phòng
Nguyễn Thời Ý ngay ngắn bàn trang điểm lịch sự tao nhã một bộ áo cưới hoa mỹ lay động ánh đèn chói mắt đến cực điểm trang sức châu báu vàng bạc ngọc ngà chồng chất thân làm nàng như búp bê hoa lệ
Da thịt trắng nõn vì áo đỏ và ánh nến thấp thoáng giống như phong lan nhiễm ánh chiều
Từ Hách thấy bên cạnh gò má nàng đỏ ửng nghi ngờ trong lòng tửu lượng nàng chịu nổi
Sẽ … Giống như lúc chứ hưng phấn hiểu vì thao thao bất tuyệt một hai canh giờ …
Đến giờ ký ức của vẫn còn như mới
Không ngờ Nguyễn Thời Ý bỗng nhiên ngoắc đầu ngón tay với
Từ Hách bỗng nhớ tới câu nửa thật nửa đùa của nàng ba ngày thần sắc khẽ biến: “Nguyễn Nguyễn nàng uống chứ”
“Giúp gỡ đống đồ trang sức xuống cởi áo cưới…”
Nàng giống như giọng mang theo trêu chọc
Từ Hách ngầm thở một tới bên nàng dần bỏ các loại trâm cài tóc trang sức vòng tay lắc tay đầu cổ tay cánh tay cho nàng cũng quên thừa nước đục thả câu
Cùng lúc đó cúi phủ kín giam giữ môi nàng
Tiếng nhạc yến tiệc ở xa còn dứt bên tai bên trong cánh cửa đã mạnh mẽ ủ lưu luyến nồng đậm đầu đông thành **
Trao đổi rượu hợp cẩn cũng trao đổi lời dịu dàng và hoa lệ thể làm cho lòng phóng túng tinh thần khao khát
Khi khăn quàng vai rơi xuống nửa cánh tay gấm đỏ lớp ngoài cởi đến phía lưng Nguyễn Thời Ý cố định ghế bành ngẩng đầu nhận lấy ép hôn ở cao xuống
Bờ môi nàng như nụ hình cung chặn tay thon của thuần thục thả dải lụa đính vàng xuống
Lúc hô hấp Từ Hách dần gấp rút ôm mỹ nhân giường thơ nàng mười ngón tay đan
“Tam Lang…”
Nàng lẩm bẩm lẩm bẩm giữa thở hỗn loạn đôi mắt liễm diễm môi đỏ miệng son dán mở gò má như rặng mây đỏ
Từ Hách tự chủ nổi hầu kết lăn một vòng
Lại nàng yếu ớt thở dài: “Hai lần gả cho quá mệt mỏi… Có nên chia sẻ chút ‘Áp lực’ ”
Từ Hách thấy nàng tự tay cởi áo cưới phức tạp xuống đã đoán nàng gì xin khoan dung : “Thật sự giờ phút ”
“Nếu thì ”
Ý của nàng tràn đến khóe mắt đuôi lông mày
Nàng dung mạo xuất chúng như một đột nhiên thêm một tia phong tình quanh lông mày càng lộ vẻ côi tư diễm dật (*) hoa thơm cỏ lạ khó theo kịp
(*)Côi tư diễm dật: là cách diễn đạt miêu tả đẽ tươi giống như hoa hồng cho cảm giác phiêu dật
Từ Hách hận thể trực tiếp ném nàng lên giường
Dù cam kết “ngoan ngoãn lời” phạm vi quy định
Áo bào cởi nửa đối diện với ánh mắt ấp ủ say rượu và mong đợi méo miệng cam chịu cởi cho đến khi còn sót áo lót mỏng đỏ bên trong
**
Mức độ phức tạp của hỉ phục đỏ thẫm so với bộ váy đỏ xinh Hàm Vân quận chúa ban tặng chỉ hơn chứ kém
Trang sức đeo trong đêm tân hôn càng nhiều gấp mấy lần
