Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 106
Như một đám mây nhiệt độ bao vây Nguyễn Thời Ý chỉ cảm thấy thân một cảm giác chết lặng nên lời
Mờ ảo xa xôi hoảng hốt
Thật nhớ cảm giác ngủ như thất tình lục dục tiêu tan vĩnh viễn cần lo lắng vì việc vặt thế gian phàm tục
Trong bóng đêm dài đằng đẵng sáng lên hai tia sáng bắt nguồn từ một đôi mắt sáng trong veo dịu dàng
Giống như ánh trăng sáng cắt nát rơi xuống thẩm thấu mặt hồ ôn hòa đến mức mê say lòng
Tam lang…
Nguyễn Thời Ý bỗng dưng bừng tỉnh
Mở to mắt đập mắt là ánh đèn lờ mờ xuyên qua màn lụa che hết mà cái chụp vải mỏng manh tia sáng chợt chói mắt
Nàng động tay chân cảm giác đau đớn mềm nhũn đã gần tan biến thân là đệm giường thoải mái phủ một lớp mền tơ tằm mỏng màu xám
Trán lấm tấm mồ hôi thấm ướt tóc mai rối bên thái dương dính lên mặt nàng nhịn xuống kích động đưa tay gạt
Ổn định tinh thần nàng chuyển mắt cố gắng thích ứng bóng tối phân tích đang ở
Giường đệm gọn gàng sạch sẽ kiểu dáng giá tử sàng (giá giường) lựa chọn cẩn thận cái bàn cổ xưa trang trí tủ xiêm y cái giá… Phía cửa dựng một bình phong thạch mộc điêu
Trong mơ hồ nàng miễng cưỡng nhớ những chuyện phát sinh khi hôn mê
―― Khổ sở chờ đợi gần hai canh giờ nàng Nhạn tộc tìm thấy kiên trì đưa nàng ôm lấy nàng từ núi đá bên suối lên Hai bên giằng co trong vòng nửa chén trà nhỏ dường như Nhạn tộc dám đắc tội miễn cưỡng đồng ý
Ban đầu Nguyễn Thời Ý giả bộ hôn mê bất tỉnh kinh hoàng vì phát hiện bí mật kinh cuối cùng thể gắng gượng ngủ lưng ngựa xóc nảy
Trên thực tế Từ Hách sớm nhắc nhở nàng biểu hiện của Nguyễn Tư Ngạn quá mức mỹ ngược làm nghi ngờ
Là từ lúc đầu nàng đã nghĩ sai biểu lộ nhân câu hàm hồ trong tiềm thức loại bỏ đường ngoài
Nếu Nguyễn Tư Ngạn bày vẻ phong quang tễ nguyệt* đầy dối trái thì… Tính tình phẩm hạnh đam mê của còn mấy phần thật
[*] Phong quang tễ nguyệt: gió trong trăng tỏ Ý trong câu là tâm địa thẳng thắn
Hắn khăng khăng cướp nàng từ trong tay Nhạn tộc là ý gì
Mà Nhạn tộc chỉ bắt Từ Hách nhưng cam nguyện bỏ qua hạt băng liên nàng ăn hiểu lầm gì
Nguyễn Thời Ý âm thầm hít một xác nhận xiêm y vẫn như cũ mà trong phòng một bóng quyết định tìm hiểu thực hư
Nàng vốn định vật lộn xuống giường chợt nhớ khi hôn mê từng Nhạn tộc dược hiệu chờ sáu canh giờ
Mặc dù lượng nàng ăn uống ít chỉ sợ cũng chờ thêm một lúc
Không biết võ công thể tự vệ xông ngang với chịu chết bằng tiếp tục giả bộ độc tính tan yên lặng xem biến đổi
Tính toán một phen nàng ho hai tiếng
