Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 111
Mùi thảo dược nồng đậm bao phủ Thành Tây Từ phủ dược đồng càng bận rộn thầy thuốc vẻ mặt nghiêm túc mặt mũi tối
Từ Hách giường ở tiểu viện Nhã Trí hai mắt nhắm nghiền y phục cởi nửa quanh thân hiện tuyết ngưng trắng xanh
Tần đại phu cẩn thận xử lý vết thương cho cẩn thận thi châm để áp chế độc tính
Nguyễn Thời Ý xác định bệnh tình Từ Hách dấu hiệu nặng hơn mới khập khiễng về phòng thay một thân thường phục sạch sẽ vội vàng uống một chút cháo loãng chạy về chờ đợi bên trượng phu
“Cô nương đây là… tu luyện một loại nội công kỳ lạ nào đó Hoặc từng ăn đan dược hiệu quả kỳ diệu” Tần đại phu thấy nàng thừa dịp trái ngoài nhỏ giọng hỏi thăm
Nguyễn Thời Ý kinh ngạc: “Xin hỏi Tần đại phu những lời ”
“Độc trúng cũng kỳ độc nhưng hiệu lực cực mãnh liệt thường trong vòng một canh giờ thuốc giải chết cũng tàn phế; các chạy về từ bên ngoài kinh thành mấy chục dặm theo lý thuyết… chống đỡ quá nửa đường”
“ tự một cỗ nội tức mát lạnh bảo vệ tâm mạch làm dòng máu chảy chậm một là phòng ngừa mất máu quá nhiều thứ hai khiến độc tính xâm nhập chậm hơn…” Tần đại phu tấm tắc lấy làm kỳ lạ “Cộng thêm mấy huyệt đạo quan trọng phong ấn chỉ chờ tiểu đồng của sắc thuốc theo đơn trong uống ngoài thoa chắc hẳn trong ba ngày sẽ tỉnh”
Nguyễn Thời Ý biết rõ vị Tần đại phu sinh ở hải ngoại khắp thiên hạ vì đã cứu kẻ giết mà lâm kiện tụng tranh chấp khi Từ Minh Dụ cứu mới làm việc vì Từ gia
Đại phu tầm mắt năng lực vượt xa bình thường một câu kết luận của làm cho lòng yên tâm hơn nửa
Về phần cái gọi là ‘Nội tức mát lạnh’ của Từ Hách dựa theo phỏng đoán lúc luận bàn với Hồng Lãnh Nhiên ở trong trạch viện Li Khê xác nhận Băng Liên ăn cả rễ an giấc ngàn thu tại nơi tuyết rơi
Phải biết tập võ quanh năm thói quen vận hành nội lực trong giấc mộng
Cho dù Từ Hách ngủ say nhiều năm đồng thời một mực khổ luyện còn luyện thành một loại kỳ công nào đó trong cái rét căm căm mà biết
Chẳng qua là luôn chuyên tâm vẽ tranh ít khi tay tấc sắt đánh với khác ngoại trừ tình thế cấp bách đánh Hồng Hiên ngất xỉu gần như từng triển lộ khác
Xem tham ngủ một giấc cũng tính là thời gian sống uổng
Nghĩ đến đây Nguyễn Thời Ý tiếp nhận nước và khăn ướt nha bưng tới vắt khô nửa dời bước đến bên cạnh cẩn thận lau mặt trán tay chân cho
Trên thực tế đến giờ khắc nàng mới nghĩ một chút mà sợ
Không thể nào tưởng tượng nổi nếu như Từ Hách bảo vệ nữ nhi và ngoại tôn nữ với thể chất của các nàng hẳn là chết nghi ngờ nếu nàng vì hoảng hốt lo sợ bi thương đau khổ mà chậm trễ thời cơ cao thủ đáng tin như Hồng Lãnh Nhiên ở đó đoán chừng tính mạng Từ Hách khó mà đảm bảo
Chuyện xảy nàng và Từ Hách lần lượt phái Trầm Bích Đại Mao Nhị Mao chia đến phụ tử Hồng gia Xích Nguyệt Vương và hai Từ Lam đều cùng đưa đến tác dụng cực kỳ quan trọng thiếu một thứ cũng
