Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 105
Trong lúc song khuyển phấn khích đòi vuốt ve mọi ở trong ngoài viện đều ngưng thần nín thở biểu cảm kinh ngạc của Từ Hách bỗng chuyển thành giận
Hắn đẩy Đại Mao Nhị Mao hai bên quanh tới tỏ giọng: “Là quận chúa trở về ”
Những khác chút sững sờ đợi tới cạnh cửa mới phản ứng vội vàng vây kín
Từ Hách vẫn giả vờ mù mờ hiểu chằm chằm ba ngoài cửa che chắn cho Nguyễn Thời Ý ở bên: “Các ngươi cũng là thủ hạ của quận chúa Sao dắt chó dùng dây Làm khác thương thì ”
Ba nhạt kẻ cầm đầu Hán ngữ đậm nhạt: “Ngươi Trộm đồ chúng Mau mau bó tay… bó tay ngủ”
Nghe đối phương nhầm “chịu trói” thành “ ngủ” nếu giờ lúc nguy cấp Từ Hách thật sự nhịn
Dù gì đây “ ngủ” cũng khiến Nguyễn Nguyễn của “bó tay”
Không ngờ dị tộc nhầm như mà cũng ý tứ đấy chứ…
Tập trung tinh thần giả vờ tức giận hai tai thì lắng tình hình xung quanh
—— gần đây tạm thời ai đến
Có lẽ đối phương ỷ võ công cao cường dư sức đối phó với hai hạng nữ lưu nên mới dám mang hai con “Thám hoa lang” dò xét
Mày kiếm của giương lên: “Tiểu tặc ở Sao bôi nhọ tại hạ trộm cắp Nhân chứng vật chứng ”
Tất nhiên Nguyễn Thời Ý Đông Tây mượn cơ hội chu để tìm vị trí lợi
Nàng giả vờ thất kinh vội lôi Trầm Bích khỏi viện đó mắng chấp sự đang tiến lên cản trở
“Hỗn xược Nếu quận chúa và Tề vương điện hạ biết các ngươi lỗ mãng với khách khứa cẩn thận chịu nổi ”
Trông nàng trẻ tuổi mềm yếu nhưng giữa đôi lông mày rõ vẻ giận mà uy khí độ phong hoa khiến hổ thẹn
Vì Hạ Tiêm Lạc và đường kết giao nàng thuận miệng nhắc tới “Tề vương” làm đối phương sợ run một hồi
—— chuyện Tề vương từng tới cửa phủ thủ phụ cầu hôn Nguyễn cô nương ai ai cũng biết
Ai nấy đều chần chừ đắn đo biết thân vương tôn quý còn dị niệm với thiếu nữ xinh
Đám hạ nhân phụng lệnh lừa tiểu tình lữ đến đây mục đích chủ yếu là để quan sát “Từ đãi chiếu” nhưng biết ý cuối của tôn giả thế nào
Chấp sự dám đắc tội Nguyễn Thời Ý mặc cho nàng kéo nha xuống bậc thang ngang nhiên qua ba tên tộc nhân Nhạn tộc
Người Nhạn tộc hiển nhiên hiểu rõ tình hình
Bọn họ lệnh bắt nam tử mà Thám hoa lang nhận diện thấy trong viện vẻ sợ phiền toái dám làm khó hai nữ tử yếu đuối lập tức rút gậy gộc chặn mục tiêu
Thấy thê tử đã thoát khỏi vòng vây hai bên xé mặt Từ Hách cũng lười diễn đưa tay xách một gã sai vặt lên ném về phía tên Nhạn tộc đang vọt tới đầu tiên đó thừa cơ đoạt lấy gậy gỗ trong tay chấp sự
Hai nhóm luôn phòng mà đánh cho bất ngờ cũng tưởng tượng nổi chiêu thức kì lạ đến bọn họ hét một tiếng nhất tề xông lên
Từ Hách thấy hai phe dùng đao kiếm chắc là bắt sống dám giết
