Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 103
Ngoài kinh thành trăm dặm dòng suối róc rách dạo chơi ánh tà dương ấm áp
Đoàn Xích Nguyệt quốc bôn tẩu hơn nửa ngày bây giờ dừng chân bên dòng suối để ngựa nghỉ chân cũng đợi sắp xếp chuyện ăn ở về dẫn đường
Để tránh thu hút quá nhiều sự chú ý bọn họ sớm đã thay phục sức Xích Nguyệt tộc
Bên cạnh đó còn kéo theo bao nhiêu là tơ lụa lá trà thư họa mà Từ gia tặng cho nên đoàn trông giống thương gia dị tộc xuất hành
Thu Trừng ở bên ngoài thường mặc nam trang giờ phủ một thân bạch y như tuyết tuấn dật cao hoa nếu nàng phát giọng thanh thúy ngoài sẽ tưởng đó là một thiếu niên xinh lanh lẹ
Nàng múc một gáo nước đầy nếm thử thấy bình thường mới đưa đến tay Từ Minh Sơ ân cần : “Nương ngựa xe vất vả chịu ”
Từ Minh Sơ nghiêng dựa đầu xe sắc mặt tái nhợt
Từ khi tin mẫu thân bệnh nặng qua đời năm ngoái thân thể nàng bỗng trở nên hư nhược; về nương gia gặp song thân tâm tình vui vẻ nghỉ ngơi điều độ cộng thêm ít đường dài thì đã khôi phục bảy tám phần
gần đây khổ nỗi chia xa hàng đêm khó tĩnh; hôm nay vội vàng về nước suốt đường nàng cứ buồn nôn tay chân lạnh như băng
Uống hai ngụm tiếng chó cầu khẩn ư ử nàng nhét gáo hồ lô tay nữ nhi
“Để Đại Mao Nhị Mao xuống xe hoạt động một chút”
A Lục đáp lời xoay mở hết chốt ở cửa xe
Cửa hé song khuyển liền chen đẩy cửa vọt như tên bắn hưng phấn cọ tay A Lục ngậm bánh trong tay bé hai con ăn xong thì lập tức khoái trá xông tới bên suối
Chúng xoay vòng ngâm trong nước uống nước phì phì còn đuổi theo lá rụng nước sủa ăng ẳng hai con chạy loạn thành hai cái bóng xám
Thu Trừng hết Đông Tây: “Đào dại ở bờ bên chín hái một chút cho mọi đỡ thèm nhé”
Nàng ỷ biết võ gì cũng tự làm ngay cả đánh cũng xông lên tiên hôm nay cưỡi ngựa nửa ngày nhất định là cần thư giãn gân cốt
A Lục gọi Đại Mao Nhị Mao thấy song khuyển chơi liền quên hết bèn thuận tay vơ lấy hộp đuổi theo Thu Trừng phía
“Công chúa đợi với”
“Hừ” Thu Trừng ngăn nó “Đã bảo gọi là ‘tỷ’ mà Đến Xích Nguyệt quốc cứ gọi tỷ là ‘tỷ’ như thường Hi hi”
“Tại ” A Lục ngạc nhiên mở to mắt
Thoáng thấy ngoài bìa rừng bóng chậm rãi đến gần đoán là sơn dã Thu Trừng quá để ý đáp: “Bởi vì tỷ ai gọi tỷ như hết”
A Lục nhoẻn miệng : “Không Mao Đầu và các công tử nhà nhị gia đều gọi công chúa là ‘biểu tỷ’ ”
Thu Trừng nhảy lên cây vặt đào ném về phía nó: “Không giống chút nào Tỷ chỉ một gọi là ‘tỷ tỷ’ Đệ biết tỷ chỉ một vị trưởng lớn hơn tỷ tròn mười tuổi Nhìn thì ôn tồn lễ độ nhưng bên trong tinh ranh vô cùng Trong đầu là ý bắt nạt trẻ con”
A Lục chặc lưỡi
Thu Trừng thấy nó dọa sợ thì đùa: “Yên tâm chỉ cần đàng hoàng lời tỷ đây nhất định sẽ bảo vệ ”
Trong chốc lát chiếc hộp đã đựng đầy ắp tiểu A Lục khỏi dùng hai tay ôm lấy; Thu Trừng ném mấy chiếc khăn lụa xuống đó phấn khởi nhảy xuống đất
