Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 102
Nghe thấy tiếng bước chân vội vã ngoài cửa Nguyễn Tư Ngạn kịp thu dọn Tình Lam đồ đang giăng trường án chỉ đành vội vàng đẩy sang một bên
Cốc cốc hai tiếng gõ cửa vang lên
Nguyễn Tư Ngạn lập tức khôi phục vẻ mặt bình thường thong thả bước vòng qua bình phong bốn mảnh mở cửa đón khách
Người ngoài cửa mặc trường bào tố cẩm đơn giản tóc cài ngân quan mày dày như kiếm mắt hoa đào nghiêm túc đó là Tề vương Hạ Tuấn
“Không điện hạ rời kinh ”
Nguyễn Tư Ngạn và quen biết nhiều năm xưa nay cần quá nhiều phép tắc cứ thế mời thư phòng
Tề vương vén áo lên khách tọa*: “Đường tỷ lôi theo làm khiên chắn thôi Vừa khỏi kinh thành liền chạy thẳng đến tư trạch… Chuyến tiểu vương tới đây là vì nhận mật hàm của nữ vương Nhạn tộc chạy về thương lượng với môn chủ”
(*) khách tọa: ghế dành cho khách
Nguyễn Tư Ngạn điềm nhiên lấy phu hỏa dẫn than làm như lơ đãng hỏi: “Chẳng điện hạ đã giao cho bọn họ Hay chuyện gì rắc rối”
“Nói dài dòng” Tề vương ẩn ý “Người nọ… ý tìm chết nữ vương Nhạn tộc lấy bộ bí mật trong miệng nên cưỡng ép hạ cường dược giảm đau từ thụ bì tử cận hoa mạn đà la lấy Sướng tâm phấn từ tay tiểu vương định mê hoặc ý chí để dụ mở miệng mà tên cũng lợi hại lắm đến thời điểm mấu chốt tự cắn lưỡi thương chỉ một nửa…”
Nguyễn Tư Ngạn mở hộp sơn trang nhã lấy một nắm trà từ bao giấy vàng “Sau đó”
“Nữ vương Nhạn tộc hết đường xoay sở hi vọng chúng phối hợp Sau khi chuyện thành gặp giá đắt mua ba trăm tên hạ nô đưa về Nhạn tộc an trí cũng cho hành sự ở Bắc vực suôn sẻ trở ngại”
Nguyễn Tư Ngạn nhạt: “Nghe bảng giá đấy phối hợp thế nào”
“Theo miệng tên họ Diêu một nam một nữ đã trộm trân vật vương tộc lẽ là ở trong biên giới Đại Tuyên thậm chí ẩn thân ở kinh thành nàng chúng tìm giúp…”
Mày kiếm của Tề vương nghiêm nghị yên lặng đợi Nguyễn Tư Ngạn cho phép
Nguyễn Tư Ngạn bóp vỡ nắm trà đó nghiền thành vụn nhỏ lâu mới : “Có cung cấp thông tin tên họ thân phận quan hệ tướng mạo ”
Tề vương lắc đầu: “Không ”
“Riêng dân số kinh thành đã hơn hai trăm vạn chớ kể hàng ngày biết bao lữ nhân thương gia du khách các tộc Dù thành ngầm ở đó vẫn còn khó khăn huống chi bây giờ… là mò kim đáy biển”
“Nàng mập mờ nhắc tới tìm nhất định dung mạo giữ gìn lâu dài đổi” Tề vương ngập ngừng “Đoán chừng liên quan đến tin đồn về thuật bất lão của Nhạn tộc”
Nguyễn Tư Ngạn đang đổ trà từ cối khi tay khỏi run một cái bột trà xanh biếc đổ xuống một góc trà án bay loạn như bụi mù
Ông bình tĩnh lấy chổi quét sạch thở dài: “Điện hạ thành ngầm tồn tại nữa chỉ còn một lối năm xưa lão phu đào ở thành Bắc phát hiện ngài chức vị cao hà cớ gì chui vực sâu đáy”