Còn khi bắt sống sẽ làm gì nhớ lời Diêu Đình Ngọc từng và tin đồn “nữ vương Nhạn tộc bắt ăn băng liên hút máu” trong lòng bỗng hoảng sợ
May thay bí mật của Nguyễn Thời Ý ai biết
Chẳng lẽ… Diêu Đình Ngọc vì giữ mạng sống nên chỉ khai một
Trong chớp mắt Từ Hách kịp suy tính nhiều tay cầm gậy gỗ đánh về một tên khác cao giọng gọi: “Đại Mao Nhị Mao Lên cho ”
Đại Mao Nhị Mao tiếng thân thể kéo căng lông dựng thẳng gầm gừ ư hử đó nhào tới cắn một tên mặc áo xám
Đám vốn đã ít giờ cả kinh thất sắc trốn Đông tránh Tây khiến cho ba tên Nhạn tộc trố mắt
Hẳn bọn họ mơ cũng nghĩ tới một lát đây Từ Hách còn giả vờ biết song khuyển cuối cùng là thuần dưỡng bọn chúng
Đám tớ như lâm đại địch lấy gậy đánh song khuyển ba Nhạn tộc thì sợ hãi vạn phần vội vàng ngăn : “Thám hoa lang Không làm thương”
Có song khuyển gia nhập thế lực đơn bạc của Từ Hách bỗng trở nên chiếm thế thượng phong
Trong hỗn loạn liên tiếp đánh ngã “hạ nhân phủ quận chúa” đó hợp lực với Đại Mao Nhị Mao đối kháng cao thủ Nhạn tộc
Một nam tử gầy nhom về Nguyễn Thời Ý và Trầm Bích đang náy bụi cây ánh mắt lộ vẻ hung ác
Từ Hách phát hiện di chuyển của nhanh chóng lệnh: “Nhị Mao Bảo vệ các nàng”
Từ lúc gọi tên Nhị Mao đã sẵn sàng chờ lệnh thấy tay trái chỉ đến hướng bên ngoài cửa chính lập tức hiểu ý cong nhảy một cái thân thể như mãnh lang lao thẳng tới nọ há mồm cắn cổ
Người nọ nghiêng tránh ăn một gậy của Từ Hách tức thì bể đầu chảy máu
Nhị Mao nhảy một cái lên cạnh cửa đó xoay thét một tiếng uy hiếp với nọ
Từ Hách đang định chưởng với nọ thì bỗng thấy lực bất tòng tâm trong lòng thầm kêu
Nhất định là… lúc rảnh rỗi trong phòng khách và Nguyễn Thời Ý uống nước trà pha thuốc mê
Lỡ như gánh nổi thì cứ mặc xẻ thịt nhưng thê tử xinh động lòng của … chẳng rơi nguy hiểm ư
Không kịp nghĩ nhiều liên tục ác chiêu lớn tiếng hô: “Nguyễn Nguyễn Dẫn theo Nhị Mao rút lui ”
Nguyễn Thời Ý rõ chuyện chần chừ chân chịu bước
Từ Hách giục: “Đừng để ý Chạy mau Mạng sống tiên”
Nguyễn Thời Ý thấy đang chiếm thế thượng phong đoán tình thế sắp thay đổi mà ở sẽ thành gánh nặng cho bèn cắn răng: “Nhị Mao Tới đây”
Nếu nàng thật sự là một tiểu cô nương nhất định sẽ bỏ “vị hôn phu” yêu dấu để nhanh chân chạy
nàng
Trên vai nàng còn gánh bộ Từ gia
Hiện giờ nữ nhi nữ tế ngoại tôn nữ và A Lục đều rõ tung tích nàng thể bỏ qua bất cứ cơ hội sống sót nào cũng thể bỏ qua bất cứ cơ hội truy xét chân tướng nào
Phu thê liếc từ xa một cái kịp câu gì
Dù ánh mắt chỉ chạm trong một khoảnh khắc ngắn ngủi thiên ngôn vạn ngữ tận đáy lòng cũng đã dung hợp từ đó
