Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 109
Tiếng vó ngựa lộc cộc phá vỡ nền đêm tĩnh lặng
Gió núi ấm lạnh xuyên qua lớp lớp cây rừng cuốn theo hương thơm nhàn nhạt nhưng cũng thể an ủi nổi tâm trạng lo lắng của xe
Lam Dự Lập một ở đầu xe tay cầm dây cương im lặng thúc hai con ngựa
Lưng thẳng tắpbả vai to lớn vẻ cứng nhắc thái độ cẩn trọng
Mỗi khi đến đoạn đường nhiều ngã rẽ dừng xe hiệu Nhị Mao xác nhận phương hướng đó lấy dao găm đánh dấu tàng cây để Từ Thịnh đuổi theo
Đợi gần tới chỗ dòng suối Nguyễn Thời Ý nhắc nhở: “Sắp đến bỏ xe Tránh khỏi phát hiện”
“Không chậm một chút” Lam Dự Lập biết nàng chút căn cơ võ công nào tuy đến nỗi ốm yếu nhưng vẫn hợp đường núi ban đêm
Đi thêm một đoạn nữa Nguyễn Thời Ý nhẹ nhàng : “Ta ấn tượng với chỗ về hai dặm nữa là đến nên chuyển sang bộ thôi”
Lam Dự Lập theo lời dừng đỡ nàng xuống xe trong lúc vô tình liếc gương mặt xinh yêu kiều của nàng đó nhanh chóng dời ánh mắt
“Ngài và tiểu tử Từ Thịnh… đùa giỡn chứ”
Hắn vẫn cứ nửa tin nửa ngờ với lời của Từ Thịnh
Nguyễn Thời Ý mỉm : “Hồi cháu cũng nghi ngờ chỉ là chậm chạp miệng mà thôi những lão thái bà khác khả năng đoán ý qua lời và sắc mặt ”
là Lam Dự Lập đã sớm nghi vấn thầm thấy Từ gia quá tôn sùng “Nguyễn cô nương” lai lịch thần bí thấy thiếu nữ trẻ tuổi dung mạo xinh quá mức trưởng thành đĩnh đạc
dù đoán già đoán non thế nào chăng nữa thì cũng thể ngờ đó là “Từ thái phu nhân”
“Vậy Thu Trừng biết sự tình ”
Nhắc tới ý trung nhân rõ tung tích mắt tối
“Ta vốn định đợi đến khi vị trí trữ quân của nó chắc chắn thì sẽ thẳng thắn thông báo” Nguyễn Thời Ý cũng nghĩ về một như nhẹ nhàng trấn an “Ta xem cháu là ngoài nên mới cho phép Thịnh Nhi thật… Cháu yên tâm Xích Nguyệt vương dũng mãnh Minh Sơ nhanh trí Thu Trừng lanh lợi cả nhà bọn họ cát nhân ắt sẽ thiên tướng bình an vô sự”
Lam Dự Lập nhớ tới cảnh Từ Minh Sơ ôm nàng ngừng rơi lệ đột nhiên nghĩ về vị “Từ đãi chiếu” ân cần trợn mắt há mồm: “Nói như ngài ngài …”
“Không sai chính là Từ Tham Vi”
Nguyễn Thời Ý nhớ mong trượng phu lẳng lặng xoay chiếc vòng ngọc cổ tay trái nhỏ giọng bổ sung: “Hiện giờ lúc thảo luận tình hình rõ ràng đến khi tất cả mọi đều an tự sẽ kể rõ cho cháu”
“Vâng”
Lam Dự Lập thầm nghĩ ngu dốt giọng càng tỏ cung kính
Hắn và nàng mật thiết thường cảm thấy nàng hết sức hiền lành thân cận dù nàng xinh vô cùng cũng khó thể nghĩ bậy… Thì rốt cuộc nàng là tổ mẫu của bạn thân cũng là bạn thân của tổ mẫu
Nghĩ lúng túng gãi đầu: “Ta vẫn luôn xem ngài là mà đối đãi mong ngài đừng quở trách”
