Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 101
Ánh nắng giờ Ngọ xuyên qua hàng trúc cao vút chiếu xuống khuôn mặt kinh ngạc nghi hoặc của Thu Trừng và Lam Dự Lập
Thời gian như đọng ngay cả hoa lá và dòng nước trong đình cũng rơi yên tĩnh
Thu Trừng sống mười sáu năm trừ khi ngoại tổ mẫu mất bao giờ thấy mẫu thân chảy nước mắt
Lần vương hậu cao ngạo lạnh lùng của Xích Nguyệt quốc và một nữ tử trẻ tuổi ôm thật chặt nước mắt tuôn như mưa
Hơn nữa hai khuôn mặt vô cùng tương tự khiến trong lòng Thu Trừng càng thêm kinh hãi đồng thời sinh cảm giác kì dị nên lời
Đấy là khoan kể “” ở bên cạnh trông dáng vẻ cực kì sốt ruột biết làm
“Nương tỷ tỷ… Mọi … Chuyện chuyện là ”
Như tính tình xưa nay của nàng nhất định sẽ xông thẳng kéo tay Từ Minh Sơ hỏi kĩ
trong chớp mắt hiểu nàng bỗng sinh một ảo giác —— một nhà ba gắn bó thể tách rời
Nàng và Lam Dự Lập đến tựa hồ đã quấy rầy bọn họ thân mật
Nguyễn Thời Ý thấy tình cảnh lúng túng lẳng lặng buông Từ Minh Sơ nàng chần chừ hồi lâu đó quyết định rõ chân tướng với ngoại tôn nữ và hảo hữu của trưởng tôn
“Thu Trừng Lam đại công tử và thật là…”
Không ngờ Từ Minh Sơ đột nhiên ngắt lời: “Ta xem tranh của hai vị bỗng nhớ tới ngoại tổ phụ mẫu của con trong lòng thương cảm mà thôi”
Ly biệt sắp tới Lam Dự Lập mối quan hệ chính thức đang ở đây thêm một chuyện bằng bớt một chuyện
Lỡ như bây giờ vạch trần đứa nhỏ nhất định sẽ ăn vạ ở kinh thành
Chuyện ở Xích Nguyệt quốc quả thực nên gây thêm rắc rối
Thu Trừng nửa tin nửa ngờ
nàng bao giờ quên đêm hai hồi kinh năm nay mẫu thân theo nàng đến Lan viên xem xe hoa đã thất thố khi tình cờ gặp “” và “tỷ tỷ” trong ngõ
Khi đó mẫu thân buột miệng một câu —— chỉ cảm thấy bọn họ cực giống ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu con
Dĩ nhiên Thu Trừng đã từng dung mạo của “tỷ tỷ” và dung mạo của ngoại tổ mẫu lúc còn trẻ giống như đúc cũng cảm thấy “” và đại cữu nhị cữu đại biểu ca nhị biểu ca mấy phần tương tự
Có điều dung nhan và họa phong đều giống đủ khiến một đường đường là vương hậu để ý đến thân phận và mặt mũi mà lóc nghẹn ngào
Thấy nữ nhi vẫn hoài nghi Từ Minh Sơ chỉnh nghi dung đá sang chuyện khác: “Sao hai đứa tới đây”
Thu Trừng Lam Dự Lập một cái nhẹ giọng đáp: “Lần bảo con chọn một trong song khuyển con thấy… Nhị Mao thân thiết với con hơn cho nên tới hỏi và tỷ tỷ”
Ngày đó vì để nữ nhi ngoài theo Nguyễn Thời Ý mà Từ Minh Sơ thuận miệng mấy câu như ngờ đứa nhỏ để bụng thật
