Tái Ngộ Năm 1971 - Chương 5
16
Năm mười tám tuổi cha mẹ đã tổ chức cho một buổi lễ thành niên vô cùng long trọng
Cha gửi thiệp mời khắp cả nước thậm chí còn mời cả những bạn học nước ngoài của tới chuyên cơ đưa đón bao trọn chỗ ăn ở
Vài năm mẹ cuối cùng cũng đạt điều bà mong —
Trở thành một phụ nữ đầy quyền lực và danh tiếng
Lần thứ hai chú Hạ cầu hôn mẹ đã gật đầu đồng ý
Từ khoảnh khắc đó một lần nữa … một cha
Buổi tiệc sinh nhật hôm nay chính là do chú Hạ sắp xếp
Tôi sớm đã coi ông là cha ruột của
Hai ngày Triệu Kinh Tầm gọi điện cho hỏi liệu thể tới dự tiệc thành niên của
Tôi suy nghĩ một chút từ chối:
“Nếu là với tư cách bạn bè thì đương nhiên ”
…
Chú Hạ cạnh tự hào giới thiệu “cô con gái bảo bối” với bộ đối tác làm ăn của ông Những bậc trưởng bối lớn tuổi hơn nhiều bước đến chúc rượu khiến phần ngượng ngùng biết nên phản ứng thế nào
“Ba cần … rình rang ”
Lúc mọi rời len lén ghé gần chú
“Chẳng … khoa trương ”
“ Diệc Hòa Dù gì cũng là trưởng bối bắt họ chủ động tới kính rượu con gái chúng quá” – Mẹ bên cạnh nhẹ nhàng góp lời
“Sợ gì chứ” – Chú Hạ sang mẹ giọng dịu dàng đến mức tan chảy
“Con gái của Hạ gia và Trần gia chỉ một nó nuông chiều thì nuông chiều ai”
“Sau bộ sản nghiệp của cả hai nhà đều giao tay con bé con bé xứng đáng”
“Mộng Đường những gì đều trao tặng em và con những điều nhất”
…
Lúc một đối tác làm ăn của cha tiến đến bắt chuyện Không mấy chốc họ bắt đầu chuyển chủ đề sang Tôi trơ mắt chú Hạ đem “khoe” tới trời long đất lở đành lén lút chuồn
Dù đúng là như chú đã giành học bổng phần của Harvard còn tự lập một quỹ từ thiện—
chú Hạ về đầy tự hào như vẫn thấy chút chột
Bởi vì…
Những sự công nhận từ đến nay từng nhận từ đàn ông cùng huyết thống với
Còn chú Hạ—
So với cha ruột với hơn hàng ngàn hàng vạn lần
…
17 – Tại buổi tiệc thành niên
Khi Triệu Kinh Tầm cùng mẹ bước đại sảnh tình cờ đoạn trò chuyện của họ
“Không hổ là tiệc thành niên của con gái nhà họ Hạ cả nước cũng chẳng mấy ai làm hoành tráng như thế Con gái nhà họ Hạ xứng đáng với trận thế … Nếu con thể kết hôn với con bé thì biết mấy…”
Vài chú bác quen mặt gần đó phá lên giọng mỉa mai rõ rệt:
“Cũng chỉ là nhà họ Triệu ở Kinh Bắc thôi mà lấy gì mà so với nhà họ Hạ Không ai cũng xứng đôi với con gái nhà họ Hạ nhé…”
“ đó Tự cao quá Nhà họ Triệu ở Kinh Bắc hả cho làm rể họ Hạ còn tới lượt”
Mẹ của Triệu Kinh Tầm—trông trẻ trung thanh lịch
khi những lời đó bà mất hẳn vẻ bình tĩnh ban đầu thậm chí chút bối rối
Sắc mặt Triệu Kinh Tầm cũng trở nên khó coi
Tôi thể thấy đang cố hết sức giữ bình tĩnh
Giữ vững Thêm một chút nữa
Không để mất thể diện
Không để khác xem thường
Không hiểu cảm giác đó khiến thấy quen thuộc
Tôi thể thấu vẻ dè dặt trong chỉ bằng một ánh mắt
Mẹ Triệu cố gắng nở nụ đến gần mấy chuyện bắt đầu tự hạ thấp bản thân để lấy lòng
Tôi biết rõ nhà họ Triệu ở Kinh Bắc—
Dù cũng xem là danh gia vọng tộc
công bằng mà so với nhà họ Hạ quả thật vẫn còn cách một xa
… điều đó là cái cớ để xem thường
Tôi thích những lời khi nãy
Tôi thích bạn coi thường
Tôi bước tới thẳng:
“Các chú các bác—Triệu Kinh Tầm là bạn thân của cháu Cháu thích những lời xem thường ”
Triệu Kinh Tầm ngơ ngác sang
Mãi đến khi các chú bác lúng túng xin cho qua chuyện vẫn chớp mắt
Trên gương mặt là ngạc nhiên bối rối—cả một mớ cảm xúc kịp định hình
Lúc còn ai bên cạnh cạnh nhẹ nhàng hỏi:
“Diệc Hòa em… thật ngờ em bênh vực ”
Tôi thấy buồn :
“Chẳng chúng là bạn ”
“Bảo vệ bạn là chuyện bình thường mà gì đáng xúc động ”
Triệu Kinh Tầm như sét đánh đực một chỗ
Anh bối rối hỏi:
“Chẳng lẽ… chỉ quan tâm mới mặt bảo vệ”
Tôi cần suy nghĩ:
“Chỉ cần quan tâm nhất định sẽ mặt”
