Song Sinh Báo Thù - Chương 3
8
Giống như những gì Lê Quý phi đã từng cuộc sống của ở Cung Cảnh Dương còn tệ hơn cả cái chết
Ngoại trừ hôm hoàng đế sủng ái trong cơn say dường như đã quên mất sự tồn tại của
Ngược Lê Quý phi vẫn nhận ân sủng như cũ
Mỗi khi ân sủng kết thúc Lê Quý phi đều sẽ gọi tẩm điện của nàng
Nàng dựa chiếc ghế quý phi lười biếng mà hoa lệ để lộ bờ vai trần trụi
Từng đoá mai đỏ cần cổ trắng ngần đều là minh chứng cho sự sủng ái của Hoàng đế đối với nàng
“Trước ngươi là hầu hạ bản cung rửa chân thoải mái nhất Vậy cứ tiếp tục hầu hạ như ”
Chỉ cần đánh chết thì dù Lê Quý phi hành hạ như thế nào cũng sẽ ai trách phạt nàng
Ta cách từ chối nên chỉ thể cố gắng dựa theo căn dặn giúp nàng rửa sạch chân xoa bóp chân cho nàng
Khi nàng cảm thấy thoải mái thì tươi mắng
“Trời sinh ti tiện đúng là thích hợp làm loại công việc như hầu hạ khác ”
Nói xong nàng giơ chân đá mạnh mặt
Ta ngã xuống đất
Nàng chửi rủa:
“To gan dám làm đau bản cung liếm sạch sẽ nước rửa chân ngươi làm đổ đất bản cung sẽ tha cho ngươi”
Ta động đậy
Nàng liếc mắt một cái hai Ma ma hai bên ngay tức khắc tiến lên ấn lên mặt đất ép liếm sạch
Lê Quý phi bình tĩnh :
“Đừng làm hỏng khuôn mặt quyến rũ xinh ”
“Vâng”
Hai Ma ma đáp hai hai bên trái giữ chặt tay dùng hết sức lực ép xuống
Nước mắt lập tức trào nhưng miệng hai bịt chặt khiến ngay cả sức để cũng
Những chuyện như thế xảy hàng ngày
như Lê Quý phi đã cuộc sống của ở Cung Cảnh Dương còn khó chịu hơn cả cái chết
Cho tới một ngày
Ta Lê Quý phi ép nhảy xuống hồ băng để vớt trân châu
Ta run run rẩy rẩy bò khỏi làn nước lạnh
Trong giây phút đó như thấy cha nương và tỷ tỷ họ phía sẽ dẫn
Họ đưa về nhà đến một nơi ấm áp
Ngay khi nhấc chân lên lắc lắc đầu
“Cha nương tỷ tỷ mọi đợi con con sẽ đến tìm mọi muộn một chút”
Lửa sưởi nóng hầm hập ập ngay lúc mở mắt thì thấy một khuôn mặt ung dung hoa quý
“Muốn trả thù ”
9
Ta gắng gượng bò dậy quỳ xuống mặt Hoàng hậu
“Nương nương thần dám”
Hoàng hậu nhạt:
“Ngươi sợ chết nhưng sợ tiện nhân Lê Uyển Du ”
“Nếu ngươi báo thù thể giúp ngươi”
Ta đè nén nội tân run rẩy kiên định về phía nàng
“Cảm ơn ân cứu mạng của nương nương”
Hoàng hậu mỉm
Sau khi trở về từ Cung Tê Phượng Quế Ma ma bên cạnh Lê Quý phi trộm đến gian phòng của
“Nô tì tham kiến Hứa Tài nhân”
Trong lòng thầm kinh ngạc ngờ Quế Ma ma Lê Quý phi tin cậy nhất là của Hoàng hậu
Ta dậy nhẹ nhàng cúi
“Sau nhờ Quế Ma ma chỉ bảo nhiều hơn”
Quế Ma ma bình tĩnh :
“Đều là vì làm việc cho chủ nhân Chủ nhân nô tỳ mới những ngày lành”
Thật sự là một con chó ngoan Hoàng hậu nuôi đến đây là để bóng gió với
Muốn hạ bệ Lê Quý phi chỉ dựa Hoàng hậu thôi là đủ
Nữ nhân trong cung địa vị định thì nhất định sủng ái
Quế Ma ma thì thầm:
“Vào ngày mười lăm hàng tháng Hoàng thượng đều sẽ ở Phúc Thọ Đường uống rượu để tưởng nhớ Tiên hoàng”
“Có nắm bắt cơ hội là tùy thuộc khả năng của Tiểu chủ”
Ta nhẹ
Thế là đủ
10
Ta vẫy vẫy hai tay một con thỏ nhỏ làm từ pháo hoa nhảy ngoài từ cổ tay
Cung nữ Tiểu Liên ở bên thấy vui vẻ khúc khích
“Hứa Tài nhân giỏi quá con thỏ thật ”
“Ánh huỳnh quang lóe lên Tài nhân trông giống như thiên tiên ”
