Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 107
Trong trí nhớ của Nguyễn Tư Ngạn đường tỷ như một ôn nhã nội liễm trong xương lộ khí chất cao quý thể khinh thường nhưng thân thể yêu kiều yếu nhiều bệnh dính dáng đến bất kỳ vật sắc nhọn gì
Nhất là nàng hạ dược hôn mê hai giờ theo lý tay chân bủn rủn vô lực
Khi kim quang từ búi tóc rối bù của nàng hướng tới cổ dự kinh hãi kịp làm phản ứng gì
“Tỷ giết ”
Giọng thong thả mang theo tức giận cũng kinh ngạc càng xen lẫn sự u oán như gần như xa
Nguyễn Thời Ý sống hơn năm mươi năm đừng giết ngay cả gà nàng cũng từng giết một con nào
Tay nàng ngừng khẽ run nhưng quật cường nhắm ngay cổ họng Nguyễn Tư Ngạn
Từng đám tiểu bối Thu Trừng Từ Thịnh Lam Dự Lập chuyện phiếm nhắc tới chỉ cần lấy lưỡi dao sắc bén kéo một cái từ dọc theo cổ họng cho dù là thần y cũng còn cách cứu chữa
– Nguyễn Tư Ngạn đáng hận
Hắn một đôi tay thể mô tả muôn màu muôn sắc kỳ hoa quý điểu trong thiên hạ đôi tay nàng ở nơi ánh mặt trời soi tới im lặng tiếng khuấy đảo phong vân mấy mươi năm
Hắn ở thành ngầm mà tổ phụ phong tỏa chiếm làm của mưu cầu tư lợi đâm chọc thị phi diệt trừ đối lập còn sử dụng cổ độc khống chế tâm hồn khác
Người tay dựng lên sòng bạc khổng lồ đất kỹ viện kho hàng sân tỷ võ giam giữ nô lệ chế tạo các loại hàng hóa kiếm lời cho …
Đáng hận đáng hận
thân là “đường tỷ” dù là liên hệ máu mủ như quá khứ rành rành mắt Nguyễn Thời Ý xuống tay
Một là dám hai là đành lòng ba là tha
Nàng chính tay đâm
Dẫu nếu giết Nguyễn Tư Ngạn nàng sẽ chết trong tay thuộc hạ của tử trạng tất nhiên sẽ thảm
Nàng chỉ cứu Từ Hách cùng với nữ nhi nữ tế cùng ngoại tôn nữ biết rơi tay giặc
“Tỷ tỷ cũng giết tỷ cũng xuống tay …” Nguyễn Tư Ngạn thấy nàng chần chừ đã thấu ưu tư phức tạp của nàng giọng khẳng định: “Lấy cây trâm nghỉ ngơi cho khỏe chớ suy nghĩ nhiều”
“Ta về Từ phủ ngươi chuẩn xe ngựa theo cùng ”
“Ý tỷ là bắt giữ áp giải về kinh đầu thú Lại phái cứu sư ” Nguyễn Tư Ngạn nhướng mày mà “Coi như phối hợp tỷ đồng ý Theo như hiểu biết của với tỷ tỷ xưa nay nhân từ nương tay…”
“Nhân từ nương tay nghĩa là mặc cho khác khi dễ nhất là sẽ mặc kệ cho tổn thương nhà của ”
Lưỡi dao về phía nửa tấc cổ cứng đờ nhất thời xuất hiện một vệt đỏ
“Quay đầu tỷ liều chết bảo vệ… Ta hình như ghen tỵ với ” Nguyễn Tư Ngạn xúc động “Phải biết lão gia tử đem bí mật lớn nhất của gia tộc bảo tàng bí mật lớn nhất Bắc Liệt giao cho phu thê hai ”
Trong con ngươi của Nguyễn Thời Ý lướt qua ý hồ hoặc vi diệu ngay đó quát bảo ngừng : “Đừng đánh trống lảng nhanh phân phó chuẩn xe”
Nguyễn Thời Ý rũ mắt ánh mắt dâng lên mấy phần nhu tình
“Được đều tùy tỷ”