Bình phong ngoài cửa truyền tới tiếng vang ‘kẽo kẹt’ giọng trầm thấp của Nguyễn Tư Ngạn truyền từ cửa
“Đã tỉnh”
Nguyễn Thời Ý cố ý run giọng kinh hãi đặt câu hỏi: “Ai”
Quang ảnh bên trong lưu chuyển bên cạnh bình phong thêm một bóng đĩnh tú
Nguyễn Tư Ảnh cầm ngọn đèn dầu trong tay ánh lửa từ phóng lên dung mạo tuấn lãng bất phàm của ít nhiều thêm ba phần đáng sợ
Hắn ngừng chân phía đôi mắt thật sâu thở dài: “Là ”
Nguyễn Thời Ý duỗi cánh tay run rẩy vén một đoạn màn lụa lên dáng vẻ kinh ngạc đồng thời biểu lộ thân còn chút sức lực nào
“Nguyễn đại nhân Ta đang ở …”
Mắt Nguyễn Tư Ngạn bình tĩnh nàng thật lâu ánh mắt phức tạp đến khó thể nên lời bộ khách khí tuy hòa khi xưa chuyển thành kích động
Nguyễn Thời Ý chỉ cần liếc mắt một cái đã đoán ―― thân phận của nàng thấu
Bạc môi Nguyễn Tư Ngạn nhếch lên nụ khổ nhàn nhạt xuống bàn bát tiên (bàn vuông) cách giá tử sàng ba thước đặt đồng đăng trong tầm tay
“Lão phu ngoài sưu tầm phong tục khéo gặp cô nương té xỉu bên dòng suối… Đã là thân thích trong nhà đương nhiên thể khoanh tay Đây là trạch viện ở kinh Tây của lão phu ngươi ở an tâm tĩnh dưỡng”
Dường như dối cho qua
Nguyễn Thời Ý kịp nghĩ nên đáp lời thế nào đối phương hỏi: “Sao cô nương một tới nơi núi hoang Nha tớ đồng hành đã ”
Hắn hỏi câu Nguyễn Thời Ý ngược an tâm
Có vẻ như Trầm Bích rơi tay địch
Ngay đó Nguyễn Thời Ý dựa theo phiên bản gốc là dạo trấn tập cùng vị hôn phu ‘Quận chúa’ mời đến tư trạch Không biết vì vây công nàng té xỉu khi chạy trốn tỉnh đã ở trong phòng Còn hỏi ngược Nguyễn Tư Ngạn từng gặp qua “Từ đãi chiếu” và thị tỳ bên nàng xin phái cứu
Nguyễn Tư Ngạn vì mấy câu nửa thật nửa giả của nàng mà nhíu mày đáy mắt thoảng qua ba phần thong thả thưa thớt ba phần đạm mạc ba phần xa cách còn một phần tối tăm rõ kể vô cùng giống kẻ đang lo lắng
“Việc giao cho thuộc hạ của lão phu thám thính Ngươi ăn gì đó ngủ một giấc đừng quá vất vả”
Hắn đợi Nguyễn Thời Ý tiếp tự chủ trương sai bưng tới cháo loãng đậu hủ thịt tao dưa muối thấp giọng phân phó hai câu
Thấy Nguyễn Thời Ý tựa đệm mềm động : “Ta xuất hành mang theo nữ tỳ… Ủy khuất cho ngươi ”
Dứt lời tự dìu nàng dậy đẩy bàn gỗ đến mép giường
Đối mặt ánh mắt Nguyễn Thời Ý nghi ngờ thôi ôn nhu khuyên nhủ: “Ngươi và ý trung nhân li tán tâm tình hiểu Thân thể quan trọng đúng lúc đói bụng ăn cùng ”
Một câu bình thường phá tan cách thời gian giao trùng khít một màn ba mươi sáu năm
Nguyễn Thời Ý suýt nữa đã quên