Không còn cành lá ngăn trở bây giờ nàng mới thấy rõ đang từ từ đến thôn dân gì đó mà là một nam một nữ
Nam tử thân hình cao lớn cường tráng mắt như chuông đồng quần áo xám giản dị khí độ phóng khoáng mà bất phàm
Nữ tử mặc áo tím đậm với hoa văn sẫm vạt treo một một đôi còi làm bằng xương trắng toát búi tóc đơn giản dung mạo đoan trang xinh khí chất ưu nhã tuổi tác chừng bốn mươi
Nhìn về phía Đại Mao Nhị Mao đang bì bõm ở suối cạn hai vô ý nhíu mày một cái
Thu Trừng khỏi thêm mấy cái thấy nên gây chuyện bèn kéo A Lục về
Bước lên tảng đá lớn qua suối nàng rửa sạch từng quả đào đưa lên miệng nếm thử một miếng hài lòng khoe với phụ mẫu đằng xa: “Cha Nương Đào ngọt lắm ”
Hạ Nhược Chiêu đỡ Từ Minh Sơ lên xe ngựa thì hiền từ: “Khuê nữ chúng tới khách xá mười dặm phía thôi nương con nghỉ ngơi”
“Được” Thu Trừng lên tiếng đáp
Đại Mao Nhị Mao thấy tất cả mọi chuẩn lên xe thì nhảy lên đá lắc điên cuồng chợt hứng thú với hai lạ đang đến gần chúng hẹn mà cùng chạy đến bờ bên kìa
Từ Minh Sơ sợ song khuyển hù dọa vội vàng kêu: “Đại Mao Nhị Mao Mau trở ”
Song khuyển từng đừng Từ Hách căn dặn nhiều lần là ngoan ngoãn lời Từ Minh Sơ giọng nàng bỗng chần chừ nhưng vẫn chọn tiếp tục tới nhào phụ nhân áo tím
Mọi khiếp sợ
Thấy đại khuyển sắp làm thương A Lục kêu la om sòm bỏ đào chạy như bay đến ngăn
May mà Đại Mao Nhị Mao chỉ ngừng ngửi ngửi nữ tử nghiêng đầu suy nghĩ một lát đó vẫy đuôi lấy đầu cọ tay đối phương
Nữ tử cực kì kinh ngạc dường như do dự biết nên đưa tay sờ bọn chúng
Từ Minh Sơ khẽ giãy khỏi trượng phu tiến lên vài bước gọi song khuyển lần nữa
Đại Mao Nhị Mao đồng thời dừng điều vẫn rời
A Lục bước nhanh về phía cung kính hành lễ với hai : “Xin vì để ý kĩ chó nhà khiến hai vị sợ hãi ”
Ánh mắt sắc bén của nữ tử đặt lên nó quét qua đám ở đối diện giọng nhàn nhạt: “Không Chư vị từ tới Muốn về phía Tây Để làm gì”
“Bẩm phu nhân chủ tử nhà vẫn thường lui tới giữa Đại Tuyên và Xích Nguyệt chút vốn nhỏ làm ăn”
A Lục đã dặn dò từ sớm tiết lộ thân phận
Nữ tử như điều suy nghĩ khoát tay một cái tỏ ý bảo nó dắt đại khuyển
Đại Mao Nhị Mao vẫn lưu luyến rời khi chạy qua dòng suối nhỏ hình như lo Từ Minh Sơ sẽ giận bọn chúng để ý lông còn ướt mà liều mạng cọ cọ nàng để lấy lòng mà nàng thì đang yếu sức suýt nữa thì xô ngã
Từ Minh Sơ xoa đầu bọn chúng “Lần chạy lung tung nữa Biết ”
Dứt lời nàng tự tay đút bọn chúng hai miếng thịt khô sợ song khuyển nghịch nước lạnh nàng sai cầm vải mềm sạch tới tỉ mỉ lau cho
Trước khi lên xe nàng lơ đãng đôi nam nữ ở đằng xa thấy hai thờ ơ tản bộ dọc suối chuyện trời đất tựa hồ để bụng đến sự cố nhỏ khi nãy
Nàng thầm thở phào nhẹ nhõm miệng nhỏ cắn một miếng đào dại nước quả ngọt thanh quẩn quanh tại đầu lưỡi trấn an sự lo âu
