Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 114
Kinh thành Đại Tuyên bên trong phủ Hàm Vân quận chúa lầu các hoa lệ cảnh trí vườn hoa lịch sự tao nhã
Tiếng nhạc du dương ngày xưa đổi thành âm thanh binh khí va chạm nhanh chóng mãnh liệt sắc bén thong dong đó truyền tiếng vỗ tay hoan hô liên tục là tiếng đánh tiếng hò hét…
Mọi đều biết lúc cho dù Hạ Tiêm Lạc thích náo nhiệt phần lớn cũng chỉ cử hành hội nghị phong nhã như đàn thưởng trà thử rượu vẽ tranh làm thơ
Bây giờ bỗng nhiên mời đến một tài trẻ tuổi họ Diêu làm hộ vệ tại một lần luận bàn trong phủ đánh bại tất cả đồng liêu dễ như trở bàn tay Hạ Tiêm Lạc thích vị thanh niên thần bí mệnh lệnh tiếp nhận thêm thách đấu nữa mở cả lôi đài ba ngày liên tục
Hoàng cung quý tộc đều tiếng mà đến nhộn nhịp phái cao thủ bên vị Diêu hộ vệ từng tên đánh bại từng một
Hạ Tiêm Lạc giữ Diêu Đình Ngọc ban đầu là tham luyến dung mạo của cũng giúp đỡ báo đáp ơn cứu mạng với điều kiện nhất
Nàng biết công phu nhưng vạn vạn ngờ đến đến mức dọa như thế
Hạ Tiêm Lạc nâng chén sừng tê giác sợi vàng uống rượu ngon lâu năm váy đỏ như mẫu đơn nở rộ đồ trang sức châu ngọc sáng chói ưu nhã đài cao híp đôi mắt hài lòng về phía hai nam tử thi đấu kịch liệt giữa sân
Nói đúng hai mắt rời khỏi mặc võ phục màu xanh nhạt oai hùng xuất chúng – Diêu Đình Ngọc
Ánh nắng tràn qua khuôn mặt như độ một tầng ánh vàng màu mè lẫm liệt trong lúc giơ tay nhấc chân chất phác cẩn thận như lần đầu gặp thay đó là thoải mái phóng khoáng
Động tác gọn gàng đánh với một nam tử khôi ngô cầm kiếm màu da đen nhánh hai thân ảnh công thủ lẫn lộn chiêu thức tầng tầng lớp lớp làm cho khác hoa mắt hỗn loạn
Nếu để ý cẩn thận liền thể so sánh rõ ràng trạng thái hai bên
Nam tử khôi ngô hiếu thắng sốt ruột dữ dội gấp gáp mãnh liệt sắc bén chút nương tay chiêu nào chiêu nấy bất chấp; mà Diêu Đình Ngọc ung dung lạ thường dùng thân pháp nhẹ nhàng nhanh nhẹ ôn nhã vội vàng đối phó
Hắn cố gắng chiếu cố mặt mũi đám đổi thủ để đánh trở nên đặc sắc chút cho nên cho phép mọi tới đấu đến năm mươi chiêu mới dần dần đánh bại khiêu chiến
Hai ngày lấy thân phận hộ vệ phủ công chúa thắng liên tiếp hơn hai mươi trận thanh danh lên cao đối với mà cảm thấy áp lực
Khi dùng một thủ thuật quẳng đao đối phương xuống ngay đó vọt chắp tay câu “Đã nhường” giành trường reo hò khen hai
Hạ Tiêm Lạc tươi như hoa ánh mắt ngắm nhu hòa sáng rực kiêu ngạo còn ngầm mang theo một tia ngọt ngào như gần như xa
“Quận chúa” Diêu Đình Ngọc trở bên cạnh nàng hạ giọng hỏi “Thuộc hạ thể đoạt hết danh tiếng Nhường một ván chứ”
Mắt sáng Hạ Tiêm Lạc liếc xéo ngữ khí trêu tức: “Không phép thua… Nếu ngươi đừng nghĩ làm hộ vệ chỉ thể tới làm tiểu lang quân của ”
Sắc mặt Diêu Đình Ngọc cứng đờ: “Quận chúa đùa thuộc hạ nỗ lực hết sức”
“Ngươi ‘hết sức’ đừng để họ thua quá khó coi Hay là cố hết sức làm tiểu lang quân của ”
“Ngài quá đề cao ” Hắn miễn cưỡng khom lui chuẩn đấu với cao thủ Tề Vương
Nụ Hạ Tiêm Lạc như cũ ánh mắt vì kính cẩn quá mức mà mờ về
Từ khi hòa ly nàng xem như hết hy vọng đối với tình yêu
Mời chào mỹ nhân làm bạn kị nam nữ chỉ vì tìm kiếm chút kích thích tinh thần và da thịt thực tế cũng thực sự để ai trong lòng
Diêu Đình Ngọc xuất hiện trong lúc lơ đãng phá vỡ cân bằng vi diệu
Thử hỏi một nam tử đoán chừng hơn hai mươi tuổi tuổi trẻ khỏe mạnh cường tránh là lúc tinh lực dồi dào; dung nhan thể bắt vẻ thể xưng là ngũ quan tuấn mỹ nhất nàng từng thấy; còn từng tay cứu giúp trong lúc khó khăn thừa dịp gặp nguy thể thấy nhân phẩm và tướng mạo đều mà nàng để ý