Đang vui mừng mỗi bước cờ hiểm đều đúc ngoài viện một nô bộc vội vã chạy tới: “Cô nương Đại công tử đưa về một nam tử vết thương chằng chịt mắt đã đến ngoài cửa xin ngài an bài thuận tiện cho thời điểm Tần đại phu cứu chữa…”
Nguyễn Thời Ý xong trong lòng liền hiểu rõ lập tức sai thu dọn phòng bên cạnh chuẩn nến nước nóng chăn đệm chờ
Không lâu mấy bước chân trầm nhanh chóng khiêng một nam tử thon gầy đắp vải bông màu trắng xám tới
Nguyễn Thời Ý nhịn sự sợ hãi xuống kiềm nén đau đớn khi dậy tới cạnh cửa xung quanh
Chỉ thấy bẩn thỉu mày râu nhiễm vết máu loang lổ căn bản thấy rõ diện mạo vải bông che đậy tay và chân đã máu thịt be bét hiển nhiên đã từng chịu cực hình
Nàng đành lòng thêm chỉ để Tần đại phu làm hết sức giải cứu
Không cần hỏi tất nhiên là Diêu Đình Ngọc rơi tay Nữ vương Nhạn tộc
Nguyễn Thời Ý biết Hộ Vân Tê moi bao nhiêu tin tức từ miệng nhưng trạng thái thoi thóp chắc hẳn đã chịu hết tra tấn tàn bạo
Trước đây từng hiềm nghi lo ngại nhưng thấy thương thế đau lòng mà tiêu tan
Gặp Từ Thịnh Lam Dự Lập Thu Trường bên cạnh khai báo chân tướng với Từ Minh Lễ mang theo Từ Minh Sơ đã tắm rửa thay quần áo tới đây thăm thương thế Từ Hách đã khống chế đều thở dài một nhẹ nhõm
Dược đồng bưng chén thuốc nấu xong lên lẽ bắt gặp mọi trong phòng im lặng dám quấy rầy cung kính lui
Từ Minh Lễ dẫn đầu bưng chén sứ lên Từ Thịnh vội vàng ngăn cản: “Phụ thân để hài nhi tới hầu hạ ”
“Con đỡ tổ… đỡ dậy” Lời đến khóe miệng Từ Minh Lễ vì bên cạnh còn Lam Dự Lập và Thu Trừng mà đột nhiên sửa miệng
“Huynh trưởng chuyện giao cho ” Từ Minh Sơ tuân theo
“Muội nhốt mấy ngày chịu khổ vất vả vẫn nên nghỉ ngơi thì hơn” Từ Minh Lễ dừng một lát phân phó ngược Thu Trừng “Nha đầu Thu Trừng dìu nương cháu đến cạnh ”
Từ Minh Sơ vui: “Ta cũng đến nỗi ngay cả cái bát cũng bưng xong”
“Được ” Nguyễn Thời Ý nhịn nổi lên tiếng “Cứ rảnh rỗi tranh đoạt thế thuốc cũng nguội ”
Huynh Từ gia nhất thời im lặng Từ Thịnh đỡ nửa tổ phụ giọng ấm áp khuyên Nguyễn Thời Ý: “Ngài nhanh chóng nghỉ ngơi chỗ chúng yên tâm”
Nguyễn Thời Ý buồn ngủ chết nhưng Từ Hách mở mắt nàng tuyệt đối ăn ngủ yên
Nhường vị trí đằng cho trưởng tử nàng tự ghế bành gần cửa sổ hiệu những còn xuống
“Lam đại công tử xin hỏi tình hình Diêu Thống lĩnh thế nào Có thể từng báo cho Hàm Vân quận chúa ”
Mặt mày Lam Dự Lập ngập tràn lo lắng: “Nữ vương Nhạn tộc sử dụng đủ loại thủ đoạn chỉ cắt đứt gân tay gân chân còn lấy roi sắt nung lửa cắt da cắt thịt rút máu giày vò đến thương tích đầy …”
“Cái …” Nguyễn Thời Ý đành lòng “Nói như quả thật là bắt bên ngoài phủ quận chúa”
“ ”
“Chuyện đến nước thẳng thắn với ngươi” Nguyễn Thời Ý gian nan mở miệng “Chuyện chết giả lúc để trợ giúp rời kinh là chủ ý do Tam Lang và Thịnh Nhi làm Vốn tưởng rằng thể để trốn xa giang hồ tránh mặt kẻ thù ngờ… Hắn mà rơi tay địch”
Lam Dự Lập nghẹn họng trân trối liếc Từ Thịnh bận rộn bên trong: “Tiểu tử Đùa bỡn ”
“Chuyện nảy sinh nguyên nhân mong Lam đại công tử thứ ”
“Ta chỉ thuận miệng một chút ngài quá lời”
