Tái Ngộ Năm 1971 - Chương 1
1.
Thẩm Tịch Sơn dẫn theo đám đàn em, xông thẳng vào nhà.
Vừa vào đã nổi điên đập phá mấy bức phù điêu treo tường.
Bốn mắt nhìn nhau, hắn cười khẩy:
“Trần Mộng Đường, bây giờ cô hài lòng rồi chứ?”
Tôi liếc mắt nhìn hắn, giọng lạnh tanh:
“Nếu muốn phát bệnh, thì đi chỗ khác. Đừng đến Tĩnh Phong Công Quán của tôi mà làm loạn.”
Hắn tiện tay ném một tờ báo vào mặt tôi:
“Đọc kỹ đi!”
Tôi cúi xuống nhặt lên.
Dòng tít lớn đập vào mắt:
Từ hôm nay, “Sửa đổi Điều lệ Hôn nhân” chính thức có hiệu lực.
Luật pháp quy định rõ ràng: bãi bỏ chế độ đa thê, mọi cuộc hôn nhân đều phải tuân theo nguyên tắc một vợ một chồng.
Tôi ngẩng đầu, hỏi thẳng:
“Vấn đề là gì?”
“Trần Mộng Đường, chẳng lẽ cô đã biết trước?” Gương mặt Thẩm Tịch Sơn đầy vẻ tức tối.
“Cô chờ đến đúng ngày này, chỉ để trói chặt tôi bên cạnh cô, để tôi mãi mãi thuộc về một mình cô đúng không?!”
Tôi suýt bật cười:
“Anh tưởng mình quan trọng đến thế cơ à?”
“Còn nữa, luật hôn nhân một vợ một chồng đã được đăng công khai trên ‘Công báo’ từ hai năm trước, và cũng đã thông báo rằng sẽ chính thức thi hành vào năm 1971.”
“Anh không đọc tin tức, không theo dõi thời sự, giờ lại quay sang trách người khác?”
Thẩm Tịch Sơn lúc này gần như mất kiểm soát:
“Một khi chế độ nạp thiếp bị bãi bỏ, tôi không thể cưới Thân Du vào được nữa!”
“Cô ấy sinh cho tôi một đứa con gái, đã 5 tuổi rồi! Tôi nợ cô ấy một danh phận!”
Giọng hắn dịu xuống:
“Mộng Đường, cô không hiểu đâu, cô ấy yêu tôi thật lòng. Ngày trước sợ gây phiền phức nên dù mang thai cũng không nói với tôi, một mình sinh con, một mình nuôi con. Gần đây sống không nổi nữa mới tìm đến tôi…”
Tôi chẳng hề muốn nghe câu chuyện tình yêu sướt mướt ấy, lạnh giọng cắt ngang:
“Cưới cô ta đi.”
“Ý cô là…” Hắn như bắt được hy vọng, mắt sáng rỡ. “Luật có thể thay đổi sao?”
“Ý tôi là,” tôi ngắt lời, “Chỉ cần anh ly hôn với tôi, thì có thể rước cô ta vào nhà.”
Lần này, hiếm lắm hắn mới chịu im lặng.
Một lúc lâu sau cũng không nói được lời nào.
Tôi thừa biết hắn đang do dự vì điều gì.
— Hắn vừa ham mê hoa lệ bên ngoài, lại không muốn buông bỏ thế lực của cha tôi.
Bao năm nay, hắn sống nhờ vào tôi, nhờ vào cha tôi, nhờ vào nhà họ Trần mà kiếm được không ít.
Tựa lưng vào đại thụ, ai chẳng thích.
Một khi đã quen sống bằng đường tắt, người ta sẽ không muốn quay lại đường mòn.
Thẩm Tịch Sơn bước đến trước mặt tôi.
Mùi rượu lẫn mùi nước hoa đàn bà bám trên người hắn khiến tôi thấy ghê tởm.
“Cô tưởng tôi không dám à? Trần Mộng Đường, đừng tưởng dùng ly hôn là có thể uy hiếp tôi quay đầu.”
Tôi liếc hắn một cái.
Thật buồn cười, hắn nghĩ mình còn có giá trị đến thế sao?
Tôi, Trần Mộng Đường, chưa từng vì một người đàn ông mà phải toan tính, phải diễn trò, càng không hạ mình.
Không có người đàn ông nào đáng để tôi làm vậy.
Thẩm Tịch Sơn nghiến răng ken két:
“Cô dám lên mặt với tôi, chẳng qua vì năm đó tôi nhận lấy đất và vốn đầu tư từ cha cô đúng không?”