Bây giờ tận mắt thấy liên tục áp chế hai ba mươi vị dũng sĩ tiếng tăm lẫy lừng trong kinh thành ở sâu trong nội tâm Hạ Tiêm Lạc những một sự hưng phấn nhặt bảo bối còn thêm một sự rung động như như
Nam nhân nàng thu trong túi
Cái loại ‘thu’ chiếm hữu bộ linh hồn và thể xác
mà từ lần đầu tiên gặp mặt Diêu Đình Ngọc đến hai tháng ở kinh thánh chỉ duy trì thái độ vốn của thuộc hạ
Đối mặt với trêu chọc ngẫu nhiên của nàng nghiêm nghị nghiêm mặt lời cử chỉ ánh mắt đều chứa nửa phần tạp niệm
Ban đầu Hạ Tiêm Lạc kết luận vì xuất thân thấp hèn mà tự ti mặc cảm
dần dần nàng nhận căn bản hứng thú với nàng
Hắn chỉ gần nữ sắc cũng gần nam sắc… Khiến cho đến Hạ Tiêm Lạc lòng thích cái quý trọng nhân tài tâm tư tìm cớ gây sự sắp xoay thành bánh quai chèo
**
Trong Tề Vương phủ phái tới tên lão luyện chừng bốn mươi tuổi ngày thường cường tráng điêu luyện bề ngoài xí đối mặt với Diêu Đình Ngọc càng tôn lên phong thái của còn
Hai giữ lễ tiết nhanh chóng giao thủ
lần mi tâm Diêu Đình Ngọc nhíu như ngưng tụ một đám mây đen – thể khinh thường
Lập tức thu hồi ý khinh địch tập trung tư tưởng chuẩn chiến đấu
Vì Diêu Đình Ngọc bảo vật Nhạn tộc Băng Liên nhiều hơn ba mươi năm thanh xuân so với thường vì thường xuyên trong nguy cơ đuổi bắt rảnh rỗi lần chăm học khổ luyện
Tập võ với tinh thần và thể xác cường tráng trạng thái lúc luyện tập tiến độ hiển nhiên chênh lệch lớn với bình thường già qua từng năm
Vì ngày thường ít khi đánh với khác võ nghệ cao cường khó phát giác thậm chí chính cũng biết công phu đã tinh xảo đến thế; bây giờ liên tục đánh bại đối thủ chấn động kinh thành khiến kích động sợ hãi
Khó tìm một vị đối thủ tài năng xuất chúng ý nhượng bộ giảm tài năng của
nghĩ đến câu đùa của Hạ Tiêm Lạc tránh khỏi chột trong lòng
Người rõ lai lịch vốn là khả năng tiến phủ quận chúa nhậm chức
Là Hạ Tiêm Lạc cố hết sức giúp đỡ thậm chí vụng trộm ngụy tạo các loại chứng minh thân phận cho tâm tư lưu ở bên cả phủ đều biết
Dĩ nhiên thể kiếm cớ tư biệt nhưng ngẫm nghĩ trong thiên hạ chung chỗ nào phồn hoa hơn kinh thành Đại Tuyên; với năng lực của ở phủ quận chúa làm thủ hạ một vị họ hàng nhàn hạ thoải mái dễ chịu an nhàn thể nghi ngờ
Bôn ba nhiều năm thật sự mệt mỏi
Lại thêm đều dùng mặt nạ che nửa gương mặt dễ phát giác
Nếu lôi đài tỷ võ quái đản …
Tối kị nhất trong trận đấu là phân tâm
Kiếm nhọn của đối thủ đâm nhanh bất thình lình Diêu Đình Ngọc kịp né tránh trở tay đánh trả cường độ khống chế lưỡi dao va chạm đối phương lập tức thụt lùi mấy bước
Diêu Đình Ngọc quyết định thật nhanh mượn sức cũng lùi về
Mỗi lùi về ba bước bộ làm như bất phân thắng bại
Đã như thế tiếng hoan hô xem như sấm động sợ hãi thán phục võ công Diêu Đình Ngọc cực cao cũng dám thán Tiêm Lạc quận chúa tình nghĩa sâu nặng với đường suy nghĩ tới mặt mũi Tề vương vân vân
Diêu Đình Ngọc thầm nghĩ Tề vương là thân vương trẻ tuổi nhất chỉ là công tử bột danh tiếng làm việc đàng hoàng rốt cuộc chiêu mộ tên hộ vệ võ nghệ cao cường từ chỗ nào
Không biết
**
Diêu Đình Ngọc thành danh hỏa tốc từ hộ vệ nhảy lên thành phó thống lĩnh hộ vệ
Chức vụ với cũng độ khó dì
Dù từ lúc ba mươi năm đã sớm nữ vương Nhạn tốc tin mù quáng bản thân là tình lang kiêm thủ lĩnh thị vệ thân quân
Bây giờ ở Đại Tuyên ngóng bóng gió ngày càng nhiều nhờ hướng dẫn võ nghệ tiếng đến tỷ thí còn đến đây làm mai
Cùng với luận bàn võ nghệ và theo đổi ngày càng tăng thêm Diêu Đình Ngọc bắt đầu trở nên mặt lạnh kiệm lời tính tình quái dị tàn bạo hợp tình cố gắng điệu thấp