Tề vương bỗng ngạc nhiên: “Môn chủ làm thế Chẳng hoàng căn bản nghi ngờ chúng ư Ngài mới thật sự là vua lòng đất Ta từ mười lăm tuổi đã cộng sự với ngài suốt mười năm bao giờ thấy ngài chút nhụt chí…”
Nguyễn Tư Ngạn đặt bình nước nóng lên bếp lò yên lặng một lúc: “Già ”
Tề vương quan sát khuôn mặt trắng nõn trơn nhẵn một nếp nhăn của ông bật : “Môn chủ già chỗ nào chứ Nhìn còn đầy bốn mươi Nếu biết ngài ăn Thường thanh đan chú trọng dưỡng sinh tiểu vương còn cho là ngài cũng biết thuật bất lão đấy”
“Lòng già ”
Nguyễn Tư Ngạn yên lặng trong lúc đợi nước sôi ông chọn hai chung trà cũ dùng cách của xưa lấy nước nóng tráng chung
Tề vương suy tư chốc lát chau mày: “Lời của ngài ý gì đừng ngại thẳng”
“Từ khi thành ngầm quét sạch làm ăn còn chút gì nhân viên hao tổn hơn một nửa Lối ở thành Bắc chỉ đủ cho mọi dung thân đã làm nổi đại sự còn nuôi một đám tìm lối thoát khác”
Tề vương lặng ông ung dung vội cho bột trà chung rót nước sôi mùi trà thơm ngào ngạt tỏa khắp nơi khiến lòng xao động
“Tiểu vương năm lần bảy lượt đề nghị chịu trách nhiệm thay ngài ngài chậm chạp cho phép đến đêm thành ngầm xảy chuyện mới đồng ý Cứ thế rõ ràng mà bỏ mặc với một cục diện rối rắm Được thôi thành mất còn một nửa nhưng bọn họ chỉ ngài”
Tay trái Nguyễn Tư Ngạn nâng bình rót nước chung trà tay khác thì cầm chổi tre lạnh nhạt : “Điều kiện ban đầu là điện hạ thu thập bộ Tình Lam đồ cho lão phu nhưng vẫn là lão phu đích thân tay… Nếu giờ điện hạ bọn họ lệnh của ngài sẽ hạ cổ một lần nữa để bọn họ điện hạ sai bảo là Ngài giết xẻ bán sai gì thì tùy”
Tề vương bất ngờ nhưng vẫn bình tĩnh xem ông rót nước pha trà
Màu trà trong chung dần đậm lên vòng xoay giữa chung hun hút như kéo cả tâm trí xem
******
Cuối thu ba mươi bảy năm Nguyễn Tư Ngạn gần mười bốn tuổi hàng ngày vẫn thường theo tổ phụ vẽ tranh
Nhớ một lần ở hậu hoa viên vẽ một nửa lão gia tử bỗng bảo thư phòng sách
Tuy hiểu đang chuyện gì nhưng vẫn bước thùy hoa môn
Nửa chung trà thấy đói bụng nhón mấy cái bánh ngọt cho đỡ thèm tận mắt thấy một nam tử tráng niên mặc đồ xám chui khỏi núi giả
Nguyễn Tư Ngạn sợ hãi núp cây may mà hôm đó mặc áo khoác màu nâu lúc trốn giữa lùm cây thu thì dễ phát hiện
Khi đó tiếng gió lúc liền lúc đứt làm cho những câu truyền tới cũng liền mạch
Nguyễn Tư Ngạn chỉ nọ nhắc tới “Ngụy thân vương lành ít dữ nhiều” “Bắc Liệt nội loạn tố giác lẫn thể về cũng thể ở đây lâu dài”
Lão gia tử vuốt râu suy nghĩ vài câu đúng lúc đó tiếng gió chợt ùa tới
Nam tử áo xám hỏi: “Vậy chí bảo thân vương để Bắc vực…”
“Người cũng còn nữa chí bảo để làm gì Hết thảy hãy để hậu thế định đoạt”
Lão gia tử bùi ngùi than thở