Hắn hắng giọng mấy cái cất cao giọng : “Truyền lệnh xuống cùng Nguyễn cô nương trở kinh thành việc gấp lập tức chuẩn xe ngựa”
Ngoài cửa mấy trượng lên tiếng đáp
“Tay giơ cao như … mệt Hay là… xuống để cho tỷ nhẹ nhàng chút” Hắn xuống
“Chứ bịp bợm” Nguyễn Thời Ý thấp giọng cảnh cáo
“Ai tỷ cuối cùng cũng tin ” thân ảnh dừng “Ta dù làm nhiều chuyện nữa từng nửa điểm tổn thương tỷ”
“Ta chết trong tay Tề Mục ngươi còn dám và ngươi liên quan”
“Đó là sơ xuất vì … đó chết”
“Ngươi diệt khẩu là vì cơ mật thể tiết lộ ngoài”
Nguyễn Thời Ý nghiến răng
Nguyễn Tư Ngạn im lặng nàng chằm chằm ánh nến chiếu sáng nửa gương mặt gò má trong ánh sáng gầy gò khi thu vẻ trong trẻo lạnh lùng hàng ngày hiện lên vẻ thuần hậu thâm tình
“Tỷ đội lên một gương mặt của tiểu cô nương làm thật thể nào thích ứng Bộ dáng lúc của tỷ còn nhỏ luôn tung tung tăng theo tỷ và sư … Hôm nay hai vẫn giữ dung mạo đó nhưng già ”
Nguyễn Thời Ý tránh ánh mắt của ánh mắt rũ xuống che giấu ý lạnh thấu xương cùng tình cảm chua xót
– Từ lâu đã còn là đường ngây thơ đáng yêu năm nào
Có lẽ từ khi mới bắt đầu đã nữa
Nếu đối với nàng sinh tình cảm ngoài tình cảm tỷ đại khái là khi Từ Hách qua đời
Để tránh nhớ quá nhiều những hồi ức Nguyễn Thời Ý tập trung cuộc đối đầu hiện tại
“Tiệp Viễn ngươi đã – đã theo Tham Vi lý do duy nhất để ngươi hạ thủ lưu tình với Từ gia còn tồn tại cần băn khoăn Vậy hỏi ngươi một chút cuối cùng ngươi còn làm gì với Từ gia”
Nguyễn Tư Ngạn khổ: “Có vẻ như những gì tỷ nên tỷ đều đã Ta thật sự hủy diệt Từ gia đã giam cầm tỷ cả một đời nề hà đầu tiên là ý chí sa sút đó biếng nhác ngược cháu trai ngoan của hòa một ván”
“Ta đã từng cân nhắc thoái ẩn giữ đại danh phía nghĩ đây là thời điểm để nghiên cứu bí mật của Tình Lam đồ Mà nay các ngươi nếu dám lấy bức vẽ quan trọng làm qua loa lấy lệ chắc hẳn… Bí mật trong tranh ở trong hình mà là giấu trong lớp ghép”
Nguyễn Thời Ý từ chối cho ý kiến đang sang chuyện khác bên ngoài một giọng nam ngữ khí cung kính “Đại nhân đã chuẩn xe ngựa”
Ánh mắt Nguyễn Tư Ngạn khuôn mặt cảnh giác mặt bên miệng : “Chẳng lẽ tỷ công khai cầm trâm để ngang cổ nghênh ngang ngoài ”
Nguyễn Thời Ý tự biết thân cao bằng hành động độ khó cực lớn trù trừ : “Vậy… Ngươi để bọn họ tránh ”
Nguyễn Tư Ngạn : “Ta đây dạy tỷ đem đầu mũi nhọn để ở lưng … Nơi thấy Nơi một châm đâm xuống nửa đời sẽ giường…”
Thấy Nguyễn Thời Ý bất kì động tác nào kéo một cánh tay khác của nàng đưa tới lưng bổ sung : “Dĩ nhiên tiên tỷ chớ làm loạn Nắm chặt áo khoác của tránh cho mượn cơ hội chạy thoát”
“Ngươi đây là ý gì”
“Dạy tỷ nha Hàng năm tỷ sống qua ngày ở nơi nhà cao cửa rộng làm hiểu cách lợi dụng điểm yếu uy hiếp khác Ta đã mấy mươi năm gọi tỷ là “tỷ” tất nhiên trách nhiệm giúp tỷ”