Không cần căn dặn cần khuyên nhủ cần lời từ biệt Từ Hách lấy khí thế vững như Thái Sơn để chặn cửa phòng hung đồ truy kích; Nguyễn Thời Ý lập tức xoay xách váy nhấc chân dẫn một một chó chạy theo đường nhỏ núi
*************
Núi rừng vắng vẻ dần hiện mắt
Hoa dại màu vàng nhạt điểm xuyết tán cây xanh vàng mùi âm u len lỏi thấm tim phổi
Vốn là cảnh sơn dã nhưng Nguyễn Thời Ý tâm trí nào để ngắm nữa trong khi Nhị Mao nhận nhiệm vụ dẫn đường thì nàng kéo Trầm Bích cất chân chạy như điên
Chạy thời gian nửa chung trà nàng mơ hồ hiểu vì Từ Hách bắt buộc nàng rút lui
Nước trà vấn đề Hắn kịch đấu với đám tự biết thể chống đỡ lâu dài cho nên mới cố ý để nàng chạy tìm đường thoát
Lòng tràn ngập đau khổ chân thì dần mất sức
Nếu trở giúp khi một tay còn đưa giúp nổi; nếu chọn về phía đường núi xa xôi nàng thể bao xa
Trầm Bích phát hiện nàng chỗ : “Cô nương để nô tỳ cõng ”
“Không…” Nguyễn Thời Ý ngẫm nghĩ “Trầm Bích mấy nãy… mượn danh quận chúa mưu hại và Lại hạ độc trong đồ ăn thức uống Ta sợ là… chịu lâu”
Trầm Bích tuy sợ hãi nhưng vẫn vòng cánh tay nàng khoác qua vai đỡ một nửa sức nặng cho nàng
“ Trầm Bích nhất định sẽ nghĩ cách đưa rời khỏi đây”
“Ngươi đã” Nguyễn Thời Ý cố sức vững “Lưng chừng núi mấy hộ nông gia lúc … thấy xe ngựa của chúng ánh mắt tò mò… Theo đoán mấy hẳn là dân bản xứ Ngươi ngươi cầm tiền bạc… mau kiếm chút đồ ăn thay quần áo khác mặc bây giờ xuống núi cầu cứu ngay”
“Chuyện …”
“Đừng lề mề nữa” Nguyễn Thời Ý mò một cái ngọc ấn trong ngực “Mang theo tín vật Từ gia phàm là nơi thôn trấn quán trà cửa hàng văn cụ tửu lâu quán cờ… nhất định sẽ chỗ Từ gia làm ăn Ngươi đừng nên chi tiết cẩn thận gặp kẻ cấu kết với côn đồ Ngoài hãy tìm hỗ trợ nghĩ cách đưa tin về kinh thành để thủ phụ đại nhân phái cứu giúp…”
“Vậy … làm thế nào” Trầm Bích vô cùng sốt ruột
“Ta chỉ biết cản trở đường ngươi chạy chi bằng tìm một chỗ bí mật ẩn thân chống đỡ lúc nào thì lúc ”
“ ở đây quá nguy hiểm Nói chừng còn dã thú qua …”
Nguyễn Thời Ý cũng vạn lần một ở chốn hoang vu hẻo lánh thế
nàng biết rõ hành động cầu viện thật nhanh nhẹn sức khỏe dồi dào để nha gọi cứu binh sẽ gây chú ý đỡ hơn hai cùng bắt nhiều
“Đừng trì hoãn mau” Nàng đẩy Trầm Bích một cái “Ta Nhị Mao cùng”
Trầm Bích rưng rưng nàng một hồi đó lau nước mắt bịn rịn do dự xong nàng liền chạy hết sức về phía
Nguyễn Thời Ý dần thấy tay chân bủn rủn sợ chạy nữa sẽ ngã ngục ven đường đang lúc bí nàng cúi xuống sờ đầu Nhị Mao
“Nhị Mao nãy mang ngươi tới… là kẻ ‘Kẻ ’ ngươi biết Bọn họ bắt nạt bắt nạt chủ nhân ngươi đợi bắt xong chúng chắc sẽ ăn ngươi và Đại Mao…”