Ta mắng cô :
“Con bé thật biết chuyện Ta làm gì chỗ nào thể so với thiên tiên”
“Tài nhân của Trẫm đương nhiên là hơn thiên tiên”
Ta ngạc nhiên ngẩng đầu ánh mắt sững thoáng qua sự kinh ngạc cùng vui mừng
Sau đó liền hoảng sợ quỳ xuống
“Thần quấy nhiễu thánh giá xin Hoàng thượng trách phạt”
Lý Hữu Nhân đưa tay kéo dậy
“Không cần sợ Trẫm sẽ trừng phạt nàng tay nghề ảo thuật của nàng tệ biến cho xem”
Ta cúi đầu thể hiện ngay lập tức
“Hoàng thượng thần xuất thân thấp kém đây cũng đều là những chiêu trò dân gian đáng nhắc đến Sao thể lọt mắt của Thiên tử thần giảm thọ mất”
Lý Hữu Nhân thầm
“Khi Trẫm khi còn là thiếu niên từng trộm lén ngoài cung đã gặp qua một lần đến nay kí ức vẫn còn khắc sâu Khó nàng biết những tiểu xảo xem như làm chút trò vui cho Trẫm Trẫm tha nàng tội”
Nhận ân điển màn trình diễn bắt đầu
Tay trái vân vê một chút gỗ đàn hương khói hoa hình lúa mạch thuận lợi hiện mắt
“Nhờ hồng phúc của Hoàng thượng mùa màng bội thu dân chúng đầy đủ sung túc”
Lý Hữu Nhân chọc cho thoải mái to
Hắn nắm tay bớt chút oai nghiêm
“Trẫm ở bên Tài nhân liền cảm thấy như trẻ vài tuổi Tài nhân tâm”
Đêm đó Lý Hữu Nhân vẫn ngủ ở Cung Cảnh Dương
Chỉ là lần ngủ ở thiên điện Cung Cảnh Dương mà thôi
11
Sau khi Lê Quý phi biết tin nàng đã đập vỡ ngọc Như Ý yêu thích nhất cung nữ Thúy Quả tới truyền lời cũng phạt gậy
Thúy Quả kéo cơ thể tàn tạ đến truyền gọi
“Quý phi nương nương cho gọi ngươi”
Ta chằm chằm đôi má sưng đỏ của nàng mỉm nhẹ
“Mặt Thuý Quả tỷ tỷ ”
Bị nhắc tới vết sẹo Thúy Quả trừng mắt tức giận
Khi còn là hầu ở Cung Cảnh Dương nàng cậy Lê Quý phi sủng ái mà ức hiếp ít
Nếu đôi tay của còn một chút tác dụng với Lê Quý phi thì đã nàng dày vò đến phế từ lâu
Ta đang định dậy
Tôn công công bên cạnh Hoàng thượng đã đến
“Hứa Tài Nhân Hoàng thượng tuyên ngài đến cùng dùng ngọ thiện”
Hoàng thượng truyền lệnh đến đương nhiên cần đến chỗ Lê Quý phi
Trước khi rời đưa trâm ngọc trân châu Hoàng thượng ban thưởng cho Thúy Quả
“Hy vọng Thúy Quả tỷ tỷ thể giúp vài lời mặt nương nương Sau còn ở Cung Cảnh Dương nương nương cũng vẫn là chủ nhân của ”
Thúy Quả hừ lạnh một tiếng khinh thường rời khi còn quên mang theo chiếc trâm ngọc trân châu
Ngày hôm tin Thúy Quả vô tình rơi xuống hồ chết truyền đến tai
Tiểu Liên xong thì rùng :
“Tài nhân nô tỳ thịt Thúy Quả tỷ đều cá rỉa hết một miếng nào lành lặn”
Ta lạnh
Cá trong cung đúng là khác biệt ngay cả răng cá cũng như
Lê Quý phi bản tính đa nghi việc của đấy làm gương Thúy Quả lấy trâm ngọc trân châu của thì còn thể
Muốn trách thì trách nàng tham lam
Khi màn đêm buông xuống Quế ma ma đến
“Quý phi nương nương bảo Quốc sư đại nhân mời một tay nghề trong dân gian đến Nghe am hiểu kỹ thuật bắn pháo hoa thể biến hoá khôn lường”
Lê Quý phi biết dựa một số thủ thuật nhỏ làm ảo thuật cùng thả pháo hoa để khiến Hoàng đế với con mắt khác
Nàng là một kiêu ngạo như thể cho phép bản thân thua khác Huống chi thân phận của vẫn là cung nữ bên cạnh nàng
Ta nhẹ gật đầu
“Ma ma chủ tử còn lời gì với ”
Ánh mắt Quế ma ma trở nên lạnh lùng:
“Chủ nhân hoa sơn trà đã nở bảo Tiểu chủ nhớ một chút”