Nguyễn Thời Ý lấy từng cái xuống xếp đầy hai cái bàn dài chỉnh chỉnh tề tề mới thảnh thơi thay đổi cho Từ Hách từ tân lang áo quan đỏ đội mũ ô sa trái trâm hoa vàng lên
Từ Hách khổ thể tả nàng giữ bàn trang điểm cẩn thận tỉ mỉ chải tóc búi tóc tinh tế; ép lên mặc hồng lăng bào Kỳ Lân (*) từng tầng … Lại thêm cả khăn quàng vai hai bên vai
(*)Hồng lăng: lụa mỏng hoa màu đỏ
Bào Kỳ Lân: Áo dài chấm gót hoa văn Kỳ Lân (tượng trưng cho điềm lành)
Ngoại trừ lỗ tai thể đeo khuyên tai với cả giày thực sự thể xỏ thể đổi đều đổi
Váy áo với mà quá chật cũng quá ngắn miễn cưỡng nhét gần như thể động đậy
Lúc Nguyễn Thời Ý bộ đồ nữ trang gỗ đàn hương khắc hoa cả đều
“Nguyễn Nguyễn Đến đây dừng ”
“Luôn vẽ cái lông mày tô chút son môi…”
Từ Hách chỉ đôi môi hôn nàng: “Có”
“Không đều cái liền hôn”
Nàng gì nữa lấy đầu ngón tay chấm son quẹt một chút môi mỏng của
Hai má Từ Hách nóng bừng ngập ngừng : “Lát nữa nhất định trả bộ cho nàng”
Nguyễn Thời Ý mỉm nâng bút kẻ lông mi hài lòng ngắm khuôn mặt khi trang điểm của đeo mấy chục kiện trang sức trân châu hồng ngọc phỉ thúy quý giá lên khắp nơi cuối cùng đội mũ kim phượng tô điểm thêm thúy diệp mẫu đơn lên đầu lấy điền hoa trâm hoa kim bảo vụn vặt dùng trâm vàng khảm ngọc cố định hai bên
Quả thật một thân trang phục cộng nặng mười mấy cân khó trách buổi sáng cõng nàng cửa còn cảm giác dường như nàng nặng…
Nguyễn Thời Ý vui mừng dạo quanh hiển nhiên ảnh hưởng bởi rượu mà là chủ ý trêu chọc
Ngày thường mặc áo xanh đơn giản đột nhiên thay đổi váy đỏ phồn hoa chói mắt khoác đồ trang sức xa hoa lên lãnh diễm cao quý
“Chậc chậc chậc… Tam Lang ăn mặc thế thua gì cô nương gia Ta mà yêu”
Từ Hách căn bản dám soi gương uất ức đáp: “Nàng thích là ”
Nguyễn Thời Ý vốn định tô má đỏ cho sợ thích nhanh trí tiến đến bên hai má hôn một cái
Son môi in da thịt màu đồng của nhạt nhưng rõ ràng
Nàng tất cách ăn mặc ‘Tân nương’ đỡ đến bên giường thưởng thức thật kỹ một phen tiếp theo choàng khăn hỉ lên tay cầm ngọc như ý rượu chơi trò chơi ‘Vén khăn hỉ’
Từ Hách nàng làm ầm ĩ biết nên : “Nàng … làm ‘Nguyễn Nguyễn’ suốt cả cả đêm Ta cũng sẽ vì uống mấy ngụm rượu mà lải nhải liên miên ôm nàng nàng lời âu yếm mấy canh giờ …”
Nguyễn Thời Ý hờn giận : “Chưa cởi hỉ phục thì là tân tương tử đây là quy củ”
Từ Hách vui vẻ hai tay nâng mũ phượng nghiêng ngã chăn nệm hai mắt cong cong chằm chằm nàng bờ môi mỉm
“Nằm ngửa mặc cho ‘quân’ hưởng dụng”
“Làm gì tân nương tử biết hổ như ”
Nguyễn Thời Ý đưa tay túm thế nhưng sức lực kém xa đảo ngược rơi trong đống tơ lụa và trân châu thúy ngọc
