Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 113
Mùa thu năm mười chín Khánh Hòa ngày hội sắp tới
Hồ Hoài Nam quốc khói sóng mịt mờ thuyền nhỏ trôi nổi hòn đảo lơ lửng
Đá xanh trải đường ven bờ hồ lá vàng rơi xuống đất chỗ đất trống đầu câu bày đầy các kiểu hàng rong còn gánh xiếc chơi cờ thuyết thư tụ tập cộng thêm dân chúng vây xem náo nhiệt xôn xao
Từng đợt mùi hương đậm đặc bay tới từ sạp đồ nướng bên cạnh cầu Thạch Ngưu dẫn con sâu thèm ăn trong bụng qua đường sạp hàng nho nhỏ xếp hàng thành hàng dài từ lúc chạng vạng tối
Xoay nướng da thịt heo thịt dê lòng gà đặt trong lửa than lăn lăn miếng thịt nạc mỡ một khi nướng lên mỡ béo ứa bên ngoài cháy sém bên trong mề da giòn mùi thịt
Nướng với bột thì là hoặc đơn giản khi nướng chín chấm giấm trắng trộn tỏi sốt mơ các loại món nhắm đơn giản khiến hận thể nuốt đầu lưỡi trong bụng
Sạp hàng nho nhỏ cả trong lẫn ngoài bộ do một vị nam tử mặt mọc đầy râu buôn bán
Người thân hình cao lớn vẻ gần áo xám nón đen râu ria rậm rạp che mặt khó phân biệt tuổi tác
từ kiếm mi lãng mục ngón tay thon dài mà thấy hình như tuổi quá ba mươi vô cớ mang theo sự trầm lõi đời tầm thường
Hắn từng nhiều càng chủ động hét lớn buôn bán bận rộn chân giẫm chân rước lấy ánh mắt hâm mộ của chủ cửa hàng bán bánh canh mỳ sợi hấp bánh ngọt xung quanh
Mặt trời lặn trăng hiện lên sương cỏ thơm ngát ngắm trăng và dạo quanh hồ rộn rộn ràng ràng
nam tử dọn sạp sớm đưa những vật cái bàn lò nướng than đốt dùng thừa nhường cho hai sạp hàng lân cận tuyên bố về quê chỉ mang theo tiền bạc nhanh chóng rời khỏi
—Buôn bán phát đạt với mà cũng là chuyện
Tính toán thời gian ở đây hơn bốn năm
Vừa nãy bắt chuyện với ngừng chằm chằm … Là lúc đổi chỗ ở
Âm thanh sáo trúc đàn hát xa xôi dương dương từ xa gần theo thuyền hoa đuổi kịp bước chân vội vàng của
Ngày xưa từng nhiều; hôm nay như ma xui quỷ khiến lúc thấy tiếng du khách ngạc nhiên thích thú hiểu xuất hiện một chút lưu luyến với hồ Hoài sắp rời xa
Ba mươi năm qua tồn tại nán mười địa phương vùng núi thôn xóm thuyền phố xá sầm uất… Lấy tên họ nghề nghiệp thân phận bề ngoài khác trải qua cuộc sống mai danh ẩn tích
Mặc dù đã luyện thành một thân bản lĩnh như chó nhà tang cá lọt lưới chim sợ cành cong
Không cội nguồn nhà biết tương lai con đường nào
Tiếng ồn ào kéo dài một lát đầu mà nhưng trông thấy một ca cơ váy ráng ngũ sắc trong thuyền hoa sáng rực
Đầu ngón tay gảy nhẹ tì bà môi đỏ mềm mại mở mỹ nhân cảnh như họa diệu âm diệu vận diệu dung tình khiến cho xung quanh tán thưởng thôi
“Hôm nay là ngày hội là vị đại gia danh thương tài tử phong lưu nào thể trèo lên lên thuyền thưởng thức Linh Âm cô nương nhã tấu”
“ Quan thương tử xung quanh gặp riêng giai nhân mong mà ”