Thấy Tiểu Điềm Cao bỗng trở thành Tiểu Mộng Cao* Nguyễn Thời Ý cũng đành lòng mỉm : “Ta thì vẫn luôn xem cháu là ngoại tôn nữ tế mà đối đãi mong cháu đừng để ý”
(*) Tiểu Mộng Cao: bánh ngọt ngốc nghếch
Lam Dự Lập dỗ dành thì hổ vẻ mặt tươi sáng như bầu trời đầy
********
Sau khi giấu xe ngựa trong rừng cây hai định lên đường tiếp thì chợt thấy Nhị Mao vểnh tai tựa như đang cẩn thận lắng
Lam Dự Lập đưa tay cản thấp giọng : “Có từ núi tới… Ít nhất trăm cưỡi ngựa khỏe đường chúng tránh đã”
Nguyễn Thời Ý thầm đổ mồ hôi hột
Theo lý thuyết Từ Thịnh đến trấn truyền thư sẽ gọi cứu binh đến nhanh như …
Không là Nguyễn Tư Ngạn phái chặn đuổi bọn họ chứ
Hai sợ ngựa giật sẽ hí lên làm bại lộ tung tích vội vàng đường vòng núp tảng đá lớn bên suối
như dự đoán nửa chung trà tiếng vó ngựa truyền tới dồn dập
Người tới giục ngựa chạy như điên dường như phát hiện ven đường giấu một chiếc xe ngựa bèn xuống lục soát
Một giọng nam thúc giục vang lên như chuông đồng: “Đừng quản chuyện Nếu mai phục thì tiếp tục tới ”
Nguyễn Thời Ý và Lam Dự Lập sửng sốt kinh ngạc vui mừng
“Đại tướng quân” Lam Dự Lập biết Nguyễn Thời Ý chậm vội gọi một câu
“Dự Lập” Người lên tiếng đáp là Hồng Hiên
Ngay đó mấy phi thân xuống ngựa vạch lùm cây
“Nguyễn cô nương chứ” Hồng Hiên thấy chiếc bóng xanh nhạt của Nguyễn Thời Ý bước chân bất giác nhanh thêm “Có thương Tiên sinh ”
Nguyễn Thời Ý hỏi cho rối trí
Nghe hỏi… hình như là đến sự chuẩn
“Tiểu Nguyễn” Hồng Lãng Nhiên bước tới thô bạo đẩy mấy tên bộ hạ cản đường mượn ánh sáng từ đèn đuốc quan sát từ xuống lo lắng nhưng càng vui mừng hơn “Không chứ Tên … ở đây”
Nguyễn Thời Ý ngạc nhiên hỏi: “Sao các đến đây”
“Nói dài dòng mới từ Giang Nam hồi kinh Hiên Nhi tới tiếp ứng trùng hợp gặp tiểu nha đầu của nàng ở trấn nhỏ phía Tây kinh thành nàng nàng và tiểu bạch kiểm Huyên Chi kẻ gian mưu hại lập tức chạy tới…”
“Trầm Bích chứ”
Nguyễn Thời Ý thở dài nhẹ nhõm lòng cảm kích hảo hữu trượng nghĩa tương trợ
“Chạy ít chân cọ cho bong tróc chảy máu đã sai đưa về Từ gia” Hồng Lãng Nhiên cau mày “Rốt cuộc chuyện gì xảy ”
“Hình như Nhạn tộc biết bí mật của Tam Lang cấu kết với đường của lập mưu bắt ” Nguyễn Thời Ý hạ thấp giọng “Tiệp Viễn… mới là chủ nhân chân chính của thành ngầm”
“Không chứ”
Hồng Lãng Nhiên và Nguyễn Tư Ngạn quen biết từ nhỏ quan hệ coi như tệ liền ngạc nhiên khép nổi mồm
“Chi tiết khi về kể chúng tìm manh mối trạch viện đã”
Nguyễn Thời Ý hận thể chắp cánh bay thẳng đến bên Từ Hách nhưng chuyện cưỡi ngựa khá khó đối với nàng
Hồng Hiên khó khăn của nàng hòa nhã : “Chuyện gấp tòng quyền cô hãy lên ngựa của ”
“Làm phiền đại công tử”