*************
Đêm đó đoàn Xích Nguyệt quốc ngủ khách xá bên núi hộ vệ thay gác đêm một đêm trôi qua yên vô sự
Sáng sớm hôm Hạ Nhược Chiêu lo lắng thân thể thê tử chịu đường sá xa xôi cố ý đợi mọi chỉnh trang xong xuôi chờ lệnh thì mới gọi nàng thức dậy chải đầu rửa mặt đồng thời ân cần bưng cháo tổ yến đã hầm kĩ tận phòng
Từ Minh Sơ vẫn mặc xiêm váy trang nhã như thường để khỏi trễ nải thời gian nàng chỉ ăn vội nửa chén quyết định lên đường
Nàng thị tỳ đỡ xuống lầu bên trừ nhóm bọn họ thì chỉ hai ba thực khách và tiểu nhị bận rộn xởi lởi
Sau khi lên tiếng chào Thu Trừng A Lục nàng lục túi vải dầu định đút mấy miếng thịt khô cho song khuyển thì trong rừng núi chợt truyền tiếng hươu kêu hú* như ẩn chứa điều gì
(*) (editor: tiếng hươu kêu chói tai)
Ai nấy đều thấy kì lạ riêng song khuyển lập tức dựng hai tai bốn chân gập vẻ sắp phát thú tính
Chỉ trong chớp mắt tiếng kêu vang lên lần nữa
Đại Mao Nhị Mao đột nhiên co chân chạy như điên kéo A Lục ngã đất sưng hết cả mặt mũi
Tình huống dị thường lần khiến mọi đều bất ngờ kịp đề phòng
Thu Trừng quyết định nhanh cầm trường tiên đặt bàn thi triển khinh công vọt
Hạ Nhược Chiêu kêu lên: “Thu Trừng Đừng đuổi Để lát bọn chúng về”
mà bóng Thu Trừng nhanh như gió quét đã biến mất ngoài cửa khách xá từ lúc nào
Từ Minh Sơ sốt ruột cho ái nữ vội vàng đẩy trượng phu một cái gấp: “Ngây đó làm gì Còn sai bảo vệ nữ nhi”
Lúc Hạ Nhược Chiêu mới hạ lệnh sai hai hộ vệ đắc lực nhất theo sát đằng
A Lục bò dậy với dáng vẻ nhọ nhem chấp lễ với đôi phu phụ: “Là A Lục trông chừng bọn chúng kĩ càng A Lục sẽ đuổi theo ngay”
Nó thèm để ý tay chân bụi bặm mà nhấc chân ngắn chạy thẳng
Hạ Nhược Chiêu đỡ Từ Minh Sơ lên ghế bành ở khách đường miệng lẩm bẩm: “Nàng thích loại đại khuyển thì để phái Bắc Liệt tìm là Cố tình lấy ở nương gia làm gì Dù mang thật thì cũng nên chọn mấy con còn nhỏ dễ thuần phục Chúng lớn huấn luyện sẽ khó lắm”
Hai chữ “thuần phục” bỗng nhắc nhở Từ Minh Sơ
Đại Mao Nhị Mao ít khi chủ động lấy lòng lạ mà từ hoàng hôn hôm qua đã vẻ khác thường
Lần bỏ mặc mọi thứ để chạy … Chẳng lẽ là gặp chủ nhân
Nghĩ đến đây nàng đột nhiên cảm thấy sợ hãi
Lỡ đây là hành động thăm dò xem song khuyển “Thám hoa lang” khi bại lộ đối phương sẽ truy từ vương thất Xích Nguyệt quốc về Từ gia ở kinh thành dễ như trở bàn tay
Mẫu thân thủ tiết hơn nửa đời và phụ thân chôn sâu ở tuyết địa mấy chục năm của nàng vất vả lắm mới cơ hội bù đắp chuyện giờ sẽ hỏng hết mất
Mất song khuyển là chuyện nhỏ nhà tổn thương là chuyện lớn
“Mau Mau tìm mấy đứa Thu Trừng về Đi mau lên” Từ Minh Sơ bỗng nhiên dậy bước vọt
Hạ Nhược Chiêu đưa tay ngăn nàng định hỏi thêm nhưng bắt gặp hai mắt rưng rưng của thê tử dáng vẻ trấn định xưa nay thoáng xuất hiện một tia sợ hãi