“Vị khách thể độc chiếm cảnh xuân thuyền một quả thực khiến khác ghen tị”
Bên trong tiếng nghị luận gió hồ thổi rèm cửa lên mọi nhất thời im lặng
Công tử trẻ tuổi đối diện ca cơ mặc một bộ gấm bào màu xanh nhạt qua ước chừng hai mươi ba hai mươi bốn tuổi tay cầm quạt xếp ngà voi chạm khắc khí khái phi phàm
Đèn chiếu xuống rạng rỡ dung mạo kinh lông mày như vẽ da trắng mềm mại môi bôi mà đỏ yếu ớt
Dáng dấp tuấn dật đặc biệt như thế công tử tướng mạo mỹ lệ chín phần mười là nữ giả nam trang
Nếu đổi mặc nữ tranh chắc chắn làm yến ghen oanh thẹn
Thanh niên kinh doanh sạp đồ nướng chỉ hai mắt đờ đẫn vì thính giác nhạy bén lờ mờ mấy xì xào bàn tán khỏi nhíu mày
Lại ‘Quý công tử’ thuyền áo bào hoa lệ chắc xuất thân từ gia đình giàu nhiều hộ vệ theo… Có lẽ cần lo lắng
Hắn thầm lo nhiều ôm lấy hộp tiền hòa chợ đêm nhốn nháo
**
Trở chỗ ở thu thập đồ cá nhân thanh niên một lòng nghĩ thừa dịp lễ hội cửa thành đóng về phía Bắc trong đêm
Theo bóng đêm thâm trầm bờ nam hồ Hoài vẫn ầm ĩ như cũ bờ bắc thì lâm tĩnh mịch
Thanh niên vòng trong đường mòn rừng thưa bước chân vội vàng đạp lá tiếng động
Chỗ đèn đuốc thưa thớt bóng tối hoạt động làm nghi ngờ trong lòng hành tung thấu khỏi tập trung tư tưởng đề phòng
Nhìn chăm chú thật kỹ đá xanh dội ánh tranh bốn năm tên áo đen cường tráng hiệp lực nâng một cái bao tải cực lớn lên chạy nhanh về phía bắc
Rõ ràng bên trong đựng hàng hóa mà là sống giãy dụa trong đó
Tiếng nghẹn ngào nhỏ vụn giống như bịt miệng phát tiếng ưm yếu đuối bất lực là nữ tử
Vừa kháng cự cũng tiếng ** dường như… Bị hạ dược
Thanh niên vốn xen việc của khác nhưng ở đêm hôm khuya khoắt thế mấy tên nam tử ngang nhiên dùng hương câu hồn bắt cóc nữ tử chắc chắn chỉ vì tiền tài
Thử nghĩ một cô gái yếu ớt nếu mấy làm nhục chắc chắn đối mặt với áp lực nặng nề bắt nguồn từ chính bản thân và bên ngoài chừng… hương tiêu ngọc vẫn
Chuyện thương phỉ Nam quốc cấu kết mãi thành quen thanh niên sợ gây phiền toái thể thấy chết cứu quyết định theo dõi xem tình huống tay
Mấy khiêng nữ tử đến trạch viện dựa núi ở cạnh sông bên bờ hồ bên trong điêu lương tú hộ (*) thủ vệ tuần tra
(*)Dùng tranh màu trang trí xà nhà lớn dùng cẩm tú bao quanh cột đình miêu tả công trình kiến trúc xa hoa
Thanh niên thân thủ nhanh nhẹn nhảy vọt qua nóc nhà cây cối hòn non bộ ở góc phòng thấy nữ tử khiêng đến một thiên sảnh trang trí tinh xảo
“Địch Tứ gia tới quả thật là một nữ tử” Giọng một lộ hưng phấn
Một nam tử hơn ba mươi tuổi mặc cẩm bào trong sảnh nhạt : “Có biết là thiên kim nhà ai”
“Ách… Nghe giọng giống bản địa một nữ hộ vệ thân võ công cực cao chúng tìm mặc bộ y phục cùng màu nhảy hồ tạo cảnh tượng giả nữ tử say rơi xuống hồ thừa dịp mọi nhao nhao nhảy xuống nước cứu trói nàng đưa tới chỗ ngài”