“Cô yên tâm, tôi sẽ trả lại hết. Những gì có liên quan đến cô, tôi đều không cần nữa!”
“Tôi nói cho cô biết, dù không dựa vào nhà họ Trần, tôi cũng có thể gây dựng cơ nghiệp!”
Tôi cười nhạt:
“Tôi sẽ chờ xem.”
Nói rồi ra hiệu cho vệ sĩ của Tĩnh Phong Công Quán tiễn hắn cùng đám người đi theo ra khỏi cửa.
Mười lăm năm hôn nhân.
Chỉ còn lại sự tởm lợm và mệt mỏi.
2
Vừa rồi lúc xô đẩy, tôi làm rơi chiếc tách cổ trên bàn.
Tôi cúi xuống, nhặt lấy một mảnh vỡ.
Nhìn họa tiết quen thuộc trên đó, tôi mới nhớ ra, bộ tách này đã dùng rất lâu rồi.
Đây là món đồ mà Thẩm Tịch Sơn mua được trong buổi đấu giá sau khi kiếm được khoản tiền đầu tiên.
Sau này dù dọn nhà mấy lần, chúng tôi vẫn luôn mang theo bộ tách ấy, xem như kỷ vật minh chứng cho tình yêu của mình.
…
Mười lăm năm trước, tôi gặp Thẩm Tịch Sơn trong một buổi tiệc.
Sau nhiều lần tiếp xúc, tôi phát hiện anh ta cũng không tệ.
Về sau, chúng tôi xác định mối quan hệ.
Khi ba biết chuyện thì nổi trận lôi đình.
Ông thừa nhận năng lực của Thẩm Tịch Sơn, nhưng lại không ưa con người anh ta.
Lúc đó, tôi cứng đầu, không nghe ai khuyên bảo, kiên quyết dọn ra khỏi nhà họ Trần, cùng Thẩm Tịch Sơn tìm nơi khác để sống.
Chúng tôi sống ở khu nhà lầu cũ ở Vượng Giác.
Đó là một căn phòng trọ vỏn vẹn mười mét vuông, cực kỳ chật chội.
Mỗi khi có bão, cửa sổ bị gió thổi rung lên ầm ầm.
Ban ngày, tôi bận rộn giúp Thẩm Tịch Sơn xử lý tài liệu công ty.
Buổi tối, có lúc đi xã giao cùng anh ta, có lúc tăng ca đọc hồ sơ.
Đáng lẽ có thể sống an nhàn như một tiểu thư, vậy mà lại cố tình chọn chịu khổ.
Giờ nghĩ lại, năm đó đúng là tôi quá ngốc.
Khi ấy, Thẩm Tịch Sơn chỉ có thể tặng tôi chiếc nhẫn rẻ nhất.
Anh ta luôn hứa rằng, đợi đến khi kiếm được khoản tiền đầu tiên, sẽ đính viên kim cương mười carat lên chiếc nhẫn bạc đó cho tôi.
Giờ thì, mười lăm năm đã trôi qua.
Các loại đá quý, chúng tôi có thể mua cả rổ.
Thế nhưng, tấm chân tình thuở ban đầu, sớm đã biến chất.
Tôi ngẩng đầu nhìn bức phù điêu sơn dầu bị nhóm người mà Thẩm Tịch Sơn vừa mời đến đập phá tan tành.
Đó là bức tranh được danh họa nổi tiếng vẽ theo ý tưởng của chúng tôi, tôi và Thẩm Tịch Sơn cũng từng tự tay chạm khắc một phần.
Giờ đây, chẳng còn ra hình thù gì nữa.
Ổn định lại cảm xúc, tôi đứng dậy.
Tôi biết rõ, Thẩm Tịch Sơn chắc chắn sẽ không dễ dàng buông tay. Tôi còn một trận chiến lớn phải đối mặt.
…
“Mẹ ơi!”
Diệc Hòa bất ngờ từ ngoài cửa chạy vào, nước mắt giàn giụa.
Con bé ôm chặt lấy tôi, khóc đến mức không thở nổi:
“Mẹ ơi, con về rồi…”
Tôi ôm con vào lòng, lòng đầy lo lắng:
“A Hòa, có chuyện gì vậy? Đã xảy ra chuyện gì sao?”
Dù Diệc Hòa có hơi yếu đuối, nhưng năm nay đã mười một tuổi, rất ít khi khóc.