Từ ngày đó trở Nguyễn Tư Ngạn biết gia tộc tuyệt đơn giản luôn vô cùng để ý
Ban đêm trộm thấy tổ phụ tự tay thiêu hủy vật cũ sách cũ thừa dịp lão gia tử rửa tay lén bới một chồng khỏi ngọn lửa trong đó sử cũ của Nguyễn gia bản đồ mật đạo đất
Thiêu hủy bộ chứng cứ là để phủi sạch quan hệ với mật vệ tiền triều và thành ngầm đất
Nửa tháng cả nhà dời xuống phía Nam Nguyễn Tư Ngạn là duy nhất ở
Hắn từng xem như là bùn nát cho dù trăm phương ngàn kế hòa nhập Nguyễn gia đến cùng cũng chỉ là con bỏ vứt lúc nào cũng
Bởi vẫn còn nghi ngờ cam lòng trong quá trình xử lí chuyện bán đất đổi nhà của Nguyễn gia vô cùng cẩn thận rốt cuộc cũng tìm bí đạo thông bốn phương tám hướng
Hắn trộm chuyện cơ mật gài tang vật hãm hại một tay kéo đổ tất cả những kẻ từng làm nhục từ chối xuôi Nam mượn lí do ở kinh thành bầu bạn với đường tỷ bắt đầu cuộc sống “ban ngày đất ban đêm đất”
Tất cả cố gắng chỉ vì mục đích nâng cao địa vị góp nhặt tài sản nắm giữ quyền lực
Ban ngày từ một thiếu niên Nguyễn gia trở thành họa sư vẽ tranh hoa điểu danh tiếng lẫy lừng học thức uyên bác ngưỡng mộ
Ban đêm dã tâm khuếch trướng dịch dung làm việc chỉ biến một nơi phức tạp bóng thành con đường làm ăn mà còn ở trong mật đạo trộm chuyện bí mật của các nhà kết bè kết cánh diệt trừ kẻ đối nghịch ai địch nổi
Nhất là thêm những trợ thủ thể tin tưởng cổ độc khiến một lòng trung thành đồng thời Tề vương và Lại bộ thượng thư Tề Mục ủng hộ
Đáng tiếc Tề Mục hiểu nhầm thân với Nguyễn Thời Ý thành cừu hận vì trở ngại nội các phổ biến tân chính độc chiếm thương lộ lá trà Giang Nam cho nên dùng thuốc độc phát tác chậm hại chết Nguyễn Thời Ý
Nguyễn Tư Ngạn hận thể bóp chết Tề Mục
giờ ông là môn chủ ông thể
Ông thuận theo ý Từ Minh Lễ bỏ tiền đặt cuộc làm thịnh hội thư họa cách xa kinh thành thứ nhất là cho bớt đau thương thứ hai là để bỏ mặc Tề Mục thậm chí khi Tề Mục sa lưới còn giết diệt khẩu thanh trừ hậu hoạn
Tiếc là chết thể sống
Chết tâm cũng cách nào cứu vãn
********
Trà nóng bụng mùi thơm và nhiệt độ ấm áp lưu chuyển thân
Tề vương chuyển mắt liếc mấy cuộn tranh chồng họa án “Môn chủ đây chính là Tình Lam đồ”
Chuyện cho tới bây giờ Nguyễn Tư Ngạn cũng cần lừa gạt nữa bèn gật đầu một cái
Tề vương than thở: “Uổng công lúc đầu đường vòng tiếp cận tiểu công chúa Xích Nguyệt quốc liên tục lấy lòng Nguyễn cô nương đơn giản nhân cơ hội tranh thu thập đủ “mượn” xem một chút Nhờ trạch tâm nhân hậu của hoàng ngay cả tranh cất giữ cũng khảng khái trả Từ gia… Nếu biết đến năm nào tháng nào…”
Thấy Nguyễn Tư Ngạn lên tiếng gác chung trà lấy khăn lau tay thử thăm dò: “Có thể cho tiểu vương xem một chút ”