“Hừ Tối nay dám đoạt Linh Âm cô nương với Địch Tứ Hại mất hết mặt mũi mọi thương hội Nên cho cô nàng một chút giáo huấn Để cho nàng biết ở Hoài thành xem ánh mắt của ai”
Thanh niên lắng bên ngoài suy đoán cô nương nữ giả nam trang đã gây họa trong vô tình
Linh Âm cô nương chính là ca cơ nổi tiếng nhất nơi bán nghệ bán thân chạy như vịt
Địch Tứ hẳn là khoe khoang khoác lác mặt thân bằng hảo hữu và cùng nghề là đầu tiên mời thể hiện giọng hát ở Trung Thu ngờ một vị khách tên tha hương chặn mất liền sắp đặt gây rối bắt đối phương đến cho hả giận
Cởi bao tải lộ khuôn mặt nữ tử bắt
Ngọc quan rơi xuống tóc đen trút xuống như thác nước nổi bật lên da thịt trơn bóng như châu ngọc mặt mày mũi môi trời sinh yêu dã
Tác dụng của rượu và thuốc làm sắc mặt nàng ửng hồng phát cảm giác mị hoặc lòng khắp nơi
Cho dù mặc bào phục nam tử cũng khó giấu dáng thướt tha thân thể lả lướt
Địch Tứ chớp mắt quan sát nàng khẽ mang theo khiêu khích đắc ý
“Khó chịu Gia mở trói cho nàng … Xoa xoa”
Dứt lời liền cởi dây thừng hai chân nhưng vải bố trong miệng mà dây trói tay mặc kệ
Nữ tử nửa tỉnh nửa mơ hồ ngà ngà say miễn cưỡng tê liệt ngã xuống giống như kháng cự nhưng chịu nổi dược tính mặc chém giết
Địch Tứ hài lòng khoát tay với kẻ nốt ruồi đen: “Lui xuống gia xong việc thưởng các ngươi xử lý”
Kẻ hưng phấn xoa tay ý hèn mọn khom lui còn tri kỳ đóng cửa lớn thiên sảnh
“Chậc chậc chậc” Địch Tứ dùng ngón tay nhấc khuôn mặt phù dung nữ tử lên “Thuốc vốn là chuẩn cho Linh Âm nhưng mà… Mặc dù ngươi lớn hơn mấy tuổi tư sắc thua nàng nửa phần… Nhìn cũng là quen tới lầu xanh… Tái ông mất ngựa biết là phúc Gia sẽ hưởng dụng thật đảm bảo ngươi sung sướng lên mây”
Ngực nữ tử phập phồng khóe mắt mang theo nước mắt trong miệng tiếng ô ô
Lúc Địch Tứ đang mỉm kéo áo bào đèn đuốc trong phòng đồng thời tắt hơn nửa
Bóng xám vút qua gáy chợt lạnh hai mắt trợn lên ngã mặt đất bất tỉnh nhân sự
**
Thanh niên vai gánh bao hành lý một tay ôm hộp tiền một tay vác nữ tử như khiêng gạo né qua tuần tra nhảy vọt mấy lần nhảy khỏi trạch viện xa hoa
Hắn chút ấn tượng với vùng dựa ký ức tạm thời đưa đến một tiểu viện bên cạnh bến tàu
Nơi sử dụng làm nhà kho tạm thời lúc thu hoạch sen từng làm culi chỗ
Trước mắt mùa hái chỉ dùng để bỏ đồ linh tinh ban đêm ai khóa cửa tùy tiện mở
Hắn đặt nữ tử một cái ghế xếp trong phòng lấy vải bố bịt miệng thay nàng cởi dây trói lập tức múc nước giếng đến cho nàng giúp phục hồi tỉnh táo
Uống từng ngụm lớn xong một bát nước nàng chăm chú giây lát ánh mắt mơ màng giọng mềm mại: “Ngươi là phương nào vì cứu ”
“Đi ngang qua thể bọn họ giở trò ”
Thanh niên đối diện với ánh mắt mệt mỏi lười biếng quyến rũ của nàng vẫn suy nghĩ nên xử lý củ khoai nóng bỏng tay thế nào