Nàng chuyển mắt sang Từ Hách và Nguyễn Thời Ý hỏi ý kiến: “Đã như thể cho mượn Nhị Mao một thời gian Hay … chúng cũng sẽ mang Đại Mao theo cùng nữa sang năm hồi kinh đưa chúng về”
Nguyễn Thời Ý ánh mắt ân cần của nữ nhi liền đoán tâm tư của nàng —— mượn cơ hội nàng sẽ dẫn hai con Thám hoa lang huyết thống thuần chính rời khỏi kinh thành tránh để phụ mẫu sắp thành hôn lộ
“Chuyện …” Từ Hách chần chừ một lát “Đại Mao Nhị Mao tự do tùy hứng mẫu nữ ngài chắc dỗ chúng nó ”
“Dù gì cũng dẫn theo A Lục bên mà” Một khi Từ Minh Sơ đã quyết định thì sẽ cố làm cho “Ngài yên tâm sẽ chăm sóc nó như trong nhà tuyệt đối để khác ức hiếp nó”
Từ Hách và A Lục từng một thời gian sống nương tựa tiểu gia hỏa lanh lợi ham vui giờ cũng dần trưởng thành đây đúng là lúc nên tiếp xúc với cảnh đời nghĩ lập tức đến tiểu viện với nữ nhi để hỏi ý A Lục
A Lục bịn rịn với “thúc phụ” nhiều lắm nhưng thế giới bên ngoài kinh thành đầy cám dỗ khiến nó nhao nhao thử
Nghe thời gian quá một năm nó lập tức vội vàng thu dọn đồ đạc để ngày mai lên đường
Còn Thu Trừng và Lam Dự Lập ở thu dọn tranh cổ với Nguyễn Thời Ý loay hoay ở Ỷ Đồng uyển một hồi mới rời
Tản bộ dọc theo ao sen cuối hè thảo ngư* nhảy khỏi mặt nước mổ hoa sen ăn đôi tiểu tình lữ đều yên lặng
(*) thảo ngư: cá trắm
Trầm mặc kéo dài nửa chung trà môi hồng của Thu Trừng mấp máy thôi
“Có tâm sự ” Lam Dự Lập cúi đầu nắm bàn tay nhỏ bẽ trắng nõn của nàng nhưng ngại ngùng
Thu Trừng đắm chìm trong nghi hoặc chú ý đến tâm tư riêng của thuận tay chủ động kéo Lam Dự Lập bước vòng qua bức bình phong chạm trổ trong thủy tạ
“Dự Lập ca ca cảm thấy mẫu thân vẻ… là lạ ”
Hàng mi thanh tú của nàng cau thêm: “Huynh ít tiếp xúc với lẽ gì… làm bạn với nhiều năm thấy để ý với phụ vương ngoài đến như …”
Lam Dự Lập bàn tay nhỏ bé của nàng nắm chặt ít nhiều ý núi trông núi nọ
Sau khi lấy tinh thần nắm tay nàng nhẹ nhàng : “Nói thật đây từng thấy Nguyễn cô nương trầm nội liễm ngôn hành cử chỉ đều vượt khỏi tuổi của chúng chỉ cho rằng Từ thái phu nhân dạy dỗ quá ”
“ phát hiện Từ gia… từ vương hậu thủ phụ đại nhân Từ đại phu nhân Từ nhị gia cho đến A Thịnh… Bọn họ đối xử với Nguyễn cô nương chỉ khách khí mà còn tôn kính và theo đối xử với Từ cũng ”
“Huynh từng lén hỏi A Thịnh cứ úp úp mở mở là Từ thái phu nhân coi trọng Nguyễn cô nương cho phép nàng chịu bất kì oan tủi nào Tổ mẫu từ mặt Từ thái phu nhân lui tới với nhiều năm nhưng vẫn âm thầm để ý Từ phủ… Nguyễn cô nương từng hiện thân lúc Từ thái phu nhân còn sống càng bao giờ nhắc đến bởi bọn họ… Chuyện quả thật làm khó hiểu”
Đáy lòng Thu Trừng bỗng sinh một luồng khí lạnh