“Điện hạ cứ tự nhiên”
Nguyễn Tư Ngạn để ý bình tĩnh cảm thụ hương vị trà
Tề vương cầm một cuộn lên từ từ mở ánh mắt khó nén sự tán thưởng
“Môn chủ chắc là bí mật của Ngụy thân vương giấu trong bức họa chứ Tiểu vương từng mượn bức của đường tỷ tới lui hơn nửa tháng cũng manh mối gì…” Hắn xung quanh tỉ mỉ cuốn mở một cuộn khác
Nguyễn Tư Ngạn cũng chính tai tổ phụ giảng giải mà khi đó từ ngôn hành cử chỉ thần thái động tác mới suy đoán chuyện cực kì quan trọng
Ứng với câu “Hết thảy hãy để hậu thế định đoạt” suốt một thời gian dài Nguyễn lão gia cả ngày đóng cửa tĩnh tâm vẽ vời thể thấy là đã giao bí mật cho phu phụ Từ Tham Vi
Mấy năm nay ông vốn vài cơ hội để âm thầm đoạt tranh về
Tiêu Đồng Bình gia và Hồng Lãng Nhiên đều giấu tranh nghiêm mật Nguyễn Tư Ngạn nhiều lần phái lẻn ba phủ đều lấy
Hai giữ tranh còn một ông nắm đằng chuôi giam ngục
Lúc tịch thu tài sản Tình Lam đồ lẳng lặng rơi tay ông
Một là trưởng bối khi bệnh nặng qua đời con cái lưu tán tranh thất lạc Tình Lam đồ trắc trở mấy bận mới đến tay Tín An đại trưởng công chúa chất nữ Hàm Vân quận chúa cưỡng ép đòi
Mùa xuân năm ngoái Nguyễn Thời Ý qua đời Nguyễn Tư Ngạn một lòng cướp lấy Tình Lam đồ
bỗng đường tỷ di mệnh cho nữ cô nhi trợ dưỡng đòi tranh ông thầm nghĩ thể để tiểu cô nương bận rộn đã còn làm ngư ông đắc lợi
“Ơ Không đúng…”
Tề vương xem hai cuộn đột nhiên kêu lên
Nguyễn Tư Ngạn lấy tinh thần: “Sao thế”
“Cuộn thứ ba… tiểu vương từng cẩn thận quẹt một giọt mủ dương mai tranh đường tỷ mắng cho một trận chuyện đã đích thân lấy bột sò và thư hoàng* đắp lên thoạt sẽ thấy nhưng dấu vết … vô duyên vô cớ biến mất ”
(*) thư hoàng: dùng để tẩy xóa chữ
Tề vương nghĩ mãi ánh mắt đầy sợ hãi: “Người Từ gia bồi tranh Hay quyển trục là thật… còn tranh vẽ là giả”
Nguyễn Tư Ngạn thầm kinh hãi bước vội đến án cướp tranh: “Điện hạ chắc chắn nhớ nhầm”
“Chuyện mấy tháng vẫn nhớ như in”
Nguyễn Tư Ngạn cuống quýt mở cuộn thứ nhất kĩ bút mực họa phong đề từ của hoàng đế tàng ấn cơ bản khác với ấn tượng nhưng lúc phân biệt kĩ mấy nhàn chương bên cạnh loáng thoáng thấy rằng dấu ở mép ấn chương đủ mạnh mẽ
Có vẻ giống như… tạm thời lấy vật mềm điêu khắc ấn lên
Nếu “hàng giả” mới phát hiện ông tuyệt đối sẽ xét nét tỉ mỉ đến
Một khi khơi nghi ngờ như hạt giống mọc rễ nảy mầm
Trên cõi đời thử hỏi còn ai thể mô phỏng tranh của Từ Tham Vi hệt như đúc mà nhân sĩ giới thư họa giám định nổi thật giả
Cho dù Tôn Bá Duyên đại danh đỉnh đỉnh cũng khó tránh khỏi để ba phần tượng khí… để đạt đến cảnh giới ai bằng Từ đãi chiếu