Lam Dự lập trong Từ phủ cảm nhận rõ ràng hơn khí tràng vô hình của ‘Từ Thái phu nhân’ ngôn ngữ càng thêm kính cẩn cung kính
Đối diện với ánh mắt mong đợi của Nguyễn Thời Ý tiếp: “Nữ vương Ngạn tộc rõ ràng định để Diêu Thống lĩnh đói chết dần dần khi lên đường nhốt ở chỗ khác trong một phòng tối mặt đất May mà Nhị Mao thông minh ngửi mùi máu tươi tìm cửa …”
“Chúng đẩy cửa đá trói giá gỗ đã lâm nửa hôn mê chút phản ứng Cho nên mọi đồng tâm hiệp lực khiêng khỏi địa lao mới miễn cưỡng nhận mơ hồ rõ ‘Đừng báo cho quận chúa’ một lúc mới bổ sung ‘Kẻ phản bội… Tề vương’”
“Tề vương” Nguyễn Thời Ý và Thu Trừng trăm miệng một lời
Tề vương hiểu thể hiện hứng thú kỳ lạ với hai các nàng như mượn đến cầu thân các loại hành vi kỳ lạ thể thấy phía thật sự động cơ thâm tàng bất lộình>
Nguyễn Thời Ý nhớ Hạ Tiêm Lạc thông báo du lịch với Tề vương nàng càng thêm lo lắng cho an nguy liền với Từ Thịnh: “Lập tức phái thăm dò Hàm Vân quận chúa ở nơi nào xác minh nàng uy hiếp ”
“Vâng” Từ Thịnh chậm rãi để xuống chén thuốc tổ đút cho tổ phụ xong khép áo bào thay “Vậy ”
Thu Trừng vốn vì câu ‘Liếm độc chi tình (*)’ của Hộ Vân Tê mà lo sợ nghi ngờ
(*)Liếm độc chi tình: Trâu cái liếm nghé con biểu hiện sự bảo vệ nó Ví von sự yêu thương đối với con cái
Tuy lẽ vì Nhạn tộc thông hiểu văn hóa Trung Nguyên mà dùng thành ngữ linh tinh nhưng ‘Tiên sinh’ liều mạng bảo vệ mẫu nữ các nàng cùng với đại cữu cữu mẫu thân kính trọng và lo lắng cho đúng như huyết mạch tương liên
Nàng loáng thoáng phát giác gì cái gì đó đôi mắt trong sáng chớp mặt một cái trộm Nguyễn Thời Ý dời
Đợi bọn họ kết thúc chủ đề nàng run giọng hỏi Từ Minh Sơ: “Nương con nhớ ngài từng … Cảm thấy và tỷ tỷ giống ngoại tổ phụ ngoại tổ mẫu con”
Trong lòng Từ Minh Sơ biết nên lừa gạt nữa dịu dàng : “Hài từ ‘giống’ mà bọn họ quả thực là ngoại tổ phụ ngoại tổ mẫu con”
Miệng nhỏ Thu Trừng mở lớn qua hồi lâu vẫn khép nước mắt óng ánh rơi xuống ngừng khuôn mặt nhỏ kịp sạch bụi đất bẩn như mèo
“Là là thật Vì vì …” Cả và giọng nàng đồng thời run rẩy lộ ngạc nhiên nghi ngờ khó mà tin nổi khi thấy Lam Dự Lập kinh ngạc hờn giận “Dự Lập ca ca… Huynh sớm biết ”
Lam Dự Lập vò đầu: “Tối hôm qua mới ”
Thu Trừng khắp bốn phía nghẹn ngào : “Tất cả mọi giấu diếm một ”
Nguyễn Thời Ý vẫy tay với nàng: “Hài tử ngoan tới đây để ngoại tổ mẫu từ từ cho con biết nguyên do”
Thu Trừng kinh ngạc vui mừng cảm thấy tủi thân vẻ mặt buồn rười rượi nhào tới ôm lấy ngoại tổ mẫu nghẹn ngào lên
“Không hết thảy đều sẽ ngoại tổ phụ ngoại tổ mẫu thương con nhất”
Nguyễn Thời Ý mỉm vuốt ve mái tóc dài của nàng nhẹ lời khuyên bảo
Từ Thịnh đang ngoài bất mãn xẹp miệng
—Được thất sủng
**
Màn đêm buông xuống tất cả nhân mã dồn dập hồi báo tin tức phần lớn là tin tức
Xích Nguyệt vương vì khách xã cạnh núi chi viện thuộc và bọn A Lục nên muộn một ngày nữa mới về mẫu nữ Từ Minh Sơ chọn nghỉ phủ Thủ Phụ
Nguyễn Thời Ý tiện dứt khoát ở trong viện Từ Hách tránh khỏi chạy chạy hai nơi
