Số Kiếp Nữ Phụ - Chương 4
“Làm phàm tu tiên thành thì sẽ làm lệ quỷ nhất định sẽ tu luyện sức mạnh thuộc về ”
Bên tai là tiếng thở dài não nề: “Đây là do chính ngươi chọn lấy thân phàm tu tiên nỗi đau khổ ngươi tự nếm thử ”
Khi tỉnh lần nữa giường mặt là một vị trưởng lão trẻ tuổi ông với rằng ông là chưởng môn kiếm môn Huyền Thiên tông tên là Thẩm Quân Trúc
Ông là đơn linh căn trăm năm mới gặp bẩm sinh thích hợp để tu luyện chỉ là là thân thể phàm nhân trong đó đau đớn khi lui xương hoán tủy vạn một chịu đựng
Ông : “Nếu ngươi bây giờ đưa ngươi về phàm gian vẫn còn kịp”
Ta dậy thẳng tắp quỳ mặt ông : “Đệ tử Tạ Uẩn bái kiến sư tôn”
Thẩm Quân Trúc ban cho một viên Cửu khiếu ngọc huyết đan ông với rằng đây thể bảo vệ thân thể chết trong Vạn Long trì nhưng nếu chịu đựng sẽ mất thần trí cả đời ngu ngốc
Ta lập tức nuốt viên đan dược ông chút kinh ngạc : “Ngươi sợ ”
Ta hướng ông vái một cái : “Muôn vàn khó khăn cũng chỉ là cái chết nhưng cũng hơn là cả đời bất lực để khác tùy ý đùa giỡn”
Ông gì nữa một tay kết ấn nhanh ông đã đưa đến Vạn Long trì
Vạn Long trì rồng là do các loài rắn thế gian hóa rồng di thể và thần hồn cam lòng của chúng tạo thành
Ta nhảy xuống vạn xà cắn nuốt xương bảy bảy bốn mươi chín ngày mới thể lột bỏ thân phàm nhân của
Sư tôn giảng giải xong : “Bây giờ hối hận vẫn còn kịp”
Đáp ông là bóng dáng nhảy xuống
Ta nhảy xuống đàn rắn liền lao về phía
Tiếng hệ thống vang lên: “Hừ Đây chính là do ngươi tự chọn chính ngươi tự chịu lấy ”
Ta xếp bằng trong đó trong mắt chứa lệ bất động như núi
Ngàn năm làm lệ quỷ hai kiếp trôi nổi
Cố Yến Tạ Ương Ương
Ồ
Ma quân thánh nữ đến đây
9
Ta ở Vạn Long trì ngày thứ bảy đã sắp cắn thành một bộ xương trắng
Tiếng ồn ào của hệ thống ngừng vang lên: “Nữ nhân điên Nữ nhân điên”
“Ngươi còn sống ”
Ta trả lời nó một câu nào
Đau Tất nhiên là đau từng giây từng phút đều đau đớn đến chết sống
so với mối hận của thì những thứ tính là gì chứ
Ngày thứ hai mươi chỉ còn một bộ xương trắng hệ thống chỉ còn sự nghi ngờ: “Vẫn chết Ta còn tưởng cũng cùng ngươi xong đời chỉ còn một bộ xương mà vẫn báo thù Làm bạch cốt tinh ”
Ta dường như cảm nhận nỗi đau của cơ thể nhưng linh hồn ngừng chịu đựng nỗi đau như xé rách
Ngày thứ bốn mươi xương của cũng còn nữa
Ta ở trong bóng tối vô tận thấy vô số đôi mắt còn vô số ảo ảnh
Là hình ảnh của vô số xà tộc hủy diệt thiên kiếp
Một giọng hùng hồn vang lên: “Một kẻ phàm nhân cũng tu tiên Mơ ”
“Ngươi thấy thảm cảnh vạn năm của loài rắn chúng Ngươi còn cho rằng ngươi thể ”
Ta dậy đối mặt với bóng rắn to lớn hùng vĩ từng chữ từng chữ : “Ta là phàm nhân thì Chỉ cần còn tỉnh táo còn ý thức còn biết là ai
“Ta sẽ tiến về phía làm tu sẽ làm quỷ”
“Làm quỷ dù làm sâu kiến cũng nắm chặt nắm đấm đấu tranh”
Cự xà ngẩn đột nhiên : “Dù hồn phi phách tán ngươi cũng hối hận ”
“Không hối hận”
“Tốt Xà tộc chúng vạn vạn năm con nào hóa rồng thành công nhưng chúng còn vạn vạn năm tiếp theo vạn vạn năm nữa cuối cùng cũng một ngày mây gió nổi lên ai xà tộc Chân Long
“Nhân tộc Tạ Uẩn nhớ ngươi hôm nay bộ xà tộc sẽ giúp ngươi mong ngươi cuối cùng cũng sẽ một ngày phá vỡ xiềng xích kiếp bọn là yêu quái thấp hèn cũng một tia cơ vận”
