Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 10
Tia sáng lờ mờ đập mắt chóp mũi ngửi mùi gỗ hỗn tạp vách tường lưng mát lạnh nơi bên đưa tay là chạm tới một nam nhân
Trong thời gian ngắn cả Nguyễn Thời Ý nổi da gà
Trời mới biết nàng cố gắng thế nào mới thể nuốt sự kinh ngạc sợ hãi thốt lên về yết hầu
Dốc lực kiềm chế thật nhanh nàng làm bộ như chuyện gì chậm rãi thả bàn tay lớn
Không ngờ rằng lòng bàn tay đã đổ mồ hôi
Thử nghĩ xem thầy trò Thư Họa Viện cùng ở một chỗ giả sử giống như nàng tự dưng tìm chỗ trốn… Người tám phần mười là “vong phu” Từ Hách của nàng
Nói đã chui đây từ sớm vì nàng đến mà ép chen kẽ hở giữa vách tường và cái giá Sau đó nàng chỉ chọn cùng nơi ẩn thân sóng vai cùng còn sờ soạng một phen
Gặp quỷ Nét mặt già nua nóng lên…
Nghiêng tai lắng tiếng động bên ngoài xa dần Nguyễn Thời Ý dám ở dịch từng tấc phủi tro bụi áo khoác
“Xin dọa đến cô nương ” Người phía nhanh chậm thấp giọng tạ
Giống như rượu thuần ngon chảy lòng như thấm như say khiến Nguyễn Thời Ý chút hoảng hốt
Trong ký ức một thiếu niên tuấn tú đội ánh hào quang lững thững đến gần chăm chú bức họa Lan Thạch hỏng của nàng khóe môi khẽ cong ôn nhu với nàng —— Xin dọa đến Nguyễn cô nương
Chỉ kém một câu chữ nối bốn mươi năm đắng cay ngọt bùi như mưa thuận gió hòa ấp ủ sự ngọt ngào nhàn nhạt
Nàng đáp lời gian yên tĩnh chỉ còn tiếng hít thở của hai
Có lẽ còn xen lẫn tiếng tim đập ngổn ngang
Xác nhận đoàn lầu đã tản nàng đẩy cửa gỗ nhỏ giọng kinh ngạc thốt lên “Ngươi ngươi là…”
“Tiên sinh xin mời”
Nguyễn Thời Ý bình tĩnh lùi sang bên cạnh khom về phía để khỏi phòng
Người bước hai bước dừng hình như phát tiết tâm tình hết sức ngột ngạt hòa nhã : “Xin thứ cho tại hạ mạo xin hỏi cô nương quan hệ thế nào với… Thái phu nhân Từ gia”
Nguyễn Thời Ý cụp mắt che vẻ cẩn trọng lướt qua trong mắt: “Thưa học trò là trẻ mồ côi Thái phu nhân giúp đỡ nuôi nấng”
“…Giúp đỡ nuôi nấng” Hiển nhiên là đối phương vô cùng bất ngờ bất ngờ đến độ khiếp sợ
Nguyễn Thời Ý cố đổi sang giọng điệu dí dỏm mỉm : “ là ngài mấy phần giống Đại công tử Từ gia lần gặp qua ở Tập Hiền trai nhịn thêm một chút mạo phạm ”
“Ồ…” Ánh mắt né tránh khẩu khí lúng túng mất mát “Tại hạ cũng họ Từ chừng… Tổ tông cũng ngọn nguồn với Từ gia ở Kinh Thành…”
Dường như dám Nguyễn Thời Ý nữa ôm quyền xin cáo từ
Nhìn theo bóng lưng biến mất ở khúc ngoặt cầu thang Nguyễn Thời Ý cũng cảm giác trút gánh nặng thậm chí sinh lòng nuối tiếc
Hai vốn nên còn sống đột nhiên gặp chỉ như … Bị lừa dễ như trở bàn tay thôi hả
Nàng đó ngơ ngác một lát cuối cùng cảm thấy thế sự vô thường
Chỉnh dung nhan nàng cẩn thật cuốn bức họa Huyên Hoa cởi xuống áo choàng nguyệt sắc (xanh nhạt) quệt ít tro bụi nhớ bài tập Tô lão và Nguyễn Tư Ngạn bố trí đường vòng lấy cối đá chày đá quặng sắt mới chậm rãi xuống lầu
mà thanh niên sớm đã xa vì lẳng lặng thềm đá
Thấy Nguyễn Thời Ý vòng khỏi Hiệt Tú lâu ánh mắt tỏa sáng như là dũng khí trào lên ôn nhu mở miệng: “Nói thì cô nương làm bạn lâu ngày với Từ Thái phu nhân ”
“Coi như là ”
Sau khi Nguyễn Thời Ý kinh ngạc vẻ mặt im lặng nhu hòa ba phần còn dần biến mất hàng mi dài kín đáo lộ