“Trợ giúp bức bách ngươi” Nguyễn Thời Ý nghi ngờ bẫy “Vậy vì ngươi ngoan ngoãn theo Mà là uy hiếp như ”
Nhìn như thái độ của hết sức nghiêm túc: “Cảm thấy mới mẻ”
Một tay Nguyễn Thời Ý giơ cao cây trâm một tay buộc ôm vòng lưng làm tư thế nửa ôm thể lúng túng cực kỳ
Nguyễn Tư Ngạn buông rũ mi mắt thở dài : “Trong ấn tượng tỷ tựa hồ từng đến gần như Nếu như gương mặt của tỷ già hai mươi tuổi chuẩn liền…”
“Bớt nhảm”
Nguyễn Thời Ý dùng sức nắm chặt vạt áo của bước chân nhẹ nhàng lưỡi dao cẩn thận dời từ cổ xuống vị trí đã chỉ định
Nguyễn Tư Ngạn chống mặc cho nàng siết chặt quần áo chống vật sắc nhọn
“Đi thôi Ta dẫn tỷ lên xe đưa tỷ trở về Từ phủ”
Hắn phối hợp quá mức làm cho Nguyễn Tư Ngạn cảnh giác: “Ngươi chủ ý quỷ quái gì”
Nguyễn Tư Ngạn dở dở : “Mạng ở trong tay tỷ thể chủ ý quỷ quái gì chứ Đơn giản để cho tỷ chút thương tổn nào mà rời cũng thể tìm cơ hội thoát thân Tỷ còn sống coi như trong lòng căm ghét chung quy cũng cao hứng”
Nguyễn Thời Ý vô cơ nhớ Từ Hách cũng qua những lời tương tự
Khi đó và nàng hẹn ở Li Khê nhận cuối cùng cũng thể đạt thành nhất trí
Từ Hách nổi trận lôi đình hất tay bỏ nhưng lúc nàng một câu – Nguyễn Nguyễn may mắn duy nhất của là nàng sống sờ sờ vứt bỏ vẫn hơn nàng còn ở nhân thế hơn gấp ngàn vạn lần
Giờ phút Nguyễn Tư Ngạn lời ý nghĩa giống khiến cho Nguyễn Thời Ý nghi ngờ dễ mềm lòng
Nàng lạnh lùng : “Đừng nghĩ dùng hoa ngôn xảo ngữ che dấu Ta tiểu cô nương dốt nát Đi nhanh”
Nguyễn Tư Ngạn sâu kín than thở bước một bước nhỏ về phía chắc chắn nàng thể đuổi theo mới chậm rãi khỏi phòng
*****
Ở gian ngoài trong phòng giá đàn và các vật dụng khác bố trí án thư
Dưới ánh đèn đuốc nhu hòa án một bức [Miêu hí hải đường] chỉ vẽ một nửa màu sắc thanh nhã vô cùng thú vị
Vết mực đã khô nghĩ là Nguyễn Tư Ngạn rảnh rỗi vẽ trong lúc chờ đợi khi nàng ngủ mê man
Hắn trò giỏi hơn thầy thuần thục sở trường tinh mỹ cảnh giới kỹ xảo siêu việt của Nguyễn lão gia tử hổ danh là tứ đại danh gia đương triều
Nguyễn Thời Ý chỉ vội vàng xem một chút trong lòng lần nữa đau đớn
Nguyễn Tư Ngạn dừng bước tiến lên đầu nhỏ giọng hỏi: “Có một vấn đề… Ta sợ nếu hỏi nữa gặp giương cung bạt kiếm sợ là ”
“Nói”
“Đừng chê ” Hắn tới đây chỉ thêm cảm giác lo lắng “Nếu như ba mươi sáu năm khi tỷ phu “chết” thẳng thắn báo cho tỷ biết chúng huyết thống giống mà … nguyện chiếu cố tỷ cả cuộc đời lúc tỷ cân nhắc đến ”
“Tuổi đã cao cái làm gì” Nguyễn Thời Ý phiền não hết sức
“Tỷ cho biết là ‘Sẽ’ là ‘Sẽ ’”
“Ta biết” Nguyễn Thời Ý sợ mắc cạm bẫy thuận miệng
“’Không biết’ hơn so với trực tiếp ‘Sẽ ’” Nụ của vẻ vui vẻ yên tâm