Hắn quanh năm suốt tháng độc lai độc vãng sớm tạo thành cá tính lãnh đạm quái đản bây giờ vặn làm trầm trọng thêm
Trong đông đảo thiếu niên lang thỉnh giáo một phần quá công danh lợi lộc một phần thực chất bên trong xem thường một phần thật sự bùn loãng trét nổi tường
Chỉ Lam gia Lam Dự Lập Lam Hi Vân thoải mái trượng nghĩa tính tình phóng khoáng khắc sâu trong ấn tượng Diêu Đình Ngọc
Về trải qua tiếp xúc ba ngày càng quen thuộc
Diêu Đình Ngọc tự truyền thụ ít kỹ xảo giang hồ phong thân còn làm cho Lam Dự Lập một cái nỏ cỡ nhỏ cầm tay căn dặn nếu vạn bất đắc dĩ nên rêu rao bốn phía
Lam Dự Lập cũng thực sự nhu thuận lời cất giấu cẩn thận ngừng tiến hành cải tiến
Trước đây Diêu Đình Ngọc trằn trọc ở nhiều nơi cực ít khi quen thân với khác lần gặp địa linh nhân kiệt kinh thành phồn hoa náo nhiệt sinh lòng hướng về càng ngày càng sinh ý nghĩ ở lâu
Tin tức và Lam gia qua thân thiết nhanh chóng truyền tai Hạ Tiêm Lạc gây nàng bất mãn mãnh liệt
Nàng cảm giác sâu sắc đường đường quận chúa chiều theo đủ kiểu muôn vàn lấy lòng trong mắt Diêu Đình Ngọc mảy may tác dụng thậm chí bằng một phần vạn hai
Biện pháp Hạ Tiêm Lạc trả thù Diêu Đình Ngọc càng khác thường – nàng đề bạt làm thống lĩnh ngoảnh đầu câu dẫn Lam gia
Nàng xưng láo “Bạn Diêu Thống lĩnh tự nhiên là bạn bản quận chúa” Thật sự kéo hai đến nhà làm khác còn mời vũ cơ và mãnh nam quần áo đủ che thân tới biểu diễn cách gần với hai … huyên náo vẫn là đại hài tử Lam gia mặt đỏ tới mang tai lúng túng thôi
Sau đó Hạ Tiêm Lạc vì kích thích Diêu Đình Ngọc cố ý làm các cử chỉ hoang đường càn rỡ mặt
Như lúc ở cùng một chỗ cố ý mặc đồ xuyên thấu mỏng tanh lỏng lẻo đường cong tất hiện miệng lời chọc hoặc mượn cơ hội kéo tay sờ mặt
Sau khi nghiêm túc từ chối nàng giận giữ đưa cả nam lẫn nữ tới hoan hảo trong các mệnh lệnh thủ vệ bên ngoài lắng âm thanh đồi trụy trắng đêm
từ đầu đến cuối Diêu Đình Ngọc hề lay động vẫn giữ vững bổn phận của
Dần dần thanh danh Hàm Vân quận chúa phóng đãng ** lan xa
Tuy nàng cũng thủ thân như ngọc vì chồng tuấn nam mỹ nữ nuôi dưỡng trong phủ chỉ một số tác dụng đến trấn an khi nàng say rượu chán nản nhưng hành động thật sự của nàng khác xa với lời đồn bên ngoài khủng bố chịu nổi như
Diêu Đình Ngọc đủ loại hành vi ngây thơ nhàm chán của nàng trong mắt chỉ xem nàng là tiểu mà dung túng cũng vạch trần nàng cũng tiếp nhận nàng
Gần như chỉ lúc nàng uống quá nhiều chịu khống chế mặt đuổi một đám lung lung tung hoặc trực tiếp ôm nàng từ trong đám say như chết
Có một lần Diêu Đình Ngọc khiêng Hạ Tiêm Lạc về phòng ngủ như khiêng bao tải nàng một bên say rượu đùa giỡn một bên mắng dọc đường
Người trong phủ đều đoán tiểu tâm tư quận chúa giả điếc giả mù thẳng bất động tại chỗ
“Ngươi cái tên hỗn đản Diêu Đình Ngọc Ngươi thể thương hương tiếc ngọc một chút xíu ”
“Ngươi xem bản quận chúa là cái gì Là gạo Là bao cát Biết ôm ”
“Ngươi Ngươi tin… Ta cắn chết ngươi ”
Nàng bắt loạn nón giáp sắt của nắm loạn đấm loạn ngược tự làm rách đôi tay da thịt mềm mại
“Hu hu hu…”
Nàng luôn luôn hiếu thắng tủi thân thành tiếng
Diêu Đình Ngọc buồn bực : “Quận chúa uống say thuộc hạ là hộ vệ thống lĩnh của ngài chức trách hàng đầu là bảo vệ an của ngài”
Hắn bước nhanh đưa nàng đến cửa phòng mới đưa nàng trả cho thị tỳ thân
Các thị tỳ đang đờ nàng về phòng nàng giờ ngón tay thon dài lên nhõng nhẽo thành tiếng: “Tên lỗ mãng… Hại chảy máu”
Diêu Đình Ngọc từng để ý điểm khó trách khỏi bứt rứt: “Thuộc hạ nhất thời vô ý xin quận chúa trách phạt”