Đối phương dường như dược tính khó trừ khoan thai lên đưa tay che hướng mặt đáy mắt ẩn chứa trêu chọc
Thanh niên thừa dịp gặp nguy lập tức lùi về phía nào đoán nàng tiện tay kéo một cái mạnh mẽ kéo xuống một mảnh râu giả
“Hì hì trai giả bộ thành thục cái gì”
Thanh niên là tức giận nể tình tinh thần hồ đồ nhịn phát tác: “Đưa ”
Nữ tử lung la lung lay vững ngắm nghía một lát lầm bầm: “Tại che mặt Xấu chết Mệnh lệnh ngươi xé bộ cho ”
“Cô nương uống nhiều quá…”
“Ta mới cô nương” Nàng đột nhiên nhào về phía mạnh mẽ túm rơi râu giả một bên khác của
Một khuôn mặt gồm cả ôn hòa và cứng rắn hiện mắt
Thanh niên vốn là tránh nhưng nàng lắc qua lắc nếu như thật sự né tránh nàng bổ nhào về phía nàng nhất định sẽ ngã như chó đớp cứt
Tốn sức cứu nàng tự nhiên nên để nàng vô cớ thương
“Vậy… Ngươi nghỉ một lát chờ lúc tỉnh táo thể mang ngươi về bờ nam tụ họp với thuộc hạ” Hắn so đo nhiều với nàng dịch cái ghế cho nàng lần nữa hiệu nàng xuống “Ta ngoài cửa coi chừng”
“Ngươi cứu là vì lớn lên xinh ” Nàng nắm chặt một khúc ống tay áo của ngữ khí trộn lẫn ba phần ngây thơ
“Không ”
Nữ tử nổi giận: “Sao thế Ta ”
“…”
Sự thật chứng minh chuyện với một uống quá nhiều dược khống chế cách nào khai thông
“Quá nóng…” Nữ tử chăm chú dung mạo tuấn lãng của ung dung cởi đai ngọc vốn lỏng lẻo rộng rãi xuống “Ta khó chịu chết ngươi tệ dáng dấp mắt bằng theo tỷ tỷ”
“…”
Thanh niên biết nên đợi da tuyết nõn nà bày từng tấc mắt phong cảnh hiện rõ mời ngầm hối hận – Vì điểm huyệt đạo nàng sớm
Bây giờ động thủ chính là tôn trọng
Hắn đầu nàng: “Ngươi đắn hạ dược đắn tỉnh …”
Nàng hì hì ôm lấy cổ : “Nguyên nhân ngươi cứu là vì hạ dược đắn là”
Trong hô hấp mang theo ngọt ngào hoa quả và mùi cồn rượu lòng rung động sợ dược thể truyền nhiễm qua thở đưa tay đẩy nàng theo bản năng…
Bỗng nhiên sự ấm áp mềm mại đã lâu gặp lấp kín lòng bàn tay thất thần
“Hóa đây mới là nguyên nhân ngươi cứu ” Nữ tử ý tứ sâu xa “Giả bộ đơn thuần gì chứ”
Thanh niên cuống quýt buông tay đẩy hai cánh tay nàng
mà đối phương kiên trì bỏ tỉ mỉ ngửi mùi thịt nướng còn sót râu tóc : “Ngửi mùi ngươi thật là ngon… Cho tỷ tỷ nếm một miếng chứ”
Nàng một bên đùa một bên bóp chọc còn làm bộ gặm
Ép sát từng bước chuyên chọn vị trí mẫn cảm nhất yếu nhất hiển nhiên am hiểu chuyện điên loan đảo phượng
Thanh niên nàng ôm ấp yêu thương ngừng kêu khổ
Rõ ràng làm chuyện để nữtử tránh khỏi làm nhục ngược nàng ức hiếp khiêu khích … Thiên lý ở
Trải qua ngươi đẩy cướp tình cảnh hoa lệ chịu nổi
Hắn tự nghĩ sống hơn năm mươi năm gần hai mươi năm thật vất vả ép thanh tâm quả dục bỗng dưng một vưu vật nóng như lửa dây dưa suýt chút nữa nhịn nghĩ làm gì thì làm…