Nhị Mao cái hiểu cái song cũng nàng và Từ Hách vì bọn chúng mà rơi hiểm cảnh lập tức thấp giọng “ư ư” nhận sai đó dùng sức cọ mạnh nàng
Nguyễn Thời Ý : “Ta tìm một chỗ trốn đây chừng sẽ ngủ… Ngươi trông chừng nhất định nhất định chuyện gì cũng đừng bỏ … Đợi về nhà cho ngươi ăn kẹo ”
Nàng cố chống đỡ chút sức lực vạch một bụi cỏ bước về hướng dòng suối theo trí nhớ
Nhị Mao thực sự lời luôn theo sát bên cạnh lúc nàng vọc nước suối uống như điên mong làm loãng dược vật trong cơ thể thì nó giúp nàng tìm một chỗ lõm ở vách núi thể che nắng che mưa để ẩn náu
Nguyễn Thời Ý biết Từ Hách đã an thoát thân cũng biết đối phương viện binh tới giúp nhưng mà hiện tại nàng ai truy lùng
Nếu Trầm Bích hết thảy thuận lợi tìm đáng tin tới giúp nhanh nhất cũng hơn nửa canh giờ
Trong lúc việc nàng thể làm chỉ là cố hết sức giữ tỉnh táo bảo vệ thật và chờ cứu viện
Xem thái độ của Nhạn tộc cho dù Từ Hách rơi tay địch cũng sẽ mất mạng ngay ít nhất sẽ đợi đến khi dược vật hết công hiệu nữ vương Nhạn tộc đến thẩm vấn
Nàng mệt mỏi nhắm mắt tuy nhiên tay vẫn nắm chặt đá nhọn dùng đau đớn để nhắc nhở bản thân luôn cẩn trọng
Đang lúc mơ hồ trong đầu nàng bỗng xuất hiện một giấc mộng dài
Khi đó Từ Hách dẫn theo A Lục và song khuyển xuất du nàng chờ lâu tin tức đó đột nhiên mơ thấy vì song khuyển mà bại lộ Diêu Đình Ngọc bắt hiến tặng cho nữ vương Nhạn tộc
Trong mộng nữ vương mang khuôn mặt của Hạ Tiêm Lạc khi tiến hành một loạt nghi thức thần bí thì giết chết Từ Hách…
Giữa lúc mơ màng mộng ảo và hiện thực xuất hiện đan xen khiến nàng thấp thỏm khó chịu
Cây cỏ xanh um vì ánh nắng chiếu nghiêng mà thêm một tầng vàng kim chờ đợi một chút mà nàng cảm thấy như nửa đời đằng đẵng mới trôi qua
Nhị Mao thường ngày vẫn thích chơi đùa giờ bỏ cơ hội xuống suối nghịch nước co rúc bên nàng còn đặt cằm lên bụng nàng thỉnh thoảng vểnh tai lên tiếc chim chóc hoảng sợ bay lên và tiếng cá khẽ quẫy nước
Nguyễn Thời Ý tĩnh tâm để cảm nhận xem tiếng ở xa —— hình như Từ Hách thể thoát khỏi trạch viện còn Trầm Bích… là trì hoãn
Màn trời ảm đạm dần dần hạ xuống
Khi Nhị Mao bất ngờ bật dậy định sủa báo hiệu thì Nguyễn Thời Ý cũng ngọ nguậy dậy cố nhấn nó
“Suỵt…”
Nàng chợt nhận nếu dã thú tới đây Nhị Mao thể đuổi; nhưng nếu là Nhạn tộc Nhị Mao ngược sẽ vạch trần mối quan hệ giữa nàng với băng liên
Thoáng thấy tiếng đối thoại tim nàng đập càng mạnh đầu váng mắt hoa nàng xé một miếng váy xanh nhạt cột vòng cổ con chó cố ghé tai Nhị Mao
“Nhị Mao ngoan tìm… đại ca ca”