Ngay lập tức Nguyễn Thời Ý hai tiểu bối đỡ lên lưng ngựa nghiêng cao; Lam Dự Lập thì chung với một tên phủ vệ của Hồng gia đại đội nhân mã Nhị Mao dẫn đường phi thân chạy tới trạch viện đằng
Hồng Hiên tiện cưỡi chung với “Từ thái phu nhân” trẻ tuổi dứt khoát thi triển khinh công dắt ngựa
Khi hai khỏi tụt cùng
Nguyễn Thời Ý làm phiền phụ tử bọn họ cả đêm tới đây trong lòng áy náy nhân cơ hội thăm hỏi sức khỏe dạo của Hồng phu nhân
Biết Hồng Lãng Nhiên cuối cùng cũng chịu hạ bộ mặt đáng ghét đó xuống ngại ngàn dặm đón phu nhân về nàng bỗng thấy nhẹ nhõm mày giãn
Khi hai tới căn viện trong núi Hồng Lãng Nhiên và Lam Dự Lập đã dẫn lục soát một vòng ngoại trừ vết máu và đồ đạc bừa bãi khắp nơi thì một bóng
Nguyễn Thời Ý sớm đã đoán
Lấy năng lực của Từ Hách một khi liên thủ với Đại Mao nhất định thể đánh gục đám ô hợp với nhóm sát thủ Nhạn tộc luôn kiêng kị Thám hoa lang; nhưng cũng như nàng Nhuyễn tô tán trong trà ảnh hưởng chắc đã hôn mê khi đánh xong một nhóm Nhạn tộc khác đến mang
Từ Hách từng ăn băng liên nghĩ đến đã nhiều năm lời đồn “hút máu ” đã hiệu nghiệm sợ nhất là… nữ vương Nhạn tộc dùng đủ cách hành hạ cho hả giận
Những khác theo sự dẫn dắt của Nhị Mao đầu tiên là tuần tra dấu vết con ở cống nước ngoài viện đó tìm dấu xe ngựa cách đó xa cố gắng che giấu
Bọn họ suy đoán từ đây cho rằng Từ Hách đã thoát khỏi trạch viên cuộc chiến nhưng cuối cùng bọn tới tiếp ứng bắt sống
Có phát hiện mới mọi dám lưu lập tức phi ngựa đuổi theo
Nguyễn Thời Ý bao giờ để ý tới chuyện biết võ công nên giúp gì như lúc
Thấy Hồng Hiên vẫn dắt ngựa như xa nhất định sẽ kiệt sức trong lòng nàng khó mà yên
“Đại công tử mời mau lên ngựa đường quan trọng”
Hồng Hiên ngẩn cắn răng một cái nhảy lên nàng nhỏ: “Xin thái phu nhân giữ chắc”
Nguyễn Thời Ý tuổi tác đã cao ngược cũng thấy hổ lập tức lấy hai tay nắm chặt áo khoác của
Tuấn mã màu đen Hồng Hiên điều khiển vụt như tên bắn hòa bóng đêm mênh mông
**********
Lúc Từ Hách khôi phục tri giác đầu tiên là cảm nhận mặt sàn cứng rắn lộm cộm khiến cả thoải mái
Tiếp theo tay chân cách nào nhúc nhích nổi
Hắn nâng mí mắt nặng nề lên đập mắt là căn phòng đèn đuốc tối om bốn vách cửa sổ chỉ một cánh cửa sắt
Nhìn kĩ thì thấy tay chân trói mơ hồ nhớ lúc và Đại Mao tiêu diệt xong đám một tên Nhạn tộc ngã xuống đất dốc hết lực tung một nắm bột
Khi đó tay chân dần tê dại thể tránh cả hứng lấy khỏi trạch viện bao lâu liền vững nữa
Thừa dịp mất ý thức sờ nhẹ đầu Đại Mao: “Đi mau… Đừng để khác bắt…”
Đại Mao trông chừng bên cạnh kêu ư ử nhất thời rõ ý