“Trên đời làm gì ‘Nếu như’ Ngươi đã sớm lựa chọn khác lựa chọn đối lập với ”
“Không giữa tỷ và quyền lực giàu sang lựa chọn cái mà nếu thành thành thật thật khó thể leo lên cho tỷ cái gì”
“Ta cũng cần ngươi cho bất kỳ thứ gì làm tỷ tỷ chỉ mong ngươi bình an khỏe mạnh chính trực thản nhiên” Nguyễn Thời Ý nghiêm mặt “Bản thân vươn lên cũng sai nhưng ngươi gây hỗn loạn thương thiên hại lý lấy đó làm bậc thang để bước lên đỉnh sai ”
Nguyễn Tư Ngạn khẽ thêm gì thản nhiên tới phía
Hai một một bước xuống nấc thang ở hành lang bước màn đêm lộng lẫy
Gió đêm đưa đến hương trúc thanh nhã xen lẫn hương thơm như như của tường vi vị ngọt ấm áp phả mặt nhưng thể nào làm cho lòng Nguyễn Thời Ý ấm lên
“Đại nhân…”
Thanh niên tuấn mỹ thường theo bên Nguyễn Tư Ngạn chắp tay đón cách thức quỷ dị của bọn họ đoán thấy tình huống đúng lúc mới kêu lên
“Cần gì ngạc nhiên” Nguyễn Tư Ngạn ngay cả cũng thèm dẫn Nguyễn Thời Ý xuyên qua những chiếc đèn đá xung quanh đình viện
Nguyễn Thời Ý cẩn thận dùng mũi nhọn chỉa xương sống nơi eo nhắm mắt theo như băng mỏng
Những khác hiển nhiên cũng phát giác chủ tử uy hiếp rối rít xúm một trượng xung quanh hai ngưng thần nín thở tùy thời nhào lên phía
Nguyễn Thời Ý theo bản năng níu chặt đoạn áo bào thủy sắc
“Lui ”
Nguyễn Tư Ngạn nghiêm nghị trách móc ôn nhu trấn an Nguyễn Thời Ý: “Đừng sợ chuyện gì… Chúng thôi”
Mọi xung quanh hai mắt cứng họng lên tiếng
Trên thực tế tận mắt thấy chủ tử mấy mươi năm gần nữ sắc tranh đoạt nữ tử cùng với Nhạn tộc cũng tự tay ôm nàng về sắp xếp ở bên khỏi cửa cùng ăn chút cháo trắng chút thức ăn… Tất cả mọi đều cảm giác chuyện giống bình thường
Lại thấy chủ tử ôn nhu chu giống như cam tâm tình nguyện một cô nương yếu ớt uy hiếp khiếp sợ đến kinh hồn bạt vía
Nguyễn Thời Ý biết rõ đường sẽ phản kháng khi nào ở thể làm gì khác hơn là thuận thế mà làm theo về phía tiền viện
Bóng đêm mênh mông nàng đại khái phán đoán đã qua giờ Tuất Bài trí của nơi chút giống với căn “Nhà riêng Quận chúa” giả mạo lúc sân chút tương tự phỏng đoán tất cả đều là sản nghiệp của Nguyễn Tư Ngạn
Hai vượt qua bậc cửa của đại môn đạp lên bậc thang đến chỗ trống trải đang đậu xe ngựa bên ngoài viện
Nguyễn Thời Ý chút kinh nghiệm nào lúc đang do dự ai lên xe Nguyễn Tư Ngạn bất ngờ đầu trở tay đẩy mạnh nàng một cái
Chân nàng điểm tựa suýt nữa đập đầu cảnh của xe ngựa trong lòng thầm hô xong
Không ngờ Nguyễn Tư Ngạn thốt nhiên giận dữ ít khi lạnh lùng tàn khốc hét: “Ai phát ám khí”
Nguyễn Thời Ý ngẩn nương theo ánh đèn lồng từ của rõ ràng thấy Nguyễn Tư Ngạn lấy tay ôm vai từ kẽ ngón tay trắng nõn thon dài thấm máu tươi
“Đại nhân” Ở cửa một nam tử tráng niên quỳ sụp xuống đất mặt lộ vẻ sợ hãi “Thuộc hạ nghĩ tới làm thương ngài là là…”
