Giới thiệu truyện
Tái Ngộ Năm 1971
Năm 1971 đã trôi qua hơn nửa.
Thẩm Tịch Sơn nổi điên, đập nát toàn bộ những bức phù điêu sơn dầu trong căn biệt thự sang trọng.
Ánh mắt hai người chạm nhau, hắn ném thẳng tờ báo vào mặt tôi:
“Cảng Thành vừa ban hành luật hôn nhân mới, chính thức bãi bỏ chế độ nạp thiếp. Giờ thì tôi không thể cưới cô ca nữ đó vào nhà được nữa.”
“Cô có biết cô ấy đã sinh cho tôi một đứa con gái, năm nay 5 tuổi rồi không? Tôi nợ cô ấy, nhưng lại chẳng thể cho cô ấy một danh phận!”
Tôi nhìn hắn, giọng điềm nhiên:
“Vẫn có cách.”
“Chỉ cần anh ly hôn với tôi, là có thể cưới cô ta rồi.”
Năm đó, lúc quỳ suốt một ngày một đêm để cầu hôn tôi, chắc anh ta không ngờ rằng, sau này lại có ngày chán ghét tôi đến thế.
Mười lăm năm đồng cam cộng khổ.
Yêu đến cuối cùng, người đàn ông ấy lại hỏi tôi vì sao còn chưa chet.