Đầu ngón tay Hạ Tiêm Lạc chạm môi mỏng của : “Hôn một cái liền tha cho ngươi”
“Thuộc hạ…”
Hắn từ chối lòng bàn tay nàng đã thăm dò trong hai bên môi
Mùi tanh ấm áp quanh quẩn răng với môi
Hắn đối diện với đôi mắt say mê của nàng nhẹ nhàng liếm máu tươi ngón tay nàng
Tim tự dưng nóng rực
“Thật ngoan” Hạ Tiêm Lạc như ý thừa cơ sờ soạng mặt một cái hài lòng thỏa trở về phòng
Diêu Đình Ngọc ngây trong gió phân biệt rõ lưu trong miệng rốt cuộc là đắng là ngọt
Ngươi đẩy nhường giữa chủ nhún nhường hầu cung kính quan hệ hai mập mờ
Sau đó ‘Thám hoa lang’ xuất hiện ở kinh thành rước lấy mật thám Nhạn tộc Diêu Đình Ngọc tay tiêu diệt lúc thúc giục Hạ Tiêm Lạc du lịch Giang Nam để tránh tai họa
Không ngờ du sơn ngoạn thủy nửa năm hồi kinh liền gặp “Nguyễn cô nương”
**
Lần đầu tiên Diêu Đình Ngọc thấy Nguyễn Thời Ý tiên chú ý dung mạo khuynh thành của nàng mà phong thái cao hoa (*) của nàng làm khuất phục
Tiên nữ dịu dàng như bước từ tranh vẽ nhưng chút xa cách lạnh lùng nào loại cảm giác hiền lành nhàn nhạt
Không nhiều ít công bằng ở giữa thiếu nữ và bà lão
Trong nháy mắt đó Diêu Đình Ngọc bắt một ý vị quen cực kỳ quen thuộc từ bên trong đôi mắt trong trẻo nội liễm của nàng
— quá quen thuộc Cực kỳ giống tuổi trẻ bên ngoài và tang thương lõi đời trong lòng
Hắn phảng phất cảm giác mũ bạc trong tay nóng lên khiến run lên bần bật
Suốt cả đêm ngừng quan sát Nguyễn Thời Ý thậm chí thái độ khác thường mỉm trêu chọc đáp nàng
Hắn biết rõ dung mạo của mấy chục năm đổi tinh thông chuyện nam nữ thường thể khiến cho trái tim thiếu nữ đập thình thịch ngại ngùng né tránh
‘Nguyễn cô nương’ bình tĩnh ứng phó sự trầm nhất định cũng trong lòng cũng vì mất cảm giác hoặc chậm chạp đơn thuần là thấu mánh khóe khiêu khích của
Ngoài từ trong giao lưu với Từ Thịnh bắt sự kính trọng chênh lệch bối phận càng kiểm chứng cho nghi ngờ của
Thế là Diêu Đình Ngọc tiến hành thăm dò hai lần trong Lan viên và biệt viện quận chúa
Nhiệt độ cơ thể ‘Nguyễn cô nương’ cứ ấm áp ngược di chứng ăn Băng Liên làm nghĩ mãi thông
Vốn dĩ tưởng rằng việc dừng ở đây
Không ngờ Hạ Tiêm Lạc cảm thấy biểu hiện hứng thú nồng hậu bình thường với ‘Nguyễn cô nương’ tài mạo song lập tức lặp chiêu cũ trăm phương ngàn kế lôi kéo nàng trở thành ‘Bạn ’
Diêu Đình Ngọc biết Hạ Tiêm Lạc một là vì hai là để ‘Ăn dấm’ thứ ba… Nàng thật sự chút hứng thú với Nguyễn cô nươngạn>
Hắn đã quen nàng làm càn như thấy làm theo ý
Cho đến khi ‘Từ đãi chiếu’ thanh danh hiển hách cũng mời đến phủ quận chúa
Diêu Đình Ngọc biết rõ hai Từ Nguyễn là một đôi nhưng Hạ Tiêm Lạc thích nam tử tuấn mỹ tài hoa hơn đó là chuyện mọi đều biết
Người khác lẽ nhưng Từ đãi chiếu thiên phú dị bẩm kỹ pháp phong cách vẽ giống như Tham vi Hạ Tiêm Lạc sùng bái…
Diêu Đình Ngọc đột nhiên cảm nhận lo lắng và mất mác lúc ẩn lúc hiện
Dù khuyên nhủ nhiều lần tuyệt đối thể giẫm lên vết xe đổ lấy sắc hầu càng nên lâm trong tình và yêu nhưng Hạ Tiêm Lạc vẫn dùng phương thức làm việc quỷ dị của nàng bất tri bất giác chiếm lấy một vị trí trong lòng
Cuối cùng cho nàng chẳng qua chút ý nghĩ với ‘Nguyễn cô nương’
Hạ Tiêm Lạc mượn cảm giác say ít ỏi làm hành động lớn mật giống lần đầu tiên gặp mắt phượng mê mang cầm tay che tim kéo dây thắt lưng của in lên môi cũng tuyên bố — … bảo vệ thân
Như ma xui quỷ khiến lần đầu tiên Diêu Đình Ngọc tránh mặc cho nàng nhón chân lên ngẩng khuôn mặt yêu kiều lên bôi rượu trái cây ngọt ngào lên môi