Khi tin dữ của Từ Hách truyền đến nàng suốt ngày lấy lệ rửa mặt buồn ăn uống
Khi đó nương gia chuyển về phía Nam chỉ còn đường còn trẻ thường tới thăm hỏi mang canh đưa cháo cho nàng thậm chí tự tay cho nàng uống thuốc…
Là mượn một khoản tiền khi Từ gia sa sút còn lấy con ấn và cựu tác của Từ Hách lúc bảo vệ nàng và lấy đồ thiết yếu
Bây giờ ngẫm như cần đoán cũng biết vô thức từ tiểu đường hàm hậu thành thật trở thành trụ cột kiên cố nhất của nàng và Từ gia
Nếu sự kiện ‘bức hôn’ lặp lặp nhiều lần tình nghĩa tỷ cùng chung hoạn nạn lẽ gì phá nổi
*****
Thấy Nguyễn Tư Ngạn phân chia cháo và đồ ăn bàn vẻ thận trọng còn ngừng khuyên nàng ăn nhiều Nguyễn Thời Ý cũng ác ý thoáng ăn vài miếng
Cháo nóng bụng ấm dày sức lực dần dần khôi phục tâm như nhũn
Đường tỷ hai cách một cái bàn gỗ câm như hến thi thoảng tán gẫu vài câu lúng túng
Có lẽ Nguyễn Tư Ngạn kết luận nàng uể oải vui vì dược hiệu hết mềm giọng trấn an vài câu
Nguyễn Thời Ý đặt đôi đũa bạc trong tay xuống nhu hòa ngước mắt ngắm nghía quen thuộc xa lạ
Đường nhỏ hơn nàng bốn tuổi năm nay cũng 50
bảo dưỡng khuôn mặt thanh tú nho nhã như bạch ngọc điêu khắc hầu như nếp nhăn
Khí độ ôn nhuận viên dung giữa hai mày liễm diễm tay nhấc chân thong dong ưu nhã giống như thế ngoại Tiên Quân bình dị gần gũi
Nếu chính tai thấy nàng khó tin tưởng danh gia hoa điểu Nguyễn đại nhân thế nhưng lưng dính dáng cùng Nhạn tộc
Nguyễn Tư Ngạn chăm chú đôi mắt trầm tĩnh của nàng nhẹ giọng hỏi: “Rất mệt mỏi”
Mũi Nguyễn Thời Ý chua xót đàn môi khẽ mở: “Nguyễn đại nhân xin ngài… Cứu lấy ”
“Ta đã phái hỏi thăm ngươi tạm thời đừng sốt ruột”
Nguyễn Thời Ý đây là lý do lưu loát: “Nếu ngài thấy tiện… Đưa xuống núi tự nghĩ cách”
“Sắc trời đã tối đường núi gập ghềnh vẫn nên nghỉ ngơi đã…”
“Tiệp Viễn” Nguyễn Thời Ý như chết đuối bắt lấy cọng rơm cuối cùng đổi giọng gọi tên tự của “Cứu ”
Nguyễn Tư Ngạn bỗng dưng chấn động như trúng định thân pháp một lát trầm giọng: “Tỷ… Cuối cùng gạt nữa”
“Cứu ” Nguyễn Thời Ý lặp ánh mắt nghiêm nghị “Ngươi làm mà”
Nguyễn Tư Ngạn như đánh đòn cảnh cáo kinh ngạc một lát: “Sao ”
“Ta biết liên thủ với Nhạn tộc”
Nguyễn Tư Ngạn lộ vẻ kinh ngạc rũ mắt như đang tự hỏi lộ sơ hở ở
Nguyễn Thời Ý lãng phí thời gian gọn gàng dứt khoát vạch trần “Ở bên dòng suối thấy các ngươi đối thoại”
“Tỷ tỷ…”
“Giờ thanh toán nợ cũ với càng truy hỏi biết bí mật của phu thê từ chỉ một thỉnh cầu ―― cứu ”
Nàng vẫn duy trì trạng thái khí hư sức yếu như cũ nhưng trong lời đã rõ ràng để lộ uy nghiêm của ‘Từ Thái phu nhân’