Cho đến khi mất ý thức biết cảm nhận đúng mà hình như thấy Đại Mao đang liều mạng kéo rời
Giờ xem thoát khỏi tay bọn Nhạn tộc
Miệng lưỡi khô khốc đầu óc cuồng lăn chừng vài cái thì chợt một giọng nhẹ như muỗi từ vách tường thô ráp truyền tới
“Cha…”
Từ Hách sợ hết hồn đầu bức tường gọi là “cha” ánh mắt lo lắng nghi ngờ
“Con là Minh Sơ”
Giọng nhỏ đến mức khó
Từ Hách khẽ giật nộ hỏa công tâm sắc mặt bỗng đen như sắt
Nữ nhi của Vương hậu tôn quý của một nước Sao thể giam ở chỗ u ám thế với
Yên lặng xác nhận bốn phía ngoài xong giãy giụa tới bên tường vất vả lắm mới tìm một lỗ tường nho nhỏ
Hắn sợ ngoài thấy chỉ đành kề bên cái lỗ nhỏ giọng hỏi: “Có Đám Thu Trừng ”
“Nữ nhi Bà nữ vương một cây còi nhỏ thổi một cái liền gọi Thám hoa lang tới… Sau khi Thu Trừng và phụ thân nó dụ thì nữ vương đem con tới chỗ Con dối là đã ăn hạt băng liên…”
Từ Minh Sơ kể rõ ngọn nguồn đơn giản với phụ thân cũng nhắc nhở địa lao chỉ một con đường hẹp ngày đêm canh phòng chặt chẽ luân phiên mỗi hai giờ sẽ dò xét một lần
Từ Hách chuyện nàng lấy thế cho mẫu thân cảm động đau lòng: “Con ngoan phụ thân thật sự biết nên khen ngợi con thông minh tùy cơ ứng biến là nên trách cứ con to gan làm bậy nữa…”
Nếu từ đầu đến cuối nữ vương Nhạn tộc vẫn xem Từ Minh Sơ là ăn hạt băng liên nhất định Nguyễn Thời Ý sẽ cơ hội chạy trốn
“Cha con suy xét thiệt hơn thấy đây là cách thích hợp nhất hiện nay… nãy tỉnh bọn họ đã nhiều nhưng vì là tiếng Nhạn tộc con hiểu lắm chỉ miễn cưỡng hiểu một câu họ cơ thể lạnh”
“Ừ… Bọn họ cho rằng triệu chứng lạnh cơ thể là do băng liên vẫn còn hiệu lực nào ngờ… mãi ấm trở là vì nguyên nhân chôn sâu trong băng tuyết…”
“Nữ vương Nhạn tộc coi trọng việc bảo dưỡng tất nhiên sẽ tiến hành tra hỏi ban đêm nghỉ ngơi nhiều …”
“Không ngược là con đấy cơ thể đã yếu ớt còn lấy máu”
Nhân cơ hội khác quấy rầy bọn họ trao đổi tin tức qua lỗ hẹp chỉ lớn chừng một đầu ngón tay cái ước định tiên giả vờ quen
Từ Minh Sơ đề nghị hãy thừa nhận đã ăn băng liên đó phối hợp thích ứng nếu sẽ trở thành vô dụng diệt khẩu
Từ Hách đồng ý
Từ khi hai phụ nữ* nhận cho tới nay bởi vì làm phụ thân còn trẻ hơn nữ nhi tận mười mấy tuổi cho nên hai bên đều hết sức khách khí nhún nhường
(*) phụ nữ: cha con (phụ thân và nữ nhi) :v
Lần cùng chung hoạn nạn hai ném hết những lễ nghi thừa thãi như loại ăn ý trời sinh nhiều chuyện cần miệng cũng đã hiểu ý động viên khích lệ lẫn
Khi tiếng bước chân vững vàng dần tới gần Từ Hách vội đất giả vờ như tỉnh; Từ Minh Sơ thì nhanh chóng cất ngọn đèn sát tường về chỗ cũ xuống làm như đang ngủ
May mà đó chỉ là một hộ vệ tuần tra