Rõ ràng là lần đầu giống như đã xảy vô số lần
Đầu ngón tay nàng thăm dò xuống ‘Rút kiếm’ động tác lỗ mãng khiêu khích làm cũng cách nào chịu đừng tuân theo mệnh lệnh của nàng tại chỗ gạt bỏ trở ngại dùng bảo kiếm của dùng hết lực bảo vệ nàng
Hai thân kinh bách chiến giữ chút nào xông pha chiến đấu giống như đời ai càng cuồng nhiệt càng ăn nhịp hơn đối phương
Hắn gạt bỏ tư tưởng lo lắng gông cùm xiềng xích thế tục chút cấm kỵ mặc sức mà làm đưa nàng hòa hợp cốt nhục bản thân
Hại nàng sóng thu (*) ngưng môi son khó đóng khuôn mặt yêu kiều ấm áp gió xuân nhập xương tủy đêm dài lộ nhỏ mệt mỏi cầu ngưng chiến
**
Sau đó Diêu Đình Ngọc ngày càng hiện lòng ham chiếm hữu của
Trước cách xa khi đạt cho phép Hạ Tiêm Lạc thân mật với khác ngay cả hơn hai mắt cũng sẽ gặp ‘Trừng phạt’
Hạ Tiêm Lạc ăn tủy trong xương mới biết liếm nó cũng ngon vui vẻ chịu đựng mừng thầm quan tâm khi đã nếm thử mặt khen một thiếu niên mắt
Kết quả là màn đêm buông xuống hồi phủ liền trói giống như đêm đó bọn họ gặp gỡ
Chỉ điều khoanh chân cạnh cửa càng xuyên đồng xu thành chuỗi mà là dùng hết khả năng
Mấy ngày đường đường Hàm Vân quận chúa tư thái đường kỳ quái rõ ràng chân run
Đương nhiên Hạ Tiêm Lạc thỉnh thoảng khoe khoang bá đạo Diêu Đình Ngọc cũng sẽ thích ứng phối hợp nàng
Ban ngày bọn họ là hộ vệ và quận chúa ban đêm thì là bạn lữ mê luyến lẫn tìm lấy lẫn chấp nhận lẫn
một số việc Hạ Tiêm Lạc sẽ vĩnh viễn biết
Sau mỗi một trận dây dưa qua đến chết mới thôi nàng vô cùng mệt mỏi tựa khuỷu tay ngủ sâu sợi tóc ẩm ướt dính gương mặt là dùng lạnh đầu ngón tay dịu dàng đẩy
Thần hồn dễ hợp nhất khiến như đặt ảo cảnh
Hắn xác định trong cuộc đời đường hoàng của nàng liệu sẽ chỉ là một vết tích mơ hồ rõ
Chán ghét nhân gian bạc bẽo lạnh lẽo gió tanh mưa máu thứ chính là yên và tình yêu cho dù bao gồm đau đớn lửa nóng phiền não
Ở cùng nàng ngắn ngủi mấy tháng vượt qua mấy chục cái hạ qua đông đến trầm bổng chậm chùng
Hắn một lòng khẩn cầu so đo danh phận thể giữ đến nhất thời thì nhất thời tiếc nuối hạnh phúc như mộng mỹ mãn bất thình lình
**
Mùa hạ năm hai mươi ba Khánh Hòa Diêu Đình Ngọc giật bên ngoài phủ quận chúa thêm hai tên Nhạn tộc lén lén lút lút theo dõi lúc lựa chọn biến mất
Hắn thể nào phán đoán là ai bán
Một lần nữa nghi ngờ ‘Nguyễn cô nương’ và Từ gia nuôi Thám Hoa lang vì thế Diêu Đình Ngọc chui Từ phủ
Dò xét đôi bích nhân đúng là phu thê Từ Tham Vi kết thành đồng minh chân tướng Băng Liên cũng tìm kiếm trợ giúp
Kế hoạch lúc đầu kẽ hở nếu như trở về phủ quận chúa lẽ Hộ Vân Tê lo nghĩ nhiều hơn nữa cũng thể tìm dấu vết
Trong lúc Diêu Đình Ngọc chịu tra tấn bi thảm chỉ còn nửa ngụm sức lức mới mơ hồ thấy Hộ Vân Tê phẫn nộ gào thét – Truyền tin cho Tề vương đào sâu ba thước cũng đào
Hắn mới biết sự thật là Tề vương gây tiết lộ bí mật
Thời gian cầm tù thật sự suy nghĩ chết
mệnh thật sự cứng rắn
Sau khi Lam Dự Lập và Từ Thịnh cứu do Từ gia chăm sóc cũng từng Hạ Tiêm Lạc thương tâm về cái ‘chết’ của phẫn hận qua ngày càng tiêu tan
Đối với mà lãng quên là kết cục nhất thể nghi ngờ
Sau khi rời khỏi phủ Thủ phụ ở nhà riêng bên cạnh Li Khê của Từ Tham Vi
Ngày đại hỉ hai phu thê bọn họ lộ diện chỉ kính chén rượu về phương hướng thành Tây cách xa
Cùng liên quan tới Băng Liên so sánh với hai họ may mắn hơn nhiều
Hắn chân thành chúc phúc bọn họ
Châm chọc nhất là lúc mới gặp gỡ Diêu Đình Ngọc từng nổi lên sát tâm với A Lục Đại Mao Nhị Mao
Kết quả là bọn họ trở thành bằng hữu thường tới thăm nhất ngoại trừ Tần đại phu