Nguyễn Tư Ngạn ngang nhiên đó nhàn nhạt lên tiếng: “Ta đã – nàng là nhà của ”
“Thuộc hạ biết tội”
Người nọ liên tục dập đầu với đó bi thương rút kiếm lấy tốc độ sét đánh kịp bưng tai cắt cổ họng trong nháy mắt đổ máu tại chỗ ngã xuống đất mà chết
Nguyễn Tư Ngạn lấy tay áo ngăn tầm mắt Nguyễn Thời Ý: “Đừng đỡ cho bẩn mắt Tỷ đau chứ”
Nguyễn Thời Ý biến cố đột ngột làm cho kinh ngạc đến ngây cố nắm chặt mũi trâm quên tiếp tục bắt giữ
Sửng sốt một lát nàng mới nắm trâm cài tóc nhắm ngay một lần nữa lúng lúng túng nhắc nhở: “Ngươi ngươi chảy máu… Nếu băng bó một chút”
Nguyễn Tư Ngạn đột nhiên : “Có một câu của tỷ chuyện ngại”
Nguyễn Thời Ý đối diện với nụ ôn hòa như gió xuân tháng hai của trong lòng tự dưng vặn một cái
Nàng thời thời khắc khắc cảnh tỉnh – trái rõ ràng phía thân tình thể bất luận dáng vẻ của nho nhã bao nhiêu nữa kỳ tài ngút trời là chủ nhân của thành ngầm là ngọn nguồn của các loại tội ác
Trời mới biết nàng bao nhiêu hy vọng tất cả những chuyện đều là mộng
Nàng tình nguyện thức tỉnh
****
Đối lập hồi lâu Nguyễn Tư Ngạn tựa như sự luống cuống của nàng nhỏ giọng nhắc nhở
“Lúc tỷ làm là kiểm tra bên trong xe ngựa nào ẩn nấp một lần nữa vòng qua bên giống như mới … Đem cây trâm đặt lên cổ lui về phía mà lên xe Cẩn thận váy chớ vấp té…”
Nguyễn Thời Ý giận tái : “Ta sẽ xử lý”
Môi mỏng của Nguyễn Thời Ý khẽ động chợt mọi phía đồng thời rút đao cùng đồng thanh hô lên “Ai đó”
Nguyễn Thời Ý đầu chợt tiếng thở từ chỗ thấp vọt lên xen lẫn tiếng hô khẽ của một nam nhân trẻ tuổi
“Ngũ cữu công Cái …”
Nguyễn Thời Ý chợt tiếng của Từ Thịnh nháy mắt trong lòng thấy rối rắm nửa mừng nửa lo nhất thời nghẹn lời lời
“Thịnh nhi” Nguyễn Tư Ngạn cau mày ngoái đầu thấy hai thanh niên cao ngất bên rừng cây dắt một con chó lớn màu trắng đen cẩn thận đến gần lập tức sáng tỏ “Nguyên lai là cẩu nhi báo tin”
Từ Thịnh cùng Lam Dự Lập rõ ràng là một màn làm cho kinh động
Bọn họ cực khổ tìm tung tích Diêu Đình Ngọc ban đêm đang ở trấn nhỏ tìm khách điếm nghỉ tạm ngờ Nhị mao một đuổi theo một hớp ngậm lấy ống quần Từ Thịnh liều mạng kéo bên ngoài
Lam Dự Lập ban đầu Thu Trừng ở phụ cận là hồ hoặc cẩn thận kiểm tra vòng cổ chó thứ nhất đã là sợ dây thừng của Từ Hách thứ icòn cột thêm một đoạn lụa xanh khỏi lấy làm hiếu kỳ
Nhận thấy là gấm Lan điệp văn của Từ thị hai suy đoán là Từ Hách và Nguyễn Thời Ý xảy chuyện vội để Nhị mao dẫn đường
Vượt núi băng đèo gần một giờ vặn thấy Nguyễn Thời Ý lấy trâm uy hiếp Nguyễn Tư Ngạn lên xe ngựa
“Cái … Rốt cuộc chuyện là như thế nào”
Từ Thịnh biết đây đang là lúc quan hệ đường tỷ đường nóng lạnh cũng đến nỗi đến mức xích mích thành thù