Viền mắt thanh niên hồng khàn giọng: “Có thể kể cho tại hạ… Chuyện cũ trong đời của nàng nàng ”
Bốn chữ “chuyện cũ trong đời” nghẹn ngào
Nguyễn Thời Ý cắn khóe môi theo bản năng trong lòng loạn dồn dập cân nhắc dụng ý của
—— đang hỏi thăm chuyện của nàng
Thanh niên đối diện nàng một khoảnh khắc ngắn thở đột nhiên hỗn loạn thầm nghẹn ngào đột nhiên cúi thấp đầu ánh mắt biết lạc
“…Là đường đột Ngày khác cáo từ”
Chưa kịp dứt lời đã vội vàng xoay hoảng hốt rời như chỉ sợ thất thố khác
Nguyễn Thời Ý thấy rõ ràng gáy căng cứng vai rộng khó nén run rẩy ngay cả bước cũng lảo đảo
Mỗi bước đều lạnh lẽo
Trong phút chốc như tia sét từ trời giáng xuống bắn trúng trái tim đã lâu rung động của Nguyễn Thời Ý nổi lên cảm xúc thể cũng thể tả
Nàng ngơ ngẩn như mất gì đó thở dài một tiếng rón rén theo
*****
Một đám thầy trò lúc hội tụ ở Tê Hạc đài đã lục tục trở về tứ uyển Tô lão và Nguyễn Tư Ngạn cũng biết tuần tra ở sân rộng chỉ còn lão bộc chấp chưởng cầm chổi vẩy nước quét nhà
Thanh niên trực tiếp tạt qua góc rẽ phía Đông tạt Tây bước vườn hoa nhỏ giữa Nam Uyển và Đông Uyển
Dưới ánh tà dương đổ về phía Tây cây tử đằng như một thác nước màu tím nhạt với những cành hoa lơ lửng trong gió
Hắn dừng chân hiên ngẩng đầu như đang thưởng thức vẻ của mành hoa
Dù thanh bào (xám đen) dính bụi bặm tường cũng giảm khí độ phiên nhiên ngọc thụ lâm phong
Thế nhưng Nguyễn Thời Ý núp bên ngoài cửa thùy hoa* sườn mặt nghiêng của thấy rõ lồng ngực phập phồng nắm chặt nắm đấm hàm răng ẩn nhẫn cắn chặt
[*] thùy hoa môn: cửa thuỳ hoa; cửa núm tua (một kiểu cửa trong kiến trúc nhà thời xưa mái bốn góc buông bốn trụ lửng đỉnh trụ chạm trổ sơn màu)
Một lát buông hai tay từ từ xoa bóp mặt mũi giữa ngón tay lộ một tiếng ai thán
“Nguyễn Nguyễn…”
Hắn khàn giọng gọi tên nàng thân thể cao lớn run cầm cập hồi lâu hít một giọng mang nghẹn ngào: “Nguyễn Nguyễn Cuối cùng nàng hận bao nhiêu mà tìm một… tiểu nha đầu giống nàng như đúc tới dằn vặt ”
Nửa câu nên lời hóa tuyệt vọng nức nở
Nếu đây Nguyễn Thời Ý còn một chút hoài nghi giờ phút nàng thể khẳng định chính là Từ Hách
Đã từng là tam công tử phủ Bình Viễn tướng quân bộc lộ tài năng họa sư bậc thầy tình lang nàng gấp thể chờ gả cho vị hôn phu khi gắn bó tính tình bỗng đại biến chết nơi tha hương…
Vốn tưởng rằng chờ tới khi về nơi suối vàng mới gặp cửu tuyền nhưng đúng lúc chỉ cách nàng mấy trượng
Hắn rút bộ khí phách nam nhi ngang tàng như đứa nhỏ bất lực gắt gao đưa hai tay run rẩy che mặt đến nỗi chẳng mảy may phát hiện nàng trộm
Cánh mũi Nguyễn Thời Ý chua xót đành lòng kỹ
Nàng bao giờ thấy lúng túng chán nản như trong nháy mắt cảm thấy thật xa lạ
Trong mắt nàng là đầu đội trời chân đạp đất tế nguyệt quang phong cho dù tới cuối sinh mệnh cũng vẫn hào hiệp siêu dật như cũ
Nàng tiến lên vỗ vai động viên hỏi một chút rốt cuộc những năm qua sống ăn đói mặc rách cũng như nàng trải qua tang thương già nua khi bỏ đột nhiên giành thanh xuân…
Muốn hỏi một chút 35 năm qua trong lòng từng nghĩ về cái gia đình
Cũng là chất vấn cũng là oán hận chỉ do hiếu kỳ
thực thì còn quan trọng
