Tái Ngộ Năm 1971 - Chương 4
13
Khi tình nhân của Thẩm Tịch Sơn – Thân Du – dẫn theo đứa con gái riêng tới mặt bắt
trông cô biết gì thậm chí còn tự tin:
“Đã luật hôn nhân mới ly hôn chẳng là chuyện sớm muộn Sao dứt khoát ”
Tôi điềm tĩnh cô lời nào
“Tôi hiểu ” – Thân Du vén mái tóc dính mặt
“Trần Mộng Đường chẳng là cô cam lòng ly hôn đúng cam lòng thì ích gì Người Thẩm Tịch Sơn yêu bây giờ là cơ mà”
“Đợi cưới chúng sẽ sinh thêm vài đứa con trai—dù Thẩm Tịch Sơn nhiều tiền như thế cũng thừa kế chứ”
Cô đầy kiêu ngạo:
“Cô biết tại chọn Là vì sẵn lòng sinh con cho ”
“Phong kiến thật đấy hai đúng là trời sinh một cặp” – Tôi thấy thật nực
“Trần Mộng Đường cô nghĩ cô yêu thương con gái như châu ngọc thì Thẩm Tịch Sơn sẽ vì thế mà thích con bé ”
Thân Du chẳng hề ý mỉa mai trong lời còn sang về Diệc Hòa
“Anh thích con trai Chỉ tiếc là sinh cũng là con gái”
“ sẽ sinh thêm vài đứa nữa Kiểu gì cũng một thằng con trai…”
“Đến lúc đó Thẩm Tịch Sơn sẽ chẳng thèm liếc cô ”
“Thật ” – Tôi bật lạnh lùng
“Yêu Thẩm Tịch Sơn đến thế thì tù cùng ”
“Đợi khi tù hai chôn chung hẹn kiếp đoàn tụ tiếp”
Thân Du chết sững mặt mày ngơ ngác:
“Cô cái gì ”
“Anh rõ với mà—chờ ly hôn xong sẽ đưa Bắc Kinh phát triển thèm học mấy thứ tiếng Anh vớ vẩn gì nữa…”
Cô kéo lấy mấy vị luật sư lưng hỏi hỏi
Chỉ tiếc là—
Không một ai thèm trả lời cô
Chỉ là một con châu chấu mùa thu thôi
Cũng dám nhảy nhót mặt
14
Năm 1975
Trước bến cảng container xây xong khoác bộ vest thẳng thớm lặng lẽ
Phía là các nhà đầu tư Anh quốc và nhóm luật sư hàng đầu của Cảng Thành
Đại diện các thương hội lớn đều mặt ánh mắt họ lướt qua từng hạng mục tại bến cảng mới Bất kể lúc đầu họ từng ủng hộ nhạo cải cách thiết của —
Cuối cùng vẫn là kẻ tiên phong đầu tiên dám ăn cua
Trong thời đại nếu vẫn cứ cố thủ với những lối cũ kỹ—
Rõ ràng là còn đủ nữa
Thế giới thay đổi từng ngày
Tư duy và năng lực của con cũng thay đổi
Hạ Minh Đình và Diệc Hòa mỗi một bên cạnh
Hai năm nay Diệc Hòa đã lớn lên nhiều
Đứng cạnh ríu rít trò chuyện ánh mắt rạng rỡ mong chờ khoảnh khắc sắp đến
Tấm bảng hiệu Trần thị Vận tải Quốc tế cần cẩu từ từ nâng lên cao
Tiếng vỗ tay vang dội dứt
Khoảnh khắc đã đủ viên mãn
Tôi cúi đầu chiếc nhẫn kim cương ở ngón áp út
Đó là chiếc nhẫn Hạ Minh Đình trao cho một năm khi quyết định dốc bộ dòng tiền đầu tư xây dựng cảng mới
Anh ngày thành công rực rỡ đó là thời khắc tỏa sáng nhất trong cuộc đời —
Anh cầu hôn ngày đó để chiếm mất ánh hào quang của
Vậy nên chọn cầu hôn sớm một năm
Lần đó từ chối
Từ ngày chiếc nhẫn —
Tôi từng tháo xuống một lần nào
Ngoại truyện – Góc Diệc Hòa
Trước khi trở mười lăm tuổi
Tối hôm mẹ kế Thân Du tát một cái bài tập thì con gái riêng của ba – Thẩm Hi – xé nát
Thẩm Hi học chung trường với nên ba liền tìm trường mới cho
Ngày mai sẽ nhập học ở nơi mới
Giữa cơn phẫn uất và đau đớn chìm giấc ngủ sâu