Nguyễn Tư Ngạn đổi vẻ tiêu sái cách biệt ngày xưa ngữ điệu nghiêm nghị khó xử “Nếu như … Từ chối thì ”
“Hắn là sư Còn là tỷ phu ”
Đôi mắt Nguyễn Thời Ý đỏ lên vì tức giận trong nháy mắt làn sương mù vấn vít hiện ánh lệ
Từ khi chia lìa với Từ Hách phát hiện đường vẻ đạo mạo nàng vẫn luôn đau khổ nhẫn nại
Vào giờ phút phẫn nộ và thương cảm đọng đã lâu như thủy triều tấn công nàng khiến nàng thể kìm run rẩy
Nguyễn Tư Ngạn giữ yên lặng rót một chén nước mát cho nàng: “Vậy thì Nếu tỷ phát hiện vẫn thể giấu Chuyện tới giờ… Bị tỷ vạch trần thể giữ tỷ đã là vạn hạnh*”
[*] Vạn hạnh: vô cùng may mắn
“Ai tiết lộ Là Diêu thống lĩnh”
Nguyễn Tư Ngạn thu vẻ bi thương vẫn trực tiếp trả lời câu hỏi của nàng sắc mặt càng ngày càng lãnh đạm
“Tỷ vứt bỏ gia đình xa nửa cuộc đời ở trong lòng tỷ đáng chết Tỷ vì… song song trở về thanh xuân cùng mới gắn bó cùng một lần nữa”
Nguyễn Thời Ý vì một tiếng “Tỷ” đã lâu mà chua xót: “Tiệp Viễn còn coi là tỷ ”
“Không” Hắn “Ta đã coi nàng là tỷ tỷ nhiều năm ”
Trong lòng Nguyễn Thời Ý giật : “Là ngươi Nói chuyện linh cữu là… Ngươi”
Nguyễn Tư Ngạn sửng sốt lập tức bật : “Hóa nàng Vậy nàng đã sớm…”
Nguyễn Thời Ý lắc đầu: “Không rõ ràng lắm hơn nữa giọng mũi ngươi nặng nhận tiếng ngươi”
“Cho dù giọng mũi nàng nhận Nàng bao nhiêu yên tâm với chứ”
Hắn tự cầm chén nước lên uống một cạn sạch
“Ngươi đường tỷ của ngươi” Nguyễn Thời Ý hắm chằm chằm chớp mắt
“Ta ba tuổi lưu lạc đầu đường lão gia tử nhặt về suýt nữa thì trở thành nàng Phụ thân nàng mới biến thành đường nàng… Người Nguyên gia cho rằng tuổi còn nhỏ nhớ chuyện gì ngờ… Những việc thể ghi nhớ cả đời chỉ là giả vờ ngây ngốc thôi”
Nguyễn Tư Ngạn cong khóe miệng hiện lên một nụ hề vui mừng
Nguyễn Thời Ý xưa nay biết chút ngốc so với đứa nhỏ đồng đại nhưng theo tuổi lớn lên ngày càng thông minh vạn vạn ngờ từ lúc ban đầu đã cố tình che giấu
“Thành ngầm… Ngươi đã tiếp nhận nhiều năm ”
“Đánh bậy đánh bạ ma xui quỷ khiến tuyệt đối lão gia tử truyền ”
“Vậy… Ngươi khổ tâm kinh doanh phát sinh tội ác rốt cuộc vì cái gì Là dòng họ Nguyễn gia họa kỹ lão gia tử thân truyền ngươi thể công thành danh toại Vì … Phải làm việc thương thiên hại lý*”
[*] Thương thiên hại lý: tàn nhẫn; nhẫn tâm; tính
Nhìn thẳng ánh mắt phẫn nộ của nàng duy trì dáng vẻ vân đạm phong khinh “Ban đầu là vì chịu khinh nhục”
“Khinh nhục”
“Nàng chỗ biết lão gia tử để thu thập tàn cục khi Nguyễn gia về Nam khó xử trong đó đếm xuể Ta thế cô sức yếu gặp trắc trở muôn nơi chịu đựng lạnh nhạt khinh thường nhục mạ…”