“Tôi coi là bạn thì nhất định sẽ để khác ức hiếp ngay tại nơi của ”
Nước mắt Triệu Kinh Tầm bất ngờ lăn xuống
Anh Diệc Hòa—
Anh xin
Anh muộn
Anh hiểu điều đó… quá muộn
Đến lượt ngẩn :
“Anh gì xin Sao ”
Triệu Kinh Tầm trả lời thẳng chỉ lặng lẽ cúi đầu:
“Ở một thế giới khác từng yêu em… nhưng khi coi thường em từng bảo vệ”
“Anh từng yêu em nhưng từng nghĩ—khi em xem thường em thấy bất lực ”
“Anh từng yêu em nhưng mãi chỉ biết yêu theo cách của từng hỏi—em cần gì gì”
Tôi đó lòng đầy suy nghĩ
Dường như… một mảnh ký ức nào đó—
Lướt ngang qua tâm trí
Ngoại truyện – Góc Triệu Kinh Tầm
Đứng mặt Diệc Hòa rằng nợ cô một lời xin
cô chỉ mơ hồ hỏi —vì
mọi chuyện biết thế nào đây
Tôi chỉ về năm đó—năm chúng ly hôn tát cho bản thân một cái thật đau
Chỉ đến giờ phút mới hiểu
Thực sự quan tâm một —là tuyệt đối để cô chịu tổn thương
đã làm gì
Khi mẹ tự cho là cao quý ngừng bắt bẻ Diệc Hòa—
Tôi chỉ thấy đau lòng chỉ biết tranh cãi với mẹ chứ đủ cứng rắn để dẫn cô rời khỏi đó
Khi Diệc Hòa bạn bè thân của khinh thường—
Tôi chỉ cố giúp cô hòa nhập bước thế giới của chứ chẳng bao giờ hỏi cô đang gượng ép chính
Mẹ —
Một đàn bà chua ngoa trọng giàu khinh nghèo tự ti ngạo mạn
Trước nghèo thì vênh váo coi thường
Trước giàu hơn khúm núm nịnh bợ cố gắng bấu víu cầu thân
…
18
Tôi rõ ràng biết bà là như thế nào—
Vậy mà năm xưa đưa Diệc Hòa rời khỏi căn nhà cũ của nhà họ Triệu
Lại để cô sống trong môi trường đau khổ đó quá lâu
Tôi hận chính
…
Và thì —
Tiền tài thật sự thể nuôi lớn một con theo cách khác
Khi Diệc Hòa còn mang họ Thẩm là con gái của Thẩm Tịch Sơn—
Cô luôn chèn ép coi thường khắp nơi
Khi đã mất nhiều thời gian mới khiến cô yêu thế giới
bây giờ cô là con gái của Hạ
Từ khoảnh khắc họ trở thành cha con hợp pháp—
Ánh từ muôn bắt đầu thay đổi Trở thành ngưỡng mộ Trở thành ca tụng
Nên giờ đây Diệc Hòa của sẽ còn bất lực còn buồn bã mà chẳng hiểu vì
Cô điềm đạm bản lĩnh
Chỉ một cái nhíu mày một nụ cũng đủ khiến khen ngợi
…
Và chính khoảnh khắc đó—
Tôi mới thật sự hiểu một điều
Khi những kẻ tiền thế hơn con sẽ trở nên rụt rè nhỏ bé
Năm xưa mẹ luôn lấy tiền bạc để chế giễu khác
thiên ngoại hữu thiên nhân ngoại hữu nhân—
Khi tầm mắt mở rộng cả đất nước thì nhà họ Triệu chúng là gì
Tôi tin chắc mẹ bao giờ nghĩ tới một ngày—
Bà và cả đứa con trai bà nuôi dạy cũng sẽ trở thành kẻ nhạo
mà—
Dao cắm da thịt biết đau
…
Giây phút mới thực sự hiểu—
Trong sáu năm hôn nhân giữa và Diệc Hòa cô nhất định đã chịu ít tủi nhục
Tôi như bừng tỉnh
Tôi đó lặng tự hỏi:
Tôi từng mong Diệc Hòa sống Sống thật suốt một đời
Giờ đây chẳng đã đạt điều
Nếu điều mong cho cô đã thành hiện thực—
Vậy thì cô bên còn quan trọng gì nữa
Điều Diệc Hòa cần là buông tay Là thành
Không là thứ tình yêu ích kỷ cố chấp mà tự cho là đúng
…
Rất lâu mới thở một thật dài
Lại một lần nữa hỏi cô:
“Diệc Hòa cuộc sống hiện tại— là điều em mong ”
Cô sân khấu ánh đèn rọi sáng cả thân hình mảnh khảnh của cô
Cô đảo mắt quanh cuối cùng dừng nơi cha mẹ đang ở phía xa
“Anh thấy đấy—chính là cuộc sống mà em ”
“Vậy thì ” – Tôi đôi mắt lấp lánh của cô cuối cùng cũng tự thuyết phục bản thân buông tay
“Anh sẽ buông”
Tôi đã chuẩn tâm lý suốt bao lâu mới thể thốt lời đó
Lời phần đường đột đến mức lúc đầu cô còn hiểu là đang gì
Cuối cùng—
Chúng đối diện
Cô mỉm :
“Anh buông thì ”
Trái tim bỗng nhói lên
Đầy tiếc nuối
Đầy nuối tiếc cam
Môi cô khẽ động
Cô —
Triệu Kinh Tầm còn là cô nữa
Giờ là Hạ Diệc Hòa chứ Thẩm Diệc Hòa
Những điều —
Tôi từng cùng trải qua
Hãy về thế giới của
Về dòng thời gian của
Hãy dành phần bù đắp đó—
Cho thật sự cần nó
…
Tôi im lặng thật lâu
Rồi cuối cùng cũng mỉm buông tiếng:
“Được”
[TOÀN VĂN KẾT THÚC]