Hiếm thấy con bé suy sụp đến mức này.
Nó không trả lời tôi, chỉ liên tục lặp đi lặp lại:
“Con về rồi…”
Tôi nắm tay con bé, nhẹ giọng dỗ dành:
“Mẹ biết là con về rồi. Mẹ còn bảo tài xế đi đón con tan học nữa mà. Có chuyện gì thì nói cho mẹ biết được không?”
Đôi mắt Diệc Hòa đỏ hoe, lắc đầu nói:
“Không phải như vậy…”
Thế nhưng, rất nhanh nó đã đổi lời:
“Là như vậy đó mẹ, con từ trường… con về rồi, con nhớ mẹ quá.”
Tôi nắm tay con bé, dẫn nó ra ngoài:
“Mẹ chở con ra ngoài ăn nha? Tới trà lâu con thích nhất.”
Phòng khách vô cùng bừa bộn, vết tích loang lổ của phù điêu còn in trên tường.
Dưới đất là những mảnh vỡ của bộ tách cổ.
Tôi không muốn để con bé nhìn thấy cảnh tượng như vậy.
“Vâng.” – Diệc Hòa gật đầu, ngước mắt nhìn tôi.
Trong ánh mắt chan chứa yêu thương của con bé, tôi nhìn thấy nỗi xót xa của một đứa con gái dành cho mẹ mình.
Tim tôi chợt run lên.
Có được một đứa con gái như thế này, đời tôi thật sự may mắn.
3
Tôi lái xe đến trà lâu quen thuộc.
Khi đi ngang qua Đại lộ Nữ Hoàng, tôi trông thấy rất nhiều cậu bé bán báo chạy dọc bên đường.
“Luật Hôn Nhân mới chính thức có hiệu lực từ hôm nay, kỷ nguyên một vợ một chồng đã đến!”
“Điều lệ hôn nhân trong ‘Đại Thanh Luật Lệ’ chính thức hết hiệu lực từ hôm nay…”
Bọn họ gào to hết cỡ, vừa rướn giọng rao bán, vừa đón lấy từng đồng lẻ mà khách qua đường đưa, rồi nhanh tay chuyển tờ báo sang.
Tay tôi đang cầm vô lăng chợt khựng lại.
Diệc Hòa kéo góc áo tôi:
“Mẹ ơi, xe phía trước chạy rồi, mình đi tiếp được rồi.”
“Mọi người rồi cũng sẽ rời đi cả thôi, nhưng con thì không. Con sẽ luôn bên mẹ.”
Tôi nghe thấy giọng mình khàn khàn đáp lại:
“Ừ.”
Con gái của tôi, Diệc Hòa, rõ ràng vẫn còn bé thế này, nhưng dường như… đã hiểu được hết mọi chuyện.
Tôi thấy an ủi.
Nhưng nhiều hơn cả… là xót xa.
…
“Phu nhân, bánh trứng bơ và bánh mè đen của bà đây. Hai phần trà hạnh nhân nữa sẽ được mang lên ngay.”
Nhân viên phục vụ bưng khay đến, tôi gắp một miếng bánh mè đen đặt vào đĩa của Diệc Hòa.
Bánh mè đen ở trà lâu này được xem là đặc sản trứ danh của Cảng Thành.
Dùng mè đen, đường phèn và củ năng làm thành bột, hấp chín rồi cuộn lại, cuộn thành bảy vòng tròn đều tăm tắp.
Mỗi vòng cuộn như một lớp lụa đen mềm mại.
Cắn một miếng, mát lạnh, dai giòn, mùi thơm lan tỏa khắp khoang miệng.
Diệc Hòa cúi đầu nếm thử một miếng, khi ngẩng đầu lên, trong mắt đã lấp lánh lệ.
“Dính cát à?” – Tôi không chịu được cảnh đứa con gái mà tôi nâng niu trong lòng bàn tay lại phải rơi lệ.
“Không phải đâu mẹ. Chỉ là… con thấy đã lâu lắm rồi mới lại được ăn món bánh mè đen ở chỗ này.”
Tôi khựng lại một thoáng.
Rõ ràng mới mấy hôm trước tôi còn đưa con bé đến đây.
Trạng thái hôm nay của Diệc Hòa… rất không bình thường.
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi chỉ có thể quy hết mọi chuyện về một nguyên nhân—
Chắc hẳn… con bé đã sớm nhận ra cuộc hôn nhân của chúng tôi đang mục rữa.