Giữ gìn khi đê đập đổ sụp thi triển khinh công lướt qua nhặt ngoại bào nàng vứt mặt đất lên mạnh mẽ quấn lên nàng; đó lấy dây thừng quấn mấy vòng liên tục trói nàng như bánh chưng đặt ngang đất
“Ngươi ngươi quấy nữa Đem ngươi ném cho Địch Tứ ” Hắn một bên chỉnh áo bào một bên cảnh cáo nàng
Suy nghĩ quỷ dị nào đó chợt lóe qua nghi ngờ hỏi: “Chẳng lẽ… Ngươi cũng kháng cự chuyện ”
Có lẽ cử động làm nàng nén giận là ngôn ngữ của khiến nàng nhục nhã nàng cắn môi hung hăng chằm chằm
Vặn vẹo giãy dụa hết thời gian nửa chung trà cuối cùng nàng nhắm mắt
Không biết khóe mắt nước mắt
**
Đêm tĩnh mịch im ắng thanh niên khoanh chân cạnh cửa dựa ánh trăng dần xuyên đồng tiền thành chuỗi
Nếu nghĩ tới làm đến cùng mới chẳng quản nữ nhân kỳ kỳ quái quái
Ước chừng thời gian bốn canh chợt nữ tử “a” một tiếng
Tỉnh
Đầu tiên nàng dùng sức giãy dụa giận tím mặt: “Ai Ai dám bắt cóc bản quận…”
Trấn định tinh thần chú ý bốn phía thấy thanh niên lên lẽ nàng mơ hồ nhớ gì đó lúng lúng túng : “Thiếu hiệp làm phiền ngươi mở trói…”
Thanh niên sức một chút dây thừng chém thành mấy khúc
Nữ tử giống như giật nảy bỗng nhiên dậy giật y phục chỉ quấn qua loa một chút vội vàng giơ hai tay lên khép
Bởi thanh niên đưa phán đoán nàng đã chịu ảnh hưởng hiệu lực của dược dậy ném y phục treo ghế cho nàng tự lánh khỏi phòng
Không lâu nữ tử mặc áo bào lên bước nhỏ vọt chung quanh
Thanh niên yếu ớt: “Nhà xí bên tay trái vạc nước ở bên cạnh”
Vừa đưa cho nàng một chiếc đèn sứ đốt lên
Nữ tử cụp mắt nhận lấy để tới cảm xúc khác bước nhanh vệ sinh
Sắc trời tờ mờ sáng thanh niên lượn quanh viện một vòng lấy một cái xe ba gác từ chỗ dỡ hàng ném bao đồ tùy thân hộp tiền lên
Đợi nữ tử trở về chỉ xe ba gác: “Nếu như ngại mệt mỏi thì xe đẩy ngươi về”
“Ngươi là ai Tên gì Làm gì”
Mấy canh giờ nhiệt tình như lửa bây giờ đột nhiên thay đổi một mặt cảnh giác
Thanh niên vốn dĩ xem nàng là chuyện quan trọng nhưng đối diện với cặp mắt quyến rũ ngầm mang theo lạnh lẽo đáy lòng của dâng lên một cảm giác quỷ dị
— Nữ tử địa vị
“Ta… bán đồ nướng bên hồ bọn họ đều gọi ‘Lão Diêu’”
Hắn chần chờ nửa ngày tên giả dùng để sinh hoạt bốn năm ở Hoài thanh lấy hết sức dùng ngữ khí khiêm nhường miễn lộ vẻ ngông cuồng
Trên áo xám quả thực nhiễm mùi thơm gia vị cho dù lúc nướng đồ mặc tạp dề nhưng chân vẫn chút mỡ đông
Việc láo
Nữ tử mặt nghiêm túc lập tức nở nụ : “Ngươi mới bao nhiêu tuổi Lại xưng ‘Lão Diêu””
“Không nhỏ”
Ánh mắt nữ tử ngắm thân thể ngả ngớn một tiếng: “Ừm nhỏ chính xác”
Thanh niên sững sờ đã hiểu ý đùa giỡn bên ngoài lời của nàng sắc mặt càng thêm âm trầm chắp tay : “Nếu như cô nương ngại tại hạ quản việc như cáo từ”
Nữ tử bước lên xe ba gác tìm chỗ thoải mái dễ chịu xuống: “Không đưa Đưa bình an nhất định thù lao”