Không quan trọng nếu nàng buông bỏ trọng trách Từ Thái phu nhân lấy thân phận mới trải qua cuộc sống mới nàng nên buồn phiền chuyện cũ phủ đầy bụi năm xưa nữa càng nên trói buộc trượng phu
Cứ như bọn họ từng thân mật sinh con đẻ cái…
Yêu và hận từ năm thủ tang đã hết từng chút từng chút một
Bỗng nhiên phát hiện còn sống nàng khiếp sợ mà vui vẻ nhưng vì mất mà tìm
Nửa cuộc đời độc hành dài dằng dặc đã vô tình với chữ ‘đến’
Nàng nên ngẫm giải quyết cục diện bằng phương thức nào
Nếu như sách lược vẹn bằng… Cho một thời gian hòa hoãn tạm thời duy trì nguyên trạng
Khi Từ Hách lấy vạt áo lau lung tung mặt mấy lần Nguyễn Thời Ý bước nhanh về Đông Uyển dựa lưng tường viện hít một thật sâu
Đối mặt những câu hỏi dò “Vì để lão bình họa” nàng tùy tiện tìm lý do qua loa lấy lệ
Ánh hoàng hôn ấm áp trút xuống cây xanh nàng như thường cầm hộp họa cụ gỗ lim màu vỏ đỗ cùng một đám học viên nữ rời từ cửa đông
Không ai biết đôi mắt thong dong bình tĩnh của nàng che giấu bao nhiêu thấp thỏm bất an
Mỉm chào tạm biệt bạn hữu nàng xoay y phục bẩn và cái hộp bỗng cướp mất
Định thần váy lăng hồng như cánh đào rụng mặt ngây thơ vô tội là nha Tĩnh Ảnh
Đôi mi thanh tú của Nguyễn Thời Ý khẽ nhíu: “Suýt ngươi hù chết”
Tĩnh Ảnh nhếch miệng nở nụ lộ hàm răng màu tím đen: “Cô nương lần dám nữa”
Nguyễn Thời Ý nhịn đoán là nha đầu ăn trộm dâu cũng lập tức vạch trần dẫn nàng một con đường khác xe ngựa
Đương gia làm chủ nhiều năm phía nàng giờ đều quy củ chỉ Tĩnh Ảnh mới tới là khác biệt mà Từ Minh Dụ yêu cầu nha đầu rời một tấc nàng chỉ để bên chậm rãi dạy dỗ
Không nhà làm bạn Vu Nhàn trung thành tuyệt đối tiện hầu hạ nàng đa phần nàng làm bạn cùng Lam Hi Vân Hoàng Cẩn nha Tĩnh Ảnh Trầm Bích
Lâu dần cũng càng ngày càng thêm chút tinh thần tươi sáng
Nàng biết tuổi thanh xuân trở thể kéo dài bao lâu
Có lẽ bất cứ ngày nào đó biến già lẽ ngày nào đó tỉnh nàng sẽ diện mạo cùng tuổi
Coi mỗi ngày đều là ngày cuối cùng thỏa thích hưởng thụ thật cũng thể nếm trải
Cho tới Từ Hách vẻ tuổi xuân đoan chính tài hoa hơn lẽ nên trải qua tháng ngày thật thuộc về
*****
Sắc trời như nhiễm mực gió đêm thanh tĩnh xua tan cái nóng ban ngày khiến lòng cũng cảm thấy mát mẻ
Từ Hách nóc nhà bình rượu trong tay đã rỗng nhẹ nhàng thả lăn nhanh xuống vỡ nát bấy
Giống như trái tim của
Từ lần gặp mật thám Nhạn tộc và bí ẩn chọn đáp ứng lời mời thịnh tình của Tô lão mang theo A Lục và song khuyển chuyển chỗ ở Thư Họa Viện cung cấp
Nơi đây thư thái sạch sẽ rộng rãi sáng sủa ở ngoài đại viện bố trí thủ vệ ngoài thể tùy ý vốn là nơi thể thích hợp hơn
Ngoại trừ dễ gặp sư Nguyễn Tư Ngạn
Hắn vốn định nên tránh thì tránh chờ râu mọc lên thể che giấu tai mắt
Lại cứ gặp cô nương xinh kém vong thê chút nào nàng thấy thất thố đỏ mắt nghẹn ngào
Sau ngẩng đầu gặp cúi đầu gặp mỗi lần đều sẽ nhắc nhở đã mất tất cả những tháng ngày nên sống làm đây
Khi đang ủ rũ đưa tay xoa bóp thái dương bỗng nhiên nhớ cái gì kỹ tay trái của chăm chú
Một chi tiết nhỏ nào đó quên như một ngôi chợt sáng giữa bầu trời đêm
Ồ đúng tiểu cô nương …
Sơ hở rõ ràng như thế nhất định là choáng váng mới phát hiện