4
Bàn bên có hai người đàn ông đang ngồi.
Nhìn cách ăn mặc và khí chất, có thể thấy họ không phải hạng tầm thường.
“Trưởng lão Long Đằng bang muốn cậu phải đưa ra lời giải thích, nếu không sẽ phát lệnh truy nã trên giang hồ. Sao cậu lại chọc phải bọn đó?”
“Là lệnh của đại ca. Bảo tôi dạy cho bọn họ một bài học.”
“Đại ca sắp từ Singapore về rồi sao?”
“Ừ, mấy hôm nữa là về. Anh ấy bảo tôi chuẩn bị sổ sách của bang thuyền, lát nữa tôi còn phải ghé qua cao ốc Lợi An một chuyến.”
“Chờ đại ca quay lại, chắc chắn sẽ đứng ra lo liệu cho tụi mình. Đám dựa hơi mà làm càn, hại người hại đời, đại ca sẽ cho chúng một bài học nhớ đời.”
“Còn cái đám Long Đằng bang ấy, sớm muộn gì cũng phải quy phục, tà bất thắng chính.”
Diệc Hòa chăm chú lắng nghe, đến cả món tráng miệng cũng quên ăn.
Tôi đẩy ly trà hạnh nhân vừa được bưng lên đến trước mặt con bé, hạ giọng:
“Diệc Hòa, mấy chuyện đó không liên quan đến chúng ta, con ăn đi.”
Vừa dứt lời, một người đàn ông bước vào.
Dáng người anh ta cao ráo, đôi giày da bóng loáng không dính hạt bụi.
Tôi cúi đầu thưởng thức trà hạnh nhân, chỉ liếc qua vóc dáng đối phương, cũng không ngẩng lên nhìn mặt.
“Đại ca!”
“Đại ca!”
Hai người vừa nói chuyện lúc nãy lập tức đứng dậy.
“Sao hôm nay anh về Cảng rồi? Sao không báo tụi em một tiếng?”
“Có gì to tát đâu.” Người kia bật cười.
Giọng anh ta trầm ấm, khàn nhẹ, ngữ điệu dễ nghe.
Nhưng tôi lại không dám nghe tiếp.
Rất quen.
Quen đến nỗi khiến tim tôi khựng lại một nhịp.
Giống… anh ấy quá…
“Mộng Đường.” – Một tiếng gọi bất ngờ vang lên, là giọng của người đàn ông đó.
Tôi chết sững tại chỗ.
Ngẩng đầu lên, quả nhiên là Hạ Minh Đình.
Anh ta để kiểu tóc vuốt ngược, nhưng lại không hề tạo cảm giác bóng bẩy, ngược lại còn toát lên sự gọn gàng, sắc nét.
Khuôn mặt đã rũ bỏ vẻ non nớt năm xưa, các đường nét hiện giờ càng thêm cứng cáp, ánh mắt sâu thẳm, khiến người ta không thể rời mắt.
“Lâu quá không gặp.” – Hạ Minh Đình mở lời.
Tôi cố gắng gượng cười:
“Lâu quá không gặp.”
Hạ Minh Đình, con trai của gia đình bạn lâu năm, nhỏ hơn tôi hai tuổi.
Năm mười tám tuổi, anh ấy từng thổ lộ tình cảm với tôi, nhưng tôi đã khéo léo từ chối.
Tôi luôn xem anh ấy là một người có thể tâm sự, chia sẻ.
Chứ không phải là người yêu.
Thời điểm đó, tôi vừa mới quen Thẩm Tịch Sơn.
Cả trái tim tôi đã dành trọn cho người đàn ông đó, trong mắt không chứa nổi một ai khác.
Hạ Minh Đình từng bị tổn thương sâu sắc bởi thái độ của tôi.
Tôi vẫn còn nhớ rất rõ, khi ấy anh ấy cố chấp nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe, nói:
“Tôi không được, thì anh ta được chắc?”
“Cô nói tôi nghe đi, rốt cuộc tôi kém hơn anh ta chỗ nào? Hoặc là… Mộng Đường, cô muốn một người như thế nào? Cô nói đi, tôi có thể thay đổi vì cô!”
Hồi đó, câu trả lời của tôi là: Không được.
Từ đó, Hạ Minh Đình không bao giờ làm phiền tôi nữa.
Sau khi cả nhà họ Hạ chuyển sang Singapore, anh ấy cũng theo cùng.
Từ đó đến nay, chúng tôi chưa từng liên lạc lại.