Lúc tỉnh —
Tôi về cái năm mất mẹ
Năm đó mới mười một tuổi
Lần —
Tôi nhất định để chuyện cũ tái diễn
Tôi giữ mẹ ở
…
Tôi đối diện với Triệu Kinh Tầm
Khi kể tất cả mắt đỏ hoe viền mắt sưng lên
“Vậy là Diệc Hòa… trong trí nhớ của em vẫn ”
“Em vẫn nhớ đúng ”
Tôi khẽ gật đầu chẳng biết trả lời thế nào
Triệu Kinh Tầm giường bệnh che mắt giọng nghèn nghẹn
Cuối cùng rõ—
Anh đang
Ngày hôm qua lúc hàng hóa ở bến cảng phát nổ đã nhào tới che chắn cho lưng thương nghiêm trọng
Tôi hiểu vì làm
Cũng biết làm để trả ơn
Thế nhưng chẳng đòi hỏi điều gì
Không nhắc đến tiền bạc bồi thường
Anh chỉ nắm tay nhẹ nhàng hỏi:
“Chỉ cần em thật với một câu thôi ”
Cuối cùng đồng ý
Triệu Kinh Tầm cũng về từ hơn hai mươi năm
Anh sự tồn tại của —
Là vì
Nói đến đây siết chặt tay đôi mắt ngập tràn khẩn thiết:
“Diệc Hòa em cũng từ năm 1990 trở đúng ”
“Em đừng lừa … Anh trở về chắc chắn em cũng đã về Diệc Hòa em thật với ”
Nước mắt Triệu Kinh Tầm nhỏ xuống tay nóng bỏng
Tôi biết giữa chúng là quan hệ gì
thấy trong mắt tràn đầy u buồn
Nếu thể thật sự khiến vui lên
—
Tôi làm thất vọng
Tôi thật sự biết là ai
“Em trở về từ năm mười lăm tuổi” – Tôi nghiêm túc mở lời
“Triệu Kinh Tầm em thật sự biết ”
“Có thể những lời em sắp sẽ khiến đau lòng trong trí nhớ của em— hề ”
“Ký ức cuối cùng của em… là buổi tối hôm đó ba với em: Thẩm Hi thích em sáng mai tài xế sẽ đưa em tới trường mới”
Triệu Kinh Tầm ánh mắt đầy nghi hoặc:
“Ý em là… em về đêm khi chuyển trường”
“Vâng” – Tôi gật đầu
Triệu Kinh Tầm lập tức sụp đổ
Anh ngẩng đầu
Rõ ràng là đang cố mỉm —
nụ so với còn đau lòng hơn
“Anh hiểu …”
“Cuối cùng cũng biết tại …”
“Chúng vốn là bạn cùng bàn bắt đầu từ ngày em chuyển trường em về ngay đêm hôm …”
“Nên từng bước cuộc sống của em Càng tồn tại trong ký ức của em”
“ tại …” – Ánh mắt tràn đầy bi thương “Tại thời điểm em — đúng ngày chúng gặp ”
Triệu Kinh Tầm nghẹn ngào kéo căng vết thương lưng
Tôi khỏi lo lắng:
“Anh đừng kích động quá vết thương sẽ chảy máu đấy”
…
15
Ngày hôm đó khi hàng hóa ở bến cảng phát nổ Triệu Kinh Tầm lập tức lao đến chắn cả thân
Chỉ đến khi đám làm khiêng đến ánh đèn mới thấy lưng —
Máu thịt be bét
Anh rõ ràng bằng tuổi mà rơi một giọt nước mắt
Dù đau đến mức sắp ngất xỉu cũng chỉ cắn chặt răng hỏi hỏi :
“Em thương ”
Chỉ đến khi mới yên tâm mà ngất lịm
…
Vụ nổ hôm qua—
Không tai nạn
Tình nhân của ba Thân Du cùng đường mạt lộ tiêu hết đồng xu cuối cùng đã thuê tay với một phần lô hàng—kích hoạt vụ nổ
Khi cảnh sát điều tra đến nơi bà đã đưa con gái riêng nhảy tàu tự sát
Cũng xem như… nghiệp báo hồi kết
Tôi Triệu Kinh Tầm đang giường bệnh nỗi đau đớn dâng đầy trong mắt
Tôi khẽ lau giọt nước ở khóe mắt
Thật lạ
Tôi mà rơi lệ
Dù trong đầu—chẳng lấy một ký ức nào
“Chúng … khi đó quan hệ ” – Tôi buột miệng hỏi
“Rất ” – Triệu Kinh Tầm gật đầu “Diệc Hòa quan hệ của chúng … ”