Ta hiểu ông gì nhưng đã mơ hồ cảm nhận lẽ thế giới như chúng nghĩ khi mà thứ quỷ quái thế giới là một cuốn sách
Vậy thì cũng tự nên số phận của
Vạn xà cùng kêu lên bộ gian đều phong bế
Hệ thống chỉ để một câu “Chết tiệt Nữ nhân điên Đây là chuyện gì ” cũng mất tích
Cơ thể lơ lửng giữa trung vạn xà thẳng tê tê lên với
Cơ thể từng chút một tụ vô số bóng rắn tràn về phía
Cự xà cuộn tròn trung gầm lên như cự thú viễn cổ thời xa xưa:
“Trời quang mây tạnh muôn rắn lệnh
“Đời đời tu đạo thiên đạo dung
“Vạn vạn dư tộc vạn vạn năm hơn
“Cuối cùng thất bại vạn vạn hồn vạn vạn dư chí giúp ngươi vạn xà làm lễ tế mong ngươi tiên đồ thông suốt bảo vệ đạo của ngươi”
Vạn xà tụ với tạo thành một bóng rồng lao về phía bóng dáng của
Ta trong vô số kiếp kiếp của vô số con rắn đã thấy kiếp của và nỗi đau khổ của bốn mươi vạn oan hồn trong thành Cẩm Châu
Sinh là phàm mạng như sâu kiến
Thiên đạo đã bất công thì nghịch thiên
Ngày thứ bốn mươi chín lễ tế cuối cùng cũng kết thúc cảm thấy trong cơ thể tràn đầy một sức mạnh mạnh mẽ đó mây đen xuất hiện bầu trời từng luồng lôi kiếp giáng xuống
Bên cạnh Vạn Long trì chỉ một thanh kiếm sắt đã gỉ
Tiếng hệ thống vang lên: “Thấy đây chính là hậu quả khi ngươi chống con trai của thiên đạo dù vạn rắn giúp ngươi thì thế nào Đây là kiếp phàm bình thường tu tiên nhiều nhất là mười tám lần của ngươi là chín chín tám mươi mốt lần sớm biết còn bằng để ngươi tự giết làm thêm nhiều chuyện thừa thãi như ”
Ta lười trả lời nó giơ thanh kiếm sắt lao trong lôi vân
“Đến Đến Để xem các ngươi còn gì nữa Các ngươi thể giết thể khiến hồn phi phách tán
“ tuyệt đối khuất phục”
Ta giơ thanh kiếm sắt những lôi kiếp đó từng luồng từng luồng giáng xuống
chỉ
Chúng càng hung dữ chứng tỏ cũng bắt đầu sức mạnh chúng bắt đầu sợ
Không giết chết thì chờ lần Chờ mạnh lên chờ mạnh lên
Tám mươi mốt lần lôi kiếp giáng xuống xong đã đen hơn cả con rắn đen trong Vạn Long trì
Khi Thẩm Quân Trúc tìm thấy ông kinh ngạc : “Ngươi vẫn còn sống ”
Ông đỡ dậy Vạn Long trì còn cuồn cuộn nữa phẳng lặng như một vũng nước chết
Trên bầu trời chỉ hiện vài chữ do bóng rắn cuộn : “Vạn rắn làm lễ tế chúng ngủ say trăm năm”
Thẩm Quân Trúc đầu tiên là kinh ngạc đó là vui mừng khôn xiết: “Ngươi mà đã tu thành kim đan”
Ta cảm nhận vật ấm áp màu đỏ trong đan điền gật đầu với ông
Từ đó trở thành tử đầu tiên trướng môn chủ Kiếm môn
Ta càng liều mạng học tiên pháp và nhận nhiệm vụ nhưng vẫn bằng Thủy Nguyệt và các sư của nàng
Họ nhanh chóng kết đan nhanh chóng đạt tới nguyên
điều khiến thấy kỳ lạ là
Lôi kiếp của họ nhỏ đến mức gần như
Hệ thống với tư cách là bạn của nữ chính họ đương nhiên là con cưng của thiên đạo một phàm nhân như gì mà so sánh
thấy họ bao phủ một lớp lông vũ màu vàng
Ta hiểu đó là gì chỉ thấy thần thánh ấm áp đây chính là sức mạnh của thiên đạo
Cho đến khi cuối cùng cũng hiểu trong một nhiệm vụ bắt yêu
Đó là sức mạnh tín ngưỡng của con
Trên đường bắt yêu thấy nước lũ tràn về dân làng đều cúng bái tượng thần trong làng
Đây vốn là chuyện bình thường