“Tại với ”
“Ta tới nàng đang mang thai trượng phu xa… Ta Đại lang Từ gia ngăn Từ lần đó mới sáng tỏ hai bọn họ trùng hợp là quý công tử từng đánh chửi khi là tiểu khất cái”
Nguyễn Thời Ý xong hồ đồ mơ hồ nhớ tới một chuyện: “Vì đó ngươi âm thầm hãm hại bọn họ ngục”
“Ta đủ khả năng hãm hại bất cứ ai chỉ là trộm quyền quý chuyện với trong mật đạo mà tóm nhược điểm của họ Ta vốn … Rộng lượng một chút cho bọn họ một con ngựa Ai ngờ tỷ phu qua đời Bình Viễn tướng quân và phu nhân buông tay nhân gian bọn họ thế mà hãm hại nàng như …”
Nguyễn Tư Ngạn trần thuật chuyện cũ quá nhiều lửa giận chỉ là trong bình tĩnh đắc ý nhàn nhạt
“Theo đó mà năm đó Từ gia xuống dốc một nửa do ngươi làm” Nguyễn Thời Ý tự dưng cảm thấy buồn
“Ta vốn nghĩ hủy diệt Từ gia trách móc nàng nặng nề hứa nàng một gia đình mới… Mà nàng ý tái giá tình nguyện bảo vệ danh hào góa phụ của sư Ta biết nàng coi là nên sợ khi vạch trần bí mật thân thế sẽ giữ tình cảm tỷ … Mới giấu đến hôm nay”
Nguyễn Thời Ý cật lực che giấu vẻ khinh thường trong lời : “Ngươi ngươi vì chịu khinh nhục mà kinh doanh thành ngầm nhưng kết quả là ngươi trở thành kẻ khinh nhục yếu”
“Con đều tham lam tiền và quyền tự nhiên đạt càng nhiều của cải và quyền lực… Đây là một vòng tuần vĩnh viễn điểm dừng”
“Dừng tay Thừa dịp thành ngầm phá hủy… Ngươi lập tức tự thú vẫn coi ngươi là thân nhân cầu tình Minh Lễ cầu thánh thượng xử nhẹ” Nguyễn Thời Ý nhịn khuyên nhủ
“Không thể đầu” Ánh mắt uy nghiêm đáng sợ hòa lẫn ôn nhu như như “Khao khát vô hạn là động lực để khuếch trương chiếm đoạt lạc thú lớn nhất là qua bằng hai thân phận khác biệt thành thạo điêu luyện ít ai biết… Ở trong bóng tối thao túng hết thảy hành vi bí ẩn
“Nàng đả kích bỗng nhiên nhớ rõ ước nguyện ban đầu của bản thân Thậm chí mượn danh thánh mệnh chu du tứ phương mới lực bảo thuộc hạ để phát hiện thành ngầm”
“Là ngươi lấy Tình Lam đồ Một bức chậm chạp tung tích cũng ở tay ngươi”
“Không sai nếu các ngươi mang tranh mới tới lừa gạt thánh thượng thật đúng là thể tin … Hai ngươi thế mà là cố nhân Dù tận mắt thấy nàng năm sang năm nọ già … Lạnh như băng trong quan tài nửa điểm sự sống Từ thời khắc đó trái tim còn chút hứng thú…”
Hắn bỗng nhiên đưa tay xoa bóp mặt mũi từ giữa khe hở ngón tay toát một câu: “Dù nàng bức thú thê sinh tử nhiều lớn nhẫn tâm rời xa nàng… Cũng thể nhẫn tâm xóa ký ức của nàng giam cầm nàng bên cạnh”