Trước Từ Hách vẫn tĩnh nhưng hô hấp và nhịp tim đã dần bình thường
Nguyễn Thời Ý mượn ánh nến nhu hòa ngắm rõ ràng khuôn mặt dáng vẻ trong lúc ngủ mê
Ngũ quan giống như mỹ ngọc điêu khắc thoáng khôi phục cương dương hỏa khí
Hiếm khi lộ bệnh trạng yếu ớt cũng làm cho nàng đành lòng trách móc nặng nề
Ổn định tinh thần Nguyễn Thời Ý đã đoán lời chân thật thấy ban ngày — đơn giản là lời lẽ sai trái để nàng tái giá
Hắn là… Muốn cho Hồng Lãng Nhiên thay thế chứ”
Nếu như thực sự dám nghĩ như nàng nhất định đánh hung hăng đánh
Trong lòng nàng rời khỏi nam nhân là sống nổi
Quá coi thường nàng
Nàng sợ hãi mất một lần nữa
ở một khắc khi đến nàng tình nguyện tin chắc sẽ vượt qua trở về tuyệt đối chỉ ở bên nàng thời gian một năm ngắn ngủi
Bọn họ sẽ con đường dài nửa đời nắm tay đồng hành
Nhu tình và tức giận giao thoa trong nội tâm chung quy thốt lời oán giận trong lúc mê man
Thừa dịp ai bên cạnh nàng lặng lẽ hôn một cái gò má mong ước gặp dữ hóa lành bình yên vô sự
Hôm chân Nguyễn Thời Ý đã còn đáng ngại
Diêu Đình Ngọc cũng biểu hiện chuyển nguy thành an
Buổi chiều dường như Từ Hách khôi phục tri giác thỉnh thoảng sẽ vô thức nhắc tới ‘Nguyễn Nguyễn’ khiến Từ gia đại phu ở đây làm bạn đều nhịn trộm
Người biết chuyện đại khái cảm thấy giữa tiểu tình lữ ân ái thừa
Huynh Từ gia thì âm thầm than thở — mẫu thân quả nhiên làm phụ thân nhớ nhung vạn phần…
Tần đại phu bắt mạch nhiều lần khẳng định Từ Hách uống hai thang thuốc là tỉnh đến lúc đó tìm nội lực cao cường bức độc tính thay tin tưởng nhanh sẽ khỏi hẳn
Trong lúc đó song khuyển chạy loạn trong viện thay phiên chằm chằm Từ Hách và Diêu Đình Ngọc bệnh liệt giường giống như tiểu thủ vệ; ngoài còn thỉnh thoảng làm nũng với Nguyễn Thời Ý sợ đuổi khỏi cái nhà lần nữa
Nguyễn Thời Ý phần cảm thán— Họa biết là phúc phúc biết chính là mầm tai họa
Nếu Đại Mao Nhị Mao tiếng còi xương dẫn liên lụy đến liên tiếp sự kiện bọn họ cá thể giải quyết tất cả phiền phức và tai họa ngầm trong một lần
Nhớ song khuyển bới Từ Hách từ trong tuyết cốc đó lúc tập kích và trong địa hạ thành nhiều lần dũng cảm quên cứu giúp nàng vuốt ve bộ lông dày của chúng vui mừng từ đáy lòng cảm kích cuộc gặp gỡ bất ngờ giữa hai bên
**
Sáng sớm ngày thứ ba khi tia nắng đầu tiên chiếu trong phòng qua hoa văn cửa sổ cây gỗ trầm hương phảng phất chiếu rọi
Lông mi Từ Hách run run lim dim mở mắt môi mỏng vẫn là ý nhạt nhẽo nhẹ giọng phun hai chữ
“Nguyễn Nguyễn…”
Một màn đã lặp vô số hồi trong lòng Nguyễn Thời Ý
lúc thật sự xảy phản ứng đầu tiên của nàng là xoa hai mắt phân biệt đang ở trong mộng
Nàng từng tưởng tượng thể sẽ vì kích động mà mất hết dáng vẻ
nàng hít sâu một cố gắng định nỗi lòng bảo trì thói quen dịu dàng nhã nhặn nhẹ nhàng bước liên tục tới bên cạnh kê thêm gối đầu cho
“Khát Ta rót chút nước cho cho hâm nóng cháo thế nào”
Giống như vô số cái sáng sớm bình thường nàng mỉm ngữ khí ôn hòa; khóe mắt hiện nước mắt bán sự lo lắng và kinh hỉ của nàng