Từ Hách thừa cơ nghiêng phủ lên nàng xảy một trận áp bức và phản kháng xô đẩy như
“Chuỗi ngọc quấn lấy xuống…” Nàng thấp giọng phàn nàn
Từ Hách thuận tay vứt chuỗi ngọc bát bảo đến lưng cúi đầu đặt nụ hôn ngàn vạn yêu thương mặt trán nàng đem mồ hôi mỏng và son phấn nhạt nhẽo cùng bay tới
Tham luyến cọ sát liếm xuống một đường xuôi theo chóp mũi
“Bộ cấm ngọc (*) Đi sang bên cạnh … cấn chết Ưm…”
(*)Một vật trang trí cổ xưa Một loạt các mặt dây chuyền ngọc bích hình dạng khác đeo bằng các sợi màu để tạo thành một chuỗi buộc thắt lưng Ban đầu nó sử dụng để giữ váy Khi đeo bước âm thanh và trọng lượng phù hợp Nếu nhịp điệu hỗn loạn nó sẽ coi là đắn vì xưa chú ý đến nó
Từ Hách thầm lấy môi ép nàng để ý tới yêu cầu của nàng nữa
Nàng sa sự tranh giành của miệng lưỡi lấy tay sờ một hồi lâu mới biết đó cũng bộ cấm giận dữ đẩy một cái
“Ai” Hắn nghiêng tránh né tủi thân “Không thể dịu dàng một chút với tiểu Tam Lang của nàng Đánh một hồi bóp một hồi…”
Nguyễn Thời Ý đã còn mặt mỏng như lúc thừa cơ thoát thân từ khe hở đắc ý chui khỏi phạm vi khống chế của
Từ Hách đỡ đầu dậy thấy nàng cắn môi bàn dài cò trắng thêu cổ tròn cát phục nhăn dúm vạt áo rơi xuống đất vô cùng buồn
Hắn tự cảm thấy cũng khá hơn chút nào dịu dàng khuyên nhủ: “Bận rộn một ngày chắc hẳn cũng mệt mỏi… Đến xem hồ tắm lớn giám sát xây dựng chứ”
Nguyễn Thời Ý tới trình trạng uống say đương nhiên hiểu tiểu tâm tư ấp ủ đã lâu kiều nhan thoáng chốc đỏ bừng: “Không ”
“Ngay ở tường tây thông với gian ngoài ngay cả cửa phòng cũng cần bước …” Hắn mỉm lên giương cánh tay ôm nàng “Đi nhé Ta ôm nàng…”
Nguyễn Thời Ý cố gắng nghiêm túc với khuôn mặt đỏ bừng môi nhạt đánh rơi cánh tay nôn nóng của
Đợi quấn tới lần nữa nàng liền xoay chạy
Không ngờ thời khắc bỏ chạy đạp trúng áo choàng quá dài
Trọng tâm nàng cuống quýt bắt loạn hai tay trong lúc vô tình giật lụa đỏ trải bàn xuống
Từ Hách cuống quýt tiến lên giữ thê tử lung lay sắp ngã
mà đến nến kim loại bầu rượu lập tức rơi xuống ngọn lửa đốt trang giấy lụa tơ hồng xung quanh mùi khét xông lên mũi
Từ Hách kéo vải qua trùm lên theo phản năng nhưng mà rượu nồng là chất dẫn cháy ngọn lửa lan
Bể nước tắm còn kịp tới thị tỳ hầu hạ rửa mặt vốn lưu bọn họ đuổi cho nên trong phòng gì thể dập lửa
“Trong nội viện chum đựng nước”
Hắn quyết định thật nhanh một tay ôm lấy Nguyễn Thời Ý một tay che mũi miệng nàng trực tiếp vọt bên ngoài
**
Mở cửa phòng Từ Hách thả thê tử hiên thi triển khinh công đạp ánh trăng mỏng manh phóng tới vại nước