Nhớ tới dung nhan tuấn lãng thanh quý của Từ đãi chiếu giống sư tái thế; nhớ tới những lời Tề vương nữ vương Nhạn tộc đang sức tìm dung mạo giữ mãi đổi… Nguyễn Tư Ngạn khẽ nhướn mày đáy mắt hiện lên ý “quả nhiên là ”
Mông lung khốn khổ nhiều ngày cuối cùng cũng mặt trời rực rỡ chiếu tỏ trong chớp mắt mây tán sương tan
*********
Từ phủ ở thành Tây
Người Từ gia tề tụ đầy đường* tán gẫu để vơi bớt mệt mỏi và đau buồn
(*) đường: phòng khách nhà chính
Đợi Mao Đầu theo ma ma và thị tỳ khỏi cửa những khác lần lượt lui xuống Từ Thịnh nhỏ giọng với phu thê Từ Hách: “Lam Dự Lập xin nghỉ một thời gian để tìm Diêu thống lĩnh chắc cháu tìm thời gian giúp đỡ… Tình thế rõ hai tạm lánh khỏi kinh thành ”
Nguyễn Thời Ý biết đề nghị của trưởng tôn là để phòng chuyện lỡ như
Nếu Diêu Đình Ngọc thật sự nữ vương Nhạn tộc giăng bẫy bắt nàng và Từ Hách tuyệt nên mạo hiểm lấy thân cứu giúp
Nhất là khi đối phương thể sẽ uy hiếp dụ dỗ hoặc nghiêm hình bức cung ép hai quan hệ với băng liên… Hậu quả khó tưởng tượng
Tuy Từ phủ canh phòng nghiêm ngặt Tĩnh Ảnh thân mang tuyệt nghệ nhưng cũng địch Diêu Đình Ngọc huống chi là cao thủ Nhạn tộc đã bắt Diêu Đình Ngọc
“… danh nghĩa hai vẫn là vị hôn phu và vị hôn thê” Nguyễn Thời Ý khỏi chần chừ
Từ Thịnh dở dở : “Quản làm gì Vả chúng cháu để hai nghênh ngang kết bạn rời khỏi thành … Tổ phụ thể xin ý chỉ thánh thượng giả vờ đến một chỗ nào đó hai ẩn thân đến một tòa biệt viện bất kì của Từ gia là Dù gì cũng Tĩnh Ảnh bảo vệ mà”
“Gần đây nàng ngoan ngoãn it sách cháu để nàng ở bên cạnh mẫu thân cháu nhiều hơn ”
Nguyễn Thời Ý vốn định rằng khi nữ nhi về nước nàng sẽ lấy thân phận vãn bối thăm Nguyễn Tư Ngạn dò hỏi ý tứ ông
Nếu tình huống cho phép chừng sẽ thám thính ông biết tung tích bức Tình Lam đồ cuối cùng
Giả như đúng với suy đoán của Từ Hách ông một mặt để ai biết thể nào cũng sẽ lộ một chút sơ hở
giờ bọn họ đang trong tình cảnh thần hồn nát thần tính biết xung quanh bao kẻ rình rập
Trầm ngâm một lát nàng trượng phu đang rảnh rỗi xếp hạt thông thành hình một con trường xà
“Tam Lang cùng đến một nơi thanh tĩnh ”
Từ Hách ngẩng đầu một tiếng mắt chứa chan tình ý thuận tay đẩy khay hạt thông đã bóc đến cạnh nàng
“Nghe nàng nàng hết chuyện hỏi ”
Tuy Từ Thịnh biết tổ mẫu gì là tổ phụ nấy nhưng ngờ tổ phụ bày ân ái hiển nhiên ngay mắt như thế
Ôi hai vị mau thu dọn hành lí tìm “nơi thanh tĩnh” mà khanh khanh
Bớt kích thích kẻ đáng thương “sớm chiều gặp gỡ ý trung nhân nhưng bỏ rơi”
Tác giả lời :
Sau mỗi khi Lão Nguyễn và Tề vương sân đều mục đích đó Để tui công bố từng chút nhé~
Trừ bộ《 Liêu nhân 》 tác phẩm của Thiên Ti thường dấu ấn là —— ít nhất sẽ một nhân vật phản diện thể ngờ tới hoặc là thâm tàng bất lộ hoặc là lặng lẽ hoắc hóa ha ha ~