Thì riêng gì tôn bối quanh năm ở ngoài như nàng biết về “Nguyễn tỷ tỷ” ngay cả Lam Dự Lập thường trú ở kinh thành cũng như
“Nhất định bọn họ bí mật đang giấu ”
Thu Trừng bĩu môi
Lam Dự Lập khuyên: “Ai mà một chút bí mật chứ”
Thu Trừng định hỏi xem bí mật gì giấu nhưng nhận thấy sắc mặt tiều tụy vành mắt là một mảng tím thẫm lòng bỗng nhũn nàng dịu dàng hỏi: “Mấy ngày nay ngủ thế Đi tìm vị thống lĩnh bán sư bán hữu của ”
“Diêu thống lĩnh đã cứu một mạng cũng từng truyền thụ võ công cho … Có ân với ” Lam Dự Lập thở dài nửa số hoa mộc lan rơi xuống ao ở đằng xa “Tính tình cổ quái lui tới với khác nếu ngay cả quận chúa cũng hỏi đến sinh tử của đời sẽ ai quản nữa…”
Thu Trừng sự kiên định trong con mắt hẹp dài của lòng thầm cảm động lặng lẽ tựa đầu vai
“Huynh cẩn thận đừng cậy mạnh hãy nhớ… đợi ở Xích Nguyệt quốc
Bị Thu Trừng nhiều lần chiếm tiên cơ lần Lam Dự Lập quyết định đưa tay ôm nàng ngực
Trong tiếng tim đập thình thịch một giọng đồng ý ấm áp bỗng cất lên
“Tuân lệnh”
*************
Trời trong nắng ấm diều hâu chao liệng nền trời xanh núi rừng rậm rạp ánh mặt trời quét lên một lớp sắc vàng
Ba chiếc xe ngựa và hơn mười con tuấn mã dừng quan đạo chuẩn sẵn sàng để cất bước đường xa bất cứ lúc nào
Lần Xích Nguyệt vương về phía Đông chỉ vì tìm thê nữ trừ một đội hộ vệ nhỏ thì mấy theo
Sau khi lời từ biệt với quan viên Lễ bộ suốt hai mươi dặm đưa tiễn đoàn Hạ Nhược Chiêu Từ Minh Sơ Thu Trừng quyết định bỏ phần phô trương kế hoạch thêm một đoạn nữa sẽ thay thường phục nhẹ nhàng giản lược tránh trắc trở ngàn dặm đường xa
Trước khi xảy nỗi khổ biệt ly phu thê Từ Hách đã thổ lộ hết tất cả tình cảm sâu kín xong xuôi
Bọn họ xen lẫn giữa đám tiểu bối trịnh trọng hành lễ với nữ nhi nữ tế ngoại tôn nữ đồng thời luôn miệng dặn dò A Lục cẩn thận ngôn hành chăm sóc kĩ song khuyển
Nụ lễ độ đúng mực tựa như đây chỉ là một buổi ly biệt hết sức tầm thường
Thực tuy cách thiên sơn vạn thủy năm tháng mênh mông bọn họ ắt cũng sẽ huyết dung vu thủy tâm liên vu tâm*
(*) huyết dung vu thủy: ý tình thân khó mà tách Cổ đại chuyện nhỏ máu nhận thân máu thân thích trong nước sẽ hòa (tâm liên vu tâm tương tự)
Bởi vì Đại Mao Nhị Mao tiện gặp ngoài cho nên cả chặng đường đều nhốt trong xe ngựa
Có lẽ nhận thấy sắp chia ly với chủ nhân chúng ngừng phát âm thanh ư ử nghẹn ngào khiến tan nát cõi lòng
Đưa mắt xe ngựa của Xích Nguyệt quốc khuất xa dần Nguyễn Thời Ý cắn môi bất giác nắm chặt tay Từ Hách
Dù ban đêm dính lấy các kiểu hai vẫn ít khi tiếp xúc tay chân ban ngày cái chằm chằm của bao