“Tốt cỡ nào”
“Anh yêu em Em cũng yêu Chúng đã kết hôn”
Tôi sững sờ suýt nữa sặc nước bọt:
“Anh… đang bịa đấy chứ”
“Chúng còn một đứa con” – Triệu Kinh Tầm nhẹ giọng tiếp “Tên là Diên Diên – Triệu Thân Diên”
“Sau đó thì ” – Tôi tiếp tục hỏi
Lần —
Triệu Kinh Tầm im lặng thật lâu
Im lặng khiến cả hai rơi ngượng ngập
Tôi dần mơ hồ đoán điều gì đó:
“Sau … chúng chia tay ”
“Phải” – Triệu Kinh Tầm bật nhưng nụ còn đau hơn cả
“Để em quên hết để mắc kẹt trong đống ký ức … Diệc Hòa em xem đây là hình phạt ông trời dành cho ”
Ánh mắt hoang mang
thể đưa câu trả lời mà mong đợi:
“Xin Em thật sự nhớ những điều ”
Tôi rõ vì quên hết những chuyện
trong lòng mơ hồ cảm thấy—
Nếu ông trời để quên thì tức là… nên bước mớ hỗn loạn đó
Không hiểu ngực bỗng thấy nặng trĩu
Hít một thật sâu thẳng mắt :
“Nếu đau khổ đến Triệu Kinh Tầm—hãy quên ”
“Anh nợ em gì cả Những chuyện của kiếp … đã là quá khứ ”
“Còn ân tình kiếp em sẽ nghĩ cách đền đáp”
Thời gian sẽ tự sắp xếp kết cục cho vạn vật đời
Điều gì nên ghi nhớ—sẽ mãi tồn tại
Còn điều gì nên— sẽ tan biến
“Hãy quên ” – Tôi lặp lần nữa
Những ký ức ai biết—
Đã định sẵn sẽ tan biến khỏi thế gian
…
Sau khi xuất viện Triệu Kinh Tầm nhất quyết ở Cảng Thành
Tôi thừa biết lý do
thấy… điều đó cần thiết
“Triệu Kinh Tầm hãy về Bắc Kinh Đừng thay đổi cả quỹ đạo đời vì bất cứ ai”
“Anh cũng là con nhà danh giá gia đình thể để ở đây lâu ”
Triệu Kinh Tầm trả lời ngay
Tôi đành nhân nhượng một chút
Anh trở về Bắc Kinh
Tôi ở Cảng Thành
Chúng trưởng thành Rồi gặp
“Mỗi thành sự nghiệp riêng của Đừng để đời hoài phí”
Nếu một ngày nào đó bỗng nhớ tất cả
Hoặc—ông trời định sẵn chúng sẽ gặp
Thì khi đó hãy để duyên phận sắp đặt
Ngoài —
Đừng cố tạo những cuộc gặp cần thiết
Triệu Kinh Tầm cuối cùng cũng gật đầu
Trước khi rời Cảng Thành ôm một cái
“Diệc Hòa mọi thứ em bây giờ là điều em thực sự mong chứ”
“Phải” – Tôi gật đầu ánh mắt chắc nịch
“Em chỉ mẹ còn sống Em chỉ mẹ bình an Em chỉ một tâm nguyện thôi”
Sự trở về của đã khiến thời gian chệch hướng tạo hiệu ứng cánh bướm
Tôi điều —
Vậy nên còn nuối tiếc
Tôi nghĩ còn điều gì thể khiến kết cục trọn vẹn hơn nữa
Đây đã là kết thúc nhất
“Được” – Triệu Kinh Tầm buồn
“Anh sẽ về Bắc Kinh” – Anh lần đầu còn cố chấp
“Nếu để em hạnh phúc trọn vẹn điều kiện là em quên — thì chấp nhận Chỉ cần em sống ”
Một cơn nghẹn chợt dâng lên nơi cổ họng mặt
Gió táp mặt lành lạnh
Khiến bỗng thấy tỉnh táo hơn nhiều
“Hãy quên những thứ khiến mãi day dứt” – Tôi
“Triệu Kinh Tầm em hận ”
“Em nghĩ… nếu một ngày nhớ tất cả em cũng sẽ hận”
Chỉ là—
Yêu quá đau lòng
“Tại ” – Triệu Kinh Tầm bật thốt như giữ lấy chút gì cuối cùng
“Vì thế gian hiểu em nhất—là em”
“Nếu một đủ nếu đó yêu em thật lòng… Em sẽ bao giờ yêu họ Càng bao giờ bước hôn nhân”
“Có thể sẽ hận khi hận… em chắc chắn đã từng yêu đến liều lĩnh”
…