“Đừng nóng Ta ngay đây” Hắn cầm trường đao lên mang theo bốn tên cận vệ dặn dò những khác “Bảo vệ vương… phu nhân cẩn thận”
Lời còn dứt đã kéo dây cương phóng lên ngựa giơ roi dẫn đầu
Từ Minh Sơ chạy lên mấy bước vó ngựa tung khói trần xa xa bất giác đổ đầy mồ hôi
Gió núi phất qua thổi mù bụi đất vàng xám chỉ còn đường dài vắng vẻ và núi rừng rậm rạp
Tiếng ồn ào cứ xa dần xung quanh yên là bầu khí yên lặng đến mức quỷ dị
Đứng ngây ngẩn trong thời gian nửa chung trà nhưng mỗi một khoảnh khắc đều khiến nàng vô cùng đau khổ
Thở một thật sâu nàng đang định về nội đường xuống thì bỗng đằng vang lên mấy tiếng nặng nề liên tiếp
Nàng hoảng sợ đầu chỉ thấy nam nữ hộ vệ thị tỳ thực khách tiểu nhị đều xụi lơ ngã xuống bàn hoặc đất ai nấy nhắm chặt hai mắt bất tỉnh nhân sự
Khách xá yên tĩnh một tiếng động chỉ còn tiếng tim đập kịch liệt của nàng như sắp nảy khỏi cổ họng
Nàng kịp kiểm tra xem hạ nhân còn sống đã chết vội xách váy nhảy lan can chạy bên ngoài định gọi trượng phu rời cửa lâu
Trong tĩnh lặng bốn phương tám hướng thoáng truyền tới tiếng bước chân bộ đều xúm quanh nàng
*************
Có thể là tuổi trẻ khí thịnh khi Từ Thịnh đề nghị tổ phụ mẫu xa tạm lánh sáng sớm hôm đã chuẩn xe ngựa và lương khô xong xuôi kể cả chìa khóa của biệt viện bốn hướng Đông Tây Nam Bắc cũng đưa tới cho bọn họ chọn tùy ý
Không hiểu Nguyễn Thời Ý sinh ảo giác tôn tử đóng gói đưa khỏi cửa
“Thịnh Nhi cháu cũng thể gì tin nấy như ” Từ Hách dở dở “Bên họa viện còn liên lạc thánh thượng cũng cho nghỉ mà”
Từ Thịnh : “Người cứ yên tâm Thánh thượng đang bận kế hoạch đến Long sơn săn bắn mùa thu tuy ngài giỏi cưỡi ngựa săn bắn nhưng cứ một năm hoặc nửa năm vẻ một chút hiệu triệu các võ quan hăng hái tham dự đã hạ chiếu lệnh đại tướng quân về ”
“Đoán chừng trong một hai tháng nữa thánh tâm sẽ dời tới hành cung chỉ cần cáo bệnh nghỉ ngơi là Thánh thượng trạch tâm nhân hậu vô cùng yêu mến há sẽ vì biến mất mười ngày nửa tháng mà giận dữ”
Nguyễn Thời Ý thấy bốn chiếc xe ngựa dừng ở hậu viện ngạc nhiên hỏi: “Hai mà cần điều động nhiều tới ”
Từ Thịnh đắc ý nháy mắt: “Đánh lừa dư luận đấy mà Ba chiếc xe và tùy tùng sẽ chia đến Lan viên Ly khê và biệt viện thành Nam còn xe của hai thì đến đó cháu xen nhé”
“Cháu cần gấp như thế ” Khuôn mặt xinh của Nguyễn Thời Ý bỗng trở nên cực kì nghiêm túc “Làm chuyện gì định giấu chúng hả Mau thành thật khai báo”
“Không Người ngẫm xem sắp tới nhất định phụ thân theo việc săn bắn mùa thu chạy tới chạy lui kinh thành Tiểu tử Lam Dự Lập vì ở cùng nha đầu Thu Trừng trễ nải mấy ngày liền tối qua đã roi thúc ngựa cả đêm đến Tây Bắc truy tìm dấu vết… Cháu thu xếp thỏa cho hai mới yên tâm tìm ”
Gương mặt tuấn của Từ Thịnh tỏ rõ nghiêm nghị