Như thể thấy nàng đang cần an ủi
Trên đường về Từ Hách cưỡi ngựa mà chung xe với nàng
Hầu như lần nào chen gian chật hẹp Từ Hách cũng nhân cơ hội ôm ôm kéo kéo; nhưng bây giờ chỉ nhẹ nhàng vòng tay qua đầu vai nàng ghé sát tai nàng nhẹ nhàng an ủi
Tiểu lão thái bà nhà đã trải qua bao biến cố cuộc đời chắc chỉ còn một điểm yếu là nữ nhi thôi nhỉ
Nguyễn Thời Ý khổ: “Không hiểu làm so với mười bảy năm tiễn nó xuất giá bây giờ khó chịu hơn”
“Nhất định là năm đó nàng quá tức giận cho rằng mắt thấy thì tâm phiền gả con ngoài sẽ càng tĩnh tâm; nhưng giờ nó đã trưởng thành thật biết hiếu thuận…” Môi Từ Hách khẽ cong “Nếu nàng nhớ nó chúng thừa dịp còn trẻ khỏe gánh nặng con cái thăm nhiều một chút Mấy chục năm nay nợ các nàng quá nhiều để từ từ bù đắp ”
Hắn vẫn thường những lời như đa số cảnh là ở giường do Nguyễn Thời Ý lập tức cảnh giác thêm hai phần
Từ Hách phát hiện nụ nàng gượng gạo thì bật : “Nữ lưu manh nàng nghĩ đấy Chẳng lẽ nàng cho là…”
Cho là sẽ làm bậy xe ngựa ư
Nguyễn Thời Ý vội vàng thanh minh: “Không Đừng suy nghĩ lung tung”
“Cũng biết ai mới suy nghĩ lung tung” Từ Hách vuốt nhẹ mái tóc nàng “Coi như làm chuyện thật thì nhất định sẽ chọn lúc đang ở cùng con cháu …”
Nàng bỗng kích động dùng sức đẩy một cái
“Nói thì…” Từ Hách thấy nàng đã bớt bi thương bèn ôm nàng lần nữa “Hay chúng học theo Lão Hồng du sơn ngoạn thủy … Không biết tên truy thê đã nữa May mà khi rời kinh thành đã nộp hết bộ binh quyền tự xưng làm một chức quan nhàn tản bằng thì loạn mất”
“Theo như biết năm xưa thánh thượng vẫn chút kiêng kị với điều tuy Lão Hồng làm ngông cuồng nhưng bên trong là trung trực khí phách Hồng đại công tử gối cũng vốn lo là…”
“Lo Tiểu Nghiễn Thai khai ”
Nguyễn Thời Ý gật đầu: “Ngay đêm tráo tranh khỏi cung đã sớm sinh nghi nhưng sợ liên lụy mới ẩn nhẫn …”
“Ha ha đúng là tình chân ý thiết với nàng nhỉ”
Nguyễn Thời Ý mắng: “Giấm của tiểu bối cũng ăn ”
Từ Hách đưa tay lên quẹt mũi nàng một cái: “Ài… Nam tử ngưỡng mộ nàng nhiều vô số kể sợ là ăn giấm cả đời”
“Nam tử ngưỡng mộ còn nhiều hơn cả nam tử ngưỡng mộ ”
Nguyễn Thời Ý nhớ tới những nhà sưu tập lũ lượt cầu tranh thì nhịn
**********
Đông Bắc kinh thành biệt viện Nguyễn phủ
Trong khu vườn trang nhã tiếng đàn uyển chuyển ngày xưa còn nữa hai giữa cây hoa um tùm hiếm lắm mới thấy hai ba bóng
Nguyễn Tư Ngạn bên cửa sổ gác cao đạo bào thủy sắc rộng rãi phiêu dật thần thái an nhàn khoan thai
Dỏng tai một lát xác nhận ai quấy rầy ông mới dè dặt đóng cửa sổ