Đối phương thấy một nam một nữ bắt vẫn đang ngủ say liền bực bội rời khỏi
********
Căn phòng đất cực kì yên tĩnh thấy sắc trời cho nên khó phân biệt ngày giờ
May ở phía Từ Minh Sơ một kẽ hở nhỏ thể ánh sáng biến đổi mà phán đoán thời gian ngày đêm
Khi mấy tiếng bước chân nặng nề từ xa dần tới Từ Hách đoán lúc tránh nữa chỉ thể tỉnh táo ứng đối
Người tới kêu la om sòm mà rón rén lẳng lặng mở khóa
Một vỗ mặt Từ Hách mấy cái đợi khi tỉnh táo mở mắt ngáp một cái thật to thì ngượi nọ mới sai kẻ khác mang khỏi phòng giam
Tất nhiên Từ Hách bày dáng vẻ hoảng hốt lo sợ há mồm kêu lên thì lập tức chặn miệng
Kẻ cầm đầu oang oác một câu đó dẫn thủ hạ nhanh chóng rời tựa như kinh động tới ngoài
Từ Hách giả vờ giãy giụa chờ cơ hội xung quanh thì mới biết căn ngục đất chỉ dùng hai buồng dùng để giam phụ nữ hai
Không cho ồn ào náo động là vì sợ đánh thức Từ Minh Sơ
Nghĩ ngợi một chút liền đoán ý nghĩ của Hộ Vân Tê —— thứ nhất là sợ quấy rầy Từ Minh Sơ nghỉ ngơi nuôi nhiều máu ả ; thứ hai là lo nàng sinh sợ hãi sẽ hợp tác nữa
Sau khi khiêng lên cầu thang qua hai tầng canh gác nghiêm ngặt Từ Hách chuyển tới một căn phòng trống tiếp đến trói lên giá gỗ bằng dây thừng
Lúc đó sắc trời hừng sáng trong đình viện đơn sơ cỏ dại mọc um tùm bốn góc là bốn tên tráng hán cau mày quắc mắt ác sát hung thần
Nữ tử lả lướt bước từng bước nhỏ từ căn phòng bên cạnh đến gần mọi đồng thời vén hai tay khom hành lễ
Từ Hách dùng đôi mắt mờ mịt trộm đã đoán là nữ vương Nhạn tộc Hộ Vân Tê
Như Từ Minh Sơ đã từng vị thích mặc đồ tím búi tóc đơn giản dung mạo trung niên xinh chiếc còi bằng xương màu trắng treo vô cùng nổi bật
Hộ Vân Tê dùng tiếng Nhạn tộc sai thủ hạ lấy miếng vải nhét trong miệng Từ Hách đối diện với gương mặt tuấn tú đang cố tỏ vẻ sợ hãi của thì ánh mắt hiện lên chút tán thưởng
“Các ngươi là ai Sao bắt cóc Có còn vương pháp nữa ”
Từ Hách biết còn hỏi giả điên giả dại mặt đầy căm phẫn
“Tôn giá chính là Từ Tham Vi đại danh đỉnh đỉnh” Hộ Vân Tê nhạt “Quả thực tuấn tú lịch sự nho nhã phong lưu…”
Đáy mắt Từ Hách chợt hiện vẻ kinh hãi nghĩ xem tình huống bình thường nên phản ứng như thế nào
Tuy thể thống lĩnh Diêu Đình Ngọc của phủ quận chúa rơi trong tay Hộ Vân Tê còn kẻ giăng bẫy bắt và Nguyễn Thời Ý chính là của Hạ Tiêm Lạc nhưng Từ Hách trực giác chuyện do bọn họ gây nên
Hắn nghĩ cách moi thông tin chính xác từ miệng Nhạn tộc mới
Hộ Vân Tê thấy đầy kinh hãi bèn khẽ giải thích: “Ta mời tôn giá tới là vì đòi băng liên tộc đã thất lạc nhiều năm”
“ hoa là vô tình lúc chịu nổi đói bụng nên đã ăn nhầm bụng nhường năm trôi qua thể trả cho ngươi”