Thanh niên im lặng chậm rãi đẩy xe nhà kho
Bánh xe chạy đường nhỏ gập ghềnh bóng lưng nữ tử nghiêng ngả theo yểu điệu đẽ
“Cám ơn ngươi… Đã cứu ” Nàng im miệng thật lâu bỗng nhiên ngoái đầu một tiếng nhỏ giọng phá vỡ cục diện bế tắc “Nhất thời mạo phạm xin thông cảm”
Thái độ nàng đoan chính ít thanh niên mỉm đáp nhiều
Góc đông bắc hồ Hoài rừng cây thanh tịnh chỉ thỉnh thoảng vang lên tiếng nước hồ vỗ bờ lay động trộn lẫn với tiếng côn trùng kêu vang
Trên hồ sương mù mờ mịt ẩm ướt cỏ thơm ánh trăng mơ hồ nhảy vọt gợn sóng
Gió thu thổi mát lạnh ngược đưa tới ấm áp
Trong cuộc đời thanh niên từng lãnh hội đao quang kiếm ảnh một đạp khắp thiên sơn vạn thủy từng thấy đồng hoang sa mạc lớn cũng từng lưu luyến thị trấn ầm ĩ nhưng từng một khắc giống như lúc tĩnh tâm thưởng thức bóng đêm yên tĩnh thần bí
Chớ chi là làm bạn
Đường như dài dằng dặc cảm giác ngắn ngủi
Lúc nữ tử đang chơi xe một đoàn thuộc hạ mặt mũi tràn đầy lo lắng thân ướt đẫm tất cả mọi quỳ bịch xuống từng sợ hãi như gặp đại dịch
“Quận chúa Thuộc hạ tội đáng chết vạn lần
Nữ tử ưu nhã bước xuống xe ba gác sơ sài lạnh lùng mỉm một cái: “Chớ vội thỉnh tội lập tức phái cầm lệnh bài đến bờ bắc hồ Hoài bắt Địch Tứ tới quan nha Ngoài A Bình mang bức thư tới Kinh thành cho lời giải thích từ tiểu hoàng đế”
Thanh niên mới biết nữ tử xinh hành vi quái đản là quận chúa Hoàng gia Đại Tuyên phong hào Hàm Vân họ Hạ tên Tiêm Lạc
Nàng giấu thân phận đến Nam quốc du lịch vì yêu mới tặng ca cơ nổi tiếng đó nhạc phổ tì bà thất truyền đã lâu dành lời mời lên thuyền
Chuyện vui phong nhã ngày cảnh nàng chỉ dẫn theo hai ba tên hộ vệ; những còn giả mạo làm lữ khách liên quan gì thuê hai chiếc thuyền khác bảo trì cách nhất định theo đuôi phía ngờ Địch Tứ chui sơ hở
Thanh niên tự xưng ‘Lão Diêu’ ý cáo từ Hạ Tiêm Lạc ngăn
“Tiểu Diêu ngươi tuổi trẻ tài cao một thân bản lãnh trà trộn trong chợ búa khỏi đáng tiếc bằng theo… Không bằng theo về kinh thành Đại Tuyên mưu cầu nghề nghiệp chính mở khát vọng”
Thanh niên lường đối phương đường đường là quận chúa khi say lộ trò hề nếu giết diệt khẩu đoán chừng đặt bên mới thể yên tâm
Kế hoạch của vốn là rời khỏi Hoài châu dùng cái cờ theo nhân mã phủ quận chúa lên phía Bắc tìm đường khác cũng thể thử
Không do dự nhiều thanh niên gật đầu đồng ý
Hạ Tiêm Lạc lầm tưởng cố ý leo lên quyền quý xem xét tường tận: “Tên đầy đủ của ngươi là gì”
“Diêu Đình”
Hắn vốn tên là “Dụ Đình”
Hạ Tiêm Lạc mỉm: “Rõ ràng là trai tuấn lãng như ngọc bản quận chúa tặng ngươi chữ ‘Ngọc’ về … Ngươi gọi là ‘Diêu Đình ngọc’ ”
Thanh niên lưu vong đổi tên đổi họ đường hơn mười lần mỗi lần đều quên quá khứ; lúc đổi tên lần nữa liền vẻ vui vẻ cảm ơn
Không ngờ rằng cái tên đặt theo ý lâm thời theo hết nửa đời