Nhất là lúc phu thê Từ Tham Vi tân hôn du lịch non sông hai con Thám Hoa lang ngốc hề hề ước gì dính
A Lục lập tâm bái làm thầy
Ban đầu Diêu Đình Ngọc kiên quyết đồng ý đó chịu nổi hài tử quấy rầy nhõng nhẽo cũng thích đối phương cần cù hiếu học nhận lấy đồ nhi đầu tiên trong cuộc đời
Gân cốt từng đứt đoạn một lần ngoại thương nội thương nghiêm trọng đến mức đẩy chỗ chết nhưng hồi xuân diệu thủ của Tần đại phu công lực của khôi phục ba bốn phần
Đợi một thời gian dốc lòng điều dưỡng lẽ thể phục hồi như cũ còn hơn
Vì thân thể ngày càng khỏe mạnh Diêu Đình Ngọc bước khỏi khói mù còn sa sút tinh thần ý chí như
Đông tới A Lục múa kiếm dùng kiếm ngọc đâm thủng từng bông tuyết đói trong bụng nhớ tới công việc khi đến kinh thành Đại Tuyên tâm huyết dâng trào chạy phòng bếp dựng cái lò nướng tìm đồ ăn thịt gia vị trần đầy phấn khởi nướng thịt xiên
Thận heo thịt ba chỉ sườn dê cắt thành khối nhỏ xếp thành hàng còn kịp gác lửa nướng đã miệng Đại Mao Nhị Mao và bốn con chó con nửa tuổi
Đợi thịt nội tạng gặp nhiệt dầu mỡ xèo xèo vang dội mùi thơm cực kỳ nồng đậm hấp dẫn mấy con chó con lộ ánh sáng thèm thuồng trong mắt nước bọt chảy đầy đất
Mùi hương thơm nồng bay bên ngoài sân theo gió A Lục thật sự chịu nổi dụ hoặc thu kiếm lặng lẽ dịch bước trộm
Nhìn thấy sư phụ ngọc thụ lâm phong sắc mặt thường suy sụp bờ môi đang mỉm chỉ huy sáu con chó hắc bạch song sắc xếp thành hàng như thế nào ngoan ngoãn xuống như thế nào chờ đợi phân phát đồ ăn
Chúng chó mùi thơm thèm thuồng giày vò như nổi điên liên tục vẫy đuôi khi khi gâu gâu xin ăn khi thì nhếch mép mỉm lấy lòng
A Lục ngắm thịt nướng da vàng và giòn nuốt nước bọt ý niệm duy nhất là – tranh thủ thời gian theo mấy con chó tránh khỏi thiệt thòi
Một lớn một nhỏ cộng thêm sáu con chó chơi trò chơi nhỏ ‘Xếp hàng mua thịt xiên’ ăn quậy bên cạnh quên cả trời đất
Trên mặt Diêu Đình Ngọc dần hiện lên y xa cách đã lâu
Trong lúc rũ mặt xuống cho nên và cho đều chú ý con ngươi đen thâm thúy lướt qua cô đơn nhỏ thể thấy
**
Thu đông tới đông hết xuân đến
Tin tức Hàm Vân quận chúa ôm một đứa bé hồi kinh oanh động thanh
Bên ngoài lan truyền tiểu bảo bảo là nàng nhận nuôi trong lúc du ngoạn
Hạ Tiêm Lạc tuyên bố là đứa bé nàng hoài thai mười tháng sinh thỉnh cầu Gia Nguyên đế cho phép nhập Hoàng tốc
Dư nhân bí mật nghị luận xôn xao nhưng riêng nàng để ý danh tiếng liêm sỉ bên ngoài cũng ai dám gì mặt nàng
Phu thê Từ Tham Vi vì chuyện cố ý tới trạch viện Li Khê một chuyến ân cần thăm hỏi tình hình gần đầy của Diêu Đình Ngọc đồng thời cũng bóng gió nhắc tới hài tử
“Là một nam hài sinh thể hàn các y quan dốc hết lực mắt điều dưỡng thỏa đáng thể bình an lớn lên” Thần sắc Nguyễn Thời Ý ôn hòa giọng mang theo trấn an
Lông mày Diêu Đình Ngọc dần dãn nhẹ nhàng thở lập tức khổ: “Quận chúa ngại ”
“Ngươi đã khôi phục tệ vì tự quan sát một phen”
“Ta qua thời gian gian nan nhất cùng nàng vì tham gia náo nhiệt khi đứa bé đã thân phận Hoàng tộc Nàng cái gì cũng thiếu ngược là cái gánh nặng hai tuyệt đối đừng ở chỗ … nếu …”
Hắn dừng một chút trong nhất thời lời quá hung ác dứt khoát ném ánh mắt hung ác cho phu thê hai
“Nếu tuyệt giao”
Nguyễn Thời Ý ở chung với đã lâu biết tùy tiện ương ngạnh nửa thật nửa giả mỉm : “Ngươi yên tâm nhất định cho nàng ‘ngươi ở chỗ ’ ”
Diêu Đình Ngọc nửa tin nửa ngờ cảm thấy ‘Từ Thái phu nhân’ từ đến nay nhất ngôn cửu đỉnh thảo luận vấn đề nữa
Ba ‘trẻ tuổi’ cùng liên quan tới Băng Liên cùng uống chút rượu ăn thịt nướng tâm tình vui sướng