Mặt mũi bỗng che phủ bởi một tầng lãnh tịch
Ông nhanh chóng đến kệ sách lấy một hộp đá nặng trĩu
Đẩy nắp hộp bên trong lộ một chiếc hộp gỗ dài khác
Sau khi lấy tháo một chiếc chìa khóa từ dây đeo cổ ông thận trọng mở khóa đồng nhẹ tay nâng sáu quyển trục
——《 Vạn Sơn Tình Lam đồ 》 sư phí tâm vẽ tổ phụ đích thân hạ bút đề thơ nọ tự tay cắt nhỏ rốt cuộc cũng chỉnh
Nguyễn Tư Ngạn tháo từng băng lụa mỗi quyển trục từ từ mở từng mảnh Tình Lam đồ cố để lãng bởi khí thế văn chương cuồn cuộn tĩnh tâm nghiền ngẫm từng chữ một
Sơn noãn tình lam cảnh trí giai hồ bình phong tĩnh thảo thổ nha
Kiều đầu bán thụ hồng mai lạc mạch thượng tân hạnh vị trứ hoa
…
Không tìm thơ giấu gì là bất cứ dấu vết ám ngữ nào
Ông biết tổ phụ che giấu bí mật ở đây lưu chỗ ẩn tàng chí bảo của Ngụy thân vương Bắc Liệt dùng để phục quốc
Hồi đó ông còn bé chỉ trộm đôi câu khi tổ phụ trò chuyện với một tên mật vệ
Qua nhiều năm nghĩ bừng tỉnh như mộng
Lật qua lật xem kĩ một hồi ông nhớ rằng lúc sư khổ tâm vẽ tranh ông cũng từng ở bên cạnh học hỏi; khi vẽ xong thì tổ phụ đề thơ đích thân tay bồi tranh ông từng thấy tổ phụ dùng miếng bạc cho giữa cao sừng hươu lấy mực đỏ mài phấn tranh giờ bất kì màu bạc màu son nào
Ông nhắm hai mắt cố gắng tìm chút chi tiết hữu dụng trong trí nhớ mong manh của hơn ba mươi năm
Có điều trong đầu ông hiện lên dáng vẻ tươi của Từ Tham Vi và Nguyễn Thời Ý dần biến thành bóng dáng đôi cặp của Từ đãi chiếu và vị cô nương Tiểu Nguyễn
Lòng ông chợt thấy đau xót
Từ đãi chiếu họ Từ tên Huyên Dịch vóc và tướng mạo dường như khác gì Từ Tham Vi trong kí ức ông ; vị hôn thê Tiểu Nguyễn cũng cực giống nọ… Hai dung mạo khuynh thành hệt thần tiên quyến lữ trong tranh
chuyện thể
Coi là Từ Tham Vi giống vương tộc Nhạn tộc thuật bất lão thần kì… Mà Nguyễn Thời Ý thì khác
Tận mắt ông thấy nàng càng ngày một già
Lần gặp cuối cùng nàng lẻ loi trong quan tài mạch đập mũi thở da thịt lạnh như băng
Nàng dịu dàng bụng cũng tước đoạt luôn một chút mong ước nhỏ nhoi của ông
Song ông còn gánh một đống lớn chuyện phiền toái chỉ ông mới dọn dẹp cục diện rối rắm
Tự trói
Nghĩ đến đây Nguyễn Tư Ngạn khó chịu “hừ” một tiếng đó cúi đầu tiếp tục tìm dấu vết Tình Lam đồ
Sáu tấm tranh chứa đỉnh núi nhấp nhô rừng xanh lớp lớp vân nham liền sông nước xa xăm thể gọi là mênh mông hùng tú chân chính khó trách theo đuổi
Đang bận suy nghĩ ông đột nhiên nhớ tới một chi tiết định kiểm chứng thì ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân
“Đại nhân Tề vương điện hạ đích thân đến thăm là… việc gấp xin gặp”