Nàng đoán Lam Dự Lập và Từ Thịnh sẽ vì tìm tung tích Diêu Đình Ngọc mà đến Tây Bắc kinh thành lẽ cách đây quá xa; nàng dùng gấm màu và Từ Hách mặc buộc vòng cổ Nhị Mao nếu hai vị tiểu bối đủ cảnh giác nhất định sẽ biết chuyện phát sinh bất ngờ
Nhị Mao nghiêng đầu quan sát nàng mắt xanh tràn ngập hoang mang
“Tìm đại ca ca… cứu chúng Phải cẩn thận Không chạy theo khác”
Nguyễn Thời Ý tiếng gậy gộc gõ bụi cỏ phát chỉ lặp lời một lần đó tỏ ý bảo Nhị Mao vòng
Dòng suối chảy xiết che giấu tiếng chân đạp cỏ của nó
Không trượng phu bảo vệ nha bầu bạn Nhị Mao canh phòng nàng dược vật khống chế xụi lơ vô lực cách nào tưởng tượng nổi sẽ rơi tình cảnh đáng sợ nào
Bóng tối tử vong theo sát ánh nắng đang lùi dần lặng lẽ bao trùm khắp tầng
Không nàng từng chết một lần đã biết cảm giác
Đáng tiếc… lần trượng phu vẫn thể ở bên cùng nàng
Nghĩ đến đây nàng chợt thấy hối hận nếu ở cạnh liệu nàng sẽ bớt tiếc nuối hơn một chút
như dự đoán tiếng bước chân dần ép tới gần trầm lực miệng những kẻ đến thì thào tiếng dị tộc
Nguyễn Thời Ý lặng lẽ đưa tay lên đỡ đầu sẵn sàng rút cây trâm đầu bất cứ lúc nào
Đó là cây trâm Từ Hách đặc chế cho nàng ở giữa khảm trân châu lớn hoàng đế ban tặng bóng loáng lấp lánh hào quang chói mắt
Ba tấc bên trong giấu lưỡi thép bén nhọn dù giết địch nhân thì cũng đủ để nàng khỏi làm nhục
Lúc tặng nàng từng mong đời kiếp nàng sẽ sử dụng bộ phận ngầm
Không ngờ cuối cùng đến nước
Khép đôi mắt nàng giả vờ rơi trạng thái bất tỉnh nhân sự hòng làm địch nhân lơ là
“Ở đây Ở đây” Một giọng nam khàn khàn hô to “Nữ nhân ở đây”
Lén qua kẽ hở của đôi mắt khép hờ nàng thấy khẩu âm kì lạ mặc một bộ đồ bó sát màu đen lưng đeo loan đao quả thật là sát thủ Nhạn tộc
Lòng bàn tay Nguyễn Thời Ý toát một lớp mồ hôi mỏng nàng thầm nghĩ nếu đối phương tới ôm hoặc kéo nàng nàng nên rút trâm như thế nào nên đâm mắt cổ…
Không ngờ nọ tới gần hai bước thì đã ở phía xa ngăn : “Khoan đã Xin đừng động đến nàng”
Nguyễn Thời Ý kinh ngạc thấy giọng trầm thấp quen thuộc cả thoáng chốc như rơi hồ băng chìm xuống vực sâu đáy
Tiếng lục soát khắp nơi dừng thay đó là tiếng đạp lá xúm đến đây
Từng tiếng như giẫm lòng nàng
Chỉ cảm thấy bàn tay ấm áp chạm trán đó ấn nhân trung tựa như đánh thức nàng
Nàng thể nào nghĩ tiếp nên thu dọn cục diện đành quyết định lấy tĩnh chế động tiếp tục giả vờ bất tỉnh
“Chắc chắn chỉ uống Nhuyễn tô tán chứ” Giọng trầm thấp truy hỏi
“Pha trong nước trà sáu giờ sẽ tự giải…” Một tên Nhạn tộc đáp “Mau đưa nữ vương xử trí”
Giọng trầm thấp quen thuộc truyền từ gian mờ ảo tới khuyên bảo lộ vẻ kiên định rõ ràng
“Vị là nhà tại hạ xin hãy giao nàng cho ”