Chất khí màu xanh giữa lông mày Từ Hách rút sắc mặt đã như thường
Hắn giãy dụa dậy lặng lẽ mười ngón tay đan xen cùng nàng: “Khát”
Nguyễn Thời Ý bưng nửa bát nước bàn con đầu giường lên đưa đến bên môi
Không ngờ chu mỏ một cái: “Nàng tự đút ”
…
Ngơ ngác ngắn ngủi qua Nguyễn Thời Ý phát giác dán mắt môi của nàng mắng: “Vừa tỉnh liền chút đắn”
“Trước tức phụ nhà làm gì cần giả vờ đắn”
Hắn bỗng nhiên đưa tay nắm chặt gáy nàng cưỡng ép buộc nàng cúi đầu gần mượn cơ hội ấn một cái lên môi nàng
Một nụ hôn mang theo mùi thuốc đắng
Man mát làm cho an tâm
Phẫn nộ tìm ‘đòi lời giải thích’ nhưng mà vì trong khoảnh khắc lưu luyến tản một nửa
Từ Hách lấy đầu lưỡi liếm nhẹ bờ môi nàng mơ hồ bôi son buổi sáng cho nàng
Tuy rằng độc tính chừa loại bỏ hết yếu ớt mang bệnh nhưng sức thêm chút kéo một cái nàng liền rơi trong lòng
Lúc đó vì để tản mùi thuốc cửa sổ mở hết sáng sớm hạ nhân bên trong viện nhiều càng quan tâm tới nhất cử nhất động với ‘bệnh nhân’ trong phòng
Nguyễn Thời Ý thể cho phép làm càn
Không đợi cúi đầu hôn sâu nàng nhanh chóng chặn cằm sẵng giọng: “Đừng nghịch Ta để Tần đại phu tới xem thử Hắn đã cần tìm giúp loại bỏ tận gốc độc tố”
Từ Hách kỹ nàng ăn mặc trang trọng tinh tế giống mặc ở nhà ngạc nhiên : “Nàng đây là… ngoài”
“Ừm”
Ánh mắt Nguyễn Thời Ý tối sầm tránh khỏi trói buộc của sửa váy
Từ Hách nhất thời nhíu mày: “Nguyễn Nguyễn đời chuyện gì đáng để nàng bỏ trượng phu trúng độc ăn mặc rực rỡ ngoài”
“Ồ Chàng thành ‘Trượng phu’ Trước đó là ai lôi kéo lão Hồng ép thuyết phục tái giá”
Bờ môi Nguyễn Thời Ý cong lên một nụ yếu ớt thấy mài răng biện hộ bồi thêm một câu: “Ta lấy Tình Lam đồ”
Từ Hách mờ mịt: “Biết ở Ở tay nào”
Nàng chỉ cảm thấy thiên ngôn vạn ngữ khó thể rõ ràng trong nhất thời sóng mắt dồn dập trong mắt chua xót và bất đắc dĩ
Là thê tử đương nhiên nàng tình nguyện rời khỏi lúc hồi phục
Nguyễn Tư Ngạn tạo địa hạ thành đủ loại tộc ác cấu kết với Nhạn tộc thêm lôi kéo Tề vương… Nàng thể quan tâm
Hai ngày nàng căn cứ giao ước tạm thời báo quan âm thầm cho quan sát kỹ động tĩnh Nguyễn Tư Ngạn Tề vương và Hạ Tiêm Lạc
Bây giờ kỳ hạn ba ngày đã tới nàng đến gặp vị ‘đường ’ mở to hai mắt một cái còn thể đùa giỡn trò gian gì
lúc gặp trong viện bất ngờ tin ‘’ tỉnh vội vã mời Tần đại phu sát vách trong nháy mắt ồn ào lên
Nguyễn Thời Ý tiện tiết lộ nhiều chi tiết dứt khoát đổi giọng điệu trêu chọc đùa
“Mảnh ‘Tình Lam đồ’ cuối cùng ở… trong tay thổ lộ cõi lòng linh cữu ”
Từ Hách trợn mắt kinh ngạc lập tức buồn bực vô ích sống chết nắm chặt tay nàng buông: “Không ”
“Chàng ngoan ngoãn dưỡng thương chờ lấy Tình Lam đồ chậm rãi tính sổ với ”
“Tính cái gì sổ” Hắn kinh ngạc nghi ngờ “Lời ngày đó khi trúng độc nàng giải thích là thật sự cảm thấy đại nạn sắp tới… Không yên tâm…”
Nguyễn Thời Ý tránh khỏi tay của híp nửa mắt ngắm giống như
“Tam Lang chẳng lẽ … quên đánh cược của chúng ”
Tác giả lời : “Chính văn sắp thành cảm ơn mọi ủng hộ một đường đến nay