Đợi màn đêm buông xuống Từ Hách ôm lấy thê tử say chuếnh choáng nở nụ cổ quái lời tạm biệt
Diêu Đình Ngọc đưa mắt xe ngựa hai biến mất trong rừng trúc lớn mấy tiếng tự tay đóng cửa lớn ngăn nóng lạnh thế gian bên ngoài viện
mà ba ngày Diêu Đình Ngọc đang loay hoay đồ ăn giá nương lão bộc đến báo một chiếc xe ngựa do một đội nhân mã lớn trùng trùng điệp điệp hộ tống đến đã dừng ở cổng
Diêu Đình Ngọc sững sờ đoán đại khái cuối cùng phu thê Từ Tham Vi khai
“Cặp phu thê quá phận ” Hắn mài răng múi máu “Lão tử nhận hết khuất nhục cũng khai danh tính thân phận hai họ Vậy mà mà… Quay đầu liền bán Bắt nạt công lực hồi phục đúng ”
Buồn bực thì buồn bực nếu như quận chúa thật sự tìm tới cửa thể nào để ý
Hắn giật tạp dề xuống ba chân bốn cẳng chạy đến vạc nước bên cạnh rửa mặt xác nhận dáng vẻ đến nỗi mới bước nhanh tiến đến cửa lớn
Quả nhiên một vị phu nhân xinh ăn mặc đẽ thẳng ngoài cửa tư thái vẫn lười biếng như xưa thái độ chọc
Trong ngực ôm một nam hài đầy tháng vẫn ngủ say
Mỹ phụ nháy mắt liếc Diêu Đình Ngọc bỗng nhiên đỏ mắt khẽ cắn môi đỏ lầm bầm: “Ngươi qua đây ôm hài tử một cái”
Diêu Đình Ngọc như trong mộng
Hắn ngờ đường đường quận chúa sẽ công khai kiêng nể gì rõ đứa nhỏ là của càng ngờ nàng đánh mắng làm khó
Từng một lòng kháng cự nàng ở ngoài ngàn dặm lúc chính mắt thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu trắng nõn của đứa bé tín niệm kiên định đổ sụp triệt để
Sống gần sáu mươi năm trong sinh thời của thân huyết mạch tương liên với
Nữ tử khiến khó mà dứt bỏ sinh hạ hài nhi vì cách chỉ vài thước
Môi mấp máy nửa ngày nên một chữ chỉ tiến lên đón hai tay cẩn thận từng li từng tí tiếp nhận hài nhi nho nhỏ
Như nhận lấy bảo vật hiếm nhất đời
Ánh mắt trong nháy mắt mơ hồ
Bạch Lộc quan sát ánh mắt chạm đến sẹo mờ trán mặt lập tức lộ vẻ xót xa; mỡ đồng và lông chó lưu áo bào xám của đáy mắt như mấy phần nghiễn ngẫm
“Chàng tình nguyện trốn ở nơi làm đồ nướng nuôi chó cũng chịu trở về gặp một lần”
Sóng mắt nàng lưu chuyên oán hận thiếu bi thương
Diêu Đình Ngọc thở dài một : “Nếu quận chúa chê mời theo ”
Hạ Tiêm Lạc cắn góc môi mệnh lệch thuộc hạ ở ngoài đợi mệnh tự túm áo bào của vênh mặt leo lên bậc thang
**
Tiến thiên sảnh Diêu Đình Ngọc mới phục hồi tinh thần
Tầm mắt mơ hồ là nước mắt nam nhi nhiều năm từng
Hắn hề hi vọng xa vời đời thể một hài tử
Cảm động áy náy tự trách số phận xông lên đầu
“Là phu thê Từ đại nhân cho nàng”
Đối diện với Hạ Tiêm Lạc trầm mặc hiếm thấy cẩn thận mở miệng
“Có thể đúng cũng thể ” Hạ Tiêm Lạc bình tĩnh chăm chú
Người lần đầu làm mẹ nàng cởi bỏ tùy tiện và tùy ý ngày xưa thêm mấy phân dịu dàng và từ ái
Hắn trải qua kiếp nạn đã còn bất khuất kiên cường cậy mạnh như lúc cũng như
Hạ Tiêm Lạc phát giác nghi ngờ của nhạt : “Ngày hôm Từ phu nhân phủ quận chúa tặng quà cho hài tử ‘Tư trạch sắp thành quán đồ nướng’ Ta cảm thấy lời quá kỳ lạ nhớ lúc đầu tiên gặp từng bán đồ nướng bên hồ liền tiến hành xác minh…”
“Nàng sống chết như huyền bí Ta tìm Đại công tử Lam gia mới biết… Chàng đắc tội Nữ vương tiền nhiệm Nhạn tộc lão yêu bà giày vò đến nửa chết nửa sống dám gặp trốn ở Từ gia dưỡng thương
“Hôm qua thật sự chạy thẳng tới cắn chết tại chỗ Suy nghĩ một đêm chỉ cảm thấy vui vẻ Lần đến đây là trôi qua thế nào một chút cũng hỏi một câu – rốt cuộc mẹ con chúng ”
Năm ngoái Hạ Tiêm Lạc bất ngờ tin trong lòng qua đời vì bảo vệ thai nhi trời sinh thể hàn trong bụng thể cửu tử nhất sinh
Mẫu tử bình an chợt biết thân phụ hài tử còn sống thể phẫn hận và vui sướng gặp hòa làm một thể