Nguyễn Thời Ý nhất thời sởn cả tóc gáy: “Ngươi ngươi rắp tâm hiểm ác như ”
Nguyễn Tư Ngạn : “Nàng yên tâm đúng là từng ý nghĩ chờ tới khi chân chính năng lực mới hiểu thứ nhất bao giờ là thân thể nàng Nếu còn tâm chiếm nàng cũng như chiếm một tượng gỗ cần để làm gì”
Trong gian phòng ánh đèn dầu leo lắt Nguyễn Thời Ý kinh giác nghĩ rằng một nàng rơi nơi đây cực kỳ bất lợi
Trời mới biết thể nảy ý nghĩ quỷ dị nào
Có lẽ nhận ánh mắt nàng khó nén sợ hãi Nguyễn Tư Ngạn bình thản : “Sợ ”
Nguyễn Thời Ý
Nguyễn Tư Ngạn lạnh nhạt : “Kể cũng lạ so với bộ dáng biến thành tiểu cô nương xinh … Ta càng yêu thích nàng tao nhã bình tĩnh niên hoa lão khứ (già ) Ta từng chia sẻ cùng nàng nhưng đáng tiếc… Nàng thể thấy bộ thành tựu của ”
“Ta đã tới thành ngầm”
Hắn kinh ngạc: “Sao thể”
“Ngươi quên Thứ ngươi vẫn lấy làm kiêu ngạo ngầm chỉ huy tử tôn Từ gia tiêu diệt bộ Ngươi thể hận nhưng đừng giận chó đánh mèo sang đám ngoại sanh của ngươi càng nên là tỷ phu ngươi”
Với Nguyễn Thời Ý mà việc cấp bách là thuyết phục cứu
“Vì hận nàng” Nguyễn Tư Ngạn mỉm
“Là hủy hoại những gì ngươi trăm phương ngàn kế gây dựng nên”
“Tỷ lòng dễ đổi Ta thừa nhận từng lạc lối với lợi ích và quyền thế chiếm cũng thể dễ dàng buông bỏ chỉ hưởng thụ những thần phục chân…”
“Ta làm mọi chuyện chỉ để chứng minh cho thiên hạ thể ngừng leo đến đỉnh cao có sức sáng tạo độc nhất vô nhị ở nơi mọi thấy Còn thành quả giữ phá hủy… Cũng quan trọng như trong tưởng tượng của nàng”
Nguyễn Thời Ý thẳng : “Vậy còn lòng tham đáy của ngươi Vì cứu sư ngươi”
“Rất đơn giản” Hắn rót cho một chén nước “Thứ nhất phát hiện đã còn là sư và tỷ phu sùng bái Thứ hai lấy đặc quyền tự do Bắc Vực từ tay Hộ Vân Tê”
“Vì ”
“Tỷ nàng mệt tối nay đến đây đã… Sau hai nhiều cơ hội ôn chuyện cần gì gấp”
Hắn lên sửa một chút áo bào rộng thủy sắc
Nguyễn Thời Ý rõ nguyên do khẽ “Nếu nàng là từng để lộ bí mật biết hết tất nhiên chung sống hòa thuận…”
“Ngay cả trượng phu ngươi cũng chịu cứu giúp dựa để tin thể chung sống hoà bình cùng ngươi”
Nguyễn Thời Ý giơ tay đỡ trán một câu hùng hổ doạ mang theo thở dốc
Dáng vẻ gầy yếu của nàng khiến mà thương xót
Nguyễn Tư Ngạn thấy thế đột ngột sinh lòng trắc ẩn: “Ta bỏ mặc nàng để Hộ Vân Tê hỏi vài câu hai ngày chờ bắt …”
Hắn một nửa thấy Nguyễn Thời Ý lảo đảo sắp ngã thuận tay nâng lên một phen
“Ta chờ kịp”
Tay Nguyễn Thời Ý đột nhiên chuyển lên kim quang bên búi tóc chợt lóe một cây thép cứng sắc bén dài ba tấc bất ngờ đâm thẳng bên gáy Nguyễn Tư Ngạn