giờ còn là phàm nữa chỉ liếc mắt một cái là nhận trong phạm vi trăm dặm nơi đây đều dùng pháp quyết của tiên môn cưỡng ép làm mưa
Ta theo dân làng đến miếu của họ cuối cùng cũng thấy khuôn mặt của vị thần mà họ quỳ lạy
Giống hệt tiểu sư Triệu Kỳ của Thủy Nguyệt
Ta nghĩ đã hiểu trong sách cổ ghi chép tu tiên làm việc bảo vệ phàm tự nhiên sức mạnh tín ngưỡng
Họ bỏ qua bước làm việc một bên giết một bên cứu
Nhờ đó những tín đồ trung thành nhất
Nghĩ đến đây hóa thành bóng rồng từ lễ tế vạn rắn như chân long giáng thế : “Yêu nghiệt to gan ở đây mê hoặc lòng ”
Dân làng đều quỳ rạp xuống đất sợ hãi lấy lòng : “Long nữ đại nhân”
Triệu Kỳ vốn coi trọng loại phàm nhân như lập tức hiện nguyên hình : “Phàm nhân ti tiện ngươi chết”
Ta tiện tay đánh một pháp quyết bay lên trời
Ngay lập tức trời quang mây tạnh
Sau đó cầm kiếm vẽ trận trong nháy mắt đưa dân làng nơi đây
Lại vung kiếm chém về phía
Hắn trợn tròn mắt thể tin đó là tức giận vô cùng : “Đồ tiện nhân ngươi dám…”
Lời còn dứt đã đâm chết
Nước thể nâng thuyền cũng thể lật thuyền
Hắn dựa tín ngưỡng để tu luyện tín ngưỡng tan thì gì khác so với phàm nhân như chúng
Giết chết Triệu Kỳ tiếp tục chạy khắp nhân gian
Sư của Thủy Nguyệt tổng cộng bảy cả bảy đều tu luyện như
Ta gặp một giết một cho đến khi đại sư Kính Phong của họ tìm đến
Ta và đánh đến cuối cùng trường kiếm của đâm ngực nhưng lùi bước giơ kiếm về phía
Hệ thống hỏi : “Cứ chết như làm tìm Cố Yến báo thù”
Không đời hàng ngàn hàng vạn Cố Yến chỉ cần gặp một sẽ giết một
Ta giết Kính Phong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc Thẩm Quân Trúc chạy đến một chưởng đánh bay : “Tạ Uẩn ngươi vất vả lắm mới tu luyện đến mức vì phàm nhân mà làm ”
“Sư tôn cũng là phàm nhân”
Ta dậy chống kiếm xuống đất
Trong mắt vẻ nỡ đó chỉ thở dài : “Thôi Ngươi Sư đồ chúng duyên phận đến đây là hết”
Kính Phong cố gắng dậy trong mắt là căm hận : “Thẩm quân chủ ông xứng làm môn chủ Kiếm môn”
Vừa dứt lời đã một cái tát mạnh mấy cái răng đánh rụng
Ta quỳ xuống đất hướng về phía sư tôn dập đầu : “Đa tạ sư tôn ban pháp Tạ Uẩn chỉ thể kiếp báo đáp”
Thẩm Quân Trúc chỉ thở dài
Sau đó khi ông còn kịp phản ứng thanh kiếm sắt bay một kiếm đâm chết Kính Phong ngay đường
10
“Tạ Uẩn ngươi” Sư tôn chỉ tay nên lời
Ta cúi đầu bái lạy lần nữa : “Sư tôn dù thế nào nữa cũng giết bọn họ sư tôn tức giận bây giờ thể phạt tử ”
Cuối cùng tay ông cũng hạ xuống chỉ mệt mỏi vẫy tay với : “Ngươi Cứ coi như chúng từng gặp ”
Ta mang theo thanh kiếm gỉ sắt vẫn luôn theo vẫn nhân gian Huyền Thiên tông là tông môn của nhân tộc đó là tiên tông nghĩ ở đó cách đánh bại ma quân và thánh nữ
Chỉ là cũng lâu lắm liền bắt trở về
Thủy Nguyệt thương nặng bọn họ dùng kim đan của để tu bổ đạo pháp vỡ nát của nàng
Ta ba vị phong chủ của Huyền Thiên tông liên hợp bắt giữ sức phản kháng Huyền Thiên tông tu luyện mấy nghìn năm bắt một kim đan như cũng tốn nhiều công sức
Bị giam trong ngục tối bảy ngày bảy đêm cuối cùng cũng gặp vị tông chủ trong truyền thuyết
Ông bằng ánh mắt mấy phần từ bi và thương hại : “Hài tử biết trong lòng con oán hận nhưng kiếp nạn chúng sinh sắp đến chúng làm cũng chỉ vì chúng sinh đời ”