bên sớm chiều đã lâu nàng hiểu rõ Diêu Đình Ngọc cũng là chịu trách nhiệm
Lựa chọn né tránh tất nhiên lý do của
Nàng quyết định chính miệng hỏi
“Tiêm Lạc” Ngữ khí Diêu Đình Ngọc lưu loát “Thực … tuổi đã cao sở dĩ đắc tội Hộ Vân Tên bởi vì… Hơn ba mươi năm từng là nàng …”
“Chuyện mặc kệ mặc kệ mấy tuổi mặc kệ đã từng làm cái gì mặc kệ yêu nào… Ta chỉ để ý tương lai của chỉ để ý… Chàng và bảo bảo ”
Nàng quả quyết dứt khoát mộ câu dập cho Diêu Đình Ngọc trợn mắt hốc mồm
Điều canh cánh trong lòng là tuổi thật những việc từng trải qua xuất thân của sẽ khiến nàng và hải tử hổ
cũng thật sự thân phận mới nàng ban cho vả vì đứa con mới sinh huyết mạch tương liên mà phó thác càng nhiều trách nhiệm
Chỉ cần nàng để ý hà cớ gì làm khổ gánh gông xiềng nặng nề mà sống
chuyện nào đó rõ
“Ta thương tích đầy đã cường tráng như thể nào bảo vệ nàng giống như lúc …”
Hạ Tiêm Lạc qua lượn quanh và hài tử ngoéo môi một cái
“Bản quận chúa thiếu hộ vệ chỉ thiếu phụ thân hài tử; thể làm nghi tân (*) của bản quận chúa”
(*)Tên gọi chung của thân thích Hoàng tộc con rể quận vương cháu rể chồng chất nữ chồng cháu cố nữ
“Cái …” Diêu Đình Ngọc bất ngờ
Hắn từng nghĩ tới với địa vị quận chúa như nàng nguyện ý ủy thân gả cho
Hạ Tiêm Lạc yên lặng ôm lấy từ lưng nhu thuận như đây: “Chẳng lẽ ghét bỏ ”
Diêu Đình Ngọc nhịn lên tránh khỏi hai tay nàng
Ngay tại thời khắc nàng thẹn quá hóa giận di chuyển bảo bảo sang cánh tay cúi đầu dịu dàng hôn lên nàng đang ngạc nhiên
Nụ hôn kéo dài thâm tình
Mong bình an vui sớm chỉ cần cúi đầu dễ như trở bàn tay
Thân thể khỏe mạnh và thân thể mềm mại gắn bó chặt chẽ thân thiết nhưng sợ kẹp tỉnh đứa bé ngủ sâu trong ngực khỏi hình thành tư thế kỳ quái
Ngàn vạn tâm sự oán giận của nàng sợ an ủi của đều trao đổi trong nhu tình mật ý
Hồi lâu gió xuân ngoài cửa sổ đưa tới mùi thơm thịt nướng từ ngon nồng đậm chuyển thành mùi cháy
Diêu Đình Ngọc mới nhớ còn dập lửa buông nàng : “Nếu … Nếm thử tay nghề của ”
“Được nếm xong tay nghề của còn nếm thử ” Hạ Tiêm Lạc thoáng qua xe ba gác để trong chỗ hẻo lánh dùng tới gian xảo “Như thế đẩy xe ba gác đưa phép chạy nữa”
“Được vì nó chơi Còn diễu phố thị chúng”
Chóp mũi Diêu Đình Ngọc và nàng giằng co hô hấp lẫn hiểu kỳ hỏi
“Không tại hoài niệm đơn thuần”
Trước như một nàng để ý ánh mắt thế tục cử chỉ tùy theo lòng
“Ăn thịt ”
“Ăn thịt ai Của là của ” Nàng nắm tay ngoài miệng quên đùa
Diêu Đình Ngọc cảm giác ý lạnh khẽ run từ lòng bàn tay mềm mại tinh tế tỉ mỉ của nàng cảm thấy hiểu rõ nàng đang giả vờ ung dung cố hết sức che giấu vui mừng khôn xiết mất mà
Sao chứ…
Cố nén chóp mũi chua xót tiến đến bên tai nàng lầm bầm mà : “Nếu nàng hỏi định trả lời— ăn nàng”
Từng quấn quýt si mê liên miên bất tận nhưng hai lần đầu tiên tay trong tay đồng hàng trăm cặp mắt đổ dồn
Hắn cao lớn ngang tàng thẳng tắp như tùng nàng nguyệt mạo hà tư lả lướt như liễu
Gần hơn hai năm trải qua khó khăn trắc trở trùng trùng điệp điệp cuối cùng bọn họ thành nhà của nhịp tim cùng đập một nhịp
Buổi chiều hôm đó kinh thành to như nhiễm kim quang mịt mờ bụi hoa bao phủ
Từ thành đông đến thành tây cho dù chọn con đường nhỏ yên lặng nhất thì tin tức ly kỳ ‘Hàm Vân quận chúa tay ôm hài tử xe ba gác do Diêu Thống lĩnh ‘chết ’ hơn nửa năm hộ tống hồi phủ’ truyền khắp trong ngoài kinh thành
Quận chúa tùy hứng làm bậy cùng Diêu thống lĩnh khí khái hùng hừng hực gắn bó như keo sơn thế nào tình cảm thâm hậu cùng với cha đẻ đứa bé là ai… Đến lúc thành đều biết