Quen biết với Diêu Đình Ngọc hai năm qua nhiều nhưng đã tham gia chuyện “giả chết” nếu xảy gì trong lòng khó mà yên
Từ Hách và Nguyễn Thời Ý giống như hai bọn họ còn ngoan ngoãn thu dọn hành lí rời xa kinh thành thì sẽ làm trễ công cuộc tìm tung tích Diêu Đình Ngọc
Trao đổi mấy câu đơn giản xong hai nhanh chóng thu xếp một ít nhu yếu phẩm họa cụ quần áo trang sức mang theo Trầm Bích và một nha khác khi lời từ biệt với Chu thị thì leo lên một chiếc xe ngựa
Lúc xe ngựa khởi hành tim của Nguyễn Thời Ý đột nhiên quặn đau đó tâm trí cũng hoảng loạn một hồi
Nàng hiểu vì chỉ cắn môi gì
Trên thực tế “nơi thanh tĩnh” mà Nguyễn Thời Ý là một ngôi chùa cổ ở rừng già ngay chân núi Tây Bắc
Đó là nơi bạn cũ Không Tịnh đại sư của Từ Hách ở khi còn sống
Từ Hách “ khi chết” mấy năm mới nổi danh khắp thiên ạ ít dò la Không Tịnh đại sư và “Tham Vi ” là sư là bạn bèn rối rít đến cửa viếng thăm cầu tranh của đại sư
Không Tịnh đại sư vì tránh phàm nhân khi lặng lẽ gửi bức họa phu phụ Từ Hách và cặp song sinh thì ẩn náu với tử trong núi thoáng một cái đã hơn hai mươi năm sáu năm đã viên tịch ở đây
Tuy khi đó Nguyễn Thời Ý biết đại sư từng vẽ một bức tinh mĩ cho một nhà bốn của càng biết bức họa Từ Minh Sơ bướng bỉnh cất giấu nhưng nàng vẫn bảo Từ Minh Dụ mua thôn trang ở lưng chừng núi và nhà cửa xung quanh chùa cổ giúp đỡ sửa chữa chùa cổ để lấy kỉ niệm với cao nhân tiền bối
Nàng biết Từ Hách từng đến đây mượn cơ hội liền đưa đến chơi đồng thời giấu tên họ định ở hai ngày thì tìm chỗ khác
Lúc hạ thu giao mùa tiếng ve ngày càng xôn xao tuyên bố mùa nóng chói nhất năm sắp kết thúc
Núi sâu tĩnh lặng phong cảnh như tranh trai tài gái sắc một đôi bích nhân đáng lẽ hứng thú dồi dào ngọt ngào ấm áp
Từ Hách tưởng nhớ cố giao Nguyễn Thời Ý thì nhớ nhung nữ nhi còn Diêu Đình Ngọc sống chết rõ khiến cho mây đen chất chứa trong lòng bầu khí yên lặng khó bề tưởng tượng
Khi tiếng trống chiều vang lên tiếng mõ tiếng tụng kinh cũng dần nối tiếp
Từ Hách chậm rãi khỏi căn buồng cũ của Không Tịnh đại sư thấy thê tử rảnh rỗi bên cây bồ đề già mấy trăm năm điện thì tiến đến đón
Vừa một cơn gió thổi qua tán cây rung xào xạc vài phiến lá tàn đung đưa rơi xuống hệt cánh bướm tung bay
Nguyễn Thời Ý thản nhiên dậy khung cửa vẽ hoa văn phức tạp
Cây trâm khảm ngọc quấn dây vàng đính hoa sen cố ý chế tạo cho nàng nắng ấm phản chiếu chói lọi
Dịu dàng thùy mị dung quang khuynh thành đế giày xanh xinh xắn đặt giữa cụm hoa lan váy trắng bằng gấm thêu tinh xảo môi hương khẽ mở chậm rãi
Không cần một chữ nào lời đã truyền cả qua sóng mắt khiến cho vạn vật thế gian đề trở nên mờ nhạt
Dường như Từ Hách một loại dự cảm
Hình ảnh sẽ khắc thật sâu trong lòng mãi mãi bất diệt
Có lẽ đến cuối đây sẽ là khoảnh khắc cùng trong đời thể nhớ tới