Hộ Vân Tê : “Nếu ngươi là một nam tử tầm thường lẽ sẽ dùng một đao giết chết uống sạch máu của ngươi… mà ngươi là đại họa sư vang danh thiên hạ tất thể đầu cơ kiếm lời”
Từ Hách Hộ Vân Tê như đang ý lợi dụng trong lòng yên tâm
“Cho nên… ngươi dẫn rời khỏi Đại Tuyên”
Vừa dứt lời bỗng một gã đại hán đạp một cước “Ngươi cái gì mà ngươi Phải gọi là ‘nữ vương bệ hạ’”
Từ Hách cau mày
Hộ Vân Tê lạnh lùng mỉm : “Từ văn võ song hạ một lúc ba tên hộ vệ tay còn thả Thám hoa lang của …”
Nghe Đại Mao Nhị Mao đã thoát thân Từ Hách vội che giấu vui mừng trong đáy mắt
Thực đã giết hết đám mối quan hệ sâu xa giữa và hai con Thám hoa lang sẽ ai biết
Giọng Hộ Vân Tê lãnh đạm: “… Lần gần ba ngàn dặm đường nếu ngoan ngoãn lời chừng sẽ bớt hành hạ một chút”
Không đợi tiếp lời Hộ Vân Tê liền với hạ nhân vài câu
Từ Hách đoán ý hơn nữa còn tiếng ngựa hí ở phía cửa tiếng hạ nhân thu dọn đồ đạc điều đó chứng tỏ Hộ Vân Tê nhanh chóng bí mật đưa và Từ Minh Sơ trở về Nhạn tộc trong lòng thầm kêu khổ
Hắn đang suy nghĩ thay đổi chủ đề làm để kéo dài thời gian thì Hộ Vân Tê đã nhanh tay chặn miệng
Từ Hách tự vấn cả đời thăng trầm lên xuống gặp đủ loại trắc trở nhưng bao giờ làm nhục đến thế lửa giận trong mắt như tên bắn ngoài
biết phát điên nổi giận nhục mạ chống đối tất cả đều là thượng sách thời khắc mấu chốt chỉ thể dựa phụ nữ đồng tâm
Y như đoán một nén hương nhân viên tụ tập khi khiêng đẩy nhét một chiếc xe ngựa thì Từ Minh Sơ đã trói hai tay hai chân miệng buộc vải trong đó
Trong nháy mắt phụ nữ cả hai đều giả vờ quen biết dùng ánh mắt lo sợ yên quan sát lẫn
Hộ Vân Tê chậm rãi tới gần híp mắt với Từ Minh Sơ: “Ủy khuất Hạ phu nhân cùng xe với vị Từ nhé tin là chính nhân quân tử nhất định sẽ làm hành vi gì an phận”
Từ Hách suýt nữa thì trợn trắng mắt đó là nữ nhi ruột của sẽ làm hành vi an phận gì
Từ Minh Sơ phát tiếng “ưm ưm” điềm đạm đáng thương nước mắt tuôn như mưa thật khiến cho ngắm sinh lòng thương xót
Tuy Từ Hách biết nữ nhi làm bộ làm tịch thế mà trong lòng vẫn đau đớn nguôi hận thể giết hết đám khốn kiếp để xả nỗi giận trong lòng
Thoáng thấy mấy chiếc bóng lướt qua trong rừng cây thừa dịp cơ thể nhét trong xe cố giãy hai cái nhắm trúng mông ngựa mà đá
Con ngựa giật lập tức cất vó
Xe ngựa kéo theo tông mấy khiêng vác đồ đạc phía ngã lăn thức ăn và vũ khí rơi vãi đầy đất tình cảnh thoáng chốc rối loạn
Hộ Vân Tê giận tím mặt lạnh lùng mắng bằng tiếng Nhạn tộc
Nào ngờ lời dứt thì đã một bóng gầy bổ nhào tới nhanh như cắt
Cùng lúc đó trường tiên tỏa ánh bạc vọt như trường xà quấn mặt Hộ Vân Tê