Nô bộc canh giữ cửa sân gặp ‘Tân nương tử’ lòng như lửa đốt xông khỏi phòng tân hôn còn đã xảy chuyện gì nhao nhao tiến lên hỏi thăm
Mà ‘tân nương tử’ thèm để ý múc hai gáo nước chân như cưỡi gió trở về phòng
Đám thấy ánh lửa lấp lóe hề tầm thường trong cửa sổ cùng kêu to lên: “Đi—- lấy—- nước”
Bọn họ hẹn mà cùng nhấc thùng gỗ giấu trong xó lên múc nước cứu hỏa bằng tốc độ nhanh nhất
May mà lửa lớn chỉ thiêu hủy đồ vật bàn gây họa tới nơi khác
Bọn hạ nhân bề bộn nhiều việc thu dọn nước đọng mở cửa sổ thông gió di chuyển đồ trong nhà cũng kỹ ‘tân nhân(*)’ khác thường ngoài cửa
(*)Cô dâu và chú rể
Phu thê Từ Hách trốn bóng đen hành lang chỉ chờ nô bộc lui khỏi thần biết quỷ tiến
Lúc đó chúng khách khứa đã về hết một đám con cháu Từ Gia đang thu dọn tàn cuộc ở tiền viện tin phòng tân hôn bất ngờ bốc cháy mặt đều biến sắc tranh xông tới xem xét tình huống
“Không chứ” Từ Thịnh tuổi nhỏ võ công nhất chạy tới đầu tiên
“Bẩm Từ đại công tử đã dập lửa”
Ngay đó Từ Minh Sơ xách váy đuổi kịp thần sắc vô cùng lo lắng: “…Tân nhân bình an chứ”
“Khụ khụ… Không gì” Nguyễn Thời Ý ở chỗ tối giọng run rẩy lên tiếng “Xin thứ cho phu thê chúng … Không tiện đưa tiễn”
Nhị nhi tức Kỷ thị Từ Hạo và hai tính là đặc biệt thân thiết bước cửa sân hai câu cát tường
Trưởng tức Chu thị ôm Mao Đầu khi vấn an hai từ phía xa cùng rời khỏi
Từ Minh Sơ mẫu thân che đậy giọng khàn khàn cảm thấy lo lắng
Đến gần mấy bước giật bóng lưng dường như cường tráng cao lớn hơn ít so với bình thường nàng mờ mịt đầu cùng với hai vị trưởng nghi ngờ
Từ Thịnh chỉ lo quanh tình huống trong phòng cau mày : “Mùi nồng hai ai di cư tới nơi khác nghỉ ngơi …”
“Không cần các ngươi…” Từ Hách chột khuyên trở “Đừng quản hai … Thật sự cần để ý đến”
Hai vị tổ tông càng cố ý né tránh càng khiến bốn ngờ vực vô căn cứ
Thầm cảm thấy cảnh tượng mắt sự thích hợp khó mà hình dung Từ gian cẩn thận dịch bước vây quanh Từ Thịnh lén lút thăm dò dòm ngó từ bên cạnh
Dưới ánh trăng nhu hòa ‘Tân phu thê’ lưng ngoài mặt hướng trong đang giả vờ ngắm trăng phẩm quế một bộ dạng dương dương tự đắc
mà ‘tân nương tử’ thân châu ngọc hoa phục diễm lệ cố hết sức co đầu rụt cổ cao hơn nửa phân đầu so với ‘tân lang quan’
Lại còn đầu vai song song khẽ run má bên cạnh đỏ bừng ngại ngùng còn dấu son môi lưu khi hôn
Xác nhận tình huống như phỏng đoán trong lòng bốn vây xem cứng nhắc mặt đất như tảng đá kinh ngạc đến ngây
Con ngươi mở lớn hô hấp đình trệ như trong giấc mơ
Muốn dám dám miệng kinh ngạc mở lớn thật lâu vẫn thể khép
(*)Giường tán