Là cái gì ép tổ mẫu hiền hòa ôn uyển của sử dụng bạo lực
“Đại công tử” Nguyễn Thời Ý bởi vì chỗ ngoài sửa cách xưng hô “Nguyễn đại nhân … Hắn là cầm đầu thành ngầm cấu kết với Nhạn tộc mượn danh Quận chúa lừa gạt và đến chỗ … Trước mắt cùng Đại mao đang ở trong tay Nhạn tộc các ngươi nhanh tìm tiếp viện”
Từ Thịnh cùng Lam Dự Lập cảm giác chuyện quá mức thể tưởng tượng nổi
hai ca nhi luôn luôn vui lòng thần phục nàng cần suy nghĩ xông về phía bảo vệ nàng
Tay Nguyễn Tư Ngạn đang che vết thương bỗng nhiên khều một cái đánh rơi cây trâm Nguyễn Thời Ý đang đặt cổ
Trong nháy mắt cây trâm rơi xuống tránh thoát khỏi nàng
Nguyễn Thời Ý cho tới bây giờ cũng từng nghĩ tới Nguyễn Tư Ngạn một thân võ công
Vừa nhiều cơ hội tay Toàn là làm vẻ chẳng qua là trêu đùa nàng
Nghĩ đến ở bên dòng suối ôm nàng lên cánh tay lực vốn cũng giống họa sư văn nhược lớn tuổi; tung ám khí với nàng nhanh chóng ứng biến… Nàng quá khẩn trương coi thường những chi tiết
Nguyễn Tư Ngạn thoát thân đã các hộ vệ bảo hộ bên trong thần sắc thản nhiên như thường: “Tất cả động thủ”
Nguyễn Thời Ý cắn môi nhặt đồ Từ Hách tặng cho gạt bỏ bùn đất dính trân châu lạnh lùng : “Nguyễn đại nhân thấy chết mà cứu dám cản lối nhưng mời ngươi cản lối của ”
Nguyễn Tư Ngạn sâu xa : “Ta sớm đã hiểu rõ ở trong lòng tỷ cuối cùng cũng bằng một phần của ”
Lam Dự Lập cũng là một trong những biết chuyện đối với lời hư hư thực thực tranh đoạt nhân tình cảm thấy đường đột
Tầm mắt hai dao động qua mỗi suy đoán vị họa sư đoạn tụ nổi danh bỗng dưng yêu thương nữ tử thanh xuân
Nguyễn Thời Ý kêu lên một tiếng lười cùng nhảm
Đang xoay Nguyễn Tư Ngạn : “Xe ngựa thuộc về tỷ đường núi xa xôi quen thích hợp … Còn nữa nếu Tình Lam đồ ba ngày đơn độc đến tìm Nếu tỷ báo quan chỉ thể lưu cho tỷ một hộp u tối”
Nguyễn Thời Ý tức giận nhẹ: “Cho đến bây giờ ngươi còn chịu hối cải”
“Tỷ chỉ cần cân nhắc tới hoặc tới” vái chào “Thứ cho tiễn xa ”
Từ Thịnh tổ mẫu ngoa nhưng tự nhủ dù liên thủ với Lam Dự Lập chắc đánh thắng ngũ cữu công cùng hơn hai mươi
Vì chỉ thể lui đến vùng đất an sắp xếp chuyện khác
Hắn thấy Nguyễn Tư Ngạn dẫn mọi trong viện ngay cả phu xe cũng mang giống bẫy tiên lên kiểm tra xe ngựa xem tổn hại gì mới mời Nguyễn Tư Ngạn lên xe
“ Nhị mao theo Ta tổ… cái đó …”
Nguyễn Thời Ý lặng lẽ ôm Nhị mao khẽ vuốt nắm lông xù xù của nó hai mắt nước mắt lưng tròng
“Thịnh nhi còn tung tích một nhà tiểu cô cô ngươi Còn nha đầu Trầm Bích của nữa”
Hai thấy sắc mặt thoáng chốc âm trầm yên tĩnh như đêm của rừng núi
Tác giả lời : Lão Nguyễn thật là một tên cuồng ma cưng chiều tỷ ~( ̄▽ ̄)
mà nhiều đất diễn chúng tiếp tục tìm